Truyen3h.Co

[ GyuHao ] • Bé Ơi •

1

2_yuknow_2

Minghao từ ngoài cửa bước vào, vừa mới đẩy nhẹ cánh cửa - xô nước từ đâu đã đổ thẳng lên người em, trông phút chốt em lại suy nghĩ đến người đó.

"KIM MINGYUUUU......!!!!!!"

- Aishhh!!! Cái tên Kim Mingyu này lại giở trò nữa rồi. Lần này chết với ông.

- Bé à, tha cho anh đi mà....Áaaaa aaaa...... Anh lỡ dại thiệt màaaa~

*

Hôm nọ, Minghao cũng từ ngoài cửa bước vào, lần này em thận trọng hơn bởi vì gã người yêu của em chẳng bao giờ chịu ngồi yên một chỗ. Gã sẽ luôn tìm mọi cách để chọc em cáu lên rồi chửi xong gã lại khoái chí mà ôm bụng cười lăn cười bò trên sàn nhà. Nhiều khi em ứa thể hiểu nổi tại sao mình lại quen được người như này? Trông khi bằng tuổi và gã còn lớn tháng hơn cả em nhưng em lại trưởng thành hơn cả gã. Hỏi chấm thật chứ???

Vậy nên em luôn phải trông chừng cũng như việc luôn cố thận trọng hết mức để có thể tránh né những cạm bẫy do chính gã người yêu bày ra để trêu chọc mình, nhưng cho đến cùng cũng vô ích.
Trước khi bước vào trong phòng, em đã cảnh giác mà quan sát từng ngóc ngách một, không có chuyện gì bất thường xảy ra em mới thở phào một tiếng thì *Rầm* em trượt chân té một cái đau điếng trên sàn nhà. Thì ra khúc dưới của cánh cửa có một đoạn băng keo được giăng sẵn ở đấy. MingHao chật vật một hồi mới có thể đứng dậy được bởi cú ngã lúc nãy khiến chân em bầm một vết nên việc đứng lên khá khó khăn, dù đau là thế nhưng tức mà em vẫn cố ngượng dậy để đi lấy cây côn nhị khúc thân yêu của mình.

- Kim MinGyu à, trốn cho kĩ vào đấy nhé!

"Vĩnh biệt anh em...Tôi đi trước đây" _ như một lời trăn trối trước khi gã bị cây côn nhị khúc ấy quơ thẳng vào mặt.

*

Niềm vui khó bỏ.

Một hôm khác, gã tiếp tục lên kế mà bày trò chọc phá em. Gã còn rủ rê thêm cả người bạn thân "ai nấy lo" của mình nhập cuộc, Lee Seokmin cũng biết Minghao - em đáng sợ như thế nào và việc ăn côn nhị khúc sẽ đau ra sao nhưng vì ham vui mà cậu chàng gạt sang một bên để rồi lãnh hậu quả khó lường.

- Seokmin, mày nên nhớ kĩ lấy điều này. Việc tụi mình là anh em chí cốt không còn quan trọng khi bé người yêu tao nỗi giận, và việc không chuẩn bị tâm lý vững vàng sẽ khiến mày vãi ra quần đấy. Không đùa đâu!!!

- Yass!!!

Rồi cả hai con báo bắt đầu chờ đợi con "mồi" của mình sa lưới.

Sau đó, cũng chỉ có một kết cục - Gã và cậu bạn "thân ai nấy lo" cùng dìu nhau ra phòng khách chườm đá. Mấy anh em trong nhà nhìn cả hai rồi chề môi cảm thán, tối đó Mingyu đứng trước cửa phòng Minghao mà năn nỉ, ỉ oi em cho gã vào ngủ cùng vì nằm ở phòng khách thiếu hơi em nên gã chẳng thể ngủ nổi.

*

Một phần do lịch trình bận rộn mà em và anh Jun phải bay sang Trung Quốc một khoảng thời gian - cụ thể là 2 ngày, Mingyu đớn đau vì em đi mà để lại gã một mình trong căn phòng rộng lớn này.

Mỗi ngày trôi qua, Mingyu lúc nào cũng trong trạng thái thẫn thờ như ngắt kết nối với mọi thứ xung quanh, gã làm cái gì cũng chả ra hồn cứ quên trước quên sau, nhưng việc ăn, ngủ, kể cả đi vệ sinh thì gã không bao giờ quên được. thẫn thờ như thế cũng vì nhớ em thôi mà_ Mingyu nhủ thầm.

Gã nhớ em, nhưng không dám gọi điện hay nhắn tin bởi lẽ sẽ ảnh hưởng đến công việc của em, nguyên một ngày Mingyu cứ nhìn vào màn hình điện thoại mà mong chờ một dòng tin nhắn của em.

Đắng một điều là tin nhắn lại toàn lịch trình mà quản lí gửi, song đến cái group "Chỉ tay lên trời, hận đời không đối thủ" - do anh em tạo ra chứ chả hề có một dòng tin nhắn nào của em người yêu. Những lúc ngồi đợi tin nhắn ấy, gã thường ôm cây côn nhị khúc mà suy tư. Lắm lúc cũng có vài dòng tin gửi đến mà trớ trêu lại là :

"Số tiền trong tài khoảng của quý khách còn lại 0đ...."_ đúng là đớn thật.

Quá nhớ nhung em bồ mà nửa đêm nửa hôm Mingyu lại mò sang phòng cậu bạn Seokmin để tâm sự mặc kệ việc đó có làm phiền đến giấc ngủ của cậu bạn hay không, gã mặc kệ!

- Seokmin à..Tao buồn quá mày ơi~

- Hmmm...Tại sao..?~

- MingHao hết thương tao rồi...~

- .....

- Ẻm đi được 2 tiếng 45p rồi mà không thấy nhắn một dòng tin nào cho tao hết mày à. Chắc hết thương tao mất rồi..

- Đạ má!! Thằng điên cút ngay cho bố mày ngủ.

Mingyu thấy bạn thân chửi mà lủi thủi đi về lại phòng, nằm trên chiếc giường có hương thơm thoang thoảng của em rồi Mingyu trằn trọc mãi không ngủ được bởi dòng suy nghĩ đang quẩn quanh trong đầu: "Tại sao thằng Seokmin lại chửi mình cơ chứ, trông khi mình chả nói gì sai?" - quá thắc mắc nên gã ngủ quên lúc nào không hay.

Đến sáng hôm sau, gã bám từ người này sang người nọ chỉ để hỏi về việc có ai nhận được tin nhắn của Minghao hay không mà chẳng ai đáp trả. Phát bực vì sự phiền toái của ông anh, út Chan phải lên tiếng thay mấy anh em.

- Không ai nhận được tin nhắn của anh Minghao đâu ạ, bởi vì nhà mình đang cúp điện... Là CÚP ĐIỆN đó anh nên không ai check được tin nhắn của ảnh cả.

"Út Chan của chúng ta lớn nhanh thật đấy" _ cả bọn xúc động nghĩ thầm.

Nghe được câu trả lời, Mingyu đờ đẫn bước từng bước nặng nề về phòng rồi đóng nhẹ cánh cửa, mọi người ai nhìn vào cũng lắc đầu ngao ngán.

Jeonghan : - Minghao đi có 2 ngày mà nó đã vậy rồi, thằng nhỏ đi lâu hơn chắc Mingyu nó hóa điên luôn ấy.

Jeonghan nói với Seungcheol về tình trạng của Mingyu, dù trong lời nói có phần rất lo lắng cho cậu em nhưng Jeonghan là Jeonghan không phải ai khác - chính anh sau đó đã đồn rằng Mingyu bị dính tà và cảnh cáo mấy đứa em khác nên né gã ra 2 mét vì anh sợ tình trạng đó sẽ lây nhiễm qua đường giao tiếp. Như vậy sẽ rất nguy hiểm!

"Chắc Mingyu hiong không biết đâu nhỉ?" _Út Chan said.

*

Ở hoàn cảnh khác,

Mingyu tuy suy sụp tự nhốt mình trong phòng là thế nhưng gã vẫn ra ngoài tìm đồ ăn và ăn rất đủ 3 bữa nên vẫn mạnh khỏe lắm!

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co