Chapter 2.2
Khó khăn mới có một đêm ngủ sớm, Harry lại nằm mơ.
Anh của năm mười một tuổi đang chạy, chạy mãi. Gió thổi gào rít, tàn tro khắp nơi như một nắm cát bị ném lên trời. Những khung cảnh nối đuôi nhau vụt qua hai bên, phản chiếu khoảnh khắc thầy Dumbledore và chú Sirius ngã xuống chồng lên nhau, Dobby nằm gục trong vòng tay, những tiếng hét dội lại từ nơi nào đó xa xăm, nhiều đến mức Harry chẳng thể phân rõ được. Tiếng cười chát chúa của Voldemort từ phía trên đỉnh đầu. Nhưng anh không hề dừng lại để nhìn chúng. Harry bịt chặt tai, con đường anh đang chạy dường như trở nên bất tận. Anh muốn tìm thấy điểm bắt đầu của những bất hạnh này, anh muốn khóa mọi thứ lại để chúng không bao giờ có thể diễn ra...
"Harry!" Ai đó đang gọi anh, nhưng không còn thời gian để tâm nữa.
Harry mười một tuổi cuối cùng đã chạy đến phía cuối con đường. Nhưng ở đấy không có ánh sáng, không có lối thoát, anh chỉ thấy Malfoy đứng đó một mình, cậu ta mờ như một chiếc bóng. Malfoy ngước lên nhìn anh, khuôn mặt tuyệt vọng như thể đã bị đóng băng ở đêm cuối anh thấy cậu.
"Mày muốn biến mất sao?"
Harry chợt bừng tỉnh khỏi cơn ác mộng.
"Merlin! Cuối cùng cậu cũng dậy, người cậu co giật ghê quá," Ron sốt sắng vỗ nhẹ lên trán anh. Thấy Harry đã tỉnh, cậu lặng lẽ thắp sáng đầu đũa và đặt ly nước lên cạnh bàn. Đây cũng không phải lần đầu Harry mơ thấy ác mộng, Ron biết chỉ cần ngồi lại một chút với cậu bạn là được.
"Cậu thấy khá hơn chưa?"
"Không sao, cảm ơn cậu đã đánh thức," Harry nói, anh thở khó khăn, bàn tay vô thức túm lấy áo Ron. Nhưng giấc mơ vẫn khiến đầu anh quay cuồng.
"Đều đã qua rồi, Harry," cậu bạn thì thầm.
Bên ngoài cửa sổ, màn đêm trôi như một quả bóng cao su bị kéo căng.
***
"Helena."
Harry quay đầu lại. Khuôn mặt nhợt nhạt của Helena Ravenclaw hiện lên sau một khúc cua trên hành lang vắng. Anh đã tự hỏi vì sao cả tuần nay bà ấy có vẻ luôn bám theo mình. Harry không thường bắt gặp con ma nhà Ravenclaw kể từ sau lần bà cho anh biết nơi cất giấu vương miện.
"Bà có chuyện gì muốn nói với tôi không?" Harry hơi cau mày, cố không tỏ ra mất kiên nhẫn.
Nhưng Helena chỉ im lặng nhìn xuống ngực anh, săm soi với nét mặt nghiêm túc lạ thường. Harry cúi đầu, chợt hiểu bà đang chú ý vào chiếc mề đay trên cổ mình.
Là sợi dây của Malfoy.
"Ta có thể mượn nó chứ?" Bà Xám nói, và Harry lưỡng lự vài giây trước khi tháo nó ra. Thời khắc ngón tay nhợt nhạt của con ma chạm xuyên chiếc mề đay, anh gần như nín thở. Một đường sáng mỏng như lưỡi dao lóe lên từ món đồ kim loại ấy, nhưng rất nhanh liền tắt vụt.
"Thứ này có phải của cậu không?" Con ma hỏi, trông như đang vuốt ve mặt dây chuyền.
"Phải...là của tôi," Harry hơi ngập ngừng, anh muốn nói dối để thăm dò.
"Không, nó không phải của cậu," Bà Xám thẳng thắn vạch trần anh, không có vẻ gay gắt mà lại như thể băn khoăn hơn. "Nó ẩn chứa ma thuật từ một bùa phép cổ. Ta cảm thấy quen thuộc với loại ma thuật này, nhưng không hiểu nguyên nhân nào, ta không cảm nhận được người thi triển nó."
Vậy ra đó là lý do bà theo dõi anh suốt một tuần nay. Harry chợt suy đoán, phải chăng Helena biết gì đó về trận pháp mà Draco Malfoy thực hiện, nhưng kí ức bà đã bị chỉnh sửa lại sau khi cậu ta biến mất không.
Harry muốn hỏi nguồn gốc của bùa phép cổ đó là gì. Nhưng Helena đã quay người rời đi, bà nói vọng lại trước lúc cái bóng biến mất sau một bức tường. "Hãy tắm nó dưới ánh trăng tròn vào nửa đêm."
Harry liền biết bà đã cho anh một gợi ý quan trọng.
***
"Chụp lấy nhanh đi," tiếng Ron hét chói tai xuyên qua cơn gió vù vù. Quả cầu vàng nhạt vụt đến trước mắt Harry trong chớp nhoáng. Anh vươn tay bắt lấy nó theo phản xạ.
Trận Quidditch giao lưu kết thúc với chiến thắng gần như áp đảo của đội Gryffindor. Harry lau mồ hôi dưới cái nắng gắt trong khi cả đội đang chạy như tên lửa về phía anh.
"Cậu bắt tuyệt quá," Ron ném chổi xuống đất, sung sướng quàng vai Harry, niềm vui làm bừng sáng khuôn mặt vẫn còn đỏ gay của cậu.
Harry cũng cười. Sau lưng Ron là bộ dạng khó chịu của Tầm Thủ nhà Slytherin, thằng nhóc năm sáu nào đấy anh không nhớ tên. Harry liền nhếch môi khiêu khích nó. Hai nhà tuy không đến nỗi khắc khẩu, nhưng vẫn kèn cựa nhau trong Quidditch như vốn dĩ xưa nay. Trận đấu vừa rồi cũng do Slytherin khiêu khích bắt kèo.
Buổi chiều, mọi người quyết định tụ tập trong phòng sinh hoạt Gryffindor để ăn mừng trận thắng. Không khí như một buổi tiệc nhỏ ấm cúng và ồn ào, nhưng Harry, dù vốn là tâm điểm, lại có vẻ khá trầm lặng.
"Nhìn cậu không hào hứng cho lắm," Ron đi đến hỏi thăm anh. Harry tựa vào ghế sofa, ngắm ánh lửa nhảy nhót trong lò.
"Mình vẫn ổn, chắc đấu căng thẳng nên hơi mệt thôi," anh giải thích qua loa rồi tiện tay ném bó củi mới vào lò. Ron im lặng một lúc, có vẻ cậu bạn nhận ra Harry đã nói dối, nhưng chọn không vạch trần.
Harry không căng thẳng gì cả, anh thậm chí còn lơ đãng suốt gần nửa trận đấu. Chính Harry cũng đang không hiểu vì sao gần đây mình không còn tìm được cảm giác thích thú khi chơi Quidditch nữa.
"Cậu của bây giờ giống như hồi năm sáu vậy, khi mình nói cậu quá ám ảnh và nhạy cảm với chuyện Tử Thần Thực Tử ấy."
Harry liền mơ hồ nhớ lại một thời điểm cách đây ba năm mà anh cũng không còn tâm trạng nào để ý tới Quidditch. Vì anh đã đổ dồn toàn bộ sự quan tâm lên việc theo dõi Malfoy rồi, và thú thực, chuyện Malfoy bỏ đội từng góp phần không nhỏ làm Harry bắt đầu thấy Quidditch bớt thú vị. Không thể phủ nhận rằng cậu ta là một Tầm Thủ giỏi hơn thằng nhóc năm sáu hiện tại của nhà Slytherin nhiều.
Harry tự hỏi sao gần đây chuyện gì anh cũng thấy liên quan tới Malfoy hết vậy.
"Được rồi, mình đang chán thật," anh thừa nhận.
Ron bật cười, cố kéo bạn mình đến chỗ náo nhiệt nhất. "Đừng sống như một ông già thế, cậu còn trẻ lắm."
***
Giữa tháng Tư, những trận mưa dai dẳng rốt cuộc đã rời đi để thay vào đó là một đợt nắng ấm dễ chịu. Harry tình cờ bắt gặp Ginny khi anh được giao nhiệm vụ trả sách cho thư viện- đã gần một tháng trôi qua nhưng Hermione không có vẻ gì muốn bỏ cuộc, thay vào đó cô vẫn tiếp tục đắm chìm trong nghiên cứu về Oblivion giúp anh.
Bóng dáng Ginny lướt vội giữa mấy kệ sách Độc Dược nhưng anh đã kịp gọi cô lại. Cả hai đều bận bù đầu với kỳ kiểm tra nên gần như họ đã không gặp nhau vài ngày rồi. Nhìn quầng thâm dưới mắt cô nàng, Harry cười trừ pha chút cảm giác tự hào, anh biết bạn gái mình đang rất nỗ lực. Cô đã đặt nguyện vọng trở thành một lương y.
Dường như chỉ còn anh vẫn chưa rõ phải làm gì với cuộc đời mình.
"Hermione sẽ không giận nếu anh trốn khỏi buổi ôn tập chiều nay đấy chứ?" Ginny hỏi, mỉm cười dù rõ là cô đã biết trước đáp án. Harry liền cất ngay quyển Độc Dược vào kệ sách bên phải.
Hai người cùng tản bộ đến nhà kính. Dọc đường Ginny không ngừng kể cho Harry những chuyện thú vị xung quanh cô vài ngày qua. Harry chú tâm nghe cô nói. Dường như trong số bọn họ chỉ mỗi Ginny là không thay đổi quá nhiều sau cuộc chiến. Sinh trưởng trong gia đình toàn con trai khiến Ginny trở thành một cô gái rất mạnh mẽ. Ngay cả thời điểm Ron suy sụp vì cái chết của Fred, chính cô cũng là người đã vực anh trai mình dậy. Sự mạnh mẽ đó ở Ginny từng là điều khiến Harry biết anh đã say đắm người con gái này.
"Hôm nay anh im lặng quá," Ginny bỗng nói, cắt ngang câu chuyện về trận Quidditch lần trước, cô nhẹ tay đưa tay vuốt một chiếc lá rơi trên tóc anh.
"Do anh không biết nói gì mà," Harry thành thực đáp.
"Gần đây anh sống tốt chứ?"
"Sao em hỏi vậy?"
Ginny nhíu mày lo lắng. "Có lần em nghe Ron buột miệng, anh ấy nói anh cứ trốn đi đêm. Nhưng em cạy miệng như nào Ron cũng không chịu kể."
Và trái tim Harry thắt lại.
Những lần bật dậy nửa đêm vì ác mộng, những lần lang thang tới sáng mới về, những ảo giác chết tiệt của Harry về cái chết. Chúng là những bí mật mà thực sự sẽ khiến anh co rúm nếu ai đấy chạm vào. Bao giờ trong Harry cũng tồn tại một nỗi sợ, càng lúc càng phồng lên như quả bóng được thổi hơi, như một khoảng tối bung nở ép vào tâm trí từng chút một. Harry loanh quanh khắp lâu đài và không thể ngăn mình rơi vào ảo giác. Cơ thể của ai đó, phù thủy sinh hoặc Tử Thần Thực Tử, nằm sõng soài dưới sàn nhà. Tiếng gào thét không biết vọng lại từ đâu. Những lần như thế, trái tim Harry đều co thắt và ép anh phải nhắm chặt mắt để nỗi sợ không chụp lấy tâm trí như một chiếc túi. Nó hoàn toàn không giống với nỗi sợ anh đã chịu đựng thời chiến, ít ra cuộc chiến vẫn là cái gì đó hữu hình hơn. Còn bây giờ nỗi sợ đã đóng khung thành những cơn ảo giác và mộng mị, nhắc anh về cái giá anh phải trả, và buộc anh nhìn vào đó mỗi ngày.
Rốt cuộc sau một thoáng yên lặng, Harry lặp lại câu anh thường dùng để nói dối, câu nói qua loa và tệ nhất. "Anh vẫn ổn mà."
Chẳng biết có phải giọng anh nghe đáng tin không nhưng Ginny đã không gặng hỏi nữa, cô mỉm cười rồi tiếp tục kể nốt câu chuyện bị bỏ dở ban nãy. Ngắm nhìn khuôn mặt của cô, Harry vừa đau đớn vừa cảm thấy tội lỗi. Anh chưa bao giờ muốn nói về chiến tranh với Ginny, cô đối mặt với những mất mát bằng thái độ tổn thương nhưng bình thản, còn anh chỉ trốn tránh nó.
Ginny là bạn gái anh, cũng là một trong những người gần gũi nhất với Harry, anh không hiểu vì sao bản thân lại chưa thể mở lòng với cô. Anh không chia sẻ nhiều, nhưng ít nhất, đôi lúc anh vẫn nói gì đó với Hermione và Ron.
Có lẽ đợi lần sau vậy, Harry tự nhủ.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co