Truyen3h.Co

guon | ngông

ᴵ ᶠᵒᵘⁿᵈ ᵃ ˡᵒᵛᵉ ᶠᵒʳ ᵐᵉ

loversmoonsun

​Moon Hyeonjun từ trước đến nay nổi tiếng là ngông.

​Cậu có gương mặt sắc sảo, ánh mắt lúc nào cũng hừng hực lửa và dáng người cao lớn, vai rộng vững chãi. Chẳng cần làm gì, chỉ cần đứng thẳng thôi cũng đủ khiến người khác thấy sợ. Nhưng cái ngông của Hyeonjun không phải kiểu bốc đồng vớ vẩn; nó là cái sự ngang tàng tỏa ra từ khí chất, kiểu "thích thì làm, không thích thì đừng có ép".

​Thứ ngông ấy, kể từ khi quen Lee Minhyung, lại càng rõ rệt hơn. Bởi vì Minhyung từng nói một câu mà Hyeonjun luôn nhớ kỹ:

​"Mày phải ngông trước sự nuông chiều của tao."

​Thế là cậu ngông thật. Cậu ngông với tất cả mọi người, kể cả khi bị đám lớp trên chặn đường gây sự.

​Chiều hôm đó, sân sau vắng tanh không một bóng người. Một giọng gọi giật ngược, nghe rất cộc cằn vang lên:

​"Ê, thằng kia."

​Hyeonjun khựng bước lại. Vài bóng người bước ra vây lấy cậu, toàn là mấy thằng lớp trên nhìn ngứa mắt với cái vẻ bất cần của cậu từ lâu. Thằng cầm đầu tóc vàng nhếch mép khinh khỉnh:

​"Dạo này mày ngông quá nhỉ? Ai chống lưng mà dám lườm cả tao?"

​Hyeonjun thản nhiên rút tay khỏi túi quần, giọng nhàn nhạt:

​"Có khi mắt tao bị tật thôi, chứ chẳng ai rảnh mà lườm cái bản mặt mày."

​Không khí lúc đó căng như dây đàn. Thằng cầm đầu hừ mạnh một tiếng, dí ngón tay thẳng vào ngực cậu quát:

​"Thế rốt cuộc là thằng nào bảo kê mày mà mày dám nói năng như vậy?"

​Hyeonjun nhếch môi, ánh mắt đầy vẻ trêu tức:

​"Mày biết Minhyung lớp 12A không? Người yêu của tao đấy."

​Cả đám nghe xong thì khựng lại một giây, rồi thằng cầm đầu bật cười hô hố:

​"Lee Minhyung á? Nó thì nổi tiếng thật, nhưng nhìn thư sinh thế kia, chắc chỉ biết học với chơi bóng rổ chứ đánh đấm được gì? Hóa ra mày dựa hơi nó để ra oai à?"

​Ngay lúc tiếng cười của tụi nó đang to nhất, một giọng nói trầm thấp vang lên ngay phía sau:

​"Dựa hơi tao thì sao?"

​Lee Minhyung xuất hiện, đồng phục chỉnh tề, tay xách quả bóng rổ. Dáng anh cao lớn, ánh mắt lạnh tanh làm không khí xung quanh nặng nề hẳn đi. Hyeonjun quay lại, môi hơi cong lên:

​"Sao biết mà tới thế?"

​"Nghe mấy lời rác rưởi này, tao thấy ồn."

​Minhyung đáp gọn lỏn, đặt tay lên vai kéo Hyeonjun về phía mình. Rồi anh nhìn thẳng vào đám kia: "Nghe nói tao không đánh đấm được gì?"

​"BỐP!"

​Cú đấm dứt khoát và cực kỳ nặng đô. Thằng cầm đầu ngã bật ngửa, đập người xuống đất rồi ngất xỉu luôn, máu mũi chảy ra. Mấy đứa còn lại đứng hình, mặt tái mét vì sợ. Minhyung lắc khẽ bàn tay, nhìn tụi nó lạnh lùng:

​"Còn đứa nào muốn thử tao không?"

​Chỉ một câu đó thôi, cả bọn lấm lét kéo thằng bạn đang nằm đất chạy mất dép, không dám nhìn lại lấy một lần.

​Trên đường về, hai người cứ thế sóng đôi bước đi. Một lúc lâu, Hyeonjun bỗng hỏi một câu nửa thật nửa đùa:

​"​​... Nếu sau này mày đi cưới người khác, đám cưới của mày liệu có mời tao đến không?"

​Minhyung khựng lại, quay sang nhìn cậu bằng ánh mắt rất sâu:

​"​​Nếu tao mời mày có đến không?"

​Hyeonjun cười khẩy, giọng chắc nịch:

​"​​Có chứ. Tao còn phải cướp rể."

​Khóe môi Minhyung nhếch lên, ánh mắt đầy vẻ nuông chiều. Anh đáp:

​"​​Thế thì có chứ. Tao thì đợi mày đến cướp."

​Anh dừng lại, khẽ gọi:

​"​​Junie... Tao hỏi thật này. Mày muốn gì?"

​Hyeonjun cười ngạo nghễ:

​"​​Tao muốn cả thế giới này, mày mua được không?"

​Đôi mắt Minhyung sáng lên, anh nói thấp giọng nhưng đầy chắc chắn:

​"​​...Không mua được thì tao cướp về cho mày. Nên là, đừng có dám nghi ngờ tao."

​Hyeonjun khựng lại một chút rồi bật cười. Cậu nhìn anh, giọng dịu dàng hơn hẳn:

​"​​Nói thế chứ tao chỉ cần mày thôi. Không cần gì khác."

​Hai người đứng đó giữa sân trường vắng, thấy thế giới ngoài kia chẳng còn quan trọng nữa, vì trong mắt họ chỉ có đối phương thôi.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co