Truyen3h.Co

guria | bittersweet

25

cecicherie

vốn dĩ ngay từ đầu đã xác định là đấu chung kết sẽ rất dài và mệt mỏi, nên năm người vẫn luôn cố gắng giữ tinh thần tỉnh táo hết mức có thể. ván một, ván hai, ván ba rồi đến ván bốn, trận nào qua đi cũng để lại chút tàn dư váng vất. đầu óc đã bắt đầu có dấu hiệu muốn chệch khỏi quỹ đạo mà nó vốn có.

cả đội cùng ban huấn luyện chụm lại, cổ vũ tinh thần nhau lần cuối, ôm lấy nhau, hét to rằng cố gắng lên. nhạc đã vang lên, người hâm mộ ngồi kín khán đài, gumayusi ngẩng đầu, ước mơ đời hắn lại lần nữa nằm chễm chệ trên bục kia. một bước nữa thôi, chỉ một bước để tiến tới, để ôm lấy khát khao lấp lánh và đan tay cùng khát vọng hắn một đời.

dây thần kinh kéo căng quá độ, và rồi đứt phựt ngay khi nhà chính nổ. đầu óc hắn ong ong chẳng còn phân biệt được gì nữa ngoài việc nhảy cẫng lên ôm lấy những người đồng đội của mình. mọi thứ đan xen nhập nhằng, hắn lại nhìn rất rõ chiếc cup sáng chói.

"của chúng mình đấy minseokie"

"ừ, là của chúng mình"

là lần vô địch thế giới thứ tư của anh sanghyeok. anh vẫn như cũ, cố giữ cái vẻ điềm tĩnh nhất có thể nhưng chẳng ngăn được khoé môi cong lên hết cỡ cùng ánh mắt vui vẻ. người ta hò reo cho lần trở mình của một đế chế, giờ đây họ nhìn thấy ai cũng chỉ muốn vội vã ôm lấy hoặc cho nhau một cái đập tay tự hào.

choi wooje bắt đầu xả sự phấn khích của bản thân qua cái cách nó bắt lấy người đi rừng và huyên thuyên không ngớt. miệng cười, má bư cấn kính, nó hào hứng đến độ chẳng thể ngừng nói chuyện với hết người này người kia.

moon hyeonjoon nhìn quanh, sắc đỏ ngập tràn sân khấu lớn, là chữ chiến thắng to đùng đi cùng với cái tên t1 làm gã xúc động không thôi. ngay khi tên đội được xướng lên, nước mắt gã cứ thế lăn xuống, hằng ha sa số, khóc hết cả những tháng ngày vất vả. sanghyeok bước đến, mỉm cười nhìn hổ ngốc, lại lấy tay vuốt ve dọc lưng em.

ryu minseok cũng khóc, vì em hạnh phúc quá, tưởng rằng chẳng thể chạm tới, lại lần nữa nằm gọn trong tay. hỗ trợ nhỏ nghẹt thở trong cái ôm siết, nhưng em chẳng bận quan tâm, đời người có mấy lần như thế?

lee minhyung không khóc, mắt hắn chỉ hơi ngập nước, lấp lánh dưới ánh đèn tựa sao sáng. hắn ôm từng người một, sau đó nói rằng mọi người vất vả rồi.

"em cũng vất vả rồi minhyeongie"

"anh cũng vất vả rôi sanghyeokie"

"ừ, chúng mình đều vất vả rồi"

"nên kia là món quà của chúng mình đấy. giờ thì lên nhận về thôi nào"

đã vô số lần pháo giấy ngợp trời nhưng chẳng thuộc về họ, đã vô số lần người được xướng danh vô địch chẳng phải tên đội tuyển mình, vô số lần ngậm đắng nuốt cay, và cả vô số lần trầy da tróc vảy. giờ đây họ có trong tay thứ họ hằng khát cầu. thượng đế trả lại cho những nỗ lực ấy một món quà thật xứng đáng, hay nói đúng hơn thì, họ là những thượng đế của chính mình.

minseok nâng cup cùng cả đội, pháo giấy vẫn bắn, khán giả vẫn hò reo chẳng ngớt, khung cảnh diễm lệ. như em vẫn luôn mong mỏi, em hôn lấy ngôi vô địch em ước mơ đêm ngày, minhyung thủ thỉ.

"là thật, seokie"

là thật rồi, đội em, là đội tuyển vô địch.

sau khi chào hỏi, chụp ảnh với các fans, phỏng vấn và làm nốt một số thủ tục cuối xong rốt cuộc cả đội mới có thể quay về nghỉ ngơi. sức lực đã đến cực hạn, ngay khi vừa lên xe, minseok đã ngả thẳng vào lòng minhyung nằm, xụi lơ.

"cảm giác cứ lâng lâng, chẳng chân thực gì cả"

"seokie đang hạnh phúc lắm nhỉ"

"minhyung cũng vậy đúng không"

"ừ, ai cũng vui cả"

"tớ sẽ kí minhyung ạ"

"anh cũng thế"

"choi wooje cũng thế nhỉ?"

"ừ choi wooje cũng sẽ kí"

"mình giỏi mà minhyung"

"ừ đội mình rất giỏi"

"chúng mình phải đi cùng nhau thêm nữa chứ nhỉ"

"ừ, chúng mình còn đi cùng nhau"

minseok nghe tiếng người yêu đều đều khẳng định lại lời mình nói, chẳng biết từ lúc nào đã thiu thiu ngủ mất. em mơ đội hình này sát cánh cùng nhau thật lâu, ẵm trên tay vô số chức vô địch cùng giải thưởng lớn, anh sanghyeok sẽ khoẻ mạnh, đánh mãi đến khi già, họ dắt tay nhau qua muôn trùng con đường và ngọn núi. minseok vì viễn cảnh tươi đẹp trong giấc mộng ấy mà vô thức nhoẻn miệng cười thật tươi.

suốt quãng đường từ nơi thi đấu về lại khách sạn, minhyung cũng chưa một lần buông tay em ra, vẫn hoài đan chặt mười ngón, tay kia chạm nhẹ gò má. mái đầu rối, hương tóc thơm chờn vờn nơi trái tim hắn, chẳng thể tả nổi việc hắn ngày một thêm yêu em.

có lẽ hormone hưng phấn vẫn còn mải miết làm việc nên hắn cũng cảm nhận được cái yêu thêm rõ ràng và mãnh liệt hơn bao giờ hết. giả như trong tương lai có hai người hai ngả, hắn vẫn mong mình có thể ôm lấy em sau muôn vàn vất vả. giả như có đấm đá nhau trên đấu trường công lý, hắn vẫn mong em sà vào lòng mình sau khi thoát vai.

thương yêu của hắn, chỉ có thể định nghĩa bằng tên em.

minhyung khẽ lay nhẹ em khi xe dừng đến nơi, minseok đương còn ngái ngủ, nũng nịu vùi mặt mình vào tay xạ thụ cọ tới cọ lui. hắn chẳng gọi nữa, trực tiếp dùng tay bế em lên thẳng phòng cho em được say giấc thêm ít phút.

sau khi đặt em lên giường và khoá cửa, hắn mới lại gần và nằm lên. minseok theo phản xạ quơ tay tìm kiếm người để ôm. và rồi trước khi em kịp sờ thấy, đã được người kia mạnh mẽ kéo thẳng vào lòng. em thoải mái dụi vào lồng ngực ấm áp, minseok mơ màng nói theo bản năng, giọng điệu như muốn dỗ ngọt người kia.

"minhyeongie vất vả rồi"

"minseokie cũng vất vả rồi"

"ưm"

"anh làm tốt thế này, cún có muốn thưởng không?"

"minhyung muốn thưởng gì cơ"

"được thưởng nhiều hay thưởng ít?"

"minhyung làm tốt mà, thưởng bao nhiêu chẳng được"

"anh muốn nhồi đầy seokie bằng cây kem lớn và em sẽ rên rỉ gọi tiếng chồng ơi"

"được không nhỉ cún yêu?"

"nếu em từ chối thì minhyung có cho không?"

"đương nhiên là không rồi đúng không?"

"nên là cứ làm những gì anh muốn đi ạ"

"phần thưởng của minhyung mà"

-

f231022

-

thế là đắng ngọt đã đi tới hồi kết rồi, cảm ơn mọi người đã dành thời gian và sự ưu ái cho em nó trong suốt những ngày tháng qua.

special thanks to pin vì nếu không vì cái comment của pin thì chắc con bitter này cùng lắm dừng ở chương 3 chứ không thể hoàn nổi, và chắc là nhờ pin thì mọi người mới biết đến bitter nhiều hơn hihi.

also cảm ơn minitominseok vì thù dai vụ cơm bò dùm rms hê hê.

anw, khom biếc nói gì nữa, nó end rồi, và bitter may mắn được mọi người yêu thích khiến mình cảm thấy biết ơn rất nhiều.

và mong rằng t1 sẽ luôn vô địch, dù trong fic hay ở ngoài đời 🙇🏻‍♀️

z đó hết rồi và giờ thì hẹn gặp mọi người ở các vũ trụ fic khác baibai.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co