Nỗi đau
*Thiết lập:Sau chiến tranh,Draco và nhóm Harry học tiếp năm 8.Gia tộc Malfoy đã bị tụt giảm,Lucius vì mất vợ nên tính khí ngày càng thất thường.
Có những nỗi đau không hiện trên da,
và có những vết bầm nằm sâu hơn mọi ánh nhìn.
Draco Malfoy đến trường sau chiến tranh như một bóng mờ vắt qua hành lang. Vẫn dáng vẻ kiêu bạc ngày xưa, áo choàng thẳng thớm, tóc bạch kim không lệch một sợi. Nhưng ánh mắt thì khác — cái ánh nhìn lạnh lùng ấy nay trống rỗng, như thể bao nhiêu hồn vía đã bị ai đó rút sạch trong một đêm dài không trăng.
Không ai biết rằng, cậu đã sống trong một biệt thự trống trải, nơi tiếng gió còn ngân, cái lạnh len sâu vào lòng người. Sau chiến tranh, Narcissa Malfoy — người đàn bà duy nhất ôm lấy đứa con trong làn sóng phép thuật năm ấy— đã mất vì một cơn sốt kéo dài. Draco chẳng rơi giọt nước mắt nào trong lễ tang. Không phải vì không đau, mà vì nước mắt đã cạn từ khi những giọt máu đầu tiên thấm qua lớp áo ngủ mỏng vào cậu năm mười lăm tuổi.
Và Lucius Malfoy chưa bao giờ là người cha dịu dàng.
⸻
Hôm ấy,cơn gió đầu thu nhè nhẹ lướt qua vài chiếc lá úa tàn trên hành lang tầng ba. Bầu trời xám xịt như được bao phủ bởi cái không khí tang thương mà chỉ một mình Draco hiểu.
Ron Weasley đang lớn tiếng. Như mọi khi, giọng cậu ta đầy nộ khí và lửa bốc hơi tai.
"Lúc nào cũng tỏ vẻ cao quý! Mày nghĩ mình giỏi lắm sao, Malfoy?"
Draco không trả lời. Cậu đứng đó, lặng như đá, hai tay nắm chặt lấy tay áo. Áo chùng của cậu dài bất thường — luôn vậy — che đi cổ tay gầy gò và những vết tím vàng loang lổ chẳng ai từng thấy.
Harry Potter đang bước tới từ xa,có vẻ như muốn kéo bạn của anh lại.Và chuyện diễn ra tiếp theo có lẽ anh cũng không ngờ đến.
Ron thở hắt, rồi đưa tay lên, như thể sắp vuốt mái tóc rối vì tức giận.
Nhưng ngay lúc đó —
Draco lùi lại một bước như phản xạ , vai cậu run lên
Cậu giật mình
như một con mèo nhỏ bị đánh quá nhiều lần đến mức tưởng bóng tay ai cũng là roi vọt.
Ron trợn tròn mắt. Tay cậu ta khựng lại giữa không trung.
Harry thì chết lặng.
Không ai nói gì trong vài giây — không khí như đông cứng.
Draco siết chặt lấy tay áo mình hơn, quay đi rất nhanh, bỏ lại hai người phía sau trong sự bối rối lạnh người.
⸻
Đêm ấy, Harry ngồi một mình trên tháp Gryffindor, nhớ lại khoảnh khắc đôi mắt xám xanh vô hồn ấy phản chiếu một nỗi sợ không lời. Một phản xạ không thể nào diễn được — chỉ có thể sinh ra từ những năm dài bị bạo lực tàn nhẫn mà không ai biết.
Từ hôm đó, anh bắt đầu để ý.
Vết thâm ẩn sau cổ áo.
Động tác chậm rãi khi cởi áo choàng.
Cách cậu luôn tìm chỗ có ánh sáng mờ — như thể sợ ai đó nhìn thấu quá nhiều.
Harry biết, có điều gì đó...
rất sai.
Và anh sẽ không im lặng nữa.
⸻⸻⸻⸻⸻⸻⸻⸻⸻⸻⸻⸻⸻⸻
Lời của tác giả:
Hi mấy bồ,đây là bộ truyện đầu tay của mình,mong mọi người ủng hộ ạa<3
Vì là lần đầu nên mình nghĩ vẫn còn nhiều sai xót dù mình có kiểm tra kĩ,mong mọi người góp ý nhẹ nhàng để mình có thể viết hay hơn ạ<33
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co