Truyen3h.Co

Guke-Yêu cậu

01

banglam1


Hắn ngồi bên cửa sổ ký túc xá, ánh nắng chiều len qua rèm mỏng chiếu lên khuôn mặt Gumayusi. Em Keria đang nằm dài trên giường, cuốn sách chiến thuật mở toang nhưng mắt thì lim dim. Hắn mỉm cười, nhẹ nhàng đặt tách trà nóng xuống bàn. "Cậu mệt à? Nghỉ đi," hắn thì thầm, giọng ấm áp như nắng mai. Em lắc đầu, ngồi dậy với nụ cười tinh nghịch. "Tui ổn mà, bạn đừng lo," em đáp, vươn tay chạm nhẹ vào tay hắn. Không khí yên bình bao trùm căn phòng nhỏ, chỉ có tiếng quạt trần khe khẽ quay. Hắn kéo em lại gần, ôm nhẹ vai em. Khoảnh khắc ấy, thế giới ngoài kia dường như tan biến.


Sau buổi tập dài, hắn và em cùng dạo bước về nhà qua con phố quen thuộc. Hắn cầm túi đồ ăn vặt, thỉnh thoảng liếc sang em với ánh mắt trìu mến. Em cười khúc khích khi gió thổi tung mái tóc rối. "Bạn mua gì nhiều thế, tớ ăn không hết đâu," em trêu, mắt long lanh. Hắn nhún vai, "Cậu thích là được." Họ dừng chân bên ghế đá công viên, chia nhau que kem mát lạnh. Tay hắn vô tình chạm tay em, cả hai đều không rút lại. Em tựa đầu vào vai hắn, hít thở hương gió thoang thoảng. Hắn vuốt nhẹ tóc em, lòng tràn đầy bình yên.


Đêm khuya, hắn thức trắng chỉnh sửa replay trận đấu, em lén mang chén mì nóng vào phòng. Hắn ngẩng lên, mắt sáng rỡ trước cử chỉ quan tâm ấy. "Cậu chưa ngủ sao? Tui lo bạn kiệt sức," em nói, ngồi xuống cạnh hắn. Hắn kéo ghế sát lại, "Có cậu ở đây là tớ có sức." Em cười ngại ngùng, đút cho hắn miếng mì đầu tiên. Không khí ấm cúng lan tỏa, xua tan mệt mỏi sau ngày dài. Hắn nắm tay em dưới bàn, siết nhẹ như lời cảm ơn thầm lặng. Em đỏ mặt, nhưng vẫn ở lại bên hắn. Họ cùng xem lại pha chơi hay nhất, tiếng cười vang vọng. Đêm ấy, giấc ngủ đến dễ dàng hơn bao giờ hết.


Sáng sớm, hắn đánh thức em bằng ly cà phê sữa yêu thích. Em dụi mắt, mỉm cười ôm chầm lấy hắn từ phía sau. "Bạn dậy sớm thế, tui còn buồn ngủ," em thì thầm, giọng ngái ngủ dễ thương. Hắn xoay người, hôn nhẹ lên trán em. "Cậu ngủ thêm đi, tớ chuẩn bị bữa sáng." Họ cùng vào bếp, hắn chiên trứng, em thái rau vụng về. Tiếng cười rộn ràng khi em làm rơi ít bột. Hắn lau vết bẩn trên má em, ánh mắt đầy yêu thương. Bữa ăn giản dị ấy ngọt ngào như mật ong.


Buổi chiều mưa rơi lộp độp, hắn và em cuộn tròn trong chăn xem phim cũ. Em nép sát vào ngực hắn, lắng nghe nhịp tim đều đặn. "Phim này hay thật, cậu chọn khéo," em khen, ngẩng lên nhìn hắn. Hắn vuốt ve lưng em, "Tớ biết cậu thích thể loại này." Mưa ngoài cửa sổ càng làm không gian thêm ấm áp. Em kể chuyện tuổi thơ, hắn lắng nghe chăm chú, thỉnh thoảng chen vào câu đùa. Nụ cười của em là liều thuốc bổ cho hắn. Họ ôm nhau ngủ thiếp đi giữa bộ phim. Giấc mơ ấy đẹp như cơn mưa dịu dàng.


Hắn bị cảm nhẹ sau trận đấu, em lo lắng chạy đi mua thuốc ngay lập tức. Về đến nơi, em đút hắn uống từng viên, lau mồ hôi trên trán. "Bạn nằm yên đi, tui chăm cậu," em nói, giọng kiên quyết nhưng dịu dàng. Hắn nắm tay em, "Có cậu là tớ khỏe ngay." Em pha cháo nóng, ngồi bên kể chuyện vui để hắn quên bệnh. Hắn cười, kéo em nằm xuống cạnh mình. Họ thì thầm những lời ngọt ngào dưới lớp chăn ấm. Em hát ru khe khẽ, hắn nhắm mắt tận hưởng. Sức khỏe trở lại nhờ tình yêu thương ấy.


Dưới ánh trăng sân thượng, hắn dẫn em ngắm sao sau ngày thi đấu căng thẳng. Em tựa vào lan can, gió đêm mát rượi thổi qua. "Cậu thấy ngôi sao nào sáng nhất?" hắn hỏi, chỉ tay lên trời. Em cười, "Ngôi sao bên cạnh tui chứ ai," rồi chỉ vào hắn. Hắn ôm em từ phía sau, thì thầm lời yêu thương. Họ nhảy chậm theo điệu nhạc tưởng tượng, bước chân nhẹ nhàng. Em ngẩng lên hôn má hắn, ngọt ngào như kẹo. Đêm ấy, sao trời chứng kiến tình yêu thuần khiết. Hắn hứa sẽ mãi bên em.

Sáng hôm sau, hắn thức dậy thấy em còn ngủ say bên cạnh. Hắn nhẹ nhàng hôn lên má em, lòng tràn đầy hạnh phúc. Em mở mắt, mỉm cười ôm chặt lấy hắn. "Bạn mơ gì đẹp thế?" em hỏi, giọng còn ngái ngủ. Hắn thì thầm, "Mơ về cậu mãi mãi." Họ cùng dọn dẹp phòng, chuẩn bị cho ngày mới. Bữa sáng được chia sẻ với những cái nhìn trìu mến. Hắn nắm tay em bước ra cửa, sẵn sàng đối mặt mọi thử thách. Tình yêu của họ giản dị, nhưng vững chãi như kim cương

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co