C.5
Hai cô gái về đến nhà Hermione khi trời đã nhập nhoạng tối và phố đã bắt đầu lên đèn. Trời chuyển mây chuyển gió nhưng chưa mưa, khiến Hermione thấy rờn rợn người theo những cơn gió trượt dài ven những bờ tường. Suốt từ chiều đến giờ Hermione đã để ý, Lavender có điều gì đó không ổn. Và điều này khiến bóng đêm đến một cách bối rối, như lòng Hermione vậy.
Khi hai người họ bước vào trong ngôi nhà ấm cúng của Hermione, cô gái tóc nâu nhìn trở lại ra ngoài đầu hẻm, chỉ thấy thấp thoáng ánh đèn đường và những chiếc xe hơi vẫn không ngớt lại qua. Sự tách biệt, đôi khi khiến ta dễ chịu, đôi khi khiến ta nao lòng.
Gió đã nổi lên thành từng cơn thốc mạnh, rít ngang cửa sổ.
Hai cô gái cùng nhau ăn tối, và ngồi tâm sự bên lò sưởi bập bùng. Sự ấm áp khiến Lavender trầm dịu đi, cô ôm chặt một cái gối ngang bụng, cúi đầu. Còn Hermione thì tay chống cằm, tay kia khuấy đũa phép để lấy ra một bình trà sữa từ không khí. Sự ấm áp từ những ngọn đèn và ánh lửa bao lấy hai cô gái trẻ, và Hermione mở lời trước:
“Có chuyện gì ở Paris vậy?”
Lavender không ngước nhìn lên, phụng phịu.
“Có kẻ bị ngốc”
“Ai?”
“Mình mua một chiếc áo dạ hội. Hắn bảo mình đừng mặc”, Lavender khụt khịt mũi “Và hắn nói mình xấu xí khi mặc cái áo ấy. Cái váy màu xanh của hoa nhạn lai hồng”
“Ron?”
Lavender không trả lời, vùi mặt vào gối. Ngoài kia trời nổi gió ào ào. Một con cú rúc trên mái nhà nghe thê lương không kể xiết.
Hermione hớp một ngụm trà, tự dưng thấy nhói trong lòng. Đó chẳng phải là màu của chiếc váy cô từng mặc năm năm trước sao? Màu xanh lam pha chút tím hồng từng khiến Hermione trở nên lộng lẫy tuyệt trần. Ron đã từng nói rằng chỉ có cô mặc chiếc váy ấy là đẹp nhất trên đời.
Ron bảo Lavender xấu xí chỉ vì cô ấy mặc đúng màu của chiếc váy của Vũ hội năm thứ tư sao?
“Thế mà mình tưởng hắn sẽ chấp nhận mình. Cậu tin không Hermione… bọn mình suýt nữa đã hôn nhau đấy”, tiếng Lavender trở nên đục hẳn đi. Giờ thì Hermione thấy buốt lòng. Cô vẫn nghĩ mình đã gây ra đau đớn cho Ron và Lavender, nhưng cô không ngờ rằng cô có thể làm tổn thương người bạn gái đang ở trước mặt mình nhiều đến thế. Ron vẫn chưa quên được cô sao? Đã nửa năm rồi mà…
“Mình thích Ron”, Lavender ngước đầu lên, dụi mắt, nói thật chắc chắn, cô quay sang Hermione “Cũng giống như cậu thích Harry vậy đó!”
Hermione giật mình, suýt nữa thì cô sặc ra ngụm trà trong miệng, ngay lập tức, cô trở nên bối rối “H… hả?”
Lavender nhìn thẳng vào Hermione, “Đừng nói với mình là không phải. Nếu không vì Harry, chắc chắn cậu sẽ không chia tay Ron. Hắn thương cậu lắm, thương nhất trên đời!”
Hermione đâm hoang mang, cô quay mặt nhìn vào ánh lửa bập bùng trong lò.
“Không … không phải mà.”
“Xạo!”, Lavender nhìn chằm chằm vào Hermione.
“Đã nói là không mà!”
“Xạo!”
“Thật tình thì…”, Hermione mím môi, lúng túng.
Lavender nhìn Hermione một lúc rồi quyết định buông tha cô bạn. Hermione tưởng cô không biết gì sao? Đã nhiều tháng nay cô ở cạnh Ron, hết lòng an ủi cậu ta, nhưng lúc nào cũng chỉ chứng kiến sự dằn vặt cáu kỉnh của Ron. Có nhiều lúc cậu ta lại lôi những tấm hình cũ chụp chung ba người Harry, Hermione và Ron ra ngắm nghía, sau đó lại lầm bầm những “Harry” “Mione”, “Khỉ thật”, “Khốn kiếp”, rồi mặt mũi lại đỏ ké cả lên.
Như thế là chưa đủ để biết hay sao?
“Được rồi… mình biết vậy là đủ rồi”, Lavender hờn dỗi quay đi, cô cầm cốc trà uống cạn. Lúc này Hermione mới dám ngoái đầu lại nhìn cô bạn. Cô nói “Xin lỗi”
“Không sao mà!”
“Mình có lỗi với các bạn nhiều quá!”, Hermione thấy nước mắt đang tràn trong khoé mắt. Lavender đến ngồi gần cô, quàng tay qua vai bạn mình, siết chặt, nói nhỏ “Không sao thật mà…”
Và Hermione khóc, tiếng kềm nén khẽ khàng lay động.
Ngoài kia, trời bắt đầu mưa. Giữa tiếng rào rào vây bủa lấy căn nhà, và không khí đang dần trở nên lạnh lẽo, Lavender thì thầm “Nói cho mình nghe đi, chuyện đó là như thế nào?”
Hermione ngừng khóc, tựa đầu vào tay, im lặng.
“Là lúc hai người bị lạc trong một khu rừng phải không?”
Hermione khụt khịt mũi. Đó là chuyện đã lâu lắm rồi. Ngày đó cuộc chiến đang hồi khốc liệt. Voldermort bành trướng thế lực, tổng tấn công vào Hogwarts và Bộ Pháp Thuật. Hogwarts bị bao vây, rất nhiều học sinh đã chết. Các nhóm học sinh còn lại được lệnh chia nhau ra mà trốn. Hermione và Harry lạc mất Ron và những người khác. Họ độn thổ trong lúc bấn loạn, và nhận ra mình đang ở trong rừng cấm. Khu rừng bị giăng lưới pháp thuật, không thể độn thổ. Vài ngày sau, họ ra khỏi đó sau khi chiến đấu đến mệt lử đến gần như kiệt sức với bọn sói hoang, yêu tinh cây, bọn thây ma của Voldermort và những người sói đang điên loạn. Họ đã ở bên cạnh nhau, cùng chiến đấu, cùng ăn những loại hoa củ dại, gục trên vai nhau mà ngủ, cùng hy vọng được cứu viện, đã có lúc tưởng như tuyệt vọng, nhưng rồi cả hai, vào một ngày nọ, trong ánh nắng chiếu xuyên qua tán lá dày, đều nhận ra đối phương còn sống và trông rạng rỡ hơn bao giờ hết.
Lavender lắng nghe lời Hermione nói. Ký ức như vẫn còn đâu đây, giữa bóng tối và ánh sáng, có hai người đã đi bên nhau hàng giờ. Và khi họ vượt qua khỏi khó khăn, thì người này mới chợt nhận ra nụ cười của người kia thật sự rất đẹp và rất quí giá. Lavender có thể hình dung ra sự tăm tối lúc đó. Giữa một khu rừng hoang vắng và kẻ thù luôn rình rập sục sạo, chỉ có hai phù thuỷ trẻ thương tích đầy mình. Những ngày khó khăn. Có đôi khi người ta nhận ra nhau chỉ khi bị đẩy vào hoàn cảnh cùng cực nhất.
“Harry có nói thích cậu không ‘Mione?”, Lavender thì thầm. Tiếng của cô mong manh, như tiếng mưa rỉ rả bên ngoài. Hermione nghiêng đầu qua một bên, “Không, chúng mình chẳng nói với nhau gì cả”
“Vậy à?”
“Ừm … Harry có nói ‘Có vẻ như mình đang phạm sai lầm, Hermione’. Lúc đó mắt cậu ấy nhìn mình. Đó là lần đầu tiên mình nhìn kỹ đôi mắt màu xanh táo của cậu ấy. Mình trả lời : ‘Có lẽ hai chúng ta đều đang sai lầm'”
“Cậu nhìn cậu ấy à?”
“Một cái nhìn mà mình mãi mãi không bao giờ quên…”, Hermione thì thầm, cô hồi tưởng lại những gì đã xảy ra bên đống lửa đêm đó, khi cả hai đều bị thương tơi tả, nhìn vào thật sâu trong mắt nhau, và thấy mình đang run rẩy, không phải vì vết thương, mà là vì ánh mắt của người đối diện. Mắt Harry màu xanh của ngọc lục bảo, còn mắt Hermione trong ngời màu hổ phách.
Đêm đó họ không cần bất cứ cử chỉ nào khác để nói lên những điều mình đang nghĩ.
“Hai cậu cứ thế mà chia tay nhau?”
“Ừ…”
“Và cậu lạnh nhạt với Ron?”, Lavender khẽ nấc. Hermione thấy lòng phiền muộn, “Mình cảm thấy có lỗi với cậu ấy, mình thấy cắn rứt trong lòng.”
Rồi cô im lặng, lắng nghe tiếng những hạt nước li ti rơi trên mái nhà, mặt đường, bao phủ khắp không gian, trầm êm như tiếng ai đó ngâm nga những giai điệu buồn. Một lúc sau, cô nói “Mình xin lỗi”.
Lavender đã thấy mi mắt mình nặng dần, cơn mơ ngủ đang kéo đến, cô nói nhỏ “Đã bảo là … không sao mà”, rồi buông Hermione ra, vùi mặt vào gối, “Mình ngủ ở đây được không?”
“Giường đủ rộng mà, cứ lên trên ấy trước đi”, Hermione quẹt tay ngang mũi, cười nhẹ. Lavender đứng dậy, trông cô như đã ngủ một nửa. Mi mắt cô díu lại, miệng thì ngáp dài. “Vậy thì mình không ngại đâu”. Và cô bước chậm, liêu xiêu lên gác. Khi lên đến bậc thang thứ nhất, cô ngoái đầu lại, cười:
“Nếu cậu không chia tay Ron, mình cũng đã chẳng nhận ra mình thương anh ấy như thế. Đừng buồn nữa mà”
Hermione khẽ ngạc nhiên, gật đầu, cười lại “Ừm, ngủ ngon”. Mưa vẫn cứ đều đặn rơi.
Rồi không gian tịch mịch hẳn, chỉ còn tiếng mưa rỉ rả. Tự dưng Hermione cảm thấy có một sự cô độc đang lớn dần trong lòng mình. Cô kéo cái gối lại gần, nằm ngả ra ghế salon, đặt cái gối trên bụng, thấy ánh lửa hấp háy trong mắt mình dần trở nên rung rung. Cô xoay người nằm nghiêng, một giọt nước lăn ra.
Một lúc sau, giấc ngủ ma mị chiếm lấy cô. Lần này lại là một giấc mơ khác. Hermione thấy có một người đang ngồi cạnh mình trên đồi vắng. Mặt trời đỏ cam đang hạ dần mé tây. Gió liêu xiêu đồi cỏ hoang vắng.
“Sao cậu lại đi? Mọi thứ chẳng phải ổn rồi sao? Chúng ta đã thắng.”
Người đó nhìn lại cô bằng ánh mắt xanh thẳm “Tự nhiên mình muốn đi”, rồi nằm ngã ra sau, cỏ cao và dày che lấp cả thân người. “Mình thấy sợ hãi.”
“Vì điều gì?”, cô cũng nằm lên cỏ, gác tay lên trán.
“Sự ồn ào,sự dòm ngó, sự tọc mạch… Mình muốn được yên tĩnh sau mọi thứ. Họ sẽ không buông tha mình đâu. Mình thấy chán.”
Cô ngước mắt nhìn lên trời, thấy không gian sâu chót vót, và thấy mình bỗng chốc chơi vơi.
“Vì điều gì nữa?”
Mất một lúc, người con trai trả lời, nhẹ và trầm như gió thoảng qua đồi cỏ.
“Sự tổn thương”
“Cho ai?”
“Ron… Ginny … cả cậu và mình nữa”
“Khi nào cậu về?”
“Không biết”
Và rồi cơn gió mạnh thổi qua, bốc đi tất cả mọi thứ. Cô nhìn sang bên cạnh. Chỉ có cỏ và cỏ, không ai cả. Cô ngồi dậy, gào về phía chân trời chuyển xám.
“HARRY!!!”
Nhưng chỉ mình cô nhỏ bé giữa cơn giông đang kéo đến. Cô thấy mình như đang rơi… rơi … rơi …
“A”
Hermione giật mình tỉnh giấc!
Đã quá nửa khuya, và trời vẫn mưa. Cô đưa tay quẹt ngang trán, một ít mồ hôi lạnh đã rịn ra. Hermione thấy cổ họng mình đăng đắng.
Chợt có tiếng lục đục từ trong lò sưởi, Hermione quay ngoắt nhìn lại “Ai đó?”
Ánh lửa đang vàng rực bỗng trở nên lặng lờ đi, chuyển dần sang màu lam, và một cái đầu từ trong đó hiện ra. Hermione thảng thốt :
“Ron?”
Còn tiếp…
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co