Chương 17
Mùa hè năm thứ hai, Kwon Yuri hoàn thành khóa học ở Học viện Quân sự một cách hết sức thuận lợi, được chuyển thẳng lên Học viện Ngoại giao Seoul với thành tích xuất sắc. Kwon Yuri biết ba sẽ giơ cả hai tay hai chân lên tán thành việc Yuri học nâng cao. Nói gì thì nói, làm ba ai chẳng muốn con mình một bước lên mây? Tuy nhiên, suy nghĩ của Yuri rất đơn giản, chỉ vì không muốn ở trong quân ngũ nữa nên mới ép mình tiếp tục gặm sách như thế. Nhưng, như vậy Yuri lại phải học thêm bốn năm nữa.
Kwon Soon Jae dong trống mở cờ đón con gái trở về, không khí vui vẻ như chính ông mới là người thắng trận.
Jessica lại lặng lẽ đứng bên cạnh Kwon Soon Jae, thon thả mềm mại.
Một năm xa cách, Kwon Yuri cứ nghĩ rằng mình sẽ quên cả dáng hình cô, nhưng sự thật chứng minh, Yuri không những không quên được cô mà hình bóng cô càng lúc càng khắc sâu hơn trong tim Yuri.
Sau khi về đến nhà, Kwon Yuri ngâm mình trong bồn nước ấm thư giãn, về nhà vẫn là thoải mái nhất.
Bữa tối rất thịnh soạn, Jessica đã bắt đầu chuẩn bị từ ngày hôm qua rồi.
Kwon Yuri nhìn thức ăn trên bàn, cơm ở nhà vẫn là ngon nhất. Lại quay sang nhìn Jessica dịu dàng hiền thục, đột nhiên Yuri cảm thấy thế này cũng tốt. Yuri mong đợi điều gì, chẳng phải là có một người ở bên yêu thương chăm sóc mình hay sao?
Dù sao sớm muộn gì cũng phải lấy cô, chi bằng tận hưởng đi vậy.
"Này, đợi khi Yul đủ hai mươi hai tuổi, chúng ta kết hôn nhé?"
"Sao đang ăn tự nhiên lại nói tới chuyện này?" Jessica đứng dậy xới cơm cho Yuri, chỉ coi như một câu nói đùa.
Kwon Yuri tặc tặc lưỡi, những lúc Yuri nhàn rỗi không có việc gì làm thường ngồi phân tích tâm lý của Jessica. Theo phán đoán của Yuri, chính vì cô biết rõ seobang tương lai của mình là Yuri nên cô mới không suy nghĩ đến vấn đề yêu hay không yêu, dù sao cô cũng chẳng có sự lựa chọn nào khác, nên có lẽ không có cảm giác nguy hiểm?
"Này, em đừng nghĩ Yul nhất định sẽ lấy em. Giờ Yul không còn là đứa trẻ con đít xanh phải nghe theo sự sắp xếp của ba nữa, ba làm gì còn phải nhìn sắc mặt Yul biết không hả?" Kwon Yuri sa sầm sắc mặt, người con gái này thật không biết điều, Yuri sẽ không để tâm tới cô như thế nữa.
Jessica sững lại, bình tĩnh nói: "Ồ!"
Kwon Yuri cười ha hả, cảm thấy đắc ý trước sự khiêu khích đầy biến thái của mình.
"Em giận rồi phải không?"
"Không. Jessica ngồi trở lại ghế, chậm rãi ăn canh.
"Chắc chắn giận rồi, mặt xanh lét kia kìa." Kwon Yuri cười gian xảo.
Jessica vô thức đưa tay lên sờ sờ má, mím môi không nói.
Kwon Yuri đang hào hứng, còn cô lại có bộ dạng buồn chán thế kia, thật khiến người ta mất hết ý chí chiến đấu, vô vị.
Đột nhiên, Yuri ném đũa xuống, bắt đầu nổi điên: "Jessica, cô đừng ngông cuồng quá!
Đừng cho rằng tôi sẽ lấy cô thật, cô còn chưa có phúc đấy đâu!"
"Em làm sao?" Jessica không hiểu.
Kwon Yuri tức tới mức sởn cả da gà, nhìn đi nhìn đi, đúng là có những người tự yêu bản thân mình quá mức.
Yuri đập bàn đứng dậy, buông lời cay nghiệt: "Cô đợi đấy, có bản lĩnh thì cả đời này đừng tới cầu xin tôi."
Jessica chầm chậm chớp mắt, không hiểu tại sao Yuri lại làm to chuyện, nổi trận lôi đình như thế.
Kwon Yuri than thầm, cuối cùng đã tìm ra nguyên nhân rồi, người con gái này tự tin quá mức!
Kwon Yuri quay về phòng ngủ trong tiếng bước chân giận dữ, đóng sập cửa phòng lại, lật tìm tên những người con gái trong danh bạ điện thoại...
Cái tên đầu tiên đập vào mắt Yuri...Park Jiyeon.
Park Jiyeon? Có ấn tượng, là bạn cùng lớp của Jessica.
Kwon Yuri sờ sờ cằm, đã một năm rồi, không biết cô ấy đã có bạn trai chưa, Choi Sooyoung cũng chưa có gì mà... Nghĩ mãi nghĩ mãi, Kwon Yuri đảo mắt rồi búng tay cái tách.
Rất nhanh, đối phương bắt máy.
Park Jiyeon: "Xin chào!"
Kwon Yuri: "Chào em, em là Park Jiyeon phải không?"
Park Jiyeon: "Là em đây. Xin hỏi ai vậy?"
Kwon Yuri: "Tôi... tôi là unnie của Jessica, Kwon Yuri."
Đầu dây bên kia im lặng khoảng hai giây, rồi mới nói: "Hôm qua nghe Jessica kể unnie sắp về... em đang nhớ unnie, em nói thật đấy."
"Nhớ tôi?" Kwon Yuri hoang mang.
"Vâng! Nhớ một người bạn đã một năm không gặp không được sao?" Park Jiyeon cười, không lẽ cô gái này đã sớm có ý với mình từ lâu?
"Alo, Kwon Yuri? Unnie còn đó không?"
"Còn còn. Tối nay em rảnh không? Đến nhà tôi ăn cơm." Ánh mắt Yuri thoáng ánh lên niềm vui của việc trả thù.
"Được ạ, nhưng liệu có tiện không? Nghe nói vào trong khu biệt thự đó rất phiền phức."
"Không sao. Tôi sẽ nói với cảnh vệ một tiếng. À, em mang theo chứng minh thư nhé!"
"Vâng, vậy tối nay gặp!"
Sau khi cúp máy, Kwon Yuri híp mắt cười xấu xa, Jessica ơi là Jessica, Yuri có thể tưởng tượng ra vẻ mặt khó coi của Jessica khi nhìn thấy cô bạn cùng lớp xuất hiện trước cửa nhà mình, cô lấy tư cách gì mà kiêu với Yuri chứ? Chậc chậc, ái chà chà!
Kwon Yuri khệnh khạng bước ra cầu thang, dương dương tự đắc nói: "Em gái ơi... tối nay unnie mời một cô bạn gái tới nhà mình ăn cơm, em làm thêm mấy món ngon ngon nhé!"
Sống lưng Jessica như khựng lại, bàn tay đang cầm bát dừng trước vòi nước chảy, sau đó cô trả lời: "Vâng, được!"
Kwon Yuri bước tới đứng bên cạnh cô, bắt đầu cười đầy bí hiểm: "Ái chà chà, em nói xem tại sao unnie của em lại sát gái đến như thế chứ? Lúc nào cũng có con gái dâng tới tận miệng."
Jessica vẩy vẩy nước bám trên đũa, không nói lời nào.
Nếu Kwon Yuri không nhìn nhầm thì hình như Jessica chẳng hề có biểu hiện gì đặc biệt, có lẽ vẫn chưa đủ độ! Nhưng suy nghĩ lại thì có vẻ như Yuri đang hành động thừa thãi, Jessica và Yuri có quan hệ gì? Vốn chẳng có quan hệ gì cả, sao bản thân Yuri lại ấu trĩ như mấy diễn viên trên ti vi thế này? Nhưng chuyện đã tới bước này rồi, cũng không nỡ để con gái nhà người ta leo cây.
"Khà khà, mau thu dọn đám quần áo lót phơi ngoài ban công vào đi, đừng để bạn gái unnie nhìn thấy lại không vui."
"Vâng!" Động tác rửa bát của Jessica nhanh hơn.
Kwon Yuri nhìn cô đi lên tầng, không hề có vẻ gì là oán trách, ấm ức.
Yuri đi ra sân chơi với Tiểu Sica, ánh mắt thỉnh thoảng lại liếc nhìn về phía ban công, Jessica thoăn thoắt rút hết quần áo phơi trên đó xuống, rất nhanh ban công lại thênh thang như thường.
Kwon Yuri vuốt vuốt bộ lông trơn trượt của Tiểu Sica, vừa gọi tên nó vừa buồn bực. Jessica... không giận ư? Thôi, quan tâm làm gì chuyện cô ấy giận hay không?
Tiểu Sica thè cái lưỡi to bè của mình ra liếm liếm vào tay Kwon Yuri, nó đói rồi.
Kwon Yuri lấy từ trên giá cao xuống một nắm thức ăn dành cho chó. Chú chó con nhỏ xíu năm đó giờ đã thành một chú chó to lớn dài hơn một mét, Tiểu Sica đang trong thời kỳ động dục nên gặp ai cũng chồm lên ôm đùi để... làm tình, khiến mấy anh lính cần vụ cũng không dám ho he bén mảng qua khu này.
Lúc này, Tiểu Sica vòng hai chân trước ôm lấy đùi Kwon Yuri bắt đầu cọ cọ.
"Hey! Con chó nhát chết này, có giỏi thì đi mà cọ Jessica, sao cứ tìm cách... với tao là sao?" Kwon Yuri nhận thấy Tiểu Sica rất sợ Jessica.
Tiểu Sica lười biếng nhướn mắt lên, cọ càng nhanh hơn.
7 giờ 30 tối.
Park Jiyeon đúng giờ tới điểm hẹn, vừa bước vào sân Tiểu Sica lập tức bỏ rơi Kwon Yuri, sung sướng điên cuồng nhảy bổ về phía mỹ nữ...
"Á..."
Park Jiyeon sợ hãi hét tướng lên, Kwon Yuri vội vàng đứng dậy ngăn cú phi người của Tiểu Sica, Park Jiyeon vì sợ mà nấp ngay sau lưng Yuri, theo bản năng vòng hai tay ôm chặt eo Yuri.
Jessica nghe thấy tiếng động lao ra cửa, nhìn cảnh hai người họ ôm chặt nhau từ sau lưng, đầu tiên cô kéo Tiểu Sica ra, cúi gằm đầu xuống, quên cả chào hỏi khách, quay người bỏ đi.
Kwon Yuri thấy Jessica vẫn giữ thái độ điềm tĩnh như thường ngày, thuận tay vòng qua vai Park Jiyeon rồi đặt dưới nách cô, Park Jiyeon không ngờ Kwon Yuri lại chủ động như thế, đứng chôn chân tại chỗ, mặt đỏ bừng.
Choi Sooyoung nghe thấy tiếng hét cũng chạy ra ban công ngó xuống, nhìn thế "chân kiềng" kỳ quái dưới sân, bị sự tò mò thôi thúc, Sooyoung cũng muốn biết Jessica sẽ tỏ thái độ như thế nào.
Đương nhiên, thần sắc Jessica cũng bắt đầu có chút không tự nhiên nhưng lại nhanh chóng khôi phục trạng thái bình thường, cô quay người đi vào trong nhà, như có ý dành cho họ khoảng không gian riêng ở bên nhau.
Đúng lúc Jessica quay vào nhà, cánh tay Yuri đang ôm Park Jiyeon cũng buông thõng xuống, Yuri chau mày, không hiểu không hiểu.
"Con chó đó là Tiểu Sica ạ?" Park Jiyeon sợ hãi nép vào người Kwon Yuri.
"Ừ... nó đấy." Kwon Yuri bừng tỉnh, cười nói: "Không phải sợ, vì nó thích em nên mới lao ra như thế."
Park Jiyeon lẳng lặng gật đầu, khi cô mỉm cười trên má thấp thoáng hai lúm đồng tiền xinh xinh rất đáng yêu.
"Xin lỗi, vừa rồi tôi..." Kwon Yuri cảm thấy áy náy trước hành động ôm ấp đường đột
Park Jiyeon lắc lắc đầu, đôi mắt mở to long lanh của cô phản chiếu khuôn mặt "xinh trai" của Kwon Yuri.
Đầu óc Kwon Yuri trống rỗng ít nhất là mất ba giây, vô thức bị thu hút bởi nụ cười ngọt ngào của Park Jiyeon.
Còn Park Jiyeon lại dùng ánh mắt tràn đầy ngưỡng mộ nhìn Yuri chằm chằm, điều đó khiến tâm lý của Yuri được thỏa mãn.
Park Jiyeon thấy Kwon Yuri nhìn mình chăm chăm không chớp mắt, ngại ngùng cụp mắt xuống: "Cả khu nhà này đều là của nhà Yuri à?"
"Ừ, cả khu chẳng qua cũng chỉ ba tầng thôi." Kwon Yuri tùy tiện đưa tay chỉ, liền phát hiện Choi Sooyoung đang nhìn sang, Yuri khựng người lại, nói cách khác Yuri cũng có chút gượng gạo, đành dùng sự nhiệt tình để che đi tâm trạng thật: "Sooyoung! Sang đây cùng ăn cơm!"
Park Jiyeon nhìn theo hướng Yuri gọi, cô và Choi Sooyoung có duyên gặp mặt một lần, vì vậy cô nhìn về phía Sooyoung gật đầu chào.
Choi Sooyoung lại tỏ vẻ khinh khỉnh, quay người đi vào phòng, chẳng phong độ gì cả.
Park Jiyeon nhìn thấy thế không biết mình đã sai ở đâu.
Kwon Yuri đứng nguyên tại chỗ đợi Choi Sooyoung, nhưng rồi Yuri phát hiện ra cậu ta không có ý định sang nhà mình cùng ăn cơm. Yuri cười khan hai tiếng: "Vào nhà thôi."
Park Jiyeon kín đáo vâng một tiếng, rồi nói: "Thì ra nhà hai unnie ở gần nhau như thế."
"Ừ, Choi Sooyoung là bạn thân từ nhỏ của tôi. Em vào nhà trước đi, tôi sang gọi cậu ấy."
Park Jiyeon không tiếp lời Yuri, cô có cảm giác Choi Sooyoung không thiện cảm với mình.
***
Biệt thự nhà họ Choi.
Choi Sooyoung nằm trong phòng ngủ đọc tiểu thuyết, hoàn toàn phớt lờ tiếng bước chân của Kwon Yuri lúc này đang tự ý đi lên cầu thang.
"Cậu làm gì thế hả, mỹ nữ mình đã gọi tới cho cậu rồi, mau xuống nhà đánh răng rửa mặt đi."
"Mình còn muốn hỏi cậu đang làm trò gì đây? Cậu gọi bạn học của Sica đến nhà để làm gì?" Choi Sooyoung khẽ nhướn mắt lên nhìn Kwon Yuri.
Kwon Yuri thoải mái ngồi xuống chiếc ghế xoay: "Đừng giả vờ nữa, trước kia cậu khen cô bé này xinh mà, từ nhỏ tới lớn mình chưa từng thấy cậu khen ai bao giờ, không thú vị mới lạ. Cậu nói đi, người chị em này giúp cậu như thế còn chưa đủ sao?" Yuri cười
Choi Sooyoung sững lại, nhớ lại hôm đó, trong đầu Sooyoung chỉ có hình ảnh Jessica. Sooyoung bất giác thấy buồn phiền, thì ra mầm họa là từ mình, Sooyoung thể hiện sai cách còn Kwon Yuri lại hiểu nhầm ý.
Kwon Yuri thấy Choi Sooyoung không phản ứng, cười híc híc, tiện tay cầm quyển tạp chí đập vào đầu bạn: "Nói đúng rồi chứ gì, ai chẳng yêu cái đẹp, đây cũng có phải là chuyện gì mất mặt đâu?"
Choi Sooyoung đương nhiên không thể để Kwon Yuri biết khi ấy người Sooyoung muốn khen là Jessica, Sooyoung nhún nhún vai cười thản nhiên: "Đáng tiếc quá, hoa rơi hữu ý nước chảy vô tình, người mà bạn của Jessica thích lại không phải là mình."
"Hả, thế cô ta tới đây làm gì? Không phải vì cậu thì chẳng lẽ lại là vì mình?" Kwon Yuri thờ ơ trả lời bạn, đột nhiên, nụ cười của Yuri cứng lại, vô thức đưa tay lên vò vò tóc, nhờ sự nhắc nhở của Choi Sooyoung, lẽ nào Park Jiyeon có ý với Yuri thật sao?
"Cậu đừng hiểu nhầm, vừa rồi mình ôm Park Jiyeon không phải là giở trò lưu manh gì đâu!" Kwon Yuri vội vàng giải thích, trong lòng Yuri lúc này tạm thời không thể đón nhận bất cứ một người con gái nào, ngoài những lúc Yuri thỉnh thoảng cảm thấy việc lấy Jessica làm vợ cũng không tồi..
Thế cũng không phải là đã để tâm tới Jessica sao? Yuri đâu có thích cô thật.
Choi Sooyoung vươn vai, điềm tĩnh nói: "Được rồi được rồi, kêu oan gì chứ, tế bào lưu manh sớm đã ăn sâu bám rễ trong đầu cậu rồi, có cô bé nào trong Khu SS này chưa từng bị cậu sờ tay nắn chân đâu?"
Người bạn suốt hai mươi năm trời, thậm chí trên người có bao nhiêu cọng lông họ cũng đều biết rất rõ, giữa họ chẳng có bí mật gì đáng nói. Nghe Choi Sooyoung nhắc lại những chuyện hồi nhỏ, Kwon Yuri bỗng cảm thấy rất đắc ý.
Yuri nhớ lại những chuyện hồi bé, phì cười: "Đúng rồi, cậu còn nhớ con gái nhà chú Park không?"
Nhắc lại chuyện này Choi Sooyoung sầm mặt xuống: "Có thể không nhớ sao? Cậu vì muốn con gái chú ấy chủ động lao vào lòng, bảo mình trèo lên cây ném sâu xuống, trên cây không có sâu róm, cậu lại lấy trộm từ trong nhà bếp ra một con rắn, mình còn chưa ném thì đã bị rắn cắn rồi. Cũng may đấy không phải là rắn độc, nếu không, giờ này con ma là mình đây nhất định không tha cho cậu."
Kwon Yuri vỗ đùi cười lớn: "Sau đó cậu kêu lên một tiếng thảm thiết, cô bé thấy từ trên cây tự nhiên rơi xuống một người, thế là vẫn lao vào lòng mình, ha ha ha!"
Choi Sooyoung bất lực mỉm cười, khi họ ở cùng nhau đã làm không ít chuyện xấu, cả ngày trêu chó ghẹo mèo bắt nạt các bạn trong khu, dù sao rảnh rỗi thì phải tìm trò mà chơi chứ.
Nhưng giờ đây đã trở thành người lớn cả rồi, có những chuyện không thể hồ đồ thêm nữa, đặc biệt là chuyện tình cảm.
Là bạn thân của Kwon Yuri, Choi Sooyoung có nghĩa vụ nhắc nhở bạn: "Nếu cậu thật sự thích Jessica thì đừng dính vào Park Jiyeon, mặc dù nói Jessica chắc chắn sẽ là người của cậu, nhưng cô ấy nhìn thấy cậu ôm ôm ấp ấp một người con gái khác chắc chắn cũng không vui."
Khóe miệng Kwon Yuri nhếch lên, nói thẳng: "Ai bảo mình thích cô ta? Đừng nhắc đến Jessica nữa, trước khi gọi Park Jiyeon đến, mình hỏi Jessica về chuyện kết hôn, mình đây không chê cô ta mà phải hạ mình hỏi thế rồi, cô ta lại còn chê kết hôn sớm quá, thế nào gọi là sớm quá? Thà nói thẳng ra là không thích, vì vậy..."
Choi Sooyoung tiếp lời Kwon Yuri: "Vì vậy cậu định giở trò vịt chết không sợ nước sôi, rõ ràng là thích Jessica nhưng lại lấy cớ là tìm đối tượng cho mình rồi gọi Park Jiyeon đến để chọc tức cô ấy, không ngờ trộm gà không thành còn mất thêm nắm thóc, Jessica chẳng thèm phản ứng, cậu còn lọt vào tầm ngắm của Park Jiyeon nữa."
"Mình thèm vào! Sao mình có thể thích một người con gái không hiểu nhân tình thế thái như Jessica chứ!" âm lượng của Kwon Yuri bất giác lên cao, ngay sau đó Yuri lại sờ sờ cằm, bộ dạng rất hào hứng, nói: "Có điều, nếu không phải do cậu nhắc nhở, thì mình đúng là không nghĩ tới việc cô bé Park Jiyeon đó có tình cảm với mình."
Nói thật thì, Yuri cũng không biết tình cảm của mình dành cho Jessica là thích hay không thích, dù sao từ "thích" đó chẳng ai có thể đưa ra được định nghĩa chính xác về nó.
"Này, đi ăn cơm thôi, nếu không cô bé đó lại càng hiểu lầm thêm." Cho dù có thích hay không thích Jessica, tóm lại phải giải quyết rắc rối trước mắt cho xong đã.
"Không ăn đâu. Yêu ma quỷ quái cậu mời đến cậu tự đi mà diệt trừ." Lần này Choi Sooyoung quyết không giúp Yuri giải vây, cho nhớ đời một lần.
Kwon Yuri vò đầu bứt tai, được rồi được rồi, coi như mời mỹ nữ ăn bữa cơm chứ gì!
Khi Yuri về tới nhà, Jessica đang bận rộn trong bếp, Park Jiyeon lại ngồi trong phòng khách đợi Kwon Yuri.
"Về rồi à? Nhà unnie thật phong cách quá!"
Park Jiyeon cười hỏi, lần đầu tiên được nhìn thấy nhà của một sĩ quan cao cấp, phong cách trang trí cổ xưa, nội thất, tranh chữ... tất cả xem ra đều vô giá, ngoài ra những thiết bị điện tử cao cấp cũng được lắp đặt đầy đủ, khiến ngôi nhà toát ra được sự kết hợp đặc sắc giữa Á và Âu.
"Chiếc ghế mà em ngồi được làm bằng gỗ lê cuối đời Joseon." Kwon Yuri thấy bối rối, cố tình nói lảng sang chuyện khác.
Park Jiyeon đứng bật dậy: "Cổ vật hơn một trăm tuổi rồi sao? Thôi để em ngồi ghế sô pha."
Kwon Yuri cười cười, không biết nên nói gì. Yuri len lén khom người nhìn vào bếp, Jessica đang bận rộn mồ hôi mồ kê mướt mát, Yuri cảm thấy hơi hoảng, vội gọi: "Jessica, đừng làm nữa, ra nói chuyện với bạn em đi!"
Không biết Jessica không nghe thấy hay là cố ý không trả lời, tóm lại chẳng thấy động tĩnh gì.
Kwon Yuri định đi vào bếp thì Park Jiyeon đã vội đứng dậy trước: "Unnie cứ kệ đi, để em vào giúp Sica." Nói rồi cô nhanh nhẹn đi vào bếp.
Kwon Yuri thở dài, cô gái này thật thấu hiểu lòng người.
Trong bếp.
Park Jiyeon rửa rau, Jessica cắt rau, phối hợp rất ăn ý.
"Sica, unnie cậu tại sao lại mời mình tới nhà ăn cơm?" Park Jiyeon không kìm được tò mò muốn thăm dò ý của Jessica.
"Sao cậu không hỏi thẳng unnie ấy?" Jessica không quay đầu lại.
Park Jiyeon xấu hổ mím môi: "Mình sao có thể làm thế, mặc dù cũng đã nghĩ đến, nhưng không nên thể hiện chủ động quá..."
Jessica không nói gì, đưa cho Park Jiyeon một chai nước uống, tiếp tục xào rau.
Đúng lúc Park Jiyeon đang khát, ngửa cổ uống một hơi, đôi mắt cô mơ màng bắt đầu tưởng tượng, gia đình sĩ quan cao cấp danh tiếng lẫy lừng, địa vị cao quý, cuộc sống giàu sang, người yêu xinh đẹp, tất cả đều khiến cô hài lòng như đang nằm mơ.
Cô nghĩ, nếu Kwon Yuri tỏ tình với cô, cô sẽ tìm mọi cách để trói buộc trái tim Yuri..
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co