Truyen3h.Co

Hắc Long Bạch Hổ

Chap 12

NhtThuy

Vẫn là cái cảm giác cơ thể đang rung chuyển nhưng nhẹ nhàng hơn rất nhiều so với hôm qua, đôi mắt đen láy chậm chạp mở ra rồi vội vàng nhắm lại để che chắn tầm nhìn khỏi ánh nắng đặc trưng của vùng biên giới xa xôi. Như hôm qua, chói chang và rát bỏng.

“Cô ngủ thêm chút nữa đi, sẽ mất thêm 1 khoảng thời gian nữa để ra khỏi nơi này” Gin ngồi cạnh lên tiếng

“Chúng ta đã đi được bao lâu rồi?” Thanh Trúc hỏi

“Chính xác là 6 tiếng 34 phút 19 giây” ChiPi trả lời

“Này, không phải cô chỉ vừa 17 thôi sao? Đã có bằng lái chưa mà dám ngồi sau vô lăng thế kia?” cô giả vờ khoanh tay làm mặt nghiêm chất vấn

“Tôi không có bằng lái xe, nhưng đua xe thì có, mọi thể loại”

Thanh Trúc nhún vai thể hiện biểu cảm như “thật hết biết cô’’, cô quay sang nhìn Gin đang vỗ vỗ vai mình, hình như nơi ấy đã bị cô dựa vào khá lâu rồi.

“Làm cậu mỏi à? Tôi xin lỗi”

“Không có gì đâu. Tại thể lực tôi yếu thôi” Gin xua tay

“Vác được tôi lên xe trong tình trạng ngủ li bì như thế thì cậu không yếu đâu”

“Tình thế bắt buộc thôi mà, cô mệt thì nằm thêm chút nữa đi, hình như mấy viên thuốc hạ sốt và kháng viêm đó hơi mạnh so với cô phải không? Cô ngủ suốt và giờ trong vẫn còn mệt mỏi”

“Chút chút”

Thanh Trúc xoa xoa hai thái dương mình, đúng là mấy loại thuốc đó đang hành cô tơi tả đây. Cô nheo mắt nhìn khung cảnh hai bên đường đang trôi tuột về phía sau, đi lâu như thế mà vẫn chưa ra khỏi cái biên giới này chứng tỏ lúc bị bọn khốn kia đưa đến đây, cô ngất rất lâu. Đưa tay chạm vào phía sau gáy mình, cô nhăn mặt vì cái nhức nhối xông lên tận óc. Lũ chết tiệt đó, nhất định khi về tới nơi sẽ bắt hắn trả đủ cho bọn chúng, bắt chúng phải chết theo cách thê thảm nhất.

Nghĩ đến đây, bờ môi anh đào không giấu được một đường cong xen lẫn chút ngỡ ngàng , từ bao giờ một tên trùm như cô lại bắt đầu dựa dẫm và luôn muốn mè nheo với một người khác cũng “ông trùm” không kém. Càng ngày càng loạn hết rồi!!!

Bộp – một cái gì đó trông như áo khoác được ném từ ghế phía trước đáp xuống đùi cô

“Nếu thấy chói mắt thì lấy cái này úp lên mặt ngủ cho dễ” ChiPi nhìn qua kính chiếu hậu nói với cô

“Chị cũng nên nằm nghỉ đi, vết thương trên vai chị ngồi nhiều cũng không tốt đâu”

Gin lấy 1 cái áo khoác khác xếp gọn lại như một cái gối sau đó để xuống bên cạnh. Thanh Trúc thở hắt một hơi nhẹ và cũng chịu nằm xuống, cô nằm nghiêng rồi lấy cái áo khoác ChiPi vừa ném cho mình úp lên mặt.

Rất nhanh sau đó, cô gần như bật dậy, ánh mắt kinh ngạc nhìn chăm chăm vào người ngồi ở ghế trước, đáp lại cô chỉ là thái độ hờ hững đến kì lạ.

“Có gì khiến chị không vừa lòng à?” nó nhướn mày

“Không, rất vừa lòng là khác”

Cô vừa nói vừa nhìn cái áo khoác trên người mình, khoé môi xinh đẹp hơi nhếch lên nhưng nhanh chóng trở lại trạng thái bình thường. Cô ngả lưng xuống băng ghế kéo cái áo khoác lên tận mặt , hít một hơi thật sâu để đôi mắt nặng trĩu khép lại nhẹ tênh.

Vì…

Mùi hương này…

Dùng từ “ám ảnh” đúng hơn là “quen thuộc”.

Tiếng chuông báo thức reo ầm ĩ dứt Isaac ra khỏi trạng thái nửa mê nửa tỉnh, hậu quả của 1 đêm không ngon giấc. Hắn khép hờ mắt, dùng tay miết nhẹ lên mí mắt mình rồi chợt thở hắt ra như 1 tiếng cười nhẹ. Rất tự nhiên thôi nhưng từ bao giờ đã thành 1 thói quen. Chỉ có điều hành động này luôn đến từ một bàn tay khác, mềm và nhỏ nhắn trong nắng sớm.

Bước xuống giường, với tay tắt luôn cái điện thoại đang gây náo loạn. Hắn khựng lại một chút ở hàng móc treo quần áo và chạm nhẹ vào chiếc áo thun xanh đậm dài tay, món đồ mà thú cưng của hắn rất thích khoác lên người khi loanh quanh nghịch ngợm trong ngôi nhà này. Như một hành động vô thức, hắn đưa chiếc áo lên mũi hít nhẹ, mùi hương của sự kết hợp hoàn mỹ từ mật ong ngọt ngào và thứ bột trắng đáng sợ khiến người khác không khỏi ngây ngất.

Vài giây thôi, nhưng đủ để tưởng chừng như cô đang ở đây, bên cạnh hắn, rất gần. Hắn bỗng thèm được vứt bỏ hết tôn nghiêm, uy quyền của 1 anh cả để bộc lộ hết núi cảm xúc khó gọi tên đang dần dâng cao lấn át cả lí trí. Bật cười chua xót cho bản thân, vì lí do gì hắn ra nông nỗi như ngày hôm nay.

Là Lê Thanh Trúc  .Là cô đã hại hắn…

Lê Thanh Trúc

… Thanh Trúc

… Trúc

Mỗi giây trôi qua, cảm giác cồn cào kia lại tăng lên nhiều thêm.

Dù là nơi biên giới xa xôi ngập nắng hay ở ngôi nhà nhỏ yên ắng trong buổi sớm mai không hẹn mà cùng gửi nỗi lòng rối bời của mình theo gió.

Chỉ 1 từ : “NHỚ”

Vòng xe lăn nhanh trên quãng đường xa tít hoà cùng vòng xoay của chiếc đồng hồ. Thời gian chậm chạp trôi. Thanh Trúc không biết cô đã thiếp đi bao lâu và Isaac cũng chẳng rõ hẳn đã ngồi im lặng như thế này từ bao giờ. Câu ‘chờ đợi là hạnh phúc’ bây giờ thật chẳng ra làm sao.

Không uổng công đã dùng hết sự nhẫn nại và kiên trì vốn chẳng có bao nhiêu, vòm trời xanh ngắt ngoài kia đang dần chuyển sang sắc héo úa, những mảng màu đỏ, vàng quyện vào nhau 1 cách đồng điệu.

Thanh Trúc dù không muốn nhưng vẫn phải thừa nhận bản thân có chút hồi hộp và phấn khích khi nhìn những dãy nhà cao tầng hiện ra, đôi môi không ngừng mím lại nhìn về phía trước. Gin đã lăn ra ngủ mê mệt bên cạnh cô sau khi hoàn thanh xuất sắc nhiệm vụ chăm sóc một bệnh nhân vô cùng đặc biệt, Thanh Trúc có thể cảm nhận sự tận tâm này không vì bất kì mục đích gì mà xuất phát thì cái đức của bác sĩ mẫu mực. ChiPi thỉnh thoảng lại quay xuống nói vài câu, chủ đích cũng chỉ là trêu ngươi nhưng lạ ở chỗ cô cũng rất hay đáp trả.

“Trông chị cứ như là dân quê lần đầu lên thành thị ấy, có cần phải hớn hở thế không?” ChiPi nheo mắt nhìn cô qua gương chiếu hậu

“Cô không móc tôi cô không yên tâm lái xe à?” cô vừa nói vừa lườm nó

“Cũng đúng thôi, 48 tiếng đồng hồ đủ khiến hai người thiếu hơi nhau đến sắp hấp hối rồi”

“Biết thế thì nhấn ga mạnh thêm chút nữa để người ta mau đoàn tụ”

“Nhưng mà đâu thể để nhân vật chính xuất hiện tầm thường được”

Nhận ra chút “nguy hiểm” trong câu nói vừa rồi của ChiPi, Thanh Trúc nheo mắt nhìn nó

“Đang âm mưu gì thế?”

“Không có gì, chỉ là thêm chút hoành tráng thôi”

Cộc cộc.

“Vào đi”

“Anh cả, gần tới giờ rồi, chúng ta phải chuẩn bị thôi” Troin bước vào thông báo

“Tôi biết rồi”

Hắn nhanh chóng đứng lên, khuôn mặt như bừng sáng, biểu hiện chẳng khác gì đã chờ đợi câu nói này từ lâu lắm. Trời dù chỉ là vừa chạng vạng, như muốn có 1 đêm tưng bừng khói lửa theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng thì đã tới lúc bắt đầu rồi.

11:50 P.M

Tiếng bánh xe nghiến mạnh xuống lòng đường vang lên giữa không gian quánh đặc, u ám khiến mọi con mắt đồng loạt đổ dồn về 1 phía. Cánh cửa góc cạnh sáng bóng bật mở vừa nhẹ nhàng vừa dứt khoác để chào đón sự xuất hiện của một nhân vật uy quyền tối thượng, người đang nhận được hàng trăm ánh nhìn theo đủ cung bậc cảm xúc từ ngưỡng mộ, choáng ngợp, căng thẳng đến sợ hãi. Hắn – Isaac .

Hắn bước xuống xe, điềm nhiên chỉnh lại cổ áo vest đồng thời để đôi mắt đen sắc sảo lướt nhanh trên những khuôn mặt tiếng tăm khá lừng lẫy trong giới đang cuối chào mình hết sức tôn kính. Bến cảng hôm nay náo nhiệt, đông đúc khác thường vì các bang phái lớn nhỏ cùng nhau quy tụ để chứng kiến một bước ngoặt vĩ đại.

“Xin chào ngài, Isaac !!!”

Lão già Phú Quý từ trong đám đông với bộ mặt vênh váo, bàn tay già nua nhăn nheo đang vòng qua eo 1 kiều nữ son phấn quá cỡ. Cái váy diêm dúa, loè loẹt như sắp toạc ra tới nơi vì bó chặt, cốt chỉ để khoe vòng 1 mà chỉ nhìn sơ cũng biết bên trong đầy rẫy những silicon rẻ tiền, hệt như nhan sắc của chính ả.

“Chào” hắn nhếch môi đáp lại

“Tối nay đông đủ quá nhỉ?”

“Dịp đặc biệt, đông vui thì càng tốt”

“Vâng, thế Ngài Isaac đây đã chuẩn bị gì cho tiết mục đặc sắc sắp tới chưa ạ?” con đàn bà bên cạnh lão ỏng ẹo lên tiếng

“Xin hỏi, quý cô đây là…”

“Đây là Phi Thanh Vân , nữ hoàng sắc đẹp của lòng tôi”

Lão Phú Quý giới thiệu ả bằng chất giọng không giấu được vẻ phách lối còn ả vờ ngượng ngùng đánh yêu vào vai lão. Đúng thôi, với loại người có đầu óc cặn bã sẽ bảo cái vẻ ngoài nhớp nhúa kia là xinh đẹp, còn với hắn thì không đáng nửa xu. Hắn vẫn giữ nụ cười nửa miệng chết người quen thuộc, chẳng phải chăm chú nhiều vẫn nhận ra ánh mắt thèm muốn của ả đang bám rịt lấy toàn thân hắn, từ khuôn mặt lạnh lùng cuốn hút đến cơ thể cao lớn, rắn chắc đầy quyến rũ.

“Một người tuyệt vời như ngài đây mà đêm nay không có lấy 1 mỹ nhân bên cạnh sao?”

“Hôm nay tôi đến đây để đón vị thần sắc đẹp trở về”

Lão nhíu mày nhưng chưa kịp mở miệng nói thêm câu nào thì cuộc nói chuyện không mấy thiện cảm này đã phải kết thúc. Từ phía xa, một hàng xe với tông trắng nổi bật đang tiến tới. Không khí căng thẳng cực độ bao trùm, lão già Phú Quý lùi bước quay lưng đi về phía các bang phái khác đang tụ tập.

3 Cô gái với bộ trang phục trắng bước xuống xe tiến tới đứng đối diện Isaac . Các bang xung quanh cũng bắt đầu xì xầm khi chứng kiến cảnh đối mặt hiếm hoi của 2 thế lực hùng mạnh nhất. Duy chỉ có lão già Phú Quý vẫn vênh váo giương đôi mắt tí hi nhìn về phía hắn, dáng vẻ có chút hả hê. Hắn nhìn đồng hồ rồi gật đầu nhẹ. Hoàng Oanh hít 1 hơi, cao giọng

“Xin lỗi vì đã khiến quý vị phải chờ đợi lâu như thế, hôm nay chúng ta cùng nhau tụ họp ở đây là vì có chút mâu thuẫn giữa Hắc long và Bạch hổ. Ngoài ra, Người đứng đầu Bạch Hổ chúng tôi cũng nhân dịp này lần đầu công khai xuất hiện để dàn xếp và giải quyết vấn đề này”

Tiếng lao xao ngày một lớn khi người đứng đầu Bạch Hổ đã chịu xuất đầu lộ diện, bí ẩn lớn nhất của giới sắp được khai thông. Lão già Phú Quý dù đã tiên đoán trước phần nào về chuyện này nhưng đến lúc cận kề cũng không kiềm được cảm giác tò mò.

Hắn siết chặt bàn tay đếm ngược những giây cuối cùng, chỉ cần là lừa gạt hắn, thì thiên sứ hay ác quỷ cũng sẽ không có cơ hội tiếp tục tồn tại.

5…

4…

3…

2…

1…

Đến lúc rồi!

ChiPi……………

KÉTTTT~ KÉTTTT

Màn sương mờ bỗng chốc bị xé nát vì sự xuất hiện bất ngờ của những chiếc xe màu xám. Hàng xe rẽ thành hai hàng song song rồi bất chợt nhấn mạnh ga bẻ ngoặt vô lăng khiến những chiếc xe đồng loạt quay 1 vòng xếp đối diện nhau và thắng gấp. Đứng từ xa trông tới, nhìn chẳng khác gì những tay lái có hạng vừa biểu diễn trong 1 màn ra mắt ấn tượng.

Chẳng đợi mọi người thêm thắc mắc và chờ đợi nhiều, cánh cửa của chiếc xe dẫn đầu bật mở. ChiPi bước ra với bộ quần áo tông trầm đơn giản, tay đút túi quần, nó dựa vào đầu xe nhìn hắn

“Tôi không trễ hẹn đấy chứ?”

“Thời gian rất hoàn hảo, hợp với tính cách của cô và cả sở thích của tôi”

ChiPi hất tóc kiêu hãnh, quay người nhìn về đám đông cùng sự tò mò đang dâng cao, nó nở 1 nụ cười không thể máy móc hơn và lên tiếng

“Tôi không có ý làm đầu xỏ phá đám chỉ vì mình là đối tượng duy nhất không được mời đến đây…”

Nó ngưng một chút liếc nhìn lão già Phú Quý, lão cũng đang nhìn chòng chọc vào nó như muốn ăn tươi nuốt sống vì đã chen ngang khi thành quả của lão sắp chạm đỉnh điểm.

“…Nên tôi sẽ hoàn thành nhiệm vụ của mình thật nhanh gọn, không làm phí quá nhiều thời gian của quý vị”

Isaac đứng khoanh tay nhìn nó, đầu hắn đang xoay quanh hàng vạn câu hỏi về con nhóc trước mặt mình. Hắn vừa nôn nóng gặp con người đáng sợ kia, vừa tò mò muốn xem nó có thể lắm chiêu đến mức nào. Hoàng Oanh, Hương Giang và Miu Lê cũng bắt đầu đứng ngồi không yên vì cả 3 cặp mắt tinh tường đó đều không thấy bóng dáng cô chủ của mình trong bất kì chiếc xe nào.

Như hiểu suy nghĩ của của họ, ChiPi bước gần về phía hắn, nó khẽ thì thầm bằng âm giọng nghiêm túc nhất.

“Tôi sẽ được gì?”

“Cô có thể lấy mọi thứ ngoại trừ cái mạng của tôi, vì nó thuộc về cô ấy”

“Tốt. Giao hàng!!!!”

Dứt lời, hai hàng xe đậu san sát và đối diện nhau đồng loạt khởi động đèn trước, một con đường rực sáng lập tức hiện ra .

Ngoạn mục.

Và hắn đã nhìn thấy, hắn nhìn thấy cô phía bên kia con đường . Ánh đèn kia có chói loá đến đâu cũng không lu mờ được khuôn mặt ấy, tuy xanh xao nhưng vẫn là hiện thân của một tạo vật nơi thiên đường. Hắn lặng nghe tim mình đang khổ sở cùng những nhịp đập quá đỗi dồn dập. Một cơn gió thổi qua hất tung vạt của chiếc áo khoác dài để lộ những vòng băng kín ngực, đôi mày rậm nhíu lại khi những bước chân chậm chạp kia sao mãi vẫn không mang cô đến gần hắn.

10 bước chân nữa thôi Thanh Trúc à…

Thanh Trúc cắn môi cố gắng bước đi trong trạng thái rã rời, vết thương đang hành cô phát sốt cùng với tác dụng phụ của những viên thuốc kháng viêm, giảm đau làm toàn thân cô mỏi nhừ, đầu óc xây xẩm. Xuất hiện với bộ dạng này đã là mất mặt lắm rồi mà nó còn làm cho hoành tráng vào. Suốt chiều dài của con đượng rực rỡ này, cô không ngừng nghiến răng rủa xả ChiPi vì trò màu mè này.

Và mọi bực dọc kia như tan biến khi cô nhìn thấy hắn phía bên kia con đường ngập ánh đèn. Cả cơ thể cô như run lên, những cảm xúc khó có thể dùng lời để diễn tả dâng cao như sóng cuộn . Cô muốn chạm vào gương mặt hắn, muốn dụi đầu vào ngực hắn nhưng sao xa quá, mãi cô không với tới được. Cơn gió lạnh vô tình lướt qua như rút cạn sức lực của cô. Trời đất như quay cuồng, quay cuồng.

5 bước chân nữa thôi Isaac à…

Cộp………cộp……cộp…cộp~

“Thanh Trúcccccccccccc!!!”

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co