Truyen3h.Co

HDHT

HDHT Q5 C51-52

name3589

Hi Du Hoa Tùng

Quyển 5 - Chương 51: Tĩnh vương mừng thọ.

Tác giả: Xích Tuyết

Convert: daitri_giangu, thuyuy12, MacVanDanh

Dịch : Phong Nguyệt Tà

Nguồn 4vn.eu - http://4vn.eu/forum

Nành bình thản, hay tay vít lấy cổ hắn, kiều mỵ nói : "Phu quân, chỉ cần trong lòng chàng yêu thiếp là được, thiếp chỉ cần như vậy là đủ rồi. .... Vương Đông Đông kia nếu chàng thích thì thiếp cũng không phản đối..." Ân Tố Tố mặc dù miệng nói là không phản đối nhưng trong khóe mắt lại rơm rớm nước mắt. Nữ nhân ăn phải dấm chua, ai mà muốn chứ.

Lưu Phong tựa như cũng hiểu được mình là nam nhân của thế kỷ hai mươi, như thế này cũng có chút không phải, khẽ rùng mình, nghiêm mặt nói: "Tố Tố, nàng đừng hiểu lầm ta. Ta và Vương Đông Đông không phải như nàng tưởng tượng vậy. Chu Tam là người như thế nào chắc nàng cũng biết. Ta chỉ không muốn nhẫn tâm nhìn thấy Vương Đông Đông rơi vào tay hắn mà thôi. Đợi chuyện này kết thúc ta và Vương Đông Đông sẽ chấm dứt quan hệ."

Nếu là nữ nhân khác nghe Lưu Phong nói như vậy tất không dễ dàng tin nhưng Ân Tố Tố lại khác. Nàng đối với Lưu Phong đặc biệt tin tưởng. Tình yêu của nàng dành cho hắn đã làm mù quáng tất cả.

...............

Phía bắc ngoại thành, tại một nơi vắng vẻ, có một tòa trang viên biệt lập u nhã. Tòa trang viên này diện tích rất lớn. Ngoài trừ một cái sân rất lớn còn có một đại hoa viên xinh đẹp. Bố cục hoa viên được sắp xếp trang nghiêm hùng vĩ. Từ hành lang phòng ốc, đình viện đều tinh xảo, khéo léo vượt xa bình thường.

Ngay cả cánh cửa của trang viện cũng rất hoa lệ. Phía trên đại môn là một tấm bảng dày, lấp lóe kim quang nhũ vàng nổi bật lên bốn chữ - 'Thánh Môn Chi Gia'. Chữ viết từ hình dáng đến khí lực đều có đủ. Ắt hẳn là do một đại hành gia viết lên.

Lúc này đã là ban đêm thế nhưng tại đại sảnh của Thánh Môn Chi Gia vẫn rất huy hoàng lộng lẫy. Bốn phía tường đều điểm xuyến các viên dạ minh châu lớn bằng nắm tay chiếu sáng. Thực là khí sắc hào hoa quý phái.

Trong đại sảnh có hai hàng thị nữ đứng thẳng, làm ấm áp thêm gian đại sảnh. Ngồi trên ghế cao nhất tại đại sảnh chính là một nữ nhân che mặt bằng khăn mỏng. Nhìn thân hình mà xét đoán thì có lẽ người này vẫn còn trẻ tuổi.

Phía dưới nàng là vài nữ nhân chừng ba mươi tuổi chia ra hai bên đứng hầu, thái độ rất nghiêm trang cung kính. Nếu Lưu Phong có mặt tại đây, hẳn sẽ không khó để nhận ra đám thiếu phụ này, thậm chí đã cùng vài nàng giao thủ qua, có cả Thánh sứ Ma giáo đã dùng nữ sắc câu dẫn hắn.

"Thánh sứ, người nhiều lần hành động thất bại. Thánh giáo chủ đối với ngươi rất bất mãn. Ngươi có gì để nói không?" Người thốt ra câu nói này chính là nữ nhân che mặt ngồi trên cao. Mặc dù ngữ khí dường như đang nổi giận nhưng thanh âm thốt ra lại giống như hoàng oanh lảnh lót, làm cho người ta cảm thấy rất dễ chịu.

Thánh sứ sắc mặt biến đổi, vội vàng cung thân nói: "Hồi bẩm đại nhân, thuộc hạ phụng mệnh cướp lấy Tam Phân Quy Nguyên Đan mặc dù chưa đắc thủ, tội rất lớn tuy nhiên chuyện này là do Phượng viên Lưu Phong nhúng tay vào. Người này bản lĩnh cao cường, tu vi ít nhất đã đạt đến cảnh giới Kim Đan kỳ. Thuộc hạ quả thật không phải là đối thủ của hắn. Xin đại nhân minh giám."

Nữ tử hừ lạnh một tiếng nói: "Hắn bất quá chỉ là một tên thư sinh nhà giàu yếu đuối. Ngươi có nói quá lên không vậy? Nâng khí thế người khác, tự diệt uy phong của chính mình. Từ hôm nay tạm đình chỉ chức vụ Thánh sứ của ngươi, giáng xuống làm Giang Nam phân đà chủ. Cho ngươi cơ hội đái công chuộc tội. Sau này sẽ khôi phục lại chức vụ cũ."

Thánh sứ vội vàng tạ ơn.

Dừng một chút, Thánh sứ tiếp tục nói: "Đại nhân, vậy chuyện đối phó với Lưu Phong sẽ do người đảm trách?"

Nữ tử do dự một chút, nói: "Chuyện đối phó với Lưu Phong ta sẽ tự mình ra tay. Không cần ngươi xen vào. Từ giờ ngươi phụ trách giám sát tình hình thế lực của Yến vương phủ tại Giang Nam."

"Bây giờ tất cả lui ra hết đi."

Đợi cho mọi người lui ra. Nữ tử khẽ bỏ khăn che mặt, lộ ra một khuôn mặt non nớt, tuyệt đối không quá mười sáu tuổi. Nàng nắm chặt quyền đầu, khóe miệng xuất hiện một nụ cười khinh thường, tự thị nói: "Lưu Phong à Lưu Phong. Cho dù là ngươi có ba đầu sáu tay cũng đừng hòng chạy thoát khỏi tay ta. Ta muốn biến ngươi thành thuộc hạ của ta."

Tĩnh vương phủ nằm ở ngoài thành phía tây thành Giang Nam. Đừng nghĩ nơi này là là ngoại thành mà cho rằng nơi đây cũng vắng vẻ. Từ khi Tĩnh vương gia đến đây, thì nơi này đã trở thành sầm uất náo nhiệt không thua gì thành thị trung tâm của Giang Nam. Các quan lại sau khi về hưu đều chọn nơi này dưỡng già.

Hôm nay trước cửa Tĩnh vương phủ khác hẳn ngày thường. Xe kêu, ngựa hý náo nhiệt, không giống vẻ yên tĩnh mọi khi.

Tĩnh vương gia tại Hoa Hạ hoàng triều cơ hồ không ai là không biết đến ngài. Người này vốn là đại cữu ca của đương kim hoàng thượng. Nhiều năm trước đã giúp hoàng thượng thâu đoạt giang sơn, chiến công hiển hách, từng mấy lần liều thân cứu giá. Hơn nữa lại lòng dạ son sắt trung thành cho nên được Hoa Hạ đại đế phá cách ban cho họ của mình. Sau khi Hoa Hạ hoàng triều đã ở thế vững vàng thì Tĩnh vương gia liền từ giã quan trường lui về Giang Nam dưỡng lão. Tuy nói là từ giã quan trường nhưng môn sinh đệ tử của người vẫn còn rất nhiều người làm quan trong triều chính, trong quân đội, hơn nữa lại là các quan lại cấp cao. Cho nên không ai dám coi thường Tĩnh vương gia cả. Ngày thường hoặc các dịp lễ tết, từ kinh đô cho đến các địa phương, các châu quận khác đều có người tự mình đến đây hoặc phái người đến bái phỏng Tĩnh vương gia.

Bất cứ ai đến người cũng đều ân cần tiếp đãi. Chỉ đặt ra một quy tắc. Đó là không nhận bất cứ thứ lễ vật hoặc kim tiền của ai. Nếu không thì sẽ phái người tiễn khách.

Nhưng hôm nay thật là một ngoại lệ.

Bởi vì hôm nay chính là ngày mừng thọ của Tĩnh vương gia. Nếu chiếu theo quy củ của Hoa Hạ hoàng triều thì người đến chúc thọ nhất định phải mang theo lễ vật.

Mấy ngày trước Lưu Phong cũng nhận được thiệp mời đến tham dự chúc thọ.

Hôm nay hắn và Vương Bảo Nhi nhàn nhã đi đến. Trong tay Vương Bảo Nhi là một cái hộp nhỏ hoa lệ, tinh xảo.

Quản gia của Tĩnh vương phủ Thiên Bá và vài tên gia đinh cao cấp, nụ cười thường trực trên mặt đã đứng trước cửa nghênh đón tân khách. Một tên gia đinh nhìn thấy một đám đông khách nhân chuẩn bị tiến vào trong đó có Lưu Phong, lập tức hạ giọng nói mấy câu với Thiên Bá bên cạnh.

Thiên Bá từ xa trong thấy Lưu Phong lập tức chắp tay, sau đó nghiêng người nhường đường cho hắn nói: "Công tử, người không cần phải chờ, xin mời vào bên trong."

Lưu Phong dễ dãi mỉm cười, không hề khách khí cùng Thiên Bá sóng vai đi vào. Vừa đi vừa đánh giá quan khách xung quanh, thuận miệng hỏi: "Thiên Bá, tân khách thật không ít. Hay là người cứ đi đón tiếp. Ta tự mình đi vào cũng được."

Thiên Bá nhỏ giọng nói với Lưu Phong: "Không được. Lão chủ nhân của tiểu nhân đã dặn dò nếu thấy công tử đến thì nhất định phải tự thân đón tiếp, đưa công tử đi gặp chủ nhân."

Lưu Phong mỉm cười nói: "Vậy thì xin làm phiền."

Trên đường đi tới đại sảnh đã thấy khoảng một trăm khách nhân. Văn quan một nhóm, võ tướng một nhóm đều vui vẻ cười nói với nhau. Võ tướng ở đây phần lớn đều là môn sinh của Tĩnh vương gia. Còn quan văn thì tối thiểu cũng là ngũ phẩm trở lên.

Bất quá Lưu Phong đối với đám tân khách này thực không thể nhận biết được.

Đương nhiên là đám văn quan võ tướng này cũng không hề biết Lưu Phong. Tuy nhiên nếu nhắc đến thiếu gia Phượng viên, lão bản của Thiên Thượng Nhân Gian thì sẽ có hơn phân nửa đám người này sẽ biết đến. Nhưng người thật đang đứng trước mặt họ thì bọn họ lại không nhận ra.

"Công tử, đợi một lát, chủ nhân của tiểu nhân sẽ đến ngay." Thiên Bá nói xong câu này liền xoay người trở ra, tiếp tục nghênh đón khách nhân.

Lưu Phong phóng nhãn nhìn qua một lần, chợt phát hiện ra hai vị nhạc phụ tương lai của mình cũng có mặt tại đây.

Đang muốn hòa vào đám đông quậy phá một phen thì từ phía cổng truyền đến một trận xôn xao. Lưu Phong và mọi người đồng thời quay lại nhìn.

Chỉ thấy một vị lão giả mặc cẩm bào màu vàng cùng mấy tên gia đinh chậm rãi đi vào. Lão giả sắc mặt hồng nhuận, có nét tươi cười. Đôi mắt thâm thúy khó dò, bước đi trầm ổn, thần sắc tỏa ra một sự uy nghiêm.

Lưu Phong chính là lần đầu tiên từ khoảng cách gần như bây giờ nhìn thấy người mà dân gian xưng tụng là Đức vương.

Tĩnh vương gia tiến vào đại sảnh, lập tức bá quan văn võ đều đứng lên bái kiến, ân cần chào hỏi thành một chuỗi âm thanh vang rền.

Tĩnh vương gia mặc dù địa vị cực cao nhưng lại là người cực kỳ hòa ái, ngữ khí thập phần thân thiết. Mỗi cái giơ tay nhấc chân đều toát ra vẻ ung dung đại lượng, cười nói vui vẻ tiến lên nói chuyện với khách nhân đến chúc phúc. Ngay cả một số người đứng ở xa không nói chuyện được, ngài cũng giơ tay vẫy chào.

Thiên Bá cũng không biết từ lúc nào xuất hiện bên cạnh chủ nhân, tìm đúng cơ hội Tĩnh vương gia rảnh rang, nói nhỏ với người một vài câu. Tĩnh vương gia nghe xong quay đầu nhìn lại hướng Lưu Phong đang đứng, thầm dùng mắt đánh giá hắn.

Lưu Phong thấy thế, linh cơ nhất động, hít một hơi thật sâu, tiến lên vài bước nói: "Lưu Phong xin ra mắt Tĩnh vương gia." Cách xưng hô như thế này là hợp lý nhất. Hắn không lấy quan chức ra xưng hô là vì chức vụ Cẩm Y Vệ của hắn hoàng đế chưa hề chính thức sắc phong.

Bất quá chỉ bấy nhiêu thôi cũng khiến cho toàn thể quan viên ơ đây giật bắn cả mình....nhân vật trong truyền thuyết mà mọi người tưởng là ba đầu sáu tay. Chủ nhân của Thiên Thượng Nhân Gian, đại thiếu gia của Phượng viên không ngờ lại là một công tử phong lưu tiêu sái như vậy.

Mấy vị tiểu thư con các quan viên nhìn hắn, trong ánh mắt thậm chí nhìn hắn như lang như sói, dâm ý trong lòng không ngừng bốc lên. Nếu có thể cùng vị công tử một lần giao hoan thì dù chết cũng cam lòng.

Tĩnh vương gia trong mắt hiện lên một tia tán thưởng, trong lòng thầm khen hắn quả nhiên là rồng trong loài người. Trách không được Vương Đức Vọng và Ân Nguyên Đạo đều muốn hắn trở thành con rể của mình.

Tán thưởng trong lòng nhưng mặt ngoài Tĩnh vương gia vẫn không biểu lộ thái độ gì, lạnh nhạt nói: " Ngươi chính là Lưu Phong? Không sai..."

Đối mặt với thái độ của Tĩnh vương gia, Lưu Phong cũng không thèm để ý. Nói như thế nào thì mình vẫn là hậu bối. Tuy nhiên không vì thế mà khiếp sợ, hắn thản nhiên nói: "Tiểu tử chính là Lưu Phong."

Tĩnh vương gia liếc nhìn Lưu Phong đang muốn nói tiếp thì lúc này một trận xôn xao lại nổi lên. Một vị công tử mặc hoa phục cùng thuộc hạ tiến vào đại sảnh.

"Yến vương tam công tử Chu Phi Cao phụng mệnh gia phụ đến đây chúc mừng lão Vương gia phúc thọ an khang." Không phải là oan gia của hắn đây sao? Đích thị người đang nói chính là Tam đầu heo.

Hi Du Hoa Tùng

Quyển 5 - Chương 52: Phong vận phu nhân.

Tác giả: Xích Tuyết

Convert: daitri_giangu, thuyuy12, MacVanDanh

Dịch : Phong Nguyệt Tà

Nguồn 4vn.eu - http://4vn.eu/forum

Lưu Phong khinh thường liếc mắt nhìn hắn. Thầm nghĩ tiểu tử này mà cũng muốn tạo cử chỉ đẹp sao?

Trong mắt quan viên triều đình thì Chu Tam là một nhân vật cũng bình thường mà thôi. Ai cũng biết hắn là con trai thứ ba của Yến vương, bất quá Yến vương đối với người con trai thứ ba này không hề ưa thích. Nhưng hôm nay hắn đại biểu cho Yến vương đến đây chúc thọ, thực cũng không thể coi thường được. Trong lúc nhất thời không ít người nhân cơi hội này tiến tới nịnh nọt Chu Tam một chút.

Chu Tam hôm nay biểu hiện cũng không tầm thường. Đối đáp với những người a dua nịnh nọt rất bình thản, toát ra ngạo khí hơn ngươi, còn có một chút phong độ nữa. Bất quá thì nhìn kỹ cũng chỉ là tiểu nhân đắc chí mà thôi.

Rất nhanh chóng Chu Tam tách ra khỏi đám người đó, đi nhanh đến trước mặt Lưu Phong, cười nói: "Thật là trùng hợp, chúng ta lại chạm mặt tại chỗ này."

Lưu Phong trên mặt nở một nụ cười, nhiệt tình nói: "Chỉ là nhờ phúc khí của Tĩnh vương gia mà thôi."

Hai người, ta một lời, ngươi một ngữ, trao đổi qua lại. Ai mà không hiểu rõ nội tình thì dám chắc nghĩ hai người này nhất định là bạn tri kỷ lâu năm của nhau.

"Lưu huynh, đến đây nói chuyện đi."

Khách khí nửa ngày, Chu Tam rốt cuộc cũng không giữ được bình tĩnh nữa, tức giận gọi Lưu Phong đi ra một góc, thấp giọng nói: "Lưu huynh, người ngay không nói lời ám muội. Nêu cả hai ta đều thích Vương Đông Đông thì chi bằng chúng ta công khai cạnh tranh có được không?" Tam đầu heo quyết định cùng Lưu Phong nói chuyện thẳng thắn. Thật sự hắn rất thích Vương Đông Đông. Hắn tự tin vào chiêu bài tình thánh của mình, tuyệt không thể thất bại bởi Lưu Phong. Mấy ngày trước từ kinh đô đã truyền đến tin tức vì chuyện hắn và Lưu Phong mà đã xảy ra chuyện cá cược xem ai là người dành được Vương Đông Đông. Ai đặt vào Lưu Phong thì tỉ lệ là đặt một ăn mười. Ai đặt Chu Tam thì một ăn ba. Trước mắt thì đa số người đều mua Chu Tam thắng. Tam đầu heo cũng hiểu được mình đối với sự kỳ vọng của số đông không thể để bị mất tín nhiệm được. Lần này nhất định quang minh chính đại cùng Lưu Phong tranh giành Vương Đông Đông mới được.

Lưu Phong thì lại không cho lời Chu Tam nói là đúng. Làm gì có chuyện cả hai người đếu thích Vương Đông Đông. Quả thực là hệ thống tình báo của Chu Tam không điều tra rõ ràng. Hắn không hề thích Vương Đông Đông mà ngược lại nàng mới chính là người chủ động câu dẫn.

Nói là thế nhưng Lưu Phong cũng không muốn kích thích Tam đầu heo quá mức. Hôm nay là đại thọ của Tĩnh vương, cẩn thận vẫn là hơn hết. Vạn nhất có xảy ra chuyện gì tất sẽ xuất hiện phiền toái lớn.

"Chu Tam công tử, nếu nói như vậy, thì tiểu đệ cung kính không bằng tuân lệnh."

Tiệc chúc thọ bây giờ mới bắt đầu. Mỗi vị tân khách đều được một nữ tử thanh xuân, đến chuốc rượu. Tửu vào làm cho các đại nhân vật bắt đầu lộ nguyên hình hài của mình ra.

Đương nhiên là lão thọ tinh Tĩnh vương gia thì ngoại lệ. Danh hiệu Đức vương mà lão có được không thể tùy tiện để cho hoen ố.

Lưu Phong và Chu Tam thì lại không ngoại lệ. Theo quy củ của giai cấp thượng tầng trong Hoa Hạ đế quốc thì tửu yến nhất định phải có mỹ nữ đi kèm.

Bất quá thú vị một điều là bên cạnh Lưu Phong cũng có một mỹ phụ tự xưng là Bá tước, khoảng chừng hơn ba mươi tuổi. Từ khi thấy hắn liền không hề rời mắt khỏi Lưu Phong. Đợi khi yến tiệc vừa bắt dầu bèn tiến lên đuổi lấy mỹ nữ hầu rượu cho Lưu Phong, tự mình ngồi xuống bên cạnh hắn.

Vị Kim Vận phu nhân này thực ra rất ít người không biết nàng. Người này gọi là Kim Vận phu nhân, khi chồng nàng còn sống đã làm tới Chánh quân bộ của đế quốc, nhất phẩm Phi Hổ đại tướng quân. Đối với đế quốc có công lao rất lớn. Sau khi chồng nàng chết trên sa trường thì Hoa Hạ đại đế căn cứ vào công lao mà phong cho vợ là Đặc khâm tứ kỳ tam đẳng Bá tước. Kim Vận phu nhân dựa vào ân sủng của Hoa Hạ đại đế, hơn nữa thủ đoạn cũng rất lợi hại. Chỉ trong mấy năm ngắn ngủi đã tích lũy được vô số tài lộc.

Chỉ là nữ nhân này, cô đơn đã nhiều năm, thiếu sự thương yêu của nam nhân nên gần đây trở nên có chút phóng đãng. Tại kinh đô có quan hệ không trong sáng với một số tuấn kiệt trẻ tuổi.

Đương nhiên là mỹ nhân như vậy, lại có gia thế cường hãn thì tại kinh đô cũng có rất nhiều người them thuồng. Thế nhưng nữ nhân này lại có yêu cầu rất cao, rất ít người có thể lọt vào mắt xanh của nàng.

Cặp mắt xinh đẹp liếc nhìn Lưu Phong. Kim Vận phu nhân cười nói: "Đã sớm nghe đến đại danh của công tử, vẫn vô duyên chưa gặp. Hôm nay nhìn thấy mới biết truyền thuyết thực không sai. Công tử quả nhiên là phong lưu tuấn tú đệ nhất thiên hạ."

Lưu Phong khẽ dùng ánh mắt đánh giá sơ Kim Vận phu nhân, lạnh nhạt nói: "Phu nhân đã quá khen."

Kim Vận phu nhân yêu mị cười, khẽ chà xát thân thể mềm mại của mình vào người Lưu Phong, sử dụng một vài kỹ xảo, vặn vẹo, nũng nịu nói: "Ta nói đều là lời thực lòng. Cả Hoa Hạ đế quốc mà tìm người phong lưu anh tuấn như công tử, e không có người thứ hai."

Lưu Phong hơi kinh hãi. Lão bà này dường như có ý câu dẫn mình.

Bất quá đối mặt với nữ nhân này, nam nhân thực sự rất khó cự tuyệt.

Kim Vận phu nhân tinh thông công phu trên giường, câu dẫn nam nhân thập phần lợi hại. Lợi dụng đủ mọi thứ vũ khí sẵn có như ngôn ngữ, thanh âm chứa đầy dục cảm, mỗi cái giơ tay nhấc chân đều đánh thẳng lên đại não của nam nhân đối diện.

Lưu Phong hô hấp nhất thời trở nên dồn dập. Hắn cảm thấy Kim Vận phu nhân bên cạnh cứ như một khối lửa nóng bỏng, đốt cháy lấy sự khát khao trong lòng hắn vậy.

Kim Vận phu nhân rất nhanh chóng cảm giác được côn bổng của Lưu Phong dựng lên, khẽ đâm vào cạnh thân nàng, không khỏi nhịn được ngâm lên một tiếng.

Lưu Phong cũng cảm thấy ngạc nhiên. Không nghĩ đến Kim Vận phu nhân lại có thể hấp dẫn hắn như vậy.

Nàng không hề tu luyện mị thuật như Thánh sứ của Ma giáo mà hoàn toàn chỉ dựa vào mị lực của trời sanh.

Kim Vận phu nhân khuôn mặt đỏ hồng, thổ khí như lan, chồm lên nói với hắn: "Công tử, người và ta trong tâm đều đang rối loạn."

Lưu Phong khinh bạc, khẽ bóp một cái vào mông nàng, cười hắc hắc,nhỏ giọng nói: "Đều là do phu nhân ban cho."

Kim Vận phu nhân bị Lưu Phong kích thích như vậy, đôi mắt to nhất thời bắn ra xuân ý dày đặc, thân thể khẽ dán vào người hắn, ma sát vài cái, nói: "Công tử, yến hội sau khi kết thúc có thể đến phủ của ta một lát không?"

Lưu Phong nắm lấy bờ mông mềm mại đàn hồi của nàng, bóp bóp vài cái nói: "Thật mong muốn còn không được."

Chu Tam lúc này nhìn thấy Lưu Phong và Kim Vận phu nhân thân mật với nhau trong lòng không khỏi nảy sinh cảm giác ghen ghét. Không ngừng mắng Lưu Phong là đồ mặt trắng.

Đột nhiên một nhân ảnh quen thuộc xuất hiện tại đại sảnh. Chu Tam trong lòng đắc ý. Lưu Phong ơi là Lưu Phong. Ngươi thật là có diễm phúc không nhỏ. Vương Đông Đông nhìn thấy cảnh này thì ngươi sẽ xử trí như thế nào?

Vương Đông Đông đi vào đại sảnh, liếc mắt một cái đã thấy Lưu Phong và Kim Vận phu nhân, hơn nữa tay của hắn còn đang đặt lên cặp mông cực đại của nàng. Sắc mặt nhất thời đại biến.

Kim Vận phu nhân dường như cảm giác được có người đang quan sát, yêu mị liếc nhìn Lưu Phong một cái nói: "Công tử, Vương Đông Đông cô nương là hồng nhan tri kỷ của ngươi sao?"

Lưu Phong mỉm cười không nói, hữu thủ vẫn như trước đặt trên bờ mông của nàng như trước. Mông của thiếu phụ này vừa lớn, lại vừa thuần thục, quả nhiên là co giãn rất mạnh.

"Công tử, ngươi còn chưa trả lời ta."

Dừng một chút, Kim Vận phu nhân lại hỏi: "Công tử, ngươi nói xem ta đẹp hay là tiểu nha đầu kia đẹp?" Nói xong cặp mắt dụ hoặc, tản mát ra xuân ý, tràn ngập sự chờ mong nhìn chằm chằm vào mặt hắn.

Lưu Phong trong lòng nhộn nhạo, giảo hoạt cười nói: "Ha ha, người nói gì vậy?" Nói xong tặc nhãn nóng bỏng rọi khắp người Kim Vận phu nhân.

"Ta nghĩ, ta ..đêm nay ta sẽ chờ ngươi." Nói xong Kim Vận phu nhân chuyển động thân thể mềm mại dụ hoặc của mình rời khỏi.

Thấy Kim Vận phu nhân bỏ đi, Vương Bảo Nhi vội vàng đi tới: "Đại ca, đệ đối với người thực sự bội phục. Ngay cả nữ nhân khó tính nhất Hoa Hạ đế quốc cũng bị đại ca chinh phục. Tiếp tục cố gắng. Chỉ cần nắm được nữ nhân này thì sau này Thiên Thượng Nhân Gian của chúng ta tiến đến kinh đô sẽ tránh được rất nhiều phiền toái."

Lưu Phong kinh hãi hỏi: "Người đàn bà này có năng lực lớn như vậy sao ?"

Vương Bảo Nhi gật đầu nói: "Kim Vận phu nhân thật sự có bản lãnh, sau này đại ca sẽ biết."

Lưu Phong âm thầm gật đầu. Vương Bảo Nhi nói thật không sai. Sau này sẽ biết.

Ban ngày tửu yến chấm dứt. Ban đêm tiếp tục tổ chức chúc mừng. Bất quá người tham gia đã không còn nhiều nữa. Ngoại trừ một số vương công quý tộc ra chỉ có một số quan viên cao cấp được ở lại.

Tĩnh vương gia hồng quang đầy mặt, cùng tân khách tửu đàm, hào khí so với năm xưa trong quân đội không hề giảm sút chút nào.

Cao trào hơn hết là khi Vương Đông Đông tự tay mình diễn tấu một khúc nhạc tràn đầy khí thế hào hùng.

Một khúc nhạc này vang lên, cả tân khách trong đại sảnh đều vỗ tay khen hay. Tĩnh vương gia khẽ vuốt râu cười nói: "hảo, có thể độc tấu tướng quân công..."

Trong đám tân khách không ít người tài cao học rộng, nghe được tiểu khúc này quả thật là rất hào hùng, toát ra khí thế uy phong lẫm liệt của binh sĩ trên sa trường.

Lúc này Ân Nguyên Đạo đi tới nhìn Lưu Phong thấp giọng nói: "Phong nhi, Tố Tố nói thi từ của ngươi rất cao, sao không nhân cơ hội này hiến lên Vương gia một chút."

Lưu Phong âm thầm cười khổ, cái gì mà cao chứ. Chỉ là ăn cắp của tiền nhân mà thôi.

Bất quá tại thời đại này cũng không ai biết hắn đạo văn cả.

Cẩn thận suy nghĩ một hồi, Lưu Phong nghĩ đến một bài văn trong chiến tranh dùng như quân lệnh. Bất quá tác giả chân chính của bài văn này thì ngay cả trong lịch sử Trung Quốc cũng không ai biết rõ.

"Nhạc phụ đại nhân, ta nhất định sẽ không để cho người thất vọng."

Lưu Phong mỉm cười với mọi người trước mặt, sau đó quay sang hành lễ với Tĩnh vương gia, nói: "Vương gia hôm nay là ngày trọng đại của mình. Tiểu tử xin dâng lên người một bài hịch vậy."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co