6
Tình trạng sức khỏe của Kim Mingyu đã ổn hơn nên gã sắp được xuất viện. Có thể nói những ngày nằm viện là những ngày ám ảnh lớn nhất từng trước đến nay của Mingyu, bởi lẽ gã phải kiêng ăn rất nhiều thứ vì đường ruột còn khá yếu. Thế nên trong viện, Mingyu lúc nào cũng phải húp cháo riết mà gã phát sợ cháo luôn.
- Anh em ơi hay là tụi mình đi ăn thịt nướng đi, lâu lắm rồi mình chưa ăn á.
Mọi người nghe vậy liền đồng tình với ý kiến của Mingyu, cũng phải vì lịch trình dày đặc lâu lắm mới có một buổi đi ăn như này mà. Chỉ tiếc là thiếu đi hai cậu chàng đang sấp mặt với tá lịch trình bên Trung kia thôi.
Bầu không khí trong quán ăn lúc này có thể nói là rất nhộn nhịp, trên khuôn mặt ai nấy đều hiện lên sự hạnh phúc khó tả. Xung quanh là những người mình xem như gia đình và mọi người đều yêu thương nhau chỉ vậy thôi đã thấy thõa mãn rồi. Thế nhưng trong lòng Mingyu lại trống rỗng đến lạ, chắc gã lại nhớ em.. Chả biết khi nào em mới về với gã. Nghĩ rồi lại buồn rười rượi trong lòng, Mingyu nóc hết ly này đến ly khác. Rượu vào thì lời ra, gã mơ màng mở điện thoại lên gọi cho em. Chuông đổ một hồi lâu mới có người bắt máy,
"Có chuyện gì không anh~"
Giọng nói ngọt ngào vừa mới thốt lên đã nịnh lấy tai người nghe,
"Pé a~..nào em...mứi dìa dới anh dị"
"Mingyu ya! Có phải anh đang say không đấy?"
"Umm..Anh đan ún dới mọi ngừi nà...Nhớ pé qué chèn rầu~ pé dìa dới anh đực hông?~"
"Em còn bận nhiều việc lắm, bae~"
"Nhưn..nhưn mà...an nhớ pé nhắm~"
Minghao nghe gã nói đến đây mà trong lòng có phần xót xa, em cũng muốn về lắm chứ nhưng công việc còn dày đặc chỉ biết cố gắng làm cho xong.
"Gyu nghe em nói nè. Bây giờ thì em chưa về được nhưng sẽ cố gắng làm xong hết việc để về kịp đón sinh nhật của anh, như vậy có được không?"
"Neee..~"
Dặn dò vài câu nữa rồi Minghao cũng cúp máy, sau khi em cúp máy gã cũng lăn ra mà ngủ khò. Ngủ bất chấp cả địa hình là đằng khác..
*
Mấy ngày sau đó, Kim Mingyu không có thời gian mà nhớ nhung Xu Minghao nữa, thay vào đó là một tá lịch trình đổ lên đầu gã. Hết chạy đi quay quảng cáo ở Paris, rồi lại bay đến Ý để tham dự sự kiện, về lại Hàn thì phải quay game show. Cứ bay đi bay về miết, gã đần thúi người ra chẳng có thời gian nhắn tin hay gọi điện gì cho em người yêu bởi lắm lúc có tí thời gian nghỉ ngơi Mingyu đều tự thưởng cho mình một giấc ngủ ngon đến chiều tối rồi khuya tới mới ăn uống, sinh hoạt. Chả khác gì loài dơi luôn nghỉ ngơi vào sáng sớm và thường đi săn vào đêm muộn.
Giờ giấc của gã và em khác nhau hoàn toàn nên khó mà gọi điện hay nhắn tin hỏi thăm vì lúc người kia thức thì người nọ lại ngủ. Mà ai lại nỡ lòng làm mất giấc ngủ của người mình yêu chứ, thôi đành gác lại chuyện yêu đương mà tập trung vào sự nghiệp xong xuôi hết rồi thì mình lại, lúc đấy cũng đâu đến nổi muộn.
-Minghao ya~ anh sẽ cố gắng làm việc thật chăm chỉ để có thật nhiều tiền nuôi bé. Lúc đó bé sẽ không còn phải xa anh nữa~
Tự dặn lòng vào một ngày trước đó mà giờ đây, Mingyu đang dằn vặt bản thân vì sao lúc đó nói: "sẽ làm việc thật chăm chỉ" cơ chứ, giờ muốn rút lại lời còn kịp không(?)
Phóng lao đành phải theo lao vậy, mặc dù làm việc muốn thở hơi lên nhưng gã vẫn cố gượng cười. Chắc trong lòng gã đấu tranh tâm lý dữ dội lắm? Giữa việc xin quản lý đi xả stress với việc làm thật chăm chỉ để sau này cưới em, tất cả mọi thứ dồn lại khiến gã như phát điên.
Seokmin: "Thật sự xin lỗi vì đã làm phiền giấc ngủ của cậu, Minghao à! Nhưng cậu phải đọc được dòng tin nhắn này của tớ. Hiện tại Mingyu nó bị sì trét đến điên cả người rồi, đang đứng trên giường cầm chổi và đòi bay như Harry Potter đây này." _*Lee Seokmin đã gửi 1 hình ảnh*
Jeonghan: - Seokminie ơi, em nghĩ tụi mình nên khóa chốt cửa lại trước khi thằng "thần kinh" kia phát điên lên và lao vào phòng cắn hai đứa mình không???
Sự lo sợ của Jeonghan không bao giờ là thừa vì phòng của hai người họ đối diện phòng của gã và em. khi Mingyu lên cơn thì người sợ nhất chính là Seokmin và Jeonghan. Cũng phải thôi vì trong kí túc xá này ai có thể kiềm hãm được con quỷ bên trong Kim Mingyu ngoài Xu Minghao - em cơ chứ.
Jeonghan lấy giấy bút ra để lên bàn rồi cặm cụi viết viết gì đấy,
Seokmin: - Anh làm gì vậy?
Jeonghan: - Tao viết sẵn di chúc cho mày!
Seokmin khó hiểu ra mặt, hỏi lại anh thêm lần nữa để xác nhận. Và câu trả lời mà cậu nhận được là: "Để xíu nữa Mingyu nó chạy qua cắn thì mày sẽ không viết kịp di chúc nên tao viết hộ."
Đúng là nếu ở với Mingyu "khi không có Minghao" - một ngày sẽ cảm thấy việc gã lên cơn như vậy rất đáng sợ nhưng đối với Seventeen thì việc đó chẳng có gì là ghê gớm hết bởi bọn họ đã QUEN rồi!!!
Cũng như một vị cao nhân đã từng nói rằng:
"Làm riết nhiều cái không muốn nói"_ by Dino
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co