14.
tuấn
"bị lâuuuu á tr"
"trễ bố giờ điểm danh"
đức
"thông cảm cho người bệnh đi"
"mà tao bệnh k thấy qua thăm gì hết v chó"
tuấn
"ai nói k có"
đức
"thấy k có mới nói"
tuấn
"chứ trái cây bữa giờ mày ăn chắc trên trời rớt xuống"
đức
"ủa của mày hả"
"sao vô đưa mà k vô phòng tao lun trời"
tuấn
"có người ở trỏng nên tao về"
đức
"trí thì nói đại đi"
"còn giận luôn đó hả"
tuấn
"lớn r ai giận dỗi gì"
đức
"hèn gì trẩu thấy ớn"
tuấn
"tao thả mày xuống nha?"
đức
"nói này đừng buồn nha"
tuấn
"buồn, đừng nói"
đức
"thằng trí còn thương người cũ á"
tuấn
"đã kêu đừng có nói"
đức
"u là trời tui kĩu"
tuấn
"còn giỡn nữa?"
đức
"hic, nói chứ đừng có bùn nha"
"để tao khuyên nó coi sao"
tuấn
"thôi tao thấy thằng đó cũng tốt mà"
đức
"ok để tao kêu nó quen"
tuấn
"k được k được k đượcccc huhuhuhu"
đức
"má nó nhứt đầu thiệt chứ"
-
hùng —> đức
hùng
đức có học ca chiều hong
đức
tui hongg
hùng
nay hùng được nghỉ
chiều mình đi ăn ngoài hen
đức
ăng bingsuuuu
hùng
k được
đức mới hết bệnh mà
đức
huhu đức thèm
hong s đâu mò
hùng
k được
đức
v mà hứa với người ta
hùng
hứaaaa
nhưng mà k phải hôm nay
đức
xì
thoi được ròi
z thì phải ăn quán tui lựa
hùng
lúc nào hùng cũng cho đức lựa mà
-
đức vừa đi học về đã gặp trí chạy ào ào tới.
trí
"anh đứcc đi ăn gà rán với emmm"
đức
"suốt ngày mì cay, gà rán, trà sữa"
"mày lăn thiệt trí ơi"
trí
"ê dô diên"
đức
"tối tao đi ăn với hùng ròi k đi được"
trí
"đi date hả"
"có danh phận chưa mà đi z"
đức
"tao đánh nha trí"
"nghĩ bậy bạ gì z, bạn bè đi chung thôi"
trí
"ờ ờ ờ ờ"
"z là tối nay trí alone"
đức
"anh an đâu"
trí
"từ ngày có danh phận là k thấy ổng ăn cơm nhà"
đức
"z thoi để tao kêu hùng cho mày đi theo"
trí
"hoiii hỏng thèm"
"em qua nhà anh hào chơi"
đức
"thân từ khi nào z"
trí
"ai mà em chạ thân"
đức
"có 1 người á"
trí
"k nghe, khỏi nói"
đức
"thằng tuấn á"
trí
"đã kêu là k ngheeee"
-
đức
"mình ăn hủ tiếu gõ được hem"
hùng vừa cài nón cho đức vừa nói.
hùng
"đức muốn gì cũng được"
đức
"tui chỉ đường cho hùng lái điii"
ăn uống no nê, hùng chở đức ra công viên cạnh bờ sông hóng gió.
đức
"mát quá trờii"
"sao nay hùng được nghỉ z"
hùng
"anh chủ bị bệnh nên được nghỉ á"
đức
"ò ò"
"mà hùng vừa đi làm vừa đi học z hong mệt hả"
hùng
"cũng k mệt lắm"
"tại hùng thích chụp hình mà"
đức
"ghê z tròi"
"mà hùng nè"
hùng
"ơi sao á"
đức
"sao hùng tốt với tui quá z"
"tui mún gì hùng cũng chiều hết á"
hùng
"đức nghĩ thử xem"
đức
"mún chơi thân với tui hả"
"k dễ đâu à nha"
hùng
"khó cỡ nào tui cũng làm được"
"sao đức k nghĩ là do tui có tình cảm với đức?"
đức
"hả?"
"hùng nói gì v"
hùng
"tui giỡn thoi haha"
đức
"hùng kì quáaa"
hùng lấy từ trong túi ra một tuýp thuốc nhỏ đưa cho đức.
đức
"ụa gì dọ"
hùng
"thuốc bôi sẹo, dùng tốt lắm"
"hồi nhỏ mẹ hùng bôi cho quài luôn á"
đức
"hùng bị sao mà bôi quài"
hùng
"có gì đâu"
"tại hồi nhỏ hay đi đá banh té quài"
đức
"òoo"
"cảm ơn hùng nhaa"
hùng
"chắc vết sẹo đó gợi nhiều chuyện buồn lắm hả"
đức
"haha bình thường thôi à"
hùng
"hùng lúc nào cũng sẵn sàng lắng nghe đức"
"đừng tự ôm trong lòng hen"
đức
"tui biết òiii"
"thương hùng quá trời lun á"
hùng
"thương thiệt hong"
đức
"thiệtttt"
hùng
"hùng cũng thương đức"
hùng biết kiểu thương của đức không phải kiểu nó mong đợi, nhưng lòng nó vẫn có gì đó vui vui xen lẫn hạnh phúc.
-
nhật kí của tuấn
18/10/20xx
- thấy trí qua nhà anh hào ăn, mối quan hệ gì v??
- anh hiếu liếc trí tại trí chen vô không gian riêng của ổng với anh hào. mai tuấn phơi đồ cho anh hiếu cái móc xấu nhất.
- nay được trí dòm 2 lần 😳
- hùng với đức lạ lạ
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co