[HarDra] WANDLESS SPELL & MAGIC
CHƯƠNG 13
"Được rồi, nói cho mình biết đi"- Ron háo hức nói với Harry khi anh bước vào phòng sinh hoạt chung của nhà Gryffindor. Hermione nắm lấy cánh tay còn lại của người bạn tóc đen và cả hai người thiếu niên hộ tống Cậu Bé Sống Sót đến một góc riêng của căn phòng, nơi cả ba người ngồi trên một chiếc ghế sofa lớn, thoải mái.
"Chà ..."- Harry bắt đầu ngập ngừng. Anh thực sự không chắc mình nên nói bao nhiêu. Anh không chắc liệu hai người bạn thân nhất của mình có hiểu về mong muốn ít nhất là trở thành bạn của Malfoy hay không, nếu không muốn nói là hơn. Anh cũng không chắc mình có hiểu được sự thôi thúc đang tràn nhập trong lòng. Anh quyết định chỉ bám vào những sự thật cơ bản, như Draco đã làm, và để 2 đứa bạn tự suy luận ra chiều hướng.
"Nào bồ, Malfoy có chuyện gì vậy? Nó đang làm gì đó xấu xa à?"- Ron hỏi với vẻ cau có không thân thiện khi nghĩ đến việc kẻ thù đáng ghét của mình lại làm điều gì đó chống lại họ.
"Mình thấy nó gần như bất tỉnh trong một vũng máu ở phòng tắm"- Harry quay lại khá nghiêm khắc, chỉ bẻ cong sự thật một chút. Anh hơi khó chịu với thái độ của Ron, mặc dù anh có thể hiểu được điều đó, vì đó là thái độ mà anh cũng đã từng cách đây không lâu.
"Cái ... cái gì?"- Hermione lắp bắp. "Nhưng tụi mình đã thấy nó trong lớp, trông hoàn toàn ổn."
"À... mình đã chữa cho nó vì nó nhất quyết không đến gặp bà Pomfrey, nhưng sau đó thì nó thực sự yếu không thể chống đỡ nổi và cuối cùng phải đến bệnh xá."- Harry nhún vai trả lời cô.
"Chuyện gì đã xảy ra với nó? Có phải nó đang cố gắng thực hiện phép thuật hắc ám với máu không? Bồ có phải chiến đấu với nó không?"- Ron hỏi, trong lòng hy vọng rằng Harry đã cho con chồn sương đó một bài học.
Harry thở dài- "Không, Malfoy không cố gắng làm phép thuật hắc ám bằng máu. Nó đã tự làm mình bị thương"- đó tất cả những gì anh ấy nói.
Ron và Hermione nhìn bạn mình với vẻ hoài nghi. Đáng ngạc nhiên là Ron dường như nắm bắt được điều mà Harry đang nói bóng gió trước Hermione.
"Nó cố gắng giết chính mình?"- người đầu đỏ hỏi, bây giờ nói bằng một tiếng thì thầm.
Harry bỏ qua việc trả lời câu hỏi đó vì nó không muốn nói dối bạn mình. "Nó đang ở bệnh xá, nhưng mình nghĩ bà Pomfrey sẽ để nó đi vào ngày mai."
Cả ba ngồi im lặng một lúc, không biết phải nói gì về điều đó.
"Có lẽ tụi mình nên để Malfoy yên một lúc"- Hermione cuối cùng cũng lên tiếng, khiến cả hai chàng trai đều phải giật mình nhìn. "Ý mình là nếu nó đang gặp vấn đề, chúng ta không nên lợi dụng nó"- cô gái đỏ mặt.
"Tụi mình chưa làm gì với nó đấy và đây là Malfoy. Cái quái gì có thể tồi tệ với cuộc sống của nó đến mức muốn giải thoát? Mình không tin điều đó"- Ron nói một cách cộc cằn..
"Đó không phải là vấn đề, Ron"- Hermione khiển trách. "Nếu đó là sự thật thì sao? Hầu như lần nào bồ nhìn thấy nó thì cũng trêu chọc nó vài câu hay sao, chẳng hạn về việc nó mất kiểm soát. Mình nghĩ bồ nên dừng lại đi"- cô ấy nói xong, cau có với cái đầu đỏ.
Ron khoanh tay và nhìn chằm chằm lên trần nhà, nhưng gật đầu, dù không hài lòng với điều đó, rằng sẽ không làm phiền Malfoy nữa, ít nhất là vào lúc này.
Harry ngáp dài. "Mình nghĩ chúng ta nên chuẩn bị đi ngủ, anh nói như một cách để thoát khỏi việc trả lời các câu hỏi nữa. "Chúc hai người ngủ ngon."- Chàng trai tóc đen đứng vươn vai, để lại hai người bạn đang ủ rũ ngồi trên ghế sofa thì thầm với nhau.
XXX
Sáng sớm, Harry cẩn thận lẻn ra từ phía sau bức chân dung của người phụ nữ béo, cẩn thận để không làm cô tỉnh giấc. Anh nhanh chóng từ lầu bảy đi xuống lầu một, đi thẳng đến bệnh xá. Tất nhiên, Harry được che bởi chiếc áo tàng hình nên anh không lo lắng về việc ai đó nhìn thấy mình và anh chắc chắn rằng bà Pomfrey vẫn còn ngủ, nhưng vẫn phải đề phòng.
Mở cửa, anh rón rén đến chiếc giường Draco đang nằm và chỉ đứng một lúc nhìn cậu bé đang say ngủ. Harry hơi sốc khi nghĩ rằng Draco thực sự khá đẹp. Một điều kỳ lạ khi nghĩ về một cậu bé khác, nhưng điều đó dường như không thay đổi sự thật rằng đó là sự thật.
Ánh nắng ban mai chiếu qua cửa sổ dường như tràn ngập xung quanh tên tóc bạch kim,làm cho làn da của cậu sáng lên làm nổi bật mái tóc nhạt màu của cậu.
Draco khẽ thở dài, đôi mi dài và nhạt của cậu rung lên trước khi cậu nằm ngửa và từ từ mở mắt. Draco nằm đó một lúc trước khi ngồi dậy và nhìn xung quanh, hơi lo lắng. Cậu có một cảm giác kỳ lạ rằng có ai đó đang theo dõi mình và rồi điều đó chợt nhận ra.
"Mày có ở đây không, Potter?"- cậu rít lên, nhìn quanh giường mình.
Harry cởi chiếc áo choàng ra để đầu anh lọt vào tầm mắt khiến Draco giật mình. "Merlin, đừng làm tao sợ như vậy"- Draco buột miệng. "Và bỏ thứ đó ra đi, trông mày thật nực cười như một cái đầu quái gở"- cậu phàn nàn.
Harry cười khúc khích, hạnh phúc vì Draco cảm thấy đủ khỏe để đôi co như vậy. Anh cởi bỏ áo choàng và ngồi trên chiếc ghế tựa cứng bên cạnh giường.
"Mày cảm thấy thế nào?"- Harry hỏi.
"Tốt"- Draco trả lời cụt ngủn.
"Bà Pomfrey nói rằng sẽ để tao rời đi hôm nay, nhưng mọi người đều nghĩ rằng tao đã cố gắng tự tử nên bây giờ tất cả các giáo sư sẽ nhìn tao với ánh mắt của một con diều hâu. Tao phải uống những lọ thuốc bổ sung máu và nói chuyện với ai đó về cảm xúc của mình"- Draco phàn nàn với vẻ mặt bất mãn, dùng ngón tay bắt chước dấu ngoặc kép khi nói từ "cảm xúc". "Tao không biết tới khi nào mới có cơ hội thực hành lại với những phép thuật đó"- tóc bạch kim chán nản kết thúc.
"Ý mày là chúng ta, phải không?"- Harry xen vào với một nụ cười toe toét.
Draco nhìn sang chàng trai tóc đen, nheo mắt trầm ngâm. Cậu cho rằng bây giờ là thời điểm thích hợp để đặt câu hỏi. "Tại sao mày hôn tao?"- Draco thẳng thắn hỏi.
Harry tròn mắt ngạc nhiên, anh không ngờ Draco lại thẳng thắn và bộc trực như vậy. Thời điểm của câu hỏi cũng khiến cậu bé Gryffindor mất cảnh giác. "Tao... ờ ... ahh ... ừm..."- Harry lắp bắp.
Draco đảo mắt- "Câu hỏi không khó lắm đâu đồ đần. Chắc là mày có lý do gì đó, hay mày thường tung tăng đi hôn các chàng trai một cách lãng xẹt?"
"Bởi vì... bởi vì... tao không biết phải nói thế nào"- Harry cuối cùng cũng thoát ra được, gãi đầu trong sự lo lắng bối rối. "Tao chỉ muốn. Ahhh... Tại sao mày lại đáp lại cái hôi đó của tao?"- Harry lật ngược tình thế trên Slytherin.
Draco thực sự đã nghĩ đến điều đó và đã có sẵn câu trả lời. "Bởi vì, tao không còn hận mày nữa. Tao đoán ... Tao thích mày."
Mẹ nó, mày trả lời một cách bình tĩnh như vậy sao!: Harry sợ hãi nghĩ, ngạc nhiên trước sự cầu tiến và điềm tĩnh tên rắn con kia. "Vậy, tao đoán điều này là... ờm nghĩa là mày thích các chàng trai"- Gryffindor nói.
Khá rõ ràng: Draco nghĩ.
"Mày không muốn"- Draco quay lại với một nụ cười nhếch mép.
"Tao không nghĩ như vậy"- Harry lầm bầm khiến Draco không thể nghe thấy. "Tao đoán là tao cũng thích mày...một chút"- anh nói to hơn, nhận ra ánh mắt tò mò của Draco.
Draco nhìn ra ngoài cửa sổ về một ngày tươi sáng trong giây lát để cố gắng thu thập suy nghĩ của mình. Chắc chắn sẽ khó bỏ trốn hơn trừ khi cậu có thể thuyết được những điệp vụ cảm tử- đây là cách Draco đã gọi Pomfrey, Snape và Dumbledore những con người hy vọng rằng cậu sẽ không thử bất cứ điều gì như vậy một lần nữa.
XXX
"Ít nhất thì họ sẽ không nói với cha"- Draco thở phào nhẹ nhõm. Cậu thực sự đã hy vọng sẽ rời đi sớm hơn cuối năm học, nhưng có vẻ như bây giờ cậu có thể phải đẩy thời gian trốn thoát của mình lại thêm nữa.
Một vấn đề khác là liên quan đến Potter. Như bây giờ, cậu bắt đầu nghĩ rằng có lẽ việc ở lại sẽ không quá tệ, có lẽ Harry có thể cậu. Draco biết rằng hai người họ trở thành ... bất cứ điều gì, sẽ gây ra nhiều vấn đề hơn những gì họ có thể giải quyết.
Đó chắc chắn không phải là việc Slytherin nên làm, nhưng Harry đã thấy điều tồi tệ nhất của Draco và vẫn còn ở lại đây với cậu và còn đang nói rằng anh thích cậu. Có lẽ sẽ rất tuyệt nếu có được một người như anh cho riêng mình. Cậu chắc chắn sẽ không phải lo lắng về việc Potter ở bên cạnh chỉ để lấy thứ gì đó từ cậu hoặc gia đình cậu, và Draco chắc chắn Gryffindor sẽ thành thật với cảm xúc của mình.
"Mày có thực sự muốn làm điều này không, Potter? Ý tao là ... mày và tao. Mày biết chúng ta không bao giờ có thể cho ai biết, vì sự an toàn của cả hai chúng ta. Bạn bè của mày có thể ủng hộ mày và tao chắc chắn rằng cụ Dumbledore thì sẽ không muốn mạo hiểm để một người như tao ảnh hưởng đến mày như biến mày thành một phù thủy hắc ám hoặc một cái gì đó."- Draco cảnh báo, cố gắng cho Harry một lối thoát.
"Là Harry"- cậu bé tóc đen cười toe toét. "Nếu chúng ta trở thành ... bạn bè, hãy gọi tao là Harry." Harry không chắc chắn gọi mối quan hệ đang phát triển của họ là gì, nhưng bạn bè là một điểm tựa tốt để bắt đầu. "Và tao không nghĩ rằng mày cứ thế mà lún sâu vào mặt tối, ngay cả khi mày muốn, điều mà tao không nghĩ là mày làm được ngay thời điểm này"- Anh chìa tay về phía Draco.
Cậu bé tóc bạch kim nhìn cánh tay đề nghị kia và biết rằng mình có thể từ chối nắm lấy nó, giống như Harry đã làm với cậu nhiều năm trước.
Đây là lối thoát tao cho mày và nếu mày thông minh, mày sẽ không nhúng tay vào người như tao. Chắc là mày không thông minh như tao nghĩ: cậu tự trách mình khi nắm chặt tay Harry.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co