Truyen3h.Co

Halyn Cover | Thôi Miên |

14

KaKa1906

Chương 14

Ahn Hani liếc nhìn Seo Hyelin đang húp cháo ở bên cạnh, khóe miệng hơi nhếch lên, nàng vốn là không am hiểu nấu cháo điện thoại, nhưng cùng với Kim Hyomin nói qua nói lại cũng ước chừng một khắc đồng hồ (≈ 15').

Seo Hyelin sắc mặt tái xanh tái trắng, cái muỗng trong tay cơ hồ muốn bóp gãy, càng về sau nàng càng không thể nhịn được nữa bèn kêu la:

-Cô có ăn hay không a? Nguội hết cả rồi!

Ahn Hani cười cười, cùng Kim Hyomin nói mấy câu liền cúp điện thoại.

- Cô ta tìm cô làm gì a?

Seo Hyelin thái độ cùng trạng thái đều không phải là tốt, cả người tản ra một loại hơi thở chớ đến gần.

Ahn Hani múc thêm một chén cháo nữa,

- Không có việc gì, tùy tiện hàn huyên một chút thôi.

- Tùy tiện hàn huyên một chút mà có thể trò chuyện đến nửa ngày?

Ahn Hani húp một hớp cháo, nhìn Seo Hyelin:

- Thế nào? Seo tổng lại quản nghiêm như vậy, sẽ không phải thật sự muốn bao nuôi tôi đi?

Seo Hyelin: . . . . . .

Cơm nước xong, Seo Hyelin lùng nhà lùng nhùng chính là không chịu ra cửa. Ahn Hani nhìn đồng hồ đeo tay một cái, khoác lên cái áo choàng trắng, chuẩn bị ra cửa. Seo Hyelin liền vội vàng hỏi:

- Đi đâu vậy?

Ahn Hani kỳ quái nhìn nàng,

- Phòng làm việc a, cô có chuyện gì sao?

Seo Hyelin cắn cắn môi,

- Cô không phải nói gần nhất chỉ tiếp một người duy nhất là tôi sao?

Ahn Hani vừa nghe liền cười,

- Lời nói gạt trẻ con mà cô cũng tin?

Seo Hyelin: . . . . . .

- Hơn nữa bây giờ trạng thái của cô cũng tốt như vậy, cũng có thể dụ dỗ đem bác sĩ ngủ luôn, còn cần bác sĩ nữa hay sao?

Seo Hyelin: . . . . .
Tên bác sĩ đáng chết này lại còn không biết xấu hổ, dùng thái độ quang minh chính đại như thế nói ra những lời này!

- Cô là đi tìm Kim Hyomin sao?

Seo Hyelin chưa từ bỏ ý định, đuổi theo Ahn Hani hỏi. Ahn Hani nhìn dáng vẻ gấp gáp của nàng, đặc biệt lấy tay vuốt vuốt chóp mũi của nàng, cuối cùng là vẫn nhịn không được mà nói ra

- Không phải a, một bằng hữu vô cùng thân thiết của tôi vừa mới trở về.
Bằng hữu vô cùng thân thiết? Seo Hyelin ngây ngẩn cả người, thừa dịp nàng ngẩn ra, Ahn Hani vội vàng đi ra khỏi cửa, lên xe. Nàng suy nghĩ lại dáng vẻ lo lắng của Seo Hyelin mà vẫn còn muốn cười đây, không ngờ trên đời này còn có người có ý muốn chiếm làm của riêng so với nàng lại còn mạnh hơn.

Bởi vì là giờ cao điểm buổi sáng nên Ahn Hani bị chậm một đường mãi mới tới được phòng làm việc. Nàng nhanh chóng đi ra mở cửa, nhưng tay vừa mới cầm lên chìa khóa chuẩn bị tra vào ổ, cánh của đã bị được mở ra.

Một khuôn mặt trái xoan liền phóng đại ra trước mắt, người vừa mở cửa nhìn cũng rất lạc quan, một đôi mắt cười híp lại tạo thành hình trăng lưỡi liềm, đôi môi đầy đặn, chiếc mũi cao thẳng, một thân quần áo màu đen bình thường, tóc quăn lượn sóng chạm vai, cả người thoạt nhìn vô cùng sáng sủa, hào phóng. Người này cùng với Ahn Hani giống như là vô cùng quen thuộc, nhìn chằm chằm vào tay của nàng một lúc rồi mới thất vọng hấp hé mắt:

- Tớ đã nghĩ rằng cậu sẽ mang đến cho tớ một phần bữa sáng cơ, xem ra tớ là không được hưởng phúc phận như Seo tổng người ta rồi

Ahn Hani liếc nàng một cái,

- Park Junghwa, cậu ít nói lời vô nghĩa đi.

Park Junghwa chỉ chỉ mi mắt của nàng,

- Ai ui, mí mắt của cậu cư nhiên vô ý thức nhảy lên một cái, Ahn Hani, cậu là đang chột dạ a, đều là người đằng mình, cậu còn đang che dấu cái gì?

Ahn Hani không thèm để ý đến bộ dạng này của nàng, cởi xuống áo khoác, trên lại trên giá.

- Như thế nào? Chuyến này cậu đi học tập học hành thế nào?

Park Junghwa rót cho nàng một chén nước, ậm à ậm ờ:

- Cũng tốt . . . . . . .

- Câu được mấy nàng?

Ahn Hani nhận lấy chén nước, chỉ chỉ vào lông mày đang vo thành một nắm của nàng,

- Chớ có nói sang chuyện khác.

Park Junghwa thở dài,

- Chỉ có cậu hiểu tớ a, đừng nói nữa, vốn là suy nghĩ khó có được cơ hội một lần ra nước ngoài cua gái, ai biết toàn thế giới đều là đồng bào ta, đi quán bar quẩy thế mà lại bị một em gái Đông Bắc quấn lấy. Ai ui cái này thật sự là làm khó bản thân, phụ nữ Đông Bắc dữ dằn, bản tính đại tra của tớ cũng vừa mới phải sửa đổi đây. Không nói đến tớ nữa, cậu thì sao, tiến triển thế nào rồi?

Ahn Hani nhớ tới lúc mới ra khỏi nhà cùng với dáng vẻ nổi giận đùng đùng của Seo Hyelin lại nhịn không được tự nhiên nở nụ cười.

- Ai ai ai, tớ nói cậu người này, có cần hay không vừa nghĩ đến người ta liền nở nụ cười như thế? Tú ân tú ái chết người a.

Park Junghwa chua không chịu nổi, giọng nói bực tức. Ahn Hani không để ý tới nàng, đi đến bên ghế salon, ngồi xuống:

- Còn chưa đến thời điểm đó, nhưng cũng đang dần dần quen thuộc nhau rồi

- Còn chưa tới thời điểm?

Park Junghwa giật mình há to miệng,

- Nửa đời của cậu cũng đã vì nàng mà bây giờ còn nói chưa đến thời điểm? Cậu vì nàng từ bỏ gia sản trăm triệu, trở mặt với cha mẹ, lại đi học tâm lý học cái gì nhàm chán đến chết. Bây giờ lại vì nàng mà bỏ qua mặt mũi tham gia cái chương trình thần tượng ngọt ngào ngu ngốc, tớ nói cậu thật là đủ rồi. Nếu như có một mỹ nữ đối với tớ khăng khăng một lòng như vậy, tớ sẽ chỉ dùng một phút để lột sạch đồ của cô ấy

Ahn Hani tự tiếu phi tiếu nhìn Park Junghwa,

- Cũng là bởi vì đã yêu quá lâu nên mới có thể nhẫn nại trước mọi hành động nhất thời, phải biết rằng phát tiết dục vọng thì rất nhanh, nhưng tình cảm thì lại cần tế thủy trường lưu

- Được rồi được rồi

Park Junghwa vừa nghe Ahn Hani nói cái này liền khó chịu,

- Cậu cho rằng tớ không biết sao? Cậu không phải là tức giận bởi vì mình thì đối với người ta nhớ mãi không quên lâu như vậy, nhưng người ta đối với mình một chút ấn tượng gì đều không có, nên mới có suy nghĩ chậm rãi ngược đãi người ta một phen sao?

Ahn Hani giơ ngón tay cái lên.

. . . . . . . . .

Park Junghwa trầm mặc một hồi, lấy tay làm một dấu thánh giá cầu nguyện:

- Aiz~ thật là mặc niệm thay cho Seo tổng, cả đời này coi như là xong. Bất quá, Hani –

Park Junghwa đang nói giọng liền chuyển một cái, trong mắt lộ ra một tia giảo hoạt:

- Cậu khi còn bé không phải chỉ là dạng dáng dấp bình thường sao, Seo tổng người ta không nhớ rõ không phải cũng rất bình thường a? Tớ đoán là cậu sẽ không bởi vì chuyện này mà không chịu tiến thêm một bước nữa chứ

Ahn Hani nghe xong cũng không tức, nàng thậm chí còn đối với Park Junghwa cười cười.

Nụ cười này khiến cho Park Junghwa lạnh khắp cả người, lấy hiểu biết của nàng đối với Ahn Hani, chính là không phải chuyện tốt đẹp gì.

Ahn Hani đứng dậy, đem tay thân mật khoác lên vai Park Junghwa,

- Soo, cậu đúng thật là hiểu rõ tớ, nếu không có chuyện gì khó giải quyết cần cậu giải quyết, thì tớ cũng sẽ không kéo cậu trở lại làm gì.

- Thế nào? Gặp phải kẻ mạnh tay? Là loại hình gì? Trong vòng 4 chữ cho một cái hình dung đi.

Park Junghwa híp mắt nhìn Ahn Hani, Ahn Hani gật đầu một cái, chống lại ánh mắt của nàng:

- CỰC - KỲ - BIẾN - THÁI -.-

Park Junghwa ho khan một tiếng,

- Có thể khiến cho bác sĩ Ahn đánh giá như vậy, chắc hẳn phải là cực phẩm a~

. . . . . . . . .

Ahn Hani gật đầu,

- "Khiên chiến biến thái, thách thức biến thái, đánh bại biến thái " từ trước đến giờ đây chả phải là phương châm sống của bác sĩ Park hay sao, lần này, LE liền giao cho cậu luôn đi.

Park Junghwa: . . . . . . . . .

* * * * * * * * * *

Bất đồng với bác sĩ Ahn gặp gỡ bạn cũ vui vẻ, buổi chiều của Seo tổng là cực kì phiền não.

Cầm trong tay văn kiện nhưng một chữ cũng không đọc nổi, lông mày của nàng cũng nhíu hết cả lại, thư kí mới đứng một bên đến thở cũng không dám thở mạnh, thận trọng đứng một bên chờ phân phó.

Đến cuối cùng, Seo Hyelin không nhịn được nữa, nàng nhấc lên điện thoại nội tuyến,

- Gọi Kim Hyomin đến phòng làm việc của tôi một chút.

Nàng cố ý tra xét, Kim Hyomin hôm nay vốn cũng không có công việc gì, quả nhiên như dự đoán, mấy phút sau, Kim Hyomin miệng ngậm kẹo mút đi vào.

Seo Hyelin vừa nhìn thấy nàng như vậy liền cau mày,

- Cô như thế nào lại có bộ dáng ngây thơ như vậy? Tốt xấu gì cũng là một minh tinh, chú ý hình tượng một chút.
Bộ dạng ngây thơ như vậy, Ahn Hani nhất định sẽ không thích.

Kim Hyomin lấy xuống kẹo mút, cầm trong tay, cười cười nói:

- Đây là bác sĩ Ahn đề nghị với tôi, đưa đồ ăn nhẹ vào làm phương pháp thư giãn, vừa ăn vừa làm, giống như đang chơi một trò chơi vậy, làm thế để thả lỏng tâm tình.

Seo Hyelin hít vào một hơi thật sâu, nàng cố trấn định nhìn Kim Hyomin nói:

- Lộn xộn cái gì? Nghe nói gần nhất cô có tham gia MV của Văn Hà trong vai trò khách mời phải không? Thế nào? Văn Hà những cũng là mỹ nữ không vừa đấy chứ, cô hẳn là rất vui vẻ đi.

Kim Hyomin phất phất cái kẹo mút trong tay,

- Tạm được, vẫn còn kém xa bác sĩ Ahn.

Seo Hyelin năm chặt tay, gật đầu nói:

- Cô đi ra ngoài đi.

Kim Hyomin không giải thích được hành động của nàng, nhìn nàng một hồi rồi đi ra ngoài. Seo Hyelin ngồi ở ghế lão bản suy nghĩ một hồi, cuối cùng lại đánh một cú điện thoại ra ngoài.

- Tôi muốn biết một chút về lịch trình gần nhất của nghệ sĩ nhà cô.

- . . . . . . .

- Ân, tôi cảm thấy nàng ta là quá rảnh rỗi, cần điều chỉnh một chút.

- . . . . . . .

Vừa về tới phòng làm việc còn chưa kịp ngồi ấm mông, Kim Hyomin đã cầm bản kế hoạch trên tay mà tự hỏi, nàng không giải thích được mình đã đắc tội Seo tổng ở nơi nào rồi.

- Chị xác định là toàn bộ những thứ này đều dành cho em?

Kim Hyomin mặt cũng biến xanh. Người đại diện của nàng, Jurin cẩn thận gật đầu nói:

- Đúng vậy, đều là Seo tổng tự mình an bài, cố ý đem rất nhiều điều kiện tốt đầu tư vào cho em. Còn nói hy vọng em tham gia những công việc này có thể buông lỏng tâm tình, chơi được thoải mái.

Kim Hyomin một phát cắn nát cái kẹo mút,

- Chơi? Em xem là nàng muốn chơi chết em luôn rồi !

* * * * * * * * * *

Seo Hyelin sớm trở về nhà, nóng ruột chờ đợi Ahn Hani về.

Ánh mắt của nàng thỉnh thoảng lại quét về phía đồng hồ, vô cùng bất an. Giờ này rồi mà còn chưa có trở về, điện thoại di động gọi cũng không thèm nghe, không phải là đã xảy ra chuyện gì rồi chứ?

Lại đợi hết thêm 1 giờ đồng hồ, Seo Hyelin ngồi không nổi nữa, cầm lên một bộ y phục liền hướng bên ngoài chạy đi.

Kết quả, vừa mới ra đến cửa nhà, nàng đã nhìn thấy Ahn Hani đang bị một nữ nhân trẻ tuổi dung mạo xinh đẹp dìu đỡ, hai người kẻ nói người cười đang từ cách đó không xa đi tới.

Seo Hyelin chợt mở to hai mắt, đây thật sự là Ahn Hani? Phải biết thường ngày Ahn Hani mặc dù bướng bỉnh nhưng ở trước mặt nàng vẫn luôn là người có khả năng tự kiểm soát rất cao, mà hiện tại đây, cái người uống say nói nói cười cười loạn xị chỉ kém vung tay vung chân này thật sự là Ahn Hani?

Park Junghwa cũng phát hiện ra Seo Hyelin, nàng đỡ bên hông Ahn Hani, tay lại hướng cái mông của nàng ý xoa nhẹ, cười chào hỏi:

- Seo tổng, ngài khỏe a~

Seo Hyelin lạnh cứng cả mặt, nhìn cũng không thèm nhìn nàng ta, ánh mắt trực tiếp nhìn chằm chằm vào Ahn Hani, nhìn nàng ấy đem gò má chôn ở cổ Park Junghwa, trong mắt đều là lửa giận đang phun trào.

Park Junghwa nhìn biểu hiện của Seo Hyelin cười một tiếng:

- Seo tổng, tôi là bạn tốt của Ahn Hani, Ahn Hani lần này uống hơi nhiều, là tôi cố ý muốn đưa nàng về nhà.

Seo Hyelin hít một hơi sâu, ngẩng đầu lên quan sát Park Junghwa. Park Junghwa thản nhiên cùng nàng nhìn thẳng vào mắt nhau. Nàng nhìn Seo Hyelin mặt mày xinh đẹp, còn có đôi mắt đào hoa câu người, cùng với eo thon quyến rũ không khỏi liếm liếm môi, chẳng trách Ahn Hani đối với người này nhớ mãi không quên, người này thực sự rất đáng mê hoặc.

Qua thật lâu, Seo Hyelin mới nhíu mày một cái, thử dò xét hỏi:

- Tên chết não này thất tính sao?

Park Junghwa sửng sốt:

- A ?

Seo Hyelin nhìn phản ứng này của nàng ngược lại thở phào nhẹ nhõm một cái, vô thanh vô tức nhanh chóng đem Ahn Hani từ trong ngực nàng ta đoạt lại, hướng về phía nàng ta cười một cái vô cùng quyến rũ:

- Cám ơn ngươi bạn tốt. Bạn tốt ngươi mạnh khỏe. Bạn tốt gặp lại sau!

Park Junghwa: . . . . . . . .

Tựa hồ là nín nhịn một đoàn lửa giận trong lòng, Seo Hyelin đem Ahn Hani đỡ vào trong nhà, ném nàng lên ghế salon trong phòng khách.

- Nước.........thật là khát a.........

Ahn Hani cau mày, vung vảy tay, kêu lên tiếng. Seo Hyelin giận mà không có chỗ phát tiết,

- Yêu a~ bác sĩ Ahn của chúng ta phong độ ngất trời cư nhiên cũng học được uống rượu a?

Ahn Hani nhắm thật chặt hai mắt lại,

- Còn không phải là theo cô học.

- Đã uống nhiều còn tính cùng tôi đối nghịch?

Mắng thì mắng, rốt cục vẫn là không đành lòng, Seo Hyelin pha một chén nước mật ong ấm đưa đến trước mặt Ahn Hani.

Ahn Hani mắt nhắm chặt, cả người không chịu nhúc nhích, Seo Hyelin thở dài, đỡ nàng dậy, kiên nhẫn đút cho nàng nước mật ong.

Không biết là có phải bị nghẹn cái gì không, Ahn Hani uống nước cũng vô cùng căng thẳng, cái miệng nhỏ uống từng ngụm từng ngụm, cuối cùng còn không quên liếm liếm môi. Seo Hyelin nhìn đôi môi đỏ thắm mà đầy đặn của nàng mà một trận phiền não trong lòng. Thật vất vả uống xong một chén nước, Seo Hyelin đem cốc để qua một bên, xoay người, vừa định đỡ lấy Ahn Hani, bất thình lình, Ahn Hani lập tức đổ về phía này, cả người đều đặt ở trên người của nàng.

Seo Hyelin ánh mắt trợn to, gò má tinh xảo của Ahn Hani phóng đại ngay trước mắt nàng, cả gương mặt nàng như bị đốt đến hồng.

Ahn Hani chậm rãi mở mắt, nàng nhìn chằm chằm Seo Hyelin không buồn nháy mắt, dùng đôi môi quyến rũ mang theo hương rượu tựa như làm nũng nói nhỏ bên tai Seo Hyelin, tranh thủ còn làm loạn thổi ít khí:

- Lyn Lyn, tôi muốn tắm~~

Cái này một tiếng Lyn Lyn a~.........cái này một chữ tắm a~.........

Không khí mập mờ, ánh mắt có độc . . . . . .

Seo Hyelin dùng sức nuốt một ngụm nước miếng, nàng ngửi trong mũi tràn ngập mùi hương từ tóc của Ahn Hani, cảm thụ nhiệt độ giữa hai người đang chặt chẽ dán hợp nhau, vô cùng đáng xấu hổ, bụng dưới một trận co rút lại, cả người không bị khống chế sợ run lên.

*** 14 ***

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co