Truyen3h.Co

Hắc Long Bạch Hổ

Chap 17

NhtThuy

King koong. King koong~

Tiếng chuông vang lên như cắt đứt chuỗi âm thanh khi những hạt mưa đập vào ô kính, Isaac rời khỏi bàn sofa và tiến về cánh cửa. Lúc tay nắm cửa được xoay ra cũng là lúc cái nhíu mày tỏ ý không hài lòng xuất hiện trên gương mặt hắn.

Thanh Trúc đứng đó với bộ dạng ướt sũng, mái tóc vàng mái hồng đẫm nước dính sát vào gương mặt trắng bệch, đôi môi cũng mang sắc tái. Nổi bật trên tổng thể nhợt nhạt ấy là đôi mắt với ánh nhìn lạ lẫm khi cô lướt nhanh qua hắn. Hắn theo phản xạ liếc nhanh khung cảnh bên ngoài vẫn trong màn mưa rồi đóng sập cửa.

"Chuyện gì đã xảy ra?"

Hắn hỏi và đi đến chỗ cô, Thanh Trúc đang ngồi lặng thing trên sofa, những hạt nước không ngừng rơi xuống, đọng thành từng vũng dần loang lổ trên sàn gỗ bóng loáng.

"Phú Hào..." cô lên tiếng nhưng ánh mắt vẫn nhìn vào khoảng không vô định trước mặt

"...còn sống?" hắn nhướn mày

"Anh biết????"

Cô bất ngờ quay ngoắt sang nhìn hắn, cái nhìn trực diện và xoáy sâu, nếu người đứng đây không phải là hắn ắt hẳn sẽ phải dùng đến từ "khiếp sợ".

Hắn không vội trả lời câu hỏi ấy, hắn đi vào phòng và mang ra một chiếc khăn lông trắng muốt rồi thong thả ngồi xuống lau mái tóc ướt và rối. Chỉ tới khi nhận được cái nhìn chăm chăm như sắp ăn tươi nuốt sống, hắn mới chậm rãi nhếch môi bắt đầu những từ ngữ đầu tiên để giải đáp thắc mắc của cô

"Phải, ChiPi đã nói cho tôi biết sau khi tôi suýt bị một chiếc xe nghiền nát trong bãi đỗ tầng hầm của công ty"

-----flash back-----------

Hắn tắt laptop, ngả đầu ra phần dựa lưng của chiếc ghế bọc da cao cấp, bàn tay xoa nhẹ thái dương để mỏi mệt dịu đi sau 1 ngày vật lộn cùng mớ công việc chất chồng. Với tay bấm nút điều khiển để tắt những thiết bị điện trong phòng, hắn khép cửa ra về. Tuy khó tin nhưng là sự thật, đôi khi hắn thèm được như những nhân viên bình thường của công ty, hàng ngày đi làm đúng giờ , hoàn thành phần việc của mình sau đó tới giờ thì ra về. Người ta vẫn nghĩ ngồi vào chức vị cao càng sung sướng chỉ có việc đếm tiền và tiêu tiền, sự thật hoàn toàn ngược lại. Những kẻ tưởng chừng an nhàn ấy luôn phải ngồi vào bàn làm việc khi nắng chưa đủ ấm và chỉ được phép rời khỏi bàn làm việc khi đường phố đã lên đèn.

Hắn bước vào thang máy, ấn nút chọn tầng hầm rồi tháo lỏng caravat cho dễ thở. Jun ấm úng mãi suốt cả buổi chiều mới dám xin hắn về sớm một chút, lý do là gì thì đã lỡ miệng nói với hắn từ lúc sáng. Hắn không cấm cản chuyện riêng tư của đàn em mình vả lại Hương Giang cũng chẳng phải là phần tử bất an khiến hắn phải dè chừng hay bận tâm. Nếu thật sự cậu ta bất ổn thì người ra tay "triệt" đầu tiên cũng không tới lượt hắn.

Rời khỏi thang máy cũng là lúc hắn nghe tiếng mưa vang vọng. Hắn vừa đi vòng qua những chiếc xe đang đậu rải rác trong bãi vừa mở điện thoại đọc tin nhắn mới. Thú thật là hắn cảm thấy không hài lòng khi nghĩ về việc cô sẽ ở bên cạnh ai đó không phải hắn, đi với ai đó không phải hắn và nói chuyện với ai đó không phải hắn nhưng chỉ cần là Noo-Mèo , chắc chắn họ sẽ không để nguy hiểm chạm vào cô.

Đảo mắt một vòng, hắn cũng nhìn thấy chiếc xe đen ngoại nhập với biển số 8888 hoàn mỹ. Hắn đưa tay bấm nút điểu khiển từ xa để mở khoá xe. Chấm đỏ của tia hồng ngoại phản chiếu lên lớp sơn bóng loáng nhưng lại không hề in bóng hắn rõ rệt, chỉ có những đường nét nhoè nhoẹt, mờ ảo như sắp tan biến.

Chính xác hơn là 1 luồng sáng chói loà từ phía sau đang chiếu trực tiếp vào hắn cả tiếng bánh xe nghiến xuống nền bãi cũng vang lên inh tai.

Phản xạ theo bản năng, hắn lao sang phía bên cạnh, cả người bật cao lên không trung rồi tiếp đất bằng một cú lộn vòng chóng vánh. Nhanh đến mức có thể so sánh với âm thanh của hai chiếc xe va đập vào nhau.

Phần đuôi của chiếc xe đen đã bị chiếc xe lạ thúc vào đến méo mó. Chỉ cần chậm một phần giây, có thể bây giờ hắn đang bẹp dí giữa hai chiếc xe, thân thể cũng chẳng chắc còn nguyên vẹn.

Chiếc xe lạ bất ngờ lùi nhanh như muốn tìm đường tẩu thoát sau phi vụ không thành, hắn bừng tỉnh vội vàng đuổi theo. Phần đầu của chiếc xe tuy đã hư hỏng nặng nhưng vẫn đạt được vận tốc khá nhanh, kính xe được dán thêm 1 lớp màng đen khiến hắn không sao nhìn được tên cầm lái, cả bảng số xe cũng đã được tháo bỏ.

Khẩu súng ngắn luôn để trong túi áo vest được rút ra ngay sau đó, hắn nhắm thằng vào phần lốp xe và kính xe bóp cò liên tục. Những lổ thủng hiện ra , tên cầm lái cũng rất khó khăn để điều khiển chiếc xe tránh luồn đạn từ phía sau nhưng rõ ràng kẻ này không tồi khi những phát đạn hắn nhằm vào lốp xe đều thất bại. Chiếc xe tăng tốc rồi rẽ nhanh ra khỏi bãi, lao vút đi trong cơn mưa.

Hắn điên tiết ném mạnh khẩu súng, đôi mắt đen thêm hung tợn khi rực lên những tia hằn học lẫn sát khí. Trời vẫn trút những giọt nước lạnh băng xuống hắn nhưng không sao làm dịu đi ngọn lửa giận dữ đang bùng phát trong lòng. Hắn thấy lồng ngực mình sắp nổ tung vì hàng ngàn dấu chấm hỏi, một giọng nói khẽ nhưng sắc vang lên ngay bên cạnh khiến mọi giác quan rơi vào trạng thái tê liệt

"Anh có đoán được điều gì không?" ChiPi đưa tay hứng những giọt mưa, khuôn mặt rõ là thích thú nhìn làn nước trong suốt len lỏi qua từng kẽ tay

"C... ChPi??? sao cô lại ở đây?"

"Có thể vô tình cũng có thể cố tình...như chiếc xe vừa rời khỏi đây chẳng hạn"

"Cô muốn nói đến điều gì?" hắn nheo mắt

"Không có gì sâu xa đâu, chẳng qua là ghé ngang đây thông báo vài chuyện và vô tình thấy cảnh hay hay vừa rồi"

"..."

"Không dài dòng nữa, tôi vào vấn đề chính. Phú Hào và một tên thuộc hạ của lão già Phú Quý vẫn chưa yên vị dưới lòng đất, thời gian này đừng lơ là"

Nó nói nhanh rồi quay đi về phía chiếc motor phân khối lớn để hắn đứng đó với hơi thở dồn dập. So với chuyện suýt bị nghiền nát thì việc đối diện với đôi mắt màu tro kia có phần "cảm giác" hơn hẳn. Cảm giác này hệt như lần đầu tiên hắn nhìn vào mắt nó ở buổi khai trương bar Yêu, đó là ánh nhìn của một người biết nhiều hơn những gì mình đang nói.

"Đâu là giới hạn cho những điều cô biết?"

"Nếu tôi trả lời là 'Vô Hạn' anh có thấy buồn cười không?"

Hắn lần nữa bất động, hai bàn tay siết chặt và cơ mặt đông cứng. Làn mưa lạnh vẫn tuôn xối xả, những vệt nước dài uốn lượn theo từng góc cạnh nam tính. Nó liếc về phía hắn, như gửi 1 lời tạm biệt không thành tiếng. Âm thanh trầm đục, rắn rỏi của động cơ motor khởi động, nó gạt nhanh tấm kính trên mũ bảo hiểm. Chiếc xe hầm hố mang theo một con người dáng vẻ bất cần đời cứ thế xé màn mưa lao đi, chớp mắt đã rất xa.

----end flash back----------

Dừng tay một chút để nhìn gương mặt vẫn chưa hết ngạc nhiên đằng sau lớp khăn lông trắng, Isaac quỳ xuống đối diện cô, đưa tay gõ nhẹ lên chóp mũi thon gọn

"Điều em đang tự hỏi bản thân, cũng là điều tôi thắc mắc từ lâu...và tới giờ câu trả lời vẫn chưa tìm đến"

"Anh biết tôi đang nghĩ gì sao?" Thanh Trúc vờ làm vẻ lém lỉnh

" ChiPi-là-ai?...có đúng không?" hắn nhỏ giọng nhưng gằn mạnh từng chữ

Vẻ tinh nghịch trên gương mặt cô bỗng biệt tăm, nhanh như lúc xuất hiện. Ngả người ra ghế, cô hơi mím môi dưới nhìn những hạt nước tụ thành đốm tròn trên sàn gỗ. Chỉ là một câu hỏi đơn giản nhưng không sao tránh khỏi cái lạnh toát nơi sống lưng khi nó được cất lên.

"Thời gian này tạm thời tôi sẽ không ở đây" hắn nói

"Thế đồng nghĩa với việc tôi bị bỏ rơi à?"

"Nếu cô chủ Bạch Hổ không chê cơ sở vật chất của Hắc Long bang quá tồi tàn thì xin mời giá lâm"

"Thế thì Gil Lê tôi đây nói trước, tôi chỉ thích ăn trên đùi, ngủ trên người của Anh Cả của họ thôi"

"Vinh hạnh thật"

"Tôi không nhận lời cảm ơn của anh đâu"

Hắn nhún vai để chiếc khăn trắng sang 1 bên rồi đứng lên

"Tôi đi pha nước cho em"

Mở hai vòi ước nóng và lạnh cùng một lúc để được nhiệt độ mong muốn, hắn chống tay vào thành bồn tắm, nhìn đăm đăm vào nơi hai luồn nước phun ào ạt mang theo những bọt nước lăn tăn. Hắn hiểu được phần nào đó sự trống rỗng trong tâm trí cô ngay lúc này, vì đó cũng là những gì hắn đang cảm nhận. Đâu đó trong những góc khuất, còn phảng phất sự hoang mang, rối bời. Và tất nhiên chúng không xuất phảt từ mối lo về Phú Hào, mà là từ 1 đôi mắt.

Màu tro tàn.

Chính xác hơn đó không phải là một "màu" mà là sự thiếu vắng của những sắc tố. Nơi mà ánh cầu vồng rực rỡ không bao giờ ghé thăm.

Lạnh...

...Ảm đạm

Mãi thả mình vào những suy nghĩ miên man, hắn giật mình khi một vòng tay đan quanh eo mình và một cơ thể mềm mại trần trụi áp sát từ phía sau. Mùi hương đáng nghiện đang lan toả một cách nồng nàn trong làn hơi nước mờ ảo. Cô nhón chân cắn nhẹ và tai hắn, giọng thì thầm

"Tắm với tôi"

Hắn nhướn mày nhìn hàng cúc chỉ đóng một nửa trên áo sơmi của mình đang bị tháo tung bởi bàn tay nhỏ nhắn nào đấy và lẳng lặng nhếch mép.

Hắn vừa tắm xong đấy thôi...nhưng tắm thêm lần nữa có sao đâu nhỉ?

Thô bạo kéo đối phương về phía mình, đến khi không còn chút khe hở giữa hai cơ thể và sau đó...

Là âm thanh của tiếng nước. Tung toé.

...

Brừm...Brừm.....

Chiếc motor không hề giảm tốc độ cứ thế băng qua cánh cổng của ngôi biệt thự cách xa thành phố. Như chính chủ nhân của nó, từ khuôn viên đến cả toà nhà rộng lớn đều mang một vẻ u ám và cô độc.

ChiPi xuống xe, cởi bỏ chiếc mũ bảo hiểm nặng trịch, mái tóc đen nhánh hơi ẩm xoã dài trên vai. Nó đẩy cánh cửa gỗ chạm khắc tinh xảo bước vào, trái với vẻ lặng lẽ bên ngoài, cả căn phòng được thắp sáng bằng những bóng đèn nhỏ trải khắp trần nhà như hàng trăm ngôi sao đang lấp lánh. Nội thất với tông màu trầm được bày biện đơn giản nhưng sang trọng, duy chỉ có sự vắng vẻ khiến mọi thứ không sao chạm mức hoàn hảo.

"Cô chủ về rồi à?" một giọng như mèo kêu cất lên từ phía bếp

"Cơm đi người ơiiiii" Noo vừa nhai nhóp nhép vừa nói to

Nó cởi bỏ giày và treo chiếc áo khoác đen yêu thích lên giá rồi băng qua dãy hành lang lót đá cẩm thạch bóng loáng để đến phòng bếp. Khắp căn nhà đâu đâu cũng ngập ánh đèn, sáng đến mức thừa thãi.

"Hôm nay nấu gì thế?" nó kéo ghế ngồi xuống phía đối diện

"Canh hẹ đậu hủ non, trứng chiên, có cả thịt nướng với rau xanh nữa"

"Lão Nguyễn ra ngoài rồi, mấy món này là tự túc đấy"

"Hôm nay ai nấu?" nó gắp một miếng trứng bỏ vào miệng

"Tôi!!!" Cát Tường hào hứng giơ tay lên

Không có sức chịu đừng và kiềm chế dữ dội thì nó đã phun hết số trứng trong miệng ra ngoài, nó từng nghe nói Cát Tường không phân biệt được muối và đường nhưng không nghĩ lại trầm trọng đến mức này. Nó liếc nhìn sang Noo, kẻ vẫn đang nhai nuốt rất nhiệt tình trong nụ cười tít mắt của Cát Tường, thật đáng khâm phục.

Nhưng đáng tiếc nó không thể nhịn đói để chứng kiến cảnh tượng "đáng khâm phục" đó.

"Từ mai không cần phải nấu nữa, niêm phong nhà bếp" nó gác đũa tuyên bố

"Thế cả bầy đi ăn ăn tiệm à?" Cát Tường và Phước Thịnh tròn mắt

"Không. Ăn chực!!!!"

...

Người phụ nữ đứng tuổi với vẻ ngoài sang trọng nhấp một ngụm rượu vang, thỉnh thoảng lại liếc nhìn chiếc đồng hồ quả quýt kiểu cổ bên cạnh. Trên chiếc bàn ăn nhỏ trải khăn trắng được trang trí hoa và nến thơm, phía đối diện cũng có một chiếc ghế và một ly chiếc ly pha lê dành cho người đang được chờ đợi.

Cánh cửa xoay của nhà hàng cao cấp không thể nghỉ ngơi vì lượt khách ra vào liên tục, mỗi một vì khách bước vào đều nhận được một ánh nhìn của bà, nhưng nó không chứa sự nôn nóng, vội vã mà điềm tĩnh, nhẹ nhàng đến lạ thường của cái tuổi ngoài tứ tuần. Chính vì sự thanh lịch ấy càng tăng thêm nét quý phái, một ấn tượng khi nhắc đến tên Tử Tước phu nhân.

Một người đàn ông xuất hiện và nhận được nụ cười từ bà. Ông ta từ tốn tiến đến gần chiếc bàn ăn nhỏ kê sát cửa sổ, một vị trí tuyệt vời để nhìn cảnh đêm Sài Gòn huyền ảo.

"Tôi không bắt bà đợi quá lâu chứ?" ông cất giọng lịch sự

"Suốt mấy chục năm nay, có khi nào tôi lại không phải chờ ông?" bà hơi chống cằm mỉm cười

"Haha, được nghe câu ấy từ Tử Tước phu nhân thật là một niềm vinh hạnh cho tôi"

"Ông học đâu ra cách trêu chọc người khác thế?"

"Vừa mới đây thôi"

"Thế thì bây giờ chúng ta có thể gọi món rồi chứ lão Nguyễn , à không, phải gọi là Nguyễn Võ Hoài Linh chứ nhỉ Thiên Tước phu quân của tôi"

"Tuỳ bà thôi, phu nhân cao quý của tôi ạ"

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co