21
"Cậu thích Trần Thiên Nhuận đúng không?"
Câu hỏi vang vọng trên hành lang dài nhưng không có lấy một người nào đó đáp lại. Thấy Tả Hàng có vẻ không có ý định lên tiếng, Đặng Giai Hâm bèn đứng lại mà thở dài.
"Cậu còn không thèm trả lời mình luôn."
"Sao cậu biết?"
Nhìn thấy ánh mắt chất vấn của người đối diện, Đặng Giai Hâm thầm cảm thán với sự ngốc nghếch của bạn mình.
"Trời ơi nó rõ ràng lắm luôn, cậu nhìn từng ánh mắt, từng cử chỉ mà cậu dành cho em ấy xem, có chỗ nào mà không hiện rõ chữ "thích" cơ chứ."
Tả Hàng đứng hình, tự trách móc bản thân khi quá lộ liễu mà thể hiện tình cảm của mình ra như vậy. Nhưng khi nghĩ đến nụ cười xinh đẹp mà Trần Thiên Nhuận dành cho người khác, anh lại lần nữa trầm ngâm, khuôn mặt hiện lên vẻ không cam tâm.
"Cậu chắc chắn là có chuyện gì với Trần Thiên Nhuận đúng không?"
Đặng Giai Hâm từ lúc nãy đã thấy được vẻ mặt đau khổ của Tả Hàng khi đứng nhìn Trần Thiên Nhuận và Mục Chỉ Thừa, nên mới chạy tới kéo anh đi, mong muốn giúp cả ba tránh trở nên khó xử. Nhưng khi lại lần nữa thấy vẻ mặt này, cậu đương nhiên sẽ không thể không khỏi cảm thấy khó hiểu.
Dù sao thì Đặng Giai Hâm cũng chưa từng thấy được biểu cảm khó khăn này của Tả Hàng, ngay cả khi cậu luôn quan sát anh hồi vẫn còn tình cảm với anh.
Câu trả lời tiếp theo của Tả Hàng mới thật sự làm cho Đặng Giai Hâm cảm thấy hối hận, hối hận khi không thể một phát ký đầu cái tên đẹp trai nhưng ngu dốt trong tình yêu này.
"Trần Thiên Nhuận thích Mục Chỉ Thừa."
...
Nếu như là Tả Hàng ở hiện tại, anh chỉ mong có thể ngay lập tức quay trở về quá khứ mà đấm cho kẻ đã nói câu kia một trận.
Đồ ngu ngốc, đồ đần độn, người em ấy thích là mày cơ mà.
Mày nhìn đi, trong đôi mắt xinh đẹp đó hiện tại chỉ có mày thôi đấy, là mày đấy Tả Hàng ạ.
Trần Thiên Nhuận căng thẳng nhìn phản ứng của Tả Hàng, chỉ thấy con ngươi mở to và đôi môi hé mở trên khuôn mặt đang thể hiện rõ sự ngạc nhiên, không khí âm trầm khiến cậu càng thêm lo lắng.
Không thấy người đối diện có bất cứ hành động gì, Trần Thiên Nhuận như đã thông suốt về câu trả lời của anh, cố dặn ra một nụ cười gượng gạo đến khó nhìn, loạng choạng đứng dậy mà rời đi.
"Em xin lỗi, anh cứ coi như em chưa nói gì đi nhé."
Hương hoa lan tỏa trong không khí, cơn gió đêm lạnh lùng mà lướt qua những con người cô đơn. Nhưng Trần Thiên Nhuận không thể cảm thấy những thứ đó, mà lại là hương bạc hà thanh mát và sự ấm áp truyền từ sau lưng tới.
Tả Hàng ôm chầm lấy người thương từ phía sau, vòng tay mạnh mẽ bao bọc eo người nọ, gục mặt vào vai cậu.
"Anh cũng thích em, thích nhiều lắm."
Giọng nói nghẹn ngào vang lên, Tả Hàng vừa nãy thật sự rất vội vã, vì anh biết rằng anh sẽ rất hối hận, nếu không kịp thời níu giữ lại bóng lưng nhỏ bé kia và nói ra hết tình cảm từ tận sâu trong tâm can của mình.
Trần Thiên Nhuận ngạc nhiên, bàn tay run run nhẹ nhàng chạm vào cánh tay mát mẻ của người nọ, bám lấy như muốn tìm lấy một điểm tựa, một sự chắc chắn cho điều mà cậu vừa nghe được.
Ngay khi hai làn da tiếp xúc, cảm xúc trong người Trần Thiên Nhuận giờ đây dường như không còn là của cậu nữa, tất cả những suy nghĩ, những tổn thương mà cậu tự nhận lấy đã tan biến hoàn toàn, chỉ để lại một câu tỏ tình của người sau lưng.
Cảm nhận được cái run nhẹ của Trần Thiên Nhuận, rồi lại nhìn thấy bộ đồ ngủ mỏng manh, Tả Hàng tưởng rằng cậu bị lạnh, liền buông tay rồi kéo cậu vào thẳng trong nhà, tránh xa gió đêm bên ngoài.
Kéo lại cánh cửa kính ngăn cách giữa hai khối khí nóng và lạnh, Tả Hàng an tâm ngắm nghía khuôn mặt hồng hào của Trần Thiên Nhuận, dịu dàng vén đi những sợi tóc đen nhánh của người đối diện.
"Anh cứ luôn nghĩ là em thích Mục Chỉ Thừa, hóa ra là tự anh làm thiệt mình rồi."
"Còn em cũng nghĩ rằng anh và Đặng Giai Hâm thích nhau cơ, vậy ra bọn mình tránh mặt nhau..."
Ngơ ngác nhìn nhau, Tả Hàng và Trần Thiên Nhuận sau đó không hẹn mà cùng phá lên cười. Anh và cậu tự cảm thấy bản thân thật ngu ngốc khi tự vác hiểu lầm vào người, khiến cả hai đều chịu đau đớn không đáng có.
Mặc dù họ vẫn có những thắc mắc về những việc đã gây hiểu lầm trong quá khứ, nhưng không một ai lên tiếng hỏi, vì hai người đều cảm thấy điều đó hiện tại không còn quan trọng nữa.
Quan trọng là hiện tại tình cảm của họ đều hướng về nhau.
Sự thật của cái ôm ở lối thoát hiểm đó là do Đặng Giai Hâm quá xúc động khi lần nữa tỏ tình với Tả Hàng, sau khoảng thời gian cả hai cùng giữ khoảng cách với nhau, nhưng Tả Hàng đã rất nhanh chóng tránh đi, vì anh không muốn mang lại hy vọng không tưởng cho đối phương.
Còn về những hành động của Mục Chỉ Thừa và Trần Thiên Nhuận dành cho nhau là do hai người họ đã rất thân thiết từ khi mới bắt đầu là thực tập sinh, nên việc thể hiện tình cảm hay những thứ dễ gây hiểu lầm là điều không thể tránh khỏi
______________________________
"CÁI GÌ CƠ, HAI NGƯỜI THÍCH NHAU Á?"
Tiếng hét của Đồng Vũ Khôn vang ầm trời, khiến cho ngôi nhà như muốn theo đó mà lung lay. Mười một thành viên còn lại ngồi trong phòng khách mà bịt tai lại, ai ai cũng thấy đầu mình ong lên vì tiếng ồn bất chợt. Tô Tân Hạo cau mày, bực bội trách móc con người người ầm ĩ kia.
"Anh nhỏ tiếng đi, khiếp, cứ làm như trời sập tới nơi không bằng ý."
"Gì chứ, kệ anh."
"Anh..."
Biểu hiện của Đồng Vũ Khôn và Tô Tân Hạo đều như muốn đánh nhau tới nơi, khiến mọi người phải ngay lập tức ngăn cản nếu như không muốn cả buổi sáng yên bình biến thành mớ hỗn độn. Cảm nhận bầu không khí ồn ào trước mặt, Tả Hàng và Trần Thiên Nhuận cùng nhau tận hưởng cảm giác vui vẻ.
Ghé sát vào tai Trần Thiên Nhuận, hơi thở ấm nóng của Tả Hàng phả vào trong tai cậu, khiến cả phần má Trần Thiên Nhuận đỏ ửng lên vì ngượng ngùng.
"Đúng là trời sắp sập rồi đó, vì trời cũng phải cúi đầu chúc mừng hai ta mà."
Trần Thiên Nhuận quay phắt ra phía Tả Hàng, con ngươi trong trẻo phản chiếu hình ảnh người con trai đối diện. Đôi môi đỏ hồng hơi mím lại, cậu rất nhanh thơm nhẹ vào má anh, nở nụ cười ngạo nghễ hiếm có mà thỏa mãn nhìn nhìn vẻ mặt ngạc nhiên đến ngốc nghếch kia.
"Cái đồ sến sẩm."
Tả Hàng và Trần Thiên Nhuận cũng từng tự hỏi tại sao bản thân lại thích người kia, nghĩ đi nghĩ lại rồi cũng không thể nảy ra bất cứ lý do chi tiết nào cả.
Có lẽ là do duyên số, khi ông trời cho hai người họ gặp nhau, cho họ một sự tương đồng nơi diện mạo hay cung hoàng đạo, khiến họ cứ vậy mà buộc chặt vào nhau, gắn kết với nhau dù cho đối phương không phải là người thân thiết nhất với mình.
Thứ tình cảm này thật ra đã nảy mầm trong tâm trí khi anh và cậu gặp nhau lần đầu tiên, khi ấn tượng to lớn đối với người anh em sinh đôi kia xuất hiện. Tuy rằng cảm xúc đó bị kìm lại trong khoảng thời gian xa cách, nhưng nó vẫn luôn hiện hữu nơi con tim, chỉ chực chờ một cơ hội để có thể tiếp tục vươn mình.
Sự tiến triển đó không cần bất cứ xúc tác mạnh mẽ nào cả, chỉ cần những tiếp xúc thường ngày, những chăm sóc ân cần, những nụ cười đẹp đẽ của người kia là được rồi.
Nhẹ nhàng, trầm lặng nhưng rực rỡ.
End.
Vậy là bộ truyện đầu tiên đã hoàn thành, cảm ơn mọi người đã ủng hộ cho tôi cũng như couple Hàng Nhuận. Tôi biết rằng kỹ năng viết và sử dụng từ ngữ của tôi vẫn còn non nên truyện vẫn chưa được hay cho lắm, nên mong mọi người thông cảm.
Tôi trước đó bị ấn tượng bởi sân khấu "Lỗi lầm trong vườn hoa" của cặp sinh đôi, cũng muốn đọc truyện về couple này nhưng chẳng có truyện tiếng Việt nào cả, chỉ có tiếng Trung thôi mà tôi không đọc được chữ tiếng Trung nào, nên để thỏa mong muốn cá nhân thì bộ truyện này đã ra đời. Tôi chỉ mới biết tới và theo dõi những video của F3 nên không biết quá nhiều về tính cách riêng của từng bạn, kết quả là tôi viết không được sát theo tính cách ngoài đời của hai bạn bé cho lắm, và đây cũng là lý do vì sao trong truyện của tôi chỉ có 12 bạn.
Tôi sẽ tiếp tục ra truyện thứ hai theo đúng lịch đăng truyện hàng tuần là thứ ba và thứ bảy, về couple Kỳ Hâm. Nếu bạn nào có cảm thấy hứng thú và yêu thích couple đó thì có thể sang ủng hộ nha.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co