4
30
Nhìn sắc mặt cậu, Minhyung nhướn mày.
Nhóc con này đang giấu diếm điều gì?
"Không có gì, chỉ đứng lên vận động một xíu thôi." Hyeonjoon bị nhìn đến mức da đầu tê dại, ấp úng trả lời.
Minhyung: "À, vậy để anh dẫn em ra ngoài đi dạo."
Hyeonjoon chỉ cầu như thế, gật đầu như giã tỏi.
Hắn cúi đầu hôn cậu một ngụm, sau đó bỗng nhiên kéo cửa tủ quần áo ra.
Một Beta giương nanh múa vuốt nhảy ra từ trong tủ quần áo, đánh úp về phía Minhyung.
Minhyung lộ ra biểu tình quả nhiên như vậy, giơ tay nhẹ nhàng quơ một cái, bạn xấu mất đi cân bằng, té ngã trên mặt đất, lại vùng lên thật nhanh.
"Cậu là......" Minhyung cảm thấy gương mặt này có chút quen thuộc.
"Thả Hyeonjoon ra!" Bạn xấu cả giận nói.
Minhyung đút tay vào trong túi, giống như muốn lấy súng ra, Hyeonjoon vội vàng chạy tới, che trước mặt bạn xấu: "Cậu ấy chỉ là quan tâm tôi thôi, đừng tổn thương cậu ấy! Tôi không có trốn đi!"
"Phải không?" Minhyung dừng động tác lại, lạnh lùng nói, "Tự tiện xông vào địa bàn của tôi, còn nghĩ rằng có thể còn tay còn chân mà rời đi sao?"
Bạn xấu không chút yếu thế, lập tức cãi lại: "Anh bị nghi ngờ có liên quan tới việc bắt cóc và cầm tù, không những thế còn cưỡng bức, vô tù cho tôi"
"Đừng nói nữa!" Hyeonjoon nhào lên bịt miệng bạn xấu lại, "Làm ơn"
31
Minhyung trêu chọc nhìn cậu, móc thứ trong túi ra, Hyeonjoon đang định lấy thân che miệng súng, bỗng dưng phát hiện Minhyung không phải lấy súng, mà chỉ móc ra một chiếc điện thoại.
Hắn ấn xuống một chuỗi dãy số, gọi đi.
Đối phương nhận cuộc gọi: "Có chuyện gì vậy?"
"Beta nhà anh ở nhà của tôi quấy rối, anh nói xem tôi nên xử lý thế nào?"
"Beta nhà tôi?" Đối phương kinh ngạc, "Beta nhà tôi ở đâu ra?"
"Thì ra không phải nhà anh!" Minhyung bình tĩnh trả lời, "Vậy tôi đành tự mình xử lý vậy."
Bạn xấu nghe được giọng nói bên kia, đầu tiên là lắp bắp kinh hãi, sau đó kéo tay Hyeonjoon ra, lớn tiếng nói: "Boss, tôi nắm được chứng cứ phạm tội của tên đầu sỏ này!"
Người bên đầu dây trầm mặc chớp mắt một cái, hơi kinh ngạc: "Sao cậu ta lại ở chỗ anh?"
"Sao tôi biết được" Minhyung nhún vai, "Có lẽ là do bảo bối nhà tôi có mị lực quá lớn!"
Hắn như cười như không liếc mắt nhìn Hyeonjoon, làm cậu sợ tới mức lui về sau mấy bước.
"Chờ một lát, tôi sẽ qua đón cậu ta." Người bên đầu dây thở dài, "Anh đừng động tới cậu ta."
"Vậy thì phải xem tốc độ của anh." Minhyung thuận miệng đáp lời, ngắt cuộc gọi.
Bạn xấu vẫn còn đang nghiến răng, hung dữ trừng mắt nhìn Minhyung.
Minhyung lại tùy tiện nhắn trên điện thoại mấy tin, vài tên cấp dưới đi vào phòng ngủ.
"Mang cậu ta đi." Minhyung phân phó, chỉ vào người bạn xấu.
Cấp dưới đi qua, bạn xấu đột nhiên xông lên, một quyền đấm vào đầu tên thuộc hạ, Alpha tránh không kịp, lảo đảo vài bước.
Beta dù sao cũng khó địch lại Alpha, huống chi một đám Alpha, bạn xấu nhanh chóng bị kiềm chế, bị kéo ra khỏi Hyeonjoon.
"Lão đại, xử lý như thế nào?" Cấp dưới hỏi.
Minhyung không trả lời, ngược lại nhìn Hyeonjoon.
Hyeonjoon đột nhiên nhanh trí, ngoan ngoãn kéo cánh tay Minhyung, lắc lắc nói: "Đừng làm cậu ấy bị thương, xin anh."
Minhyung vừa lòng.
"Đã nghe thấy chưa?" Hắn nói.
"Đã nghe rõ." Thuộc hạ hành lễ, mang bạn xấu đi.
Người không liên quan rời đi, trong phòng yên tĩnh trở lại.
Minhyung một lần nữa ôm Hyeonjoon, tay không an phận vuốt ve cánh mông cậu.
"Vậy nên hiện tại em có sức lăn lộn rồi?"
Ám chỉ mười phần, Hyeonjoon vèo một cái nhảy lên giường, đắp kín chăn.
"Không, không còn sức nữa." Cậu suy yếu nói.
Minhyung phát ra tiếng cười trầm thấp.
"Em quả thật rất biết cách gây phiền toái."
Ngữ khí mềm nhẹ sủng nịch, lại thêm vài tia bất đắc dĩ.
32
Hyeonjoon dựa vào cửa sổ, hâm mộ nhìn trời xanh mây trắng bên ngoài.
Từ lúc bạn xấu tới cứu cậu thất bại đã qua hơn một tháng, cậu cũng ở nơi này hơn một tháng.
Minhyung không rời bỏ cậu, thậm chí còn dọn hết tất cả đồ đạc của cậu lại đây.
Cho dù nhìn từ góc độ nào, hắn quả thật đối xử với cậu rất tốt, trừ việc không cho cậu ra ngoài, cơ hồ đều không có chỗ bắt bẻ.
Nghe được tiếng bước chân quen thuộc sau lưng, Hyeonjoon quay đầu lại, khuôn mặt nhỏ ủy khuất nhíu mày, bộ dáng lã chã chực khóc.
"Sao vậy?" Minhyung kinh ngạc.
Hyeonjoon bĩu môi: "Em muốn ra ngoài chơi."
Sau một tháng vừa rồi lá gan của cậu cũng to hơn không ít, dám đưa ra yêu cầu trước mặt Minhyung.
"Ai nói không cho em ra ngoài đi chơi?" Minhyung xoa đầu cậu, "Tôi không phải muốn nhốt em lại."
Hyeonjoon chớp chớp mắt: "Nhưng mà anh không cho em ra ngoài."
"Đó là bởi vì trước đó chưa chuẩn bị xong."
Trên tay Minhyung là một cái hộp nhỏ, mở nắp hộp ra.
"Đây là cái gì?" Hyeonjoon tò mò hỏi.
"Quà cho em."
Hyeonjoon cầm đồ vật bên trong: "Anh tặng em một cái thắt lưng sao?"
"Haha" Minhyung bị chọc cười, trêu đùa nói, "Eo của em nhỏ như vậy sao?"
Hắn ném hộp xuống, cầm quà từ trong tay cậu.
Một vòng cổ nhỏ mang trên cổ Hyeonjoon, vòng cổ độ lớn phù hợp, làm nổi bật làn da trắng nõn, tinh xảo giống như một búp bê.
"Rất đẹp." Minhyung mê muội nói, chỗ móc cài là một cái khóa nhỏ.
Hyeonjoon sờ vòng cổ, cũng không khó chịu, chỉ có chút thẹn thùng.
Vòng cổ tản ra từng đợt hương rừng cây, là mùi của Minhyung, Hyeonjoon thực tủy biết vị, chỉ ngửi thôi chân đã mềm nhũn.
"Vì sao ?" Hyeonjoon choáng váng hỏi.
"Beta không thể bị dấu hiệu vĩnh viễn, chỉ có thể dùng thứ khác bù vào." Minhyung ôm cậu, "Như vậy cho dù em có ra ngoài, mọi người cũng đều biết em là của anh."
"Em phải mang nó ra ngoài?" Hyeonjoon kinh ngạc.
"Muốn đi ra ngoài, có hai điều kiện." Minhyung nghiêm túc nói, "Một, tuyệt đối không được tháo vòng xuống. Hai, mỗi ngày phải về nhà trước khi trời tối."
Nghe được chuyện có thể ra ngoài chơi, Hyeonjoon vui vẻ vô cùng, điều kiện gì cũng đều gật đầu đáp ứng.
"Tôi sẽ không cho em cơ hội thứ hai, vậy nên nếu em vi phạm, thì đừng bao giờ mong ra ngoài một lần nữa." Minhyung nhắc nhở nói.
"Được được!" Hyeonjoon hưng phấn gật đầu, một lát sau lại ủ ê, "Nhưng mà mùi Alpha nồng như vậy, em sao đi làm được nữa?"
Cậu làm việc ở trong viện nuôi nấng Omega, nhóm Omega không chịu được mùi hương này.
Minhyung không nghĩ tới nhóc con này còn nghĩ tới chuyện đi làm, hơi có chút ngoài ý muốn: "Em đi làm để làm gì?"
"Kiếm tiền chớ sao! Giúp đỡ một Omega được 10 vạn đó!" Hyeonjoon đương nhiên trả lời.
Xem ra nhóc con vẫn chưa tiếp thu giáo huấn! Quả thật liền sẹo liền quên đau.
Minhyung xoa mày: "Đừng đi, tôi nuôi em."
"Vậy thì tính theo ngày, một tháng cho em 300 vạn." Hyeonjoon lấn tới.
Cũng không biết con số này tính ra bằng cách nào, toàn bộ viện nuôi nấng không tới 30 Omega. Minhyung cũng không vạch trần, cười đáp ứng.
Hyeonjoon nhíu mày, có phải hơi ít hay không?
Minhyung vuốt ve vòng cổ, không nói cho cậu biết nơi này không chỉ phát ra mùi hương của hắn, còn bao gồm thiết bị định vị, về sau cậu đi nơi nào đều sẽ hiện ra.
"Vòng cổ không mang như vậy." Minhyung đột nhiên nói.
Hyeonjoon: "?"
Bàn tay Minhyung tiến vào trong quần áo Hyeonjoon, vuốt ve da thịt bóng loáng non mịn của Beta.
"Vòng cổ phải trần truồng mang mới đẹp."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co