Truyen3h.Co

Hậu ly hôn [Winrina]

Part 21

Nicnic11102006


Kim Minjeong nằm trở về trên giường, bởi vì trải qua chuyện đêm nay, khiến cho nànnàng thay đổi nhận thức về Yu Jimin.

Ning Yizhuo nói qua là vì vào trước đó, thành kiến của nàng đối với Yu Jimin quá lớn, căn bản là bởi vì nhìn cô cũng không giống người tốt lành gì. Chính vì vậy, Kim Minjeong vẫn luôn ôm địch ý với Yu Jimin là điều không thể tránh khỏi.

Người xấu, sẽ luôn làm cho nhân sinh ra sợ hãi, Yu Jimin cũng không ngoại lệ.

Nhưng có lẽ sau này, nàng sẽ không ôm thành kiến lớn như vậy đối với cô nữa.

... ... ...

Dường như do giường ngủ quá thoải mái, an ninh bên nhà Yu Jimin cũng chặt chẽ cho nên nàng cũng không cần lo lắng kẻ trộm sẽ đến nơi này, Kim Minjeong ngủ vô cùng an tâm.

Đang ngủ say sưa, tiếng chuông di động bỗng nhiên vang lên.

Buồn ngủ nặng nề cầm lấy di động, không có xem tên người gọi đến, trực tiếp bắt máy.

Điện thoại truyền đến âm thanh lo lắng sốt ruột của Ning Yizhuo, "Kim Minjeong! Cậu hiện tại đang ở đâu! ?"

"Tớ đang ngủ..." Kim Minjeong còn chưa có tỉnh ngủ, cho nên trả lời trong mơ màng.

"Buổi sáng hôm nay, tớ vốn muốn đi tìm cậu đi ăn sáng buôn chuyện. Kết quả nhìn dưới chung cư nhà cậu xe cảnh sát ra vào không ngừng, nghe được người dxung quanh đó thảo luận nói có người bị trộm đột nhập. Sau một hồi khi nghe ngóng mới biết được là nhà của cậu. Tớ lo lắng muốn chết, cậu hiện tại thế nào, có bị thương không? Có bị dọa không? Đứa nhỏ thế nào rồi ?"

Ý thức của Kim Minjeong quay trở lại một chút.

"Tớ không sao , đêm qua tớ không ở nhà." Kim Minjeong không có nói với Ning Yizhuo xem tý nữa nàng đã bước chân vào nhà, mà lúc đó kẻ trộm vẫn còn có mặt trong đó.

Nghe vậy, Ning Yizhuo thở dài nhẹ nhõm một hơi, hỏi: "Vậy cậu hiện tại ở nơi đâu?"

Kim Minjeong nhìn di động, nhìn góc bên phải cuộc trò chuyện hiện thị thời gian là tám giờ bốn mươi lăm, mà một lúc nữa nàng phải ở chỗ này chờ mẹ Yu tới. Nhưng nếu không cho Ning Yizhuo biết chỗ này, nhất định sẽ khiến cô ấy lo lắng.

Kim Minjeong đoán hiện tại có lẽ Yu Jimin hẳn là đã đi làm, Ning Yizhuo đến nhìn nàng một cái chắc cũng không có ảnh hưởng gì đâu, cho nên Kim Minjeong nói ra địa chỉ nàng đang ở.

Đương nhiên, Kim Minjeong không có nói cho Ning Yizhuo biết, hiện tại cô đang ở tại ai trong nhà, nếu nói cho cô ấy, khi cô ấy đến đây chắc chắn sẽ rối não lắm đây.

Gác điện thoại về phía trước, Kim Minjeong nhờ Ning Yizhuo thuận tiện mua cho nàng đồ dùng rửa mặt cá nhân và bộ quần áo sạch sẽ, nàng còn chưa mặc được quần của mình nữa... Giặt sạch rồi, nàng sẽ để nó hong khô một lúc nữa, nàng cũng không muốn mặc quần áo ngủ cứ như vậy xuất hiện trước mặt mẹ Yu Jimin.

Sau khi tắt điện thoại, có lẽ do tối qua ngủ quá muộn, trong lòng lại không yên, cho nên cơn buồn ngủ rất nhanh ập đến. Kim Minjeong quyết định lên giường tiếp tục đi ngủ trong khi chờ Ning Yizhuo đến.

Không biết ngủ bao lâu, nghe được tiếng chuông cửa vang , Kim Minjeong mặc dù rất buồn ngủ nhưng vẫn rời khỏi giường, đeo dép lê đi ra phòng khách mở cửa.

Cửa vừa mở ra, Ning Yizhuo nhìn thấy Kim Minjeong, lập tức liền ôm lấy nàng.

"Làm tớ sợ muốn chết, may mắn cậu không bị gì. Lần sau có chuyện gì nhất định phải nói với tớ, có biết không hả? !"

Kim Minjeong ôm Ning Yizhuo, vỗ vỗ lưng của cô nàng, an ủi: "Không phả tớ vẫn ổn sao? Cậu không cần lo lắng quá đâu."

Có thể là do vừa mới tỉnh lại, âm thanh có chút nhẹ nhàng.

Ning Yizhuo thở ra một hơi, đang muốn buông Kim Minjeong ra, lại nhìn đến người đang đứng ngoài ban công, trợn mắt há hốc mồm, túi xách trong tay với gói đồ mang đến đều bởi vì khiếp sợ mà trực tiếp buông tay, đồ đạc rơi trên đất.

"Kim Minjeong, hình như tớ xuất hiện ảo giác."

"Hả?"

"Bằng không tớ thế nào lại ở nơi này nhìn thấy người chồng trước của cậu đang đứng bên ngoài ban công, đắm chìm trong ánh mặt trời, cách một lớp thủy tinh đang nhìn chúng ta?"

Nghe vậy, Kim Minjeong buông Ning Yizhuo ra, xoay người nhìn ra ngoài ban công, quả nhiên thấy được Yu Jimin hai tay ôm ngực đứng nhìn các nàng ôm nhau.

Đôi mắt có chút hứng thú.

Kim Minjeong định đánh trống lảng, vỗ lưng Ning Yizhuo, "Chuyện này kể ra thì dài lắm...."

Ning Yizhuo ánh mắt kinh ngạc, quay đầu nhìn về phía Kim Minjeong: "Vậy thì nói ngắn gọn lại."

Kim Minjeong trầm mặc, người bạn này giống hệt như Naevis, thấy nàng xuất hiện trong nhà Yu Jimin, họ như là gặp ma quỷ, bị dọa choáng váng.

Yu Jimin từ ngoài ban công đi vào, Kim Minjeong hỏi: "Hôm nay chị không phải đi làm sao?"

Yu Jimin liếc nhìn nàng một cái, nhàn nhạt nói: "Một tuần có bảy ngày, cũng nên dành ra một ngày để nghỉ ngơi."

Kim Minjeong bất tri bất giác nhớ tới hôm nay đã là chủ nhật.

Yu Jimin tầm mắt dừng ở hai người các nàng nhìn lướt qua, lãnh đạm nói: "Tôi đi thư phòng xem văn kiện, các cô ở lại tán gẫu nói chuyện."

... Hóa ra ở nhà tăng ca.

Yu Jimin vừa mới rời đi không lâu, tầm mắt Ning Yizhuo nhìn nàng chằm chằm, lập tức hít hơi thật sâu mở miệng tươi cười nói:

"Bầu không khí có vẻ ấm áp quá nhỉ?" Ánh mắt vừa rồi lo lắng nhìn Kim Minjeong biến thành hung ác.

Ning Yizhuo đè thấp thanh âm, hung dữ nói với Kim Minjeong: "Cô gái này, tốt nhất là cô nên giải thích rõ ràng cho tôi."

Cuối cùng Kim Minjeong lôi kéo Ning Yizhuo ra bên ngoài ban công, vì muốn giảm nhỏ âm thanh nói chuyện.

"Kim Minjeong, tuy rằng chồng trước của cậu giàu có, xinh đẹp thật đấy nhưng mà cậu vẫn nên giữ khoảng cách với hắn thì tốt hơn!?"

Cô ấy vừa nói vừa khiếp sợ, không thua kém gì khi biết bản thân mình xuyên sách.

"Cậu đừng nói vậy.Tớ và Yu Jimin ở chung cũng là do có nỗi khổ riêng."

Ning Yizhuo nghi hoặc nhìn Kim Minjeong, "Mau nói nguyên nhân, tốt nhất có thể làm tớ tin tưởng."

Kim Minjeong đến nhà Yu Jimin là để diễn kịch cho mẹ Yu xem. Đối với chuyện này nàng cũng không có nói cho Ning Yizhuo, chỉ sợ cô ấy suy nghĩ nhiều, nhưng hiện tại không nói cũng không được, Kim Minjeong cũng chỉ có thể đem mọi chuyện xảy ra một tuần nay nói cho cô nàng biết.

Nghe xong lời Kim Minjeong, Ning Yizhuo bưng kín miệng cười mãnh liệt, chỉ sợ bản thân cười quá to sẽ bị Yu Jimin nghe thấy được.

"Ông trời ơi, không thể tưởng tượng được Yu Jimin cũng có ngày phải cúi đầu trước người khác. Haha....."

Kim Minjeong ai oán nhìn cô nàng.

"Đừng cười, tớ cũng bị liên lụy đến trong đó!"

Ning Yizhuo ho nhẹ hai tiếng, thu liễm ý cười, nhưng khóe miệng không khống chế được khẽ nhếch lên.

"Bà mẹ chồng trước của cậu thật lợi hại, có thể cho hai người đi học khóa học giảm áp lực kia. Sợ là áp lực cậu chẳng giảm lại còn tăng vùn vụt."

Sự thật chính là như vậy, ai cũng nhìn ra được điều đó.

"Hai người ở khóa trung tâm ấy đền cùng là làm cái gì?" 

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co