Truyen3h.Co

[HarDra] Oblivion

Chapter 3: Vestige

HaNhuocVu29

Harry đã lâm vào tình trạng kiệt sức tận ba ngày sau. Hứng chịu vài cơn chóng mặt kéo dài khi pháp thuật anh suy yếu đến nỗi không thể tự dùng một câu chú đơn giản như Alohomora. Trong lúc Ron lo lắng trước sự mệt mỏi bất thường này của bạn mình, thì Hermione hẳn đã tiên liệu mọi chuyện từ trước. Cô đưa Harry một lọ thuốc và chu đáo dặn. "Mình không ngờ thần chú lại bòn rút một lượng lớn pháp thuật đến vậy. Tạm thời cậu nghỉ ngơi lấy sức nhé, có lẽ qua vài hôm nữa mới khỏe lại được."

Harry thở dài cam chịu mùi thuốc đắng ngắt trong miệng. Mặc dù đã được Hermione cảnh báo về tác dụng phụ, chính anh thực ra cũng không nghĩ vài giờ đồng hồ trong chậu tưởng ký lại khiến mình chật vật đến mức này. May mắn là tác dụng phụ vẫn ở mức có thể chịu được.

"Nói mình nghe xem cảm giác đó thế nào," Hermione nghiêng đầu về phía chiếc chậu tưởng ký trên bàn. Dĩ nhiên là Harry đã dùng Áo choàng Tàng hình khi mang nó đến.

Họ đang ở trong thư viện buổi sáng. Không khí thoáng mát và tĩnh lặng. Mặt Trời dần ló dạng bên kia những khe hở của vách núi, mang theo ánh sáng mơ hồ trải trên những bức tường.

Anh đã thử đưa Hermione vào kí ức của mình, nhưng câu thần chú dường như không thể hoạt động theo cách này.

"Nó không dựng lên theo chính xác những gì mình phải nhớ, có vẻ chỉ cần một khoảnh khắc thôi kí ức đã tự hình thành đầy đủ rồi," Harry lắc đầu.

"Giống như du hành thời gian?" Hermione hỏi.

"Đúng, và nó không giới hạn mình về thời không."

Hermione khẽ gật gù, cô đã đọc sơ về nó rồi, đây quả thật là một câu chú tuyệt vời. Nó cho phép chúng ta nhìn thấy mọi khía cạnh trong quá khứ mà ta đã không chứng kiến.

Giải thích ngắn gọn, câu chú dựa vào kí ức để xác định thời không, nhưng thời không lại được tái diễn theo hiện thực. Chẳng hạn như Harry vẫn có thể bám đuôi và biết Malfoy đã làm gì mặc dù điều ấy không tồn tại trong kí ức anh.

Cuối cùng, Hermione mím môi đưa ra kết luận. "Có vẻ thời không kéo dài bao lâu tùy thuộc vào lượng pháp thuật của người thi triển."

Và từ nét mặt của cô, Harry biết cô không mấy vui vẻ gì với sự đánh đổi này.

Để câu chú bòn rút pháp thuật mình đổi lại một đáp án mơ hồ, điều này nghe thật vô nghĩa.

Harry chỉ im lặng ngước nhìn trần nhà. Anh thở dài, thầm nghĩ liệu mình có nên uống một lọ Felix Felicis không, bởi anh cũng không biết bản thân có thể cầm cự tới đâu.

Harry cố nhớ lại lần gần đây nhất anh thấy Malfoy không ổn. Có lẽ là vài tuần trước ngày cậu ta biến mất, khi anh vô tình ghé ngang buồng vệ sinh nữ trong một chuyến đi đêm thường lệ- đấy không phải chủ đích của anh, anh đã để quên bản đồ Đạo Tặc trên giường- Harry sững lại khi nghe thấy tiếng khóc. Và anh tìm ra Draco Malfoy, người đang ôm gối nép trong một góc buồng vệ sinh.

Harry thở dài, anh đã từng chứng kiến Malfoy thế này nhiều lần, sau chiến tranh mọi thứ trở nên khắc nghiệt hơn nhiều với cậu ta. Anh bắt đầu phân vân giữa việc an ủi và đưa Malfoy về phòng, hay đơn giản là cứ rời khỏi đó.

Đứng yên một lúc, cuối cùng Harry vẫn lựa chọn sẽ không dính dáng đến chuyện này. Anh rời đi, né những vũng nước để tránh gây ra tiếng động, nghĩ tốt hơn hết anh nên cho cậu ta được sụp đổ một mình. Harry biết anh cũng sẽ không muốn bị ai khác bắt gặp vào thời điểm bản thân như vậy.

Nhưng lúc này, anh chợt nghĩ giá như mình đã ở lại.

***

Hogsmeade trong những ngày cuối tuần bao giờ cũng náo nhiệt. Ron và Hermione đã dắt tay nhau đi mua một số thứ, trong lúc Harry quyết định sẽ không chen vào quãng thời gian riêng tư ít ỏi của họ. Ginny từ chối cuộc hẹn với anh bởi cô đang phải ôn tập cho kỳ sát hạch tháng sau, vậy nên lúc này chỉ có anh quanh quẩn trên con phố và tận hưởng không khí mát lạnh buổi chiều. Vòm trời lãng đãng vài gợn mây trôi theo gió, bên dưới lẫn trong âm thanh của những người qua đường, thi thoảng Harry nghe thấy tiếng cười vọng lại từ đám trẻ đang nắm tay nhau thành vòng tròn, vừa nhảy vừa hát khúc ca dao quen thuộc dưới triền đồi.

"Kết thành vòng hoa

Túi ta đầy ắp hoa

Tàn tro! Tàn tro!

Chúng ta cùng ngã xuống."

Harry đứng lại để nhìn chúng. Một đứa trẻ tóc sáng màu thu hút ánh mắt anh, đang chạy ngang qua với cái chong chóng màu xanh trên tay.

Khung cảnh này chợt khiến Harry cảm thấy lạc lõng, tự hỏi anh có đang bị bỏ lại phía sau không, hoặc chính anh đã phải bỏ lại. Thế giới này đang dần khôi phục, nhưng ngoài một chút nhẹ nhõm, Harry vẫn không thể cảm nhận điều gì khác. Không phải anh đã trở nên vô tâm, chỉ là thời bình đẹp đẽ không cứu vãn những ám ảnh cái chết của người ở lại.

Anh cất bước, cảm thấy mình như một người ngoài.

Trời tối dần với những ánh sao le lói trên đỉnh đầu. Tâm trạng thơ thẩn khiến Harry không nhớ gì về những nơi anh đi qua, lang thang cho tới khi anh đột nhiên dừng chân trước một cửa tiệm đông đúc. Harry ngước lên, hàng chữ Công Tước Mật quen thuộc nhấp nháy trên bảng hiệu hồng nhạt mới tinh. Chủ tiệm Ambrosius Flume cùng vợ ông ta là một trong những người may mắn còn sống sót sau chiến tranh, và đã phải mất vài tháng để cặp vợ chồng tu sửa lại Công Tước Mật, khiến nó trông sáng chói và nhộn nhịp hơn những gì anh nhớ. Qua lớp kính, có thể thấy không ít tốp học sinh trường Hogwarts đang đi lại bên trong. Một cô gái tóc nâu xù trong cửa tiệm bỗng quay lại nhìn anh- là Hermione- cô liền vẫy vẫy tay. Harry cười với cô rồi đẩy cửa bước vào.

"Cậu đã mua được gì chưa?" Ron hỏi ngay khi cậu bạn đến bên cạnh họ, tay cầm hai túi kẹo đồ sộ.

"Chưa, mình không thấy có gì thu hút cả," Harry lắc đầu. Anh vừa đi vừa thoáng đánh giá một vòng, cũng lâu rồi anh không ghé thăm nơi này, có những loại bánh mới trông kì lạ mà anh không biết tên.

Những tủ kính đầy ắp bánh kẹo bỗng gợi lại cho anh vài kí ức cũ. Trong quãng thời gian năm ba đổ xuống, Harry nhớ cứ mỗi sáng thứ Hai là thằng nhóc Malfoy lại được dịp nghênh mặt lên với đám bạn, khi con cú nhà cậu ta bay đến cùng thật nhiều bánh kẹo đắt tiền. Và anh đã từng bao lần nghe Ron lầm bầm nói Malfoy chỉ là đồ thích khoe khoang, nhưng ánh mắt ghen tị của cậu bạn vẫn thi thoảng không kiềm được lén nhìn qua dãy bàn đối diện.

Những chuyện đó, với Harry như thể như đã cách cả nửa đời.

"Harry?" Tiếng Ron bỗng vang lên đằng sau, khiến Harry giật mình thoát khỏi hồi ức bất chợt.

"Đừng ở đây ngẩn người nữa. Mấy món này đều là công thức cũ hết rồi, sao cậu không qua kia nếm thử món mới? Hermione có vẻ thích cái chocolate Cú."

"Nghe hay đó," anh cười.

Nhưng đến cuối ngày trở về, Harry chỉ cầm theo một túi lớn đựng những loại kẹo mà anh thấy quen thuộc, và rất nhiều chocolate Ếch.

***

Kỳ sát hạch kết thúc vào cuối tháng 5, Harry đoán anh đã hoàn thành nó khá tốt, đặc biệt là bài viết môn Cổ Ngữ Runes. Hai tuần cố nhồi nhét kiến thức rốt cuộc đã có tác dụng. Nhưng Ron có vẻ không may mắn như vậy. Sắc mặt cậu chàng suốt buổi chiều u ám đến mức Harry cũng không dám bắt chuyện. Hermione nhún vai và nói cô sẽ chịu trách nhiệm an ủi bạn trai mình.

"Không sao, do tên này đã không chịu làm hết đống bài tập được giao. Bây giờ cậu ấy sẽ phải ngồi với mình để học lại kiến thức từ đầu năm."

Ron suýt rên rỉ khi nghe thấy lời của Hermione, nhưng may mắn đã dừng kịp. Harry vô cùng cảm thông, anh vẫn nhớ chồng tài liệu chép đầy công thức mà cô đã bảo anh với Ron luyện tập. Dĩ nhiên Harry cũng không đụng vào núi giấy đó.

Tin tốt khác là có vẻ chuyện ôn tập khiến anh quá phân tâm, nên gần đây tần suất gặp ác mộng của Harry đã giảm đi rõ rệt.

"Chúc may mắn," anh an ủi. "Mình về trước ngủ một giấc.”

"Cậu vác cả mình về nữa được không?" Ron khịt mũi đầy tội nghiệp

"Rất tiếc, hỏi ý kiến bạn gái cậu nhé," Harry nháy mắt. Hermione chỉ bình thản nhún vai lần nữa. 

Harry trở về phòng một mình. Anh thoáng cân nhắc xem buổi chiều có nên hẹn Ginny cùng chơi Quidditch không, nhưng quyết định là đã quá mệt. Lúc này anh thật sự không muốn gì hơn một ngủ dài.

Khi ngã nhào lên giường, mũi chân vô tình đụng trúng một vật cứng dưới sàn khiến Harry suýt chửi thề. Anh ngồi bật dậy, phát hiện ra là Chậu Tưởng Ký.

Harry đã không có dịp sử dụng lại nó sau lần thử nghiệm đầu tiên. Không phải anh quên bẵng chuyện này. Chỉ là thi thoảng lôi nó ra, Harry đều cảm thấy đắn đo- anh không biết phải chọn kí ức nào hay bắt đầu từ đâu.

Thẳng thắn mà nói, giữa anh với Malfoy dường như không có gì ngoài những lúc khắc khẩu. Sau trận chiến họ đã không còn muốn nguyền nhau, nhưng Malfoy trở nên lặng lẽ như một cái bóng, và Harry cũng không thực sự để tâm đến cậu.

Những kí ức nổi bật trong đầu anh chỉ vỏn vẹn xoay quanh vết cắt ở nhà vệ sinh, Dinh thự Malfoy, Lửa Quỷ, cuộc chiến,... Đều là những chuyện anh không đủ can đảm chứng kiến lần nữa. Vì thế rốt cuộc Chậu Tưởng Ký lại bị đẩy xuống gầm giường.

Có thể tối nay anh sẽ xem xét nó thay vì dạo lang thang, Harry thầm nghĩ, mơ màng chìm vào giấc ngủ sâu.

Đêm đó, anh lại mơ.  Tuy nhiên lần này Harry không mơ thấy cảnh tượng quen thuộc.

Ác mộng của anh thường chỉ lặp lại giọng nói rè rè từ Voldemort, tiếng thét hoặc xác ai đấy. Nhưng phần lớn mọi thứ đều trông méo mó. Kí ức chưa bao giờ được tái hiện rõ nét và sống động như lúc này.

Harry vươn tay, khẽ chớp mắt để làm quen với ánh sáng. Anh cố nhận thức xem mình đang ở đâu.

Khung cảnh trước mặt như phủ một lớp nắng trong trẻo của ngày hè. Bầu trời xanh rạng rỡ, gió thổi thốc lên cuốn theo vài nhánh cỏ lẫn bụi mịn. Sân trường Hogwarts, giáo sư Hooch với mái tóc ngắn củn và bạc, tụi học sinh nhà Gryffindor đứng tách biệt với Slytherin.

Anh ngờ ngợ nhớ ra, hôm nay chính là buổi học bay đầu tiên.

"Còn chờ đợi gì nữa? Tất cả dựng chổi lên xếp hàng, nhanh nào!” giáo sư Hooch la lớn.

"Tất cả hô, lên!”

"Lên!” đám học sinh cùng đồng thanh.

Harry nhìn xuống tay mình, là một cây chổi cũ bị bẻ cong khá kì quặc. Kế bên anh, Neville đang run như cầy sấy và Hermione loay hoay với cây chổi của cô dưới mặt đất.

"Ồ, nhìn tụi nó đần độn chưa kìa,” mấy đứa Slytherin đứng từ xa cười trộm. "Chắc lần đầu nhìn thấy chổi chứ gì.”

Cảm giác khó chịu quen thuộc dâng lên, Harry bực tức quay đầu lại. Chắc chắn là thằng Malfoy chết tiệt–

Nhưng trong một thoáng, anh nhận ra mình không biết giấc mơ này là thực tại nào.

Ngay lúc tâm trí vừa nghĩ đến Malfoy, Harry liền bắt gặp khuôn mặt nhợt nhạt của cậu ta sau đám Slytherin. Mái tóc vàng nổi bật dưới nắng mùa hè. Hóa ra đây thật sự là kí ức của anh. Harry cau mày, nhớ rằng một chút nữa thằng nhóc này sẽ ném quả cầu Gợi Nhớ của Neville lên trời.

Anh giận dữ bước về phía Malfoy, định bụng sẽ cho cậu ta một trận. Nhưng trước khi kịp giật lấy món đồ, Harry thấy cậu ta đã tiến lên nhét quả cầu vào tay Neville.

"Trả mày, đồ nhàm chán,” Malfoy bĩu môi nói. "Lần sau tao không thèm mấy thứ như này nữa.”

Xung quanh đám học sinh vẫn ồn ào, dường như không ai để tâm. Neville ngước lên và đáp trả gì đó với Malfoy. Song Harry chẳng còn nghe được gì nữa. Anh đứng há hốc miệng, gần như không tin nổi vào mắt mình.

Chuyện quái gì vừa diễn ra vậy?

Malfoy bỗng quay sang nhìn anh. Cậu ta chỉ khịt mũi rồi quay lưng rời đi. Harry vươn tay muốn giữ Malfoy lại. Nhưng trước khi kịp đến gần, anh đã choàng tỉnh khỏi giấc mơ.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co