Truyen3h.Co

hduũckkssjsn

7

YuoiIiiooo

# [Hiện đại - Trùng sinh - Điền văn] Tam cô nương nhà nông - Ma Lạt Hương Chanh List truyện sủng hoàn + Ebook. Click vào List truyện ngôn tình hoàn + Ebook. Click. Tuyển Editor! Beta-er! Designer! (Cần giúp đỡ) Xem Cách chuyển nhiều trang, tìm truyện, tìm chương, tắt quảng cáo... [Hiện đại - Trùng sinh - Điền văn] Tam cô nương nhà nông - Ma Lạt Hương Chanh ≧◉◡◉≦ ≧◠◡◠≦ ≧◔◡◔≦ Chuyển đến trang Trang trước 1 ... 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10 ... 49 Trang sau Gởi bài trả lời Xem Cách đăng truyện mới, chương mới, chống copy, truyện được đề cử Mèo Mạnh Mẽ↓ 18.07.2015, 23:16 Edit: Mèo Mạnh Mẽ CHƯƠNG 18: ĐÁNG ĐỜI THÍM Giữa trưa tan học, Diêu Tam Tam đi thẳng đến nhà thím ba, thậm chí còn về sớm hơn Diêu Hồng Hà và Diêu Tiểu Trụ. Nhìn thấy gương mặt tức đến méo mó của thím ba, tâm trạng cô liền vô cùng tốt. Diêu Tam Tam đã suy nghĩ cẩn thận, trông cậy vào ba cô gái nhỏ như họ đi giải quyết Vương Tiểu Mãng, chỉ sợ là không thể dứt được, hai bên tổn hại. Họ dù sao cũng là con gái, Vương Tiểu Mãng là tên một lưu manh, ai dám dây vào dù chỉ một chút? Đấu với gã, cho dù có thắng thì cũng không tránh được cả người tanh hôi. Cô tính làm căng với thím ba như vậy, là để có thể phủi sạch quan hệ với Vương Tiểu Mãng, để làm thím ba giận tới phát điên, ép bà ta tự tìm cách giải quyết sự tình. Cho nên, Diêu Tam Tam bước đi thoải mái vào nhà thím ba, trông lên, quả nhiên Diêu Tiểu Đông và Diêu Tiểu Cải nghe lời không có đi làm việc, đều ngồi ở trong nhà xem ti vi! Đầu thập niên 90, nhà có tivi trong thôn còn là số ít, trước đây không lâu thím ba vừa mua một tivi trắng đen 17inch, Diêu Tiểu Cải xem tivi đến say sưa ngon lành, Diêu Tiểu Đông thì vừa xem tivi, còn vừa thêu đệm giày, người thôn quê thêu đệm giày vô cùng hao tốn công sức, một đôi đệm giày, trăm ngàn đường kim mũi chỉ, phải mất hơn mười ngày nửa tháng, huống chi ban ngày Diêu Tiểu Đông còn phải làm việc nhà nông, làm việc nhà, nhưng cũng nhín chút thời gian để thêu mấy mũi. Rất tốt. Diêu Tam Tam thưởng thức gương mặt giận đến bầm đen của thím ba trong sân thêm một lần nữa, hài lòng. "Thím ba, tan học rồi, chắc thím đang vội nấu cơm hả?" Thím ba ném cây chổi trong tay, nói: “Ba đứa mày, ban ngày không đi làm việc, ở lỳ trong nhà tao là sao? Nhà bản thân không có cơm ăn hả?" "Thím nghĩ ai thèm cơm nhà thím! Có cơm ăn con cũng không dám trở về nhà, nếu không có người dắt đồ hư hỏng tới, thì sao ba chị em con phải tới nhà thím trốn!" Diêu Tam Tam không hề tức giận chút nào, cười híp mắt nhìn thím ba, "Thím ba, thím mau nấu cơm đi ạ, bây giờ trong nhà có ba đứa trẻ phải đến trường, cũng không thể làm trễ nãi được. Lúc xào rau đừng để quá nhiều tiêu, cay quá con ăn không được." Bụng thím ba tức đến nỗi muốn nổ tung, nhưng lại không có cách nào, con trai con gái bà ta cũng học Tiểu học, người trong nhà buổi trưa cũng phải ăn cơm, bà ta cũng không thể không nấu cơm phải không? Thím ba ra ngoài nấu cơm, Diêu Tam Tam liền lặng lẽ dặn dò hai chị: "Chị hai chị ba, hai ngươi nhớ, em đoán nhiều lắm là đến tối, thím ba sẽ phải trở mặt với mình, nhưng mình không thể mềm yếu, hãy kiên quyết dây dưa với bà ấy!" "Ừ, là bà ta có lỗi trước, chị cũng không sợ bà ta." Diêu Tiểu Đông nói. "Đúng vậy, là bà ta thất đức trước, ba chúng ta chiếm lý, xem bà ta có thể thế nào!" Diêu Tiểu Cải cũng nói. Lấy cơm, ăn cơm, Diêu Tam Tam không hề khách khí chút nào, thím ba kìm nén đến mặt tím bầm, giống như có ai đó giết cha bà ta, đoạt tiền của bà ta. Nhìn ba chị em vừa nói vừa cười ăn cơm, thím ba ăn không vô nữa, lúc này bà ta có ăn thịt rồng cũng không thấy thơm! Tình hình này kéo dài mãi đến sau bữa cơm chiều, Diêu Tam Tam đẩy chén cơm, lôi sách ra định làm bài tập, thím ba kìm nén bực bội nói: "Mấy đứa, ở lỳ ở đây một ngày, còn không đi về nhà ngủ đi? Đi nhanh lên." Diêu Tam Tam chậm rãi nói: "Thím ba, tên xấu xa kia tới vào tối qua, càng đến tối, ba chị em con càng không dám trở về nhà, dù sao thím cũng thường nói, đều là người một nhà, tụi con định ở nhà thím đó chứ." "Mày. . . . . . Mày giỡn chơi hả! Mày thật sự coi đây là nhà mày đó hả? Mày nên đi chỗ nào thì đi chỗ đó, nhà tao không chứa ba đứa mày." "Ở được mà." Diêu Tam Tam vẫn không nóng không vội , "Thím ba, ba đứa con ở lại đây rồi, nhà nghèo cũng quý như vàng, dù sao cũng phải có người giữ cửa đúng không? Thím với chú đều là bậc cha chú trong nhà, chú với thím thương lượng một chút, xem tối nay ai đi giữ cửa cho chúng con đây?" "Cái gì? Kêu tao đi giữ cửa cho mày hả? Mấy cái con chết dịch này, có thôi đi không, tụi mày mau cút đi cho tao, cút xa vào, tại sao lại dựa dẫm nhà tao?" "Tại sao hả? Thím ba, thím trồng loại dưa nào thì kết loại quả ấy, đây chẳng phải thím tự tìm sao? Tại sao chúng con không đi tìm người khác? Muốn cút  thì thím cút đi! Rốt cuộc là ai lương tâm thối nát, dẫn mầm tai vạ tới cho chúng con?" Diêu Tam Tam không nhường bà ta nửa câu, "Chúng con có nên tìm chỗ phân rõ phải trái hay không, nói một chút xem ai lại thất đức như vậy, dắt lưu manh côn đồ đến nhà người khác? Đỉnh đầu lở loét lâu, thì lòng bàn chân cũng chảy mủ, thứ người như thế quá tồi tệ rồi!" Bị Diêu Tam Tam mắng như thế, thím ba tức đến nỗi run cầm cập, chén bát ăn xong đang dọn trong tay, xoảng một tiếng, giận đến nghiến răng quẳng chén sứ xuống đất rồi. Diêu Tam Tam nhìn nhìn, còn đập chén nữa? Hù ai chứ? Cô cũng dứt khoát cầm một cái, dùng sức đập xuống đất, nói: "Thím ba, muốn đập thì dùng sức mà đập, con đập giúp thím!" Ai sợ ai! Dù sao cũng không phải đập chén nhà cô! "Thím ba, sao thím không đập nữa? Có cần con cũng giúp một tay không?" Diêu Tiểu Cải chợt chen vào một câu, thím ba tức kinh hồn, thiếu chút nữa đã không thở nổi. Nhìn hai cái chén bể nát trên mặt đất, lại không nhịn được đau lòng một hồi. Ba con nhỏ này, học ai vậy chứ? Thật là khó chơi mà! Mắt thấy Diêu Tam Tam đối chọi với thím ba nổi giận đùng đùng, Diêu Tiểu Đông liền nói với Diêu tam thúc: "Chú ba, chú hỏi thím ba thử xem, sao thím ba lại làm vậy để hại con? Chúng con đều là cháu gái ruột, bị thím ba làm hại không dám về nhà, hôm nay còn muốn đuổi chúng con ra ngoài, nếu chú không sợ người ta đâm thọc mắng nhiếc sau lưng, thì để con tìm trưởng tộc trong họ để phân rõ phải trái đi." Diêu tam thúc thở dài, phiền não quát thím ba một câu: "Được rồi! Bà còn không biết xấu hổ đuổi ba đứa nó đi? Bà còn là người sao!" Hôm nay chú ba ở nhà cả buổi chiều, từ trong miệng Diêu Tiểu Đông và Diêu Tiểu Cải, đại khái cũng biết tiền căn hậu quả. Lúc trước chú ba sợ vợ mình, ban đầu cũng đã nghe nói qua Vương Tiểu Mãng không thể nào đứng đắn, nhưng nhà mẹ vợ cách khá xa, dù sao cũng không tiếp xúc nhiều lắm, không tính là hiểu rõ, lại nói vẫn là sợ vợ. Hôm nay nghe thấy, vợ mình lại làm ra chuyện bỉ ổi như thế, làm mai không thành, lại còn truyền lời, dắt lưu manh tới, người bị hãm hại còn là cháu gái nhà mình, liền cảm thấy trên mặt cũng nóng lên. Diêu tam thúc chỉ vào thím ba mà mắng: "Bà cứ làm rộn lên đi, bà cứ làm đi, bàlàm láng giềng bực bội, cả nhà không yên, gặp phải người đàn bà như bà, tôi đây xúi quẩy cả tám đời!" Bình thường thím ba lấn lướt chồng đã quen, bị chú ba quát như vậy, kinh ngạc mở to hai mắt, chợt đặt mông ngồi bệt xuống đất, vỗ bắp đùi la lối om sòm, lăn lộn kêu gào . "Ông trời của tôi ơi, tôi ngược lại còn mang tội xúi quẩy,ba con quỷ nhỏ không có lương tâm này, rõ ràng muốn ép chết tôi! Tôi không sống được, tôi phải chết thôi. . . . . ." "Vết mưng mủ, hẳn là thím nhỉ." Diêu Tiểu Cải giễu cợt nói một câu. Diêu tam thúc nặng nề thở dài, bảo Diêu Hồng Hà: "Hồng Hà, tối nay mày ngủ với mẹ mày, dành giường mày, cho ba chị ngủ, để tao đi giữ cửa." Thím ba vừa nghe, đã lật mình một cái nhỏm dậy từ dưới đất, bổ nhào về phía người chồng, vừa khóc vừa mắng: "Ông là cái đồ vô dụng, ông thật đúng là đi giữ cửa cho nhà nó hả? Ông là chó giữ nhà hả? Ông không giúp tôi đuổi nó đi, ông còn giữ nó lại đây, ông có còn muốn để tôi sống hay không?" "Tự bà gây ra họa, bà cho là có thể phủi tay sao? Chuyện này không giải quyết, bà nghĩ bà còn có thể sống yên ổn qua ngày à?" Nhìn bộ dạng ba đứa cháu gái, chú ba thầm kêu khổ trong lòng, ông ta thật sự sắp bị vợ mình làm tức chết. **Mèo Mạnh Mẽ** Diêu Tam thúc lặng lẽ đi tìm người anh thứ hai, cũng chính là Diêu nhị thúc, Diêu nhị thúc nghe chuyện này, lắc đầu thở dài. "Chú nói thím ba nó làm vậy, đâu phải là trò đùa! Anh cả vừa đi ra ngoài, để ba đứa con gái ở nhà, nếu thực sự xảy ra chuyện gì, chú thím không bị người trong thôn mắng chết mới là lạ!" "Không được, anh hai, anh cũng là chú hai của tụi nó, ba đứa nó hôm nay ăn ở đều dựa vào nhà em, em làm sao sống qua ngày đây? Lại nói chuyện này cũng liên quan đến thể diện nhà họ Diêu chúng ta, nếu thực sự xảy ra chuyện gì, hai người làm chú chúng ta rất khó coi, nhất định mọi người sẽ mắng chúng ta không biết quan tam. Em nghĩ, anh theo em trông coi vài đêm, tìm cách đuổi tên dâm tặc kia đi." Diêu nhị thúc bất đắc dĩ, không thể làm gì khác hơn là lặng lẽ theo Diêu tam thúc đến nhà Diêu Tam Tam, đợi ở đó. Ai ngờ suốt đêm vẫn không có động tĩnh gì, đến sáng hôm sau, hai người vừa ngáp liên tục vừa trở về nhà Diêu tam thúc, vừa vào cửa đã thấy Diêu Tam Tam đang ngồi học bài trong sân, chờ thím ba nấu cơm sáng. Giống như Diêu Tam Tam đã nói lúc đầu, thím nấu cơm xong tôi liền ăn, thím chưa nấu xong thì tôi chờ! Dù sao nhà thím cũng phải ăn cơm. Không chỉ vậy, cô cũng không cho hai chị nhúng tay, cứ thế mà chờ thím ba tự làm. Chú ba gọi ba chị em tới, thử thăm dò mà nói: "Chú với chú hai, tối hôm qua đến trông cửa nhà mấy đứa, cả đêm cũng không thấy động tĩnh gì, đoán chừng lên lưu manh đó đã đi rồi. Nếu không, mấy đứa trở về đi?" "Trở về ạ? Không được đâu." Diêu Tiểu Đông lắc đầu liên tục, "Ai biết lúc nào gã lại tới? Ai dám bảo đảm cho tụi con? Ba đứa con là con gái, tuổi lại nhỏ, bị dọa thôi cũng đủ chết." "Vậy chứ mày muốn sao đây?" Giọng điệu của chú ba trở nên cáu kỉnh. Diêu Tam Tam liếc nhìn chú hai bên cạnh, cười một cái rồi nói: "Chú ba, chú cũng đừng buồn, chuyện này trước có nguyên nhân sau có hậu quả, sao chúng con lại không đến nhà chú hai nương nhờ chứ?" Chú hai cười giễu một tiếng, liếc chú ba, không lên tiếng. Ý kia rất rõ ràng, đáng đời chú! Diêu Tam Tam lại nói: "Vẫn là câu nói kia, ba đứa con đều là tiểu nha đầu, là cháu gái ruột của chú, ba mẹ con không ở nhà, có khó xử, chẳng phải nên dựa vào chú ruột sao? Chú phải giải quyết chuyện này thật tốt mới được, nếu không, con cũng chỉ đành phải trốn ở trong nhà chú, không dám đi đâu." "Bây giờ chú biết đi đâu tìm gã? Chú biết làm sao giải quyết cho mày?" Chú ba vừa hầm hừ nói, vừa oán hận thở dài. "Người là do thím ba dẫn tới, nếu thím ba có thể truyền lời cho gã, thì có thể tìm gã thôi." Diêu Tam Tam lạnh giọng nói. "Tao thật sự không tìm ra nó, tao biết đi đâu tìm nó đây? Lúc trước làm mai thì nó có chỗ dừng chân, hôn sự không thành, nó liền đổi chỗ. Chỉ là mấy ngày trước tao tình cờ gặp nó, trò chuyện dăm ba câu với nó, nó cũng không trở về thôn Yên Đôn, tao không biết nó thường ở chỗ nào." Vẻ mặt kia của thím ba, có vẻ như sắp khóc đến nơi rồi. "Mấy chuyện này con mặc kệ, bây giờ gã đã biết chỉ có ba đứa bé gái chúng con, không biết chính xác được khi nào sẽ tới, xem như gã không thể làm gì đi chăng nữa, nhưng gã đến lượn quanh cửa nhà, cũng ảnh hưởng không tốt mà phải không? Dù sao chúng con cũng không dám trở về đâu, thím ba, nếu mầm tai họa là do thím dẫn tới, thì thím đành phải chứa chấp ba đứa con rồi." Gửi thanks 10 sự đổi mới của mục đọc truyện! Hãy xem vì lợi ích của các bạn! Xin ủng hộ:      Mèo Mạnh Mẽ↓ 26.07.2015, 22:22 Có chương mới rồi đây. Thời gian này bận quá, nên ko post đều đặn được nữa, đợi m sắp xếp ổn thoả rồi sẽ post đều hơn. Mà mình làm truyện ko bao giờ để drop đâu, các bạn cứ yên tâm :) * * * * * * Edit: Mèo Mạnh Mẽ CHƯƠNG 19: TIỀN TRONG MẮT "Thím ba, nếu mầm tai họa là do thím dẫn tới, thì thím đành phải chứa chấp ba đứa con rồi." Diêu Tam Tam nói như vậy, chú thím ba thực sự là bất đắc dĩ. Phải nói là bây giờ thím ba đã ảo não muốn chết luôn rồi. Diêu tam thẩm giới thiệu Vương Tiểu Mãng cho Diêu Tiểu Đông, một mặt là lòng riêng, luôn cảm thấy cháu gần nhà mẹ mình tương đối thân hơn, lại nói nếu Vương Tiểu Mãng thật sự có thể ở nhà Diêu Liên Phát, bà ta có thể thông qua Vương Tiểu Mãng nắm giữ cả nhà Diêu Liên Phát, Vương Tiểu Mãng giống như một con chó dữ, bạ đâu cắn đó, nhưng sẽ không cắn bà ta, thậm chí còn phải cảm kích ân tình bà ta làm mai, đây chẳng phải tự nhiên đã lập uy rất tốt rồi sao? Không riêng nhà họ Diêu, lung lạc được con chó dữ Vương Tiểu Mãng, bà ta có thể diễu võ dương oai với cả thôn rồi. Mặt khác, bà ta thật lòng chẳng coi cả nhà Diêu Liên Phát ra gì, cả ba đứa con gái kia nữa! Một ổ con gái, trong mắt Diêu tam thẩm chính là thua kém người ta một bậc. Diêu Liên Phát còn nghèo, càng nghèo càng sinh, càng sinh càng nghèo, nên lại càng thấp hơn người một bậc. Tổng cộng thấp hơn người ta đến hai bậc đấy! Cho nên, trong đầu Diêu tam thẩm chỉ biết, chỉ cần là một con người, đồng ý đến ở rể nhà Diêu Liên Phát, đã là không phụ lòng nhà ông ta. Do vậy, người thím ba này mới thật sự là đáng hận nhất! Như đã nói qua, nếu bà ta sớm biết sẽ có ngày hôm nay, bà ta đã không dám miệng tiện đi truyền lời để dẫn Vương Tiểu Mãng tới! Vương Tiểu Mãng này, nói trắng ra chính là một tên du côn dâm dê khốn nạn, ban đầu vừa thấy Diêu Tiểu Đông, thiếu chút nữa đã hút luôn vào mắt, vốn đã không có ý tốt, lại nghe nói trong nhà không có người lớn, chỉ còn lại ba cô gái, sao có thể không nảy sinh ác ý? (*)Tiện: Bỉ ổi, đê tiện, hèn hạ Hay ngày nay thím ba vừa nóng vừa giận lại vừa đau lòng, hầu hạ ba chị em ăn uống ở dùng, còn phải nghe không ít lời quở trách, không chỉ có thể, Diêu Tam Tam còn cứng rắn bắt bà ta đi cho heo ăn, ngay cả heo nhà cô mà thím ba cũng phải lo, thím ba thật sự cả người không thoải mái! Chỉ cầu mong chuyện này có thể sớm ngày giải quyết, về phần giải quyết như thế nào —— Giải quyết như thế nào? Diêu tam thẩm thật sự muốn động kinh đến nơi rồi. Ba chị em kiên trì không chịu về nhà, Diêu Tam thúc không còn cách nào khác ngoài lôi kéo Diêu nhị thúc, buổi tối đi giữ cửa cho nhà cô, hai anh em giữ hai buổi tối liền, Vương Tiểu Mãng cũng không tới. Buổi tối ngày thứ ba, Diêu tam thúc và Diêu nhị thúc ăn cơm tối xong, liền đến nhà Diêu Tam Tam. “Chú ba, người đàn bà kia của chú, nên quản lý cho tốt, không phải anh nói gì thím ba nó, nhưng lòng dạ bất chính, miệng lại độc, tiếp tục như vậy, sớm muộn gì cũng gây họa lớn cho chú. Vợ của chú gây chuyện, anh cũng phải xui xẻo theo, có nhà nhưng không thể về, ngay cả ngủ cũng bất an”. "Bây giờ bà ta gây chuyện còn chưa đủ lớn sao? Em ngay cả sống yên ổn qua ngày cũng không xong”, chú ba cúi đầu than thở: “Anh nói xem, nếu Vương Tiểu Mãng đã sớm rời khỏi thôn mình, ta chỉ ngồi đợi, thì biết làm sao?”. "Làm sao hả? Trở về tìm vợ chú mày đó!" chú hai trề môi nói, “Nếu cô ta có thể dẫn người tới, anh nói một câu khó nghe, cô ta hẳn có thể liên lạc lại với kẻ này. Người nào chọc cạm bẫy thì người đó đi lấp, nếu chú cứ để cho người đàn bà này tùy ý, sớm muộn gì cũng làm chuyện xấu!”. Hai anh em trò chuyện một chút, rồi mạnh ai nấy yên lặng, hai người ngồi đối diện hút thuốc lá, nhất thời cũng không còn buồn ngủ. Nhất là chú ba, làm sao ông ta có thể an tâm mà ngủ cho được? Hôm nay ông ta rất mong chờ Vương Tiểu Mãng, tìm được gã thì có thể giải quyết chuyện này. Nếu mà Vương Tiểu Mãng vẫn không lộ mặt, cuộc sống này của ông ta, sao có thể an ổn mà sống tiếp nữa? Đêm mùa Hạ rất ngắn, chừng hơn mười giờ, một chuỗi tiếng động nhỏ rời rạc vang lên, hình như có người cố gắng nhấc then cửa, nhưng mở không ra, sau đó tiếng đập cửa vang lên, rốt cuộc thì Vương Tiểu Mãng cũng không chết tà tâm, vừa vỗ cửa vừa đê tiện kêu: “Tiểu Đông, chàng rể của em tới, đứng lên mở cửa cho anh”. Diêu Nhị thúc liếc nhìn Diêu Tam thúc, hai người lập tức giật mình, đứng lên, Diêu Nhị thúc lặng lẽ cầm lấy đòn gánh dựa vào tường, Diêu Tam thúc cũng tiện tay chụp lấy cây gậy gỗ, hai người liếc nhau một cái, bỗng nhiên kéo mạnh hai cánh cửa gỗ, Diêu nhị thúc nhìn cũng chẳng thèm nhìn, đã quay đầu đập ngay một đòn gánh xuống. Một tiếng kêu đau thật to, Vương Tiểu Mãng ngoài cửa vừa vặn ăn một đòn gánh, Vương Tiểu Mãng lảo đảo lui về phía sau mấy bước, cây gậy của chú ba lại theo sát, hung hăng nện lên người Vương Tiểu Mãng, cánh tay Vương Tiểu Mãng bị đánh một đòn, cảm giác một bên tay đã bị phế. Một gậy này dùng hết sức lực, tám phần là gãy xương. Vương Tiểu Mãng lập tức bị đánh đến bối rối, ôm chặt cánh tay, theo bản năng bò dậy bỏ chạy, Diêu Nhị Diêu Tam đuổi sát theo sau như chó đuổi thỏ. Đàn ông thôn quê, phần lớn đều có mấy phần ngang ngạnh, huống chi là vì thứ khốn nạn như gã mà cả nhà Diêu tam thúc phải sống bất an, phải bị gánh chịu trách móc, lại càng hận đến nghiến răng nghiến lợi, dứt khoát từng gậy từng gậy, chuyên đánh lên chân của gã, con mẹ nó, đánh gãy chân chó của nó, nhìn xem nó có còn dám nhảy lên hay không! Vương Tiểu Mãng bị đánh, chạy lung tung muốn hụt hơi. Thôn nhỏ không lớn, chú hai chú ba đuổi một hơi ra khỏi hai con ngõ, sắp ra khỏi thôn, mắt thấy tên chó chết này sắp chạy xa, gậy trong tay đánh không tới, Diêu Nhị Diêu Tam tựa như hẹn trước, đồng thời vung gậy vung đòn gánh ném ra, cũng không biết là cây hay đòn gánh vừa vặn nện trúng hông Vương Tiểu Mãng, Vương Tiểu Mãng ui da một tiếng, ngã quỵ trên đất như chó ăn phân. Vương Tiểu Mãng nào dám ngừng nghỉ, đỡ eo, lê chân, buông thõng một cánh tay, lăn một vòng bò dậy tiếp tục chạy về phía trước, trước mặt là một con kênh lớn, Vương Tiểu Mãng dưới tình thế cấp bách, lăn lông lốc đến nhào vào trong kênh, trốn trong nước sâu chạy trối chết, leo lến bờ kênh, một chân cà nhắc, từng chút từng chút chạy về phía trước. Nếu nói tại sao người thôn quê đánh trộm đều thích cầm gậy cầm đòn gánh, là do dù có đánh đến bầm xanh bầm tím, gãy tay gãy chân, thì cũng không chết người được, không mất mạng người là được rồi. . Bên kia con kênh là một vùng lớn trồng ngô vụ xuân, cuối tháng năm đầu tháng sáu, cây ngô đã cao lắm rồi, Vương Tiểu Mãng khập khiểng chui vào đồng ngô, trốn thoát trối chết. Diêu Nhị Diêu Tam bất đắc dĩ đứng cạnh kênh một chút, không thể làm gì khác hơn là xoay đầu trở về. Giày vò như thế, đêm hôm khuya khoắt, hai người ở phòng ngoài nhà Diêu Tam Tam do dự, về hay ở? Vậy không phải là muốn đuổi ba chị em nó trở về nhà nữa hay sao? Ba cô nhóc kia, có chịu hay không thì cũng còn khó nói! Diêu Nhị thúc đã nói: "Anh về ngủ đây, chú ngủ ở đây đi, đừng trở về giữa đêm ồn ào bất an. Đoán chừng thằng khốn kia ăn khổ lần này, sẽ không dám quay trở lại, ngày mai chú về bàn bạc với ba chị em nó đàng hoàng một chút, ba đứa nhóc cũng không phải là bướng bỉnh quấy rối”. Diêu Tam thúc không thể làm gì khác hơn là vào phòng, tốt xấu gì cũng ở lại cả đêm, vừa rạng sáng hôm sau, đã gấp gáp trở về nói chuyện với ba chị em. "Nó đã ăn khổ, cũng biết mình đề phòng nó, từ đây về sau nhất định là không dám tới. Ba chị em con, trong nhà cũng không ít chuyện, nên dứt khoát trở về chăm sóc nhà đi được không?”, Diêu tam thúc ôn tồn thương lượng. Vẻ mặt Diêu Tam Tam vô cùng kinh ngạc, nói: "Chú ba, chú nói chú không có bắt được gã, để gã chạy? Vậy chẳng phải là gã sẽ càng ghi hận? Về sau nhất định sẽ nghĩ cách tới trả thù bà chị em con, thế thì không phải nguy to rồi ư?”. "Ôi dào, con yên tâm, nó bị ra sức đánh một trận, bảo đảm không dám tới nữa." "Ai có thể bảo đảm ạ? Chú ba có thể bảo đảm sao?" Tam Tam hỏi ngược lại. "Vậy chứ con muốn sao?" Lòng Diêu tam thúc tràn đầy phiền não. "Không làm sao cả, nhà chúng con không ít chuyện, cũng không muốn sống ở nhà chú thím đâu. Nhưng mà ----“ Diêu Tam Tam quay đầu nhìn thím ba. “Thím ba, có phải trong lòng thím đang có cân nhắc, nếu như gã trở lại sinh sự, chúng con còn phải tới nương nhờ thím. Gã là người nhà mẹ đẻ thím, thím xem nên làm thế nào đi”. "Tao thật sự không tìm được nó, tao mà gặp nó, tao nhất định sẽ bảo nó dừng lại, trông chừng để nó không dám tới gây sự nữa”. "Vậy thì cám ơn thím ba." Diêu Tam Tam cười cười, hỏi Diêu Tiểu Đông, "Chị hai chị cứ nói đi?" Diêu Tiểu Đông nói: "Thím ba, thím nói cho gã biết, nếu gã trở lại, ba chị em con cũng không sợ gã, trong nhà con, mọi lúc đều có chuẩn bị gậy gộc lưỡi hái, gã dám đến thì con dám chém chết gã”. "Không dám không dám, nếu tao thấy nó, nhất định sẽ mắng nó” Thím ba luôn miệng nói. Ba chị em quay về nhà mình, thật sự cẩn thận chú ý, đề phòng khắp nơi. Cũng thật đúng lúc, mười ngày sau, thím ba trở về từ nhà mẹ, cố ý đến nhà Diêu Tam Tam nói chuyện, nói Vương Tiểu Mãng bị công an bắt được rồi. "Cũng là nó xui xẻo, nó bị chú hai chú ba mày đánh gãy tay, chạy đến bệnh viện gần thị trấn nối xương, kết quả lại bị công an bắt tội trộm cắp. Thì ra thời gian này nó ở bên ngoài, thiếu tiền, trộm bò của người ta đem bán, bị công an tra ra rồi, người mua bò tự mình chỉ ra và xác nhận chính là nó. Lần này, tạm thời không ra được”. Nghe giọng điệu kia của thím ba, nói không rõ là đau lòng, là tiếc hận, hay vẫn là may mắn. ***Mèo Mạnh Mẽ*** Lúc Diêu Liên Phát đi, còn để lại một mảnh đất rạ chưa gieo trồng, vốn nói muốn trồng khoai lang, chờ Diêu Liên Phát vừa đi, Diêu Tam Tam liền khuyến khích hai chị, quyết định trồng ngô, ngô tiện lợi hơn khoai lang, không cần cày ruộng đắp thành luống, vận chuyển cũng dễ dàng, con chuột đổi chỗ cũng có thể làm ra nhà, khoai lang mọc quá sâu không nói, phải đào khoai lên từng chút từng chút, còn phải nhặt từng củ từng củ, thật sự khó khăn. Lại nói, loại ngô kia, sản lượng cũng cực kì tốt. Diêu Tam Tam vừa đi học, vừa trích thời gian, mỗi tuần đều mang hai giỏ Ô lạp ngưu cho quán Dương Bắc Kinh, trời bắt đầu nóng nực rồi, nhiều người ăn thức ăn nguội, Dương Bắc Kinh lại mang ốc nguyên vỏ đi làm thành món nguội. "Tam Tam, em nếm thử xem, trời lạnh ăn cũng được, mà ngày hè thì ăn càng hợp”. Diêu Tam Tam mang ô lạp ngưu đến thì Dương Bắc Kinh gọi cô. Diêu Tam Tam liền chạy tới, giơ tay lấy một ít ăn thử, gật đầu một cái, ừm, ăn rất ngon. Ớt đỏ, hoa hồi, nước sốt đỏ au, tươi ngon cay cay đủ vị, vừa nhìn đã muốn ăn, nhất định là bán chạy, quả nhiên, Dương Bắc Kinh nói với cô, về sau mỗi tuần mang tới ba giỏ mới đủ. Ba giỏ? Diêu Tam Tam gãi đầu, cô phải thi cuối kỳ nữa, sợ rằng không có nhiều thời gian như vậy đâu. Về đến nhà đành phải nhờ hai chị: "Chị hai Chị ba, thời gian này vớt ốc giúp em có được không? Hai chị, mỗi tuần bỏ ra một hai ngày, chắc cũng đủ rồi, tiền bán được em đưa hai người, chờ em thi xong thì em lại tự vớt”. "Con bé mê tiền này, mở miệng ngậm miệng đều là tiền, tiền chui vào mắt em rồi hả? Bớt thời giờ đi vớt ốc cho em, tiền đương nhiên là của em, chị hai ra sức trợ giúp em đến trường”. Diêu Tiểu Đông cười nói, cô vừa nói thế, Diêu Tiểu Cải cũng vội vàng bày tỏ: "Giúp em vớt mấy giỏ ốc, cái này chị ba có thể làm được." Cuộc thi tốt nghiệp lớp năm diễn ra sớm hơn các khối lớp khác nửa tháng, cũng không thi ở trường học của mình, mà phải lên trường trung học ở thị trấn để thi, Diêu Tam Tam thấp thỏm vào trường thi, cô không biết mình có thể thi tốt không, thời gian này cô dốc lòng học tập, nhưng đã quên quá nhiều, luôn cảm thấy trong đầu không nắm chắc được. Thi không đậu Trung học, thân này của cô vứt đi cho rồi. . . . Gửi thanks 10 sự đổi mới của mục đọc truyện! Hãy xem vì lợi ích của các bạn! Mèo Mạnh Mẽ↓ 28.07.2015, 21:55 Từ giờ hễ đăng chương mới mà chương đấy được 20 thanks thì sẽ bonus thêm một chương vào ngày hôm sau hoặc để dành đăng luôn hai chương nhé. Thấy kiểu này hay hay nên mình cũng học theo, thanks thì mình cũng ko để làm gì được đâu, nhưng nó cho thấy có người ủng hộ mình, là động lực để mình chiến đấu với quỷ lười đó ạ...  ~>_<~ * * * Edit: Mèo Mạnh Mẽ CHƯƠNG 20: CON ĐƯỜNG BUÔN BÁN Diêu Tam Tam ôm tâm tình thấp thỏm tham gia cuộc thi lên Trung học. Cô luôn cảm thấy hoang mang trong lòng, dạo ấy Trung học là phải thi, người khác thi không đậu, có thể lưu ban năm sau thi lại, còn cô thi không đậu, thì không còn cơ hội nữa. Hai người giáo viên, mang theo hai mươi mốt học sinh trong lớp, đi bộ sáu dặm đường lên trường Trung học ở Trấn trên dự thi. Vừa bước ra khỏi trường thi, đã nhìn thấy thầy Cao và thầy Lưu, đang đứng bên một gốc cây Hợp hoan nhìn quanh, chờ học sinh thi xong thì tập họp. Diêu Tam Tam bước nhanh qua. "Tam Tam, bài thi có khó không?" "Dạ . . . . . Tạm được!" "Có chỗ nào không biết làm không?" ". . . . . . Có hai câu ạ." Thầy Cao hỏi một câu, Diêu Tam Tam đáp một câu. Thầy Lưu bên cạnh nói: “Không cần lo lắng, theo như thành tích của con, thi Trung học là không thành vấn đề, chẳng qua tháng cuối cùng, hình như thành tích của con có giảm sút đấy!”. Diêu Tam Tam cười khổ trong lòng, còn không giảm được sao, nhiều năm như vậy, chút kiến thức đó đã sớm trả lại cho hai vị rồi. Nhắc tới, cả tháng nay cô cũng liều mạng học, nếu không, nhất định là thi không đậu. Bây giờ, cũng chỉ có thể chờ kết quả. Kết quả rất nhanh đã có, chỉ cách bốn ngày, Diêu Lĩnh Đệ đã ầm ầm ĩ ĩ đến tìm Diêu Tam Tam, vô cùng vui mừng, nói: “Mau đi xem, Thầy Cao cầm phiếu điểm về. Cậu đậu rồi, tớ cũng đậu luôn, cậu thi hai môn một trăm năm mươi ba điểm, tớ một trăm hai mươi bảy điểm, mẹ tớ còn chết sống nói tớ nhất định thi không đậu đấy!”. Dạo ấy Tiểu học không có lớp tiếng Anh, cho nên chỉ thi hai môn, sáu mươi điểm là đạt tiêu chuẩn, là có thể lên Trung học rồi. Nhìn dáng vẻ vui mừng kia của Diêu Lĩnh Đệ, không biết chuyện, còn tưởng đâu thi tốt nghiệp Trung học đấy. Một lớp, hai mươi mốt học sinh, chỉ có ba người không đậu, 7 nữ sinh thì đã chiếm hết hai. Kết quả này, vẫn hết sức tốt, các thầy giáo rất vui mừng, cảm thấy thành tích của trường học đã vượt qua thử thách. Trên thực tế, khi đó đã bắt đầu phổ biến bắt buộc giáo dục chín năm rồi, đến giữa sau những năm 90 là hoàn toàn bắt buộc thực hiện giáo dục chín năm. Cho nên tỉ lệ lên Trung học mỗi năm đều cao, đến cuối thập niên 90, thì không còn hình thức thi lên Trung học nữa, đều được lên hết. Một trăm năm mươi ba, điểm số không cao, chỉ thuộc dạng trung bình. Nhưng mặc kệ thế nào, cuối cùng Diêu Tam Tam cũng đã thuận lợi đậu Trung học. Lớp năm thi xong, liền được cho nghỉ hè trước, Diêu Tam Tam có lúc theo hai chị xuống ruộng làm việc, có lúc lại đi vớt ốc, mỗi tuần đều mang đến quán cho Dương Bắc Kinh như thường lệ. Cô không còn lể thịt ốc bán nữa, thời tiết này dễ hư, không ai muốn mua, không dễ làm. Điều khiến Diêu Tam Tam vui mừng chính là, Tỷ hầu đã xuất hiện, năm nay vẫn là năm xu hai con. Tỷ hầu gọi đúng tên khoa học thì phải là Ve sầu, nhộng ve sầu, xào dầu ăn rất ngon, rất thơm. Buổi tối nhộng ve chui khỏi lòng đất, leo lên cây lột xác thành Ve sầu. Chỗ đường đất đồng ruộng, trồng từng hàng từng hàng cây Dương, cây Dương là nơi dễ xuất hiện nhộng ve nhất, đi bắt trước khi trời tối, mỗi buổi tối luôn có thể bắt được mười mấy con, nếu may mắn, còn có thể bắt được cả trăm nữa kia. (*)Tỷ hầu là tên địa phương của Ve sầu trước khi lột xác, ít người gọi, trong truyện chỉ nhắc đến tên thật một lần nhưng mình xin mạn phép dùng tên Ve sầu & nhộng ve luôn cho quen thuộc và dễ hiểu. Trong nhà Diêu Tam Tam chỉ có một chiếc đèn pin cầm tay, loại đèn pin ống kiểu cũ, dùng hai cục pin, pin cũng đắt, nên không sao nỡ dùng, trời chưa tối thì bắt đầu bắt, trời tối sẽ dùng tay sờ lên cây, thứ ve sầu này trơn mượt, đầu lớn hơn ngón giữa của Diêu Tam Tam một chút, chân ghim đầy bụng, tay sờ tới là biết nó ngay. Có lúc đưa tay sờ, đụng đến con nhỏ, không cần đoán, nhất định là bọ rầy, dân bản xứ gọi nó là “mò đụng”. Giữa tháng năm, Diêu Tam Tam vừa nghe nói người bán hàng rong bắt đầu thu mua, không kịp đợi đến trời tối, ban ngày đã mượn cuốc chim, đi vào rừng cây đào nhộng ve. Đào bùn đất lên, nếu nhìn thấy một lỗ nhỏ bằng ngón tay, thì đó chính là hang nhộng, cẩn thận đào tiếp, nhất định có thể bắt được nhộng ve. Bắt được nhộng ve rồi, phải ngâm trong nước lạnh, nếu không nó sẽ lột xác, biến thành ve sầu thì không thể bán lấy tiền nữa, người mua hàng rong không muốn loại lột xác. Diêu Tam Tam lấy một cái chai lớn, bên trong đổ nửa chai nước, xách đi bắt nhộng ve. Nhộng ve ngâm trong nước một lát thì không động đậy nữa, giống như chết rồi, nhưng chờ bạn vớt nó ra khỏi nước, chỉ chốc lát sau, nó lại nhúc nhích. Điều khiến Diêu Tam Tam ấm lòng chính là, chị hai chị ba đến tối cũng theo ra ngoài bắt nhộng ve, nói tiền bán được coi như là của Diêu Tam Tam. "Dù sao thì ba mẹ cũng không có ở nhà, ba chúng ta bắt một mớ, bán lấy tiền thì có thể giúp đỡ Tam Tam chút học phí”. Đứa trẻ khác bắt nhộng ve, bán được tiền là giữ lại tiêu vặt, Diêu Tiểu Đông, Diêu Tiểu Cải bán được tiền để cho cô làm học phí hết, trong lòng Diêu Tam Tam cảm thấy rất ấm áp. Ba chị em ăn cơm tối sớm, xong liền đi ra hàng cây ngoài thôn bắt nhộng, một buổi tối, độ chừng mấy giờ, một người bắt được nửa chai, liền ghé qua đầu thôn bán cho người bán hàng rong. Người bán hàng rong ngồi xổm dưới gốc cây ngoài cửa thôn, lấy đèn pin rọi, đổ nhộng lên mặt đất, đếm từng con từng con, tối hôm đó, ba chị em bắt được tổng cộng một trăm bốn mươi sáu con, bán được 3 tệ, sáu đồng năm xu. Ban ngày Diêu Tam Tam còn đào được ba mươi bảy con, lúc đi đã bán trước, được chín đồng, giờ tính lại, cả ngày hôm nay, ba chị em, chỉ nhộng ve thôi đã bán được bốn tệ năm đồng bảy xu. Còn có hai mươi mấy con lớn “Trắng lớn”, người bán hàng rong không cần, ba chị em mang về xào ăn. Trắng lớn chính là nhộng ve vừa mới lột xác thành ve sầu, cả người mềm mềm màu trắng ngọc, xào ăn vô cùng thơm ngon, đợi qua sáng hôm sau, Trắng lớn biến thành màu đen, cánh cũng cứng, có thể bay đi. "Nhộng ve này, trước sau có thể bắt được chừng một tháng đấy, chúng ta mỗi ngày bắt nhiều một chút, cứ như vậy, là có thể kiếm được hơn một trăm tệ”. Diêu Tiểu Đông càng tính càng vui mừng, “Tam Tam, học phí của em, không lo nữa rồi”. "Tối nay mới vừa mưa, ve sầu nhiều, đôi khi không bắt được nhiều như vầy. Nhưng mà, cộng thêm tiền bán ốc nữa, nhất định có thể”. Diêu Tiểu Cải cũng nói. Niềm hạnh phúc lập tức dâng lên trong lòng Diêu Tam Tam. Nhớ kiếp trước khi còn bé, họ cũng đi bắt nhộng ve, tiền bán được, len lén giữ lại tự mình tiêu vặt, phần lớn cũng nộp lên cho Diêu Liên Phát. diễn đàn lê quý đôn Hôm nay cha mẹ không ở nhà, chị hai chị ba mình không giữ lại, mà trợ giúp cho cô đi học. Có hai chị giúp đỡ cô, cô còn buồn cái gì? Người bán hàng rong trả tiền rồi, ba chị em cũng không có đi ngay, mà còn đứng bên cạnh người bán hàng rong xem người khác bán, nhờ có đèn pin, người ta bắt được nhiều hơn. Có người lớn, chỉ một mình đã có thể bắt hơn hai trăm con, Diêu Tam Tam nhìn cũng phát thèm. "Tối mai mình đem đèn pin ống theo bắt đi, bắt được nhiều lắm, mua pin cũng còn lời”. Diêu Tam Tam nói, thậm chí cô còn nghĩ, nếu lại mua thêm hai cây đèn pin cầm tay, ba chị em mỗi người một cái, lúc đó các cô bắt được càng nhiều, tiền bán được nhất định cũng nhiều hơn. Nhưng mà, một cây đèn pin cũng phải vài tệ. "Được, ngày mai lấy đèn pin ra, mua pin." Diêu Tiểu Đông nói. Phải biết, mấy năm nay trở lại đây mới có người thu mua nhộng ve này, chứ còn trước đó vài năm, hoàn toàn không có ai mua, dân chúng cũng sẽ đi bắt một mớ, đơn giản là tự xào để nhà ăn, bây giờ có thể bán lấy tiền, người ra bắt cũng nhiều hơn. Lại nói bắt bớ Ve sầu cũng không dễ dàng gì, muỗi đuổi theo cắn, dưới chân không chừng còn giẫm phải tắc kè, cóc nhái, nghe nói có người còn gặp phải rắn… "Mình bắt mấy đêm nữa, bán lấy đủ tiền rồi, sẽ mua thêm hai cây đèn pin cầm tay, mỗi người một cây. Có đèn pin cầm tay sẽ bắt khá hơn, nhất định có thể kiếm tiền cây đèn pin đó về”. Diêu Tam Tam quyết định. Diêu Tiểu Đông suy nghĩ một chút, gật đầu đồng ý. Trời cũng đã khuya lắm rồi, ba chị em thương lượng xong, liền định trở về. Lúc này, Diêu Tam Tam vừa vặn nhìn thấy Bào Kim Đông xách một chai lớn tới. Người này có thể bắt được bao nhiêu? Diêu Tam Tam dừng chân lại, chờ xem. Bào Kim Đông vớt nhộng ve ra khỏi nước, đếm từng con một với người bán hàng rong, đếm được một trăm ba mươi hai con, sắp qua mặt ba chị em cô luôn rồi. Diêu Tam Tam nhịn không được, hỏi: "Anh Kim Đông, anh bắt ở đâu nhiều vậy?”. "Đi xa một chút, tìm những chỗ không ai bắt, không ai giành với em." Bào Kim Đông cười, giống như là rất hài lòng với thu nhập tối nay. Đi xa một chút? Ba cô gái tụi cô, không dám đi tới chỗ quá xa quá vắng, sợ lắm, mà cũng không an toàn. Bào Kim Đông nhận lấy tiền người bán hàng rong trả, thuận miệng hỏi một câu: "Chú mua hai con năm xu, vậy bán qua tay bao nhiêu tiền một con?" "Chú không bán con, mà bán theo cân. Cũng không kiếm được mấy đồng." Người bán hàng rong đáp qua loa. Bào Kim Đông không truy hỏi nữa, chỉ cười cười, người bán hàng rong cũng cười cười. Bào Kim Đông đếm tiền, đứng dậy tính đi về nhà, lúc đi qua ba chị em thì hỏi: "Tiểu Đông, Tam Tam, mấy người tối nay bắt được bao nhiêu?" "Ba người thiếu chút nữa đã không hơn được anh bao nhiêu." Diêu Tam Tam nói, "Anh Kim Đông, anh làm gì cũng giỏi hơn người khác." "Anh là con trai, có đèn pin cầm tay, bắt nhộng ve dĩ nhiên nhiều hơn em rồi”. Bào Kim Đông nói, “Đi thôi, nhanh về nhà đi, cũng nửa đêm rồi”. Diêu Tam Tam theo hai chị về nhà, dọc theo đường đi, trong lòng cô vẫn suy nghĩ về cuộc đối thoại giữa Bào Kim Đông và người bán hàng rong. Bán qua tay bao nhiêu tiền? Bán qua tay bao nhiêu tiền? Người bán hàng rong mỗi đêm đều chạy tới, đứng ở cửa thôn thu mua, ông ấy nhất định là kiếm được tiền, nhất định kiếm nhiều hơn cô bắt một đêm rất nhiều lần! Tại sao mình lại không nhận nhộng ve để kiếm tiền nhỉ? Vừa có ý nghĩ này, Diêu Tam Tam liền có chút kích động. Đúng nhỉ, cô cũng có thể thu mua nhộng ve, bán qua tay kiếm giá chênh lệch, chẳng phải sẽ kiếm được nhiều tiền hơn một chút rồi sao? Nhưng mà, chuyện này phải tìm cách cho tốt đã, không phải nói muốn mua là có thể mua. Một mặt, cần tiền vốn; mặt khác, không rành đường rõ lối, thu mua rồi đi đâu mà bán, bán cho ai, giá tiền bao nhiêu, lời được bao nhiêu, những điều này phải nắm rõ trước mới được. Hỏi người bán hàng rong, hẳn ông ấy sẽ không nói, không thân không quen, ai mà đi tiết lộ đường buôn bán của mình cho người bên cạnh? Phương diện này còn phải nghĩ cách đã. Diêu Tam Tam một đường suy nghĩ, vừa về tới nhà, cô liền bò lên trên giường, móc một túi vải nhỏ từ dưới đệm cỏ ra, đổ tiền bên trong xuống, tỉ mỉ đếm một lần. Thật ra thì hoàn toàn không cần đếm, bên trong này, là toàn bộ số tiền bán ốc trong một thời gian dài của Diêu Tam Tam, tổng cộng là hai mươi tám tệ sáu đồng, cô bỏ chung tiền bán nhộng ve tối nay vào, được ba mươi ba tệ sáu đồng bảy xu. Ban đầu chắc chắn không dám thu nhiều, cầm số tiền này đi làm vốn thu mua ve sầu, cũng có thể chấp nhận được. Diêu Tam Tam quyết định, trước tiên không vội mua đèn pin cầm tay, cô muốn bắt đầu thu mua ve sầu, nếu thuận lợi, mấy ngày nữa, cộng thêm  phần chị hai chị ba tiếp tục bắt nhộng ve bán, là có thể dành ra tiền mua đèn pin rồi. Tiền vốn có rồi, vậy cách thức thì sao đây? Mua rồi đi bán cho ai? -Mèo Mạnh Mẽ- -Diễn đàn Lê Quý Đôn- Gửi thanks 10 sự đổi mới của mục đọc truyện! Hãy xem vì lợi ích của các bạn! Xin ủng hộ:      Chuyển đến trang Trang trước 1 ... 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10 ... 49 Trang sau Gởi bài trả lời Xem Cách đăng truyện mới, chương mới, chống copy, truyện được đề cử Chuyển đến: Tam cô nương nhà nông - Ma Lạt Hương Chanh Top • Diễn đàn • Chat • Tìm kiếm Về giao diện PC 
Xem thêm: http://diendanlequydon.com/viewtopic.php?t=375925

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co