• 17 •
Jaeyun còn đang đắm chìm trong cái rung động đầy nghi hoặc của bản thân đã bị hắn một câu kéo phăng em trả về hiện thực. Em ngoan ngoãn đi lấy đồ ngủ cho hắn, còn cẩn thận chọn bộ hắn sẽ thích mặc, Jaeyun đi đến đứng trước cửa nhà tắm suy nghĩ một hồi, rồi quyết định đặt bộ đồ trong cái giỏ trống để ở bên góc trước phòng tắm.
- Thầy Lee ơi, em để đồ ở trước đây đấy nhé!
Em loa lên thông báo cho hắn rồi xoay gót rời đi, nhưng chưa kịp bước tới bước thứ năm cánh cửa kia đã mở toang, một cánh tay thò ra ngoài bắt lấy cổ áo sơ mi đi học của Jaeyun kéo ngược em vào trong. Với cái sức lực quái vật thần kỳ đó rất nhanh chóng em nằm trọn trong lòng người lớn hơn ở thế back hug khi chỉ vừa kịp la oái lên một tiếng hoảng loạn. Tấm lưng em cọ xát với thân trên ướt át đầy múi cơ trần trụi của hắn, cánh tay cường tráng kia còn vòng ra trước kẹp cổ em lại không cho em có cơ hội nhúc nhích. Jaeyun vượt qua cơn kích động, thật dè chừng từ từ kéo mí mắt lên quan sát xung quanh, cảnh đập vào thị giác em đầu tiên là hình phản chiếu của em và hắn ở trong tấm gương đã nhoà đi bởi hơi nước. Hắn không đeo kính mắt, tóc gội còn ướt được vuốt ngược lên để lộ vầng trán hoàn hảo thông minh, cơ thể khoẻ mạnh còn đang loã lồ từ trên xuống dưới, may mà cái gương được đặt cao nên chỉ thấy nửa người.
- T... Thầy Lee..?
Heeseung không đáp lại cái vẻ rụt rè của em chỉ hầm hừ dùng lực ôm lấy đầu em rồi kéo nghiêng qua một bên, để lộ bả vai cún con đang có chút run lên sợ hãi. Hắn vùi mặt vào hõm cổ em, mái tóc còn ướt cọ vào khiến em nhăn mặt né đi vì nhột.
- Jaeyun à...
Hắn phả hơi thở ấm nóng xuống phần vai bị lộ ra khỏi cổ áo sơ mi của em, mắt Jaeyun giật giật, không biết tại hơi nóng hay tại em mà khuôn mặt em từ từ nóng bừng lên, tim đập nhanh như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Hắn đè vai em xuống một chút đứng thẳng người lên để lộ ra bên vai của hắn ở phía sau em, tự chỉ tay vào vết cắn do chính em tạo ra vẫn đang chễm chệ trên làn da khoẻ khoắn của hắn.
- Em nói tôi nghe xem cái này là sao đây?
- Á à... haha.. thầy cuối cùng cũng phát hiện ra rồi cơ à?
Jaeyun nhận ra tác phẩm của mình, kéo cong khoé môi cười cợt nhả, bày cái vẻ có chút thách thức với hắn.
- Em cứ tưởng thầy hay đần ngơ như thế sẽ không phát hiện cho tới lúc nó biến mất luôn chứ?
- Em..! Haizz.. từ khi nào mà Jaeyun lại dám bảo thầy đần nhỉ?
- Được rồi! Em đùa thôi! Cãi thầy núi đè, ặc ặc ặc!
Lại còn "ặc ặc ặc" em tính chọc hắn tới khi nào đây?
- Nào, Jaeyun ngoan nói người thầy đần ngơ này nghe xem sao em lại cắn thầy nhỉ? Có lẽ với não bộ này thầy nghĩ cả đời cũng không ra mất?
?
Gì vậy? Sống lưng Jaeyun chạy dọc một cơn ớn lạnh, nhìn vào tấm gương mờ ảo kia chỉ thấy được loáng thoáng ánh mắt nai lấp lánh thường ngày cùng chiếc kính mọt sách đã hoá thành mũi tên sắc bén đến mức em nhận không ra đó là Heeseung. Khí thế thường ngày cũng vô cùng khác, hiện tại với quả giọng trầm khàn đó thôi từng chữ từng câu cũng đủ khiến em phải ngoan ngoãn bật ra hết tất thảy vì bị đe doạ.
Hệt như con mồi đang run rẩy trước cửa miệng ăn của một con thú hoang.
Jaeyun theo bản năng sinh tồn, em thúc tay ra sau đụng đến phần xương sườn của hắn khiến Heeseung đau điếng lên buộc phải buông em ra. Jaeyun thoát khỏi vòng tay của hắn, cả lưng áo của em cũng đã bị cơ thể hắn làm cho ướt hết cả, bết dính vào lưng em để lộ một màu nude xinh đẹp. Jaeyun với tới tay nắm cửa nhà tắm chuẩn bị kéo mở ra nhưng rất không may đã bị hắn chặn lại, ép sát em vào cửa.
- Em chạy đi đâu? Tôi nhất định phải hỏi cho ra.
Jaeyun hơi hoảng sợ, nhắm tịt mắt lại không dám nhìn thêm bất cứ thứ gì, chỉ còn cơ thể đang run lên cùng trái tim trong lồng ngực đang hoạt động với công suất sắp đạt đến ngưỡng tối đa là cố gắng cảm nhận những thứ diễn ra xung quanh.
Em cảm nhận được hơi thở nam tính của Heeseung lại bọc lấy đằng sau em thêm lần nữa, bàn tay em chống lên mặt cửa cũng bị bàn tay to lớn, sần sùi vết chai sạn của hắn nắm lấy. Jaeyun thấp bé lại hoàn hảo lọt thỏm trong lòng hắn, sợ hãi run rẩy như một con vật nhỏ hèn kém đang bất lực trước số phận bị săn.
- Nào Jaeyun à?
...
..
- D... Do.. Đêm thầy uống say đã có vài cô gái tới san sát vào người thầy...
Giọng em run rẩy cất lên từng tiếng lí nhí nhỏ nhẹ, Jaeyun hơi xấu hổ không muốn nói nhưng bất quá phải khai vì mạng sống của chính mình đang bị con thú hoang đằng sau đe doạ.
- Nên? - Heeseung chỉ hỏi lại một chữ, khiến em sợ rằng hắn không vừa ý nên đã phải vội vã khai báo thêm.
- Bọn ả còn sỉ vả xúc phạm thầy.. và em không thích như vậy... nên em mới.. làm vậy.. để thầy không bị người xấu tiếp cận nữa...
- A~ vậy nên đó là lý do mà cô Jung cùng một em nữ sinh khác thấy vết căn này xong đã chạy đi như trốn tà đó sao?
- Vậy là nó hiệu nghiệm à? Haha.. Sim Jaeyun giỏi quá rồi còn gì?
Cún con thay đổi sắc mặt tự hào bởi chiến tích của mình thành công mĩ mãn, miệng cười bật ra mấy tiếng khúc khích đắc chí. Hắn nhìn em hứng thú, gian tà ghé sát vào tai em thở thêm một câu nữa:
- Cún con còn non lắm, em muốn cắn thì phải cắn chỗ khác dễ thấy hơn chứ? Nào, mau mau cắn lại đi.
Hắn vênh vênh cần cổ trắng ngần xinh đẹp của mình ra, giễu cợt đẩy đầu em sát vào giống như là thật sự nghiêm túc muốn em đánh dấu lại. Jaeyun chối đây đẩy, cố giữ vững không cho bản thân bị kéo đến nhưng giữ không được bao lâu em hết sức nên bỏ cuộc, còn hắn vẫn đang trên đà đẩy em vào nên vô tình khiến em đập mặt vào cổ hắn. Jaeyun kêu đau oai oái, Heeseung vội vã vuốt ve mặt em xin lỗi.
- Thầy.. Cái đồ.. Chết tiệt!
Jaeyun xoa xoa sóng mũi đang đau rần lên của mình, liếc hắn thật oán giận bằng đôi mắt rưng rưng ngập nước, dáng vẻ em hiện tại ướt át, mềm mại hơn gấp mười lần bình thường cộng hưởng với góc nhìn đã bị hơi nước phủ một tầng mờ nhạt của hắn lại càng giống như cún con đang nũng nịu giận dỗi, mười phần hết mười phần đều đáng yêu, thu hút đến lạ thường, những mảng da trắng tuyết lộ ra khỏi áo nơi nào cần đỏ hồng liền đỏ hồng, tóc tai vì vờn nghịch nãy giờ mà cũng lấm tấm hạt nước đọng lại, cơ thể nhỏ bé bị quần áo ướt hít vào liền rộ ra cái mảnh khảnh có phần ốm yếu của em khiến hắn phải mở tròn mắt nhìn em đến mê muội.
- !!! - Jaeyun chưa thoát khỏi cơn đau truyền đến từ cái mũi ngọc ngà của mình, đã phải giật mình nhận ra sự thức tỉnh của một con quái vật cấp bậc S đang lục rục dưới mông em.
Với cái tư thế ám muội hiện tại, hai cánh đào của em đang hoàn hảo chạm đến phần dưới thắt lưng của hắn, cả hai lại một trần trụi một nửa kín nửa hở cứ cọ xát nhau qua lại nãy giờ, không khí liền ngập màu hồng đỏ, nóng bức những tưởng như đang trong phòng xông hơi.
Jaeyun nghe theo bản năng mách bảo, em nhân lúc hắn ngơ ngác mà thả lỏng vòng kiềm, thật nhanh chóng vươn tới tay nắm cửa một lần nữa.
Nhưng... oops!
Có vẻ như hôm nay thần may mắn không mỉm cười với em.
Jaeyun lại bị hắn bắt lấy, Heeseung gục đầu vào hõm cổ em, tiếp tục rút ngắn khoảng cách giữa cả hai thân thể, hắn hơi khó khăn buông hơi thở hắt ra từng nhịp chậm rãi như đang rất kiềm nén.
- Em... làm ơn như thế này thôi cũng được, đợi thầy một chút.
Một tay Heeseung ôm lấy em, một tay bắt đầu tự chạm xuống "thằng em" đang nổi cơn thèm thuồng cái sự kích thích giữa hai cơ thể quấn quít lấy nhau của mình, hắn tì đầu mình lên bờ vai nhỏ bé của người thấp hơn, tham lam hít lấy mùi hương thảo mộc của mái tóc, mùi hương xả vải và mùi hương đặc trưng mà Jaeyun rất hay xài.
Đó là hương cam đào.
Kì lạ thay Jaeyun trông không giống như một người sẽ chăm chút tới vẻ ngoài của mình lại có thói quen sử dụng nước hoa khô. Hắn đã luôn muốn biết sao em lại làm thế, Jaeyun khiến hắn cứ muốn điên lên với mùi cam đào nhẹ nhàng luôn phảng phất xung quanh em vờn đùa với sự kiên nhẫn của hắn trước đầu mũi, khiến hắn không ngừng nghĩ đến chuyện sẽ có kẻ ngửi thấy mùi hương của em và bắt em đi làm chuyện đồi bại.
Heeseung đã rất muốn mùi hương này chỉ thuộc về riêng hắn. Rất muốn biết mật ngọt chảy ra từ bông hoa xinh đẹp trong vòng tay hắn hiện tại có vị như nào...
Heeseung hắn...
Thật sự rất rất rất rất muốn biết...
- Hee... Heeseung??!
Jaeyun giật mình, em mở tròn mắt nhìn xuống năm ngón tay của hắn đang đặt lên cúc quần của em, thuần thục cởi nó ra và kéo khoá quần em xuống. Jaeyun hốt hoảng vùng vẫy, em dùng tay mình bắt lấy tay hắn lại, vội vã tra hỏi, cao giọng như muốn hét.
- Th..Thầy định làm cái gì??
- Không đủ...
- Hả?
- Chỉ tự tuốt thôi không đủ...
Mùi hương của Jaeyun khiến hắn phát điên, khiến hắn càng thêm kích thích, tham lam muốn nhiều hơn nữa. Hắn hô hấp có chút gấp, phía trước tầm nhìn chỉ toàn một màu mờ của hơi nước, từng mảng da trên mặt hắn lan rộng đến mang tai đều đỏ lên, động tác vẫn không ngừng tiếp tục. Jaeyun không cản nổi Heeseung, chỉ cảm thấy sợ hãi có lẽ con người đằng sau bị cái gì thôi miên rồi, hắn liên tục làm xằng làm bậy nhưng lại không nhận ra.
Đến khi Jaeyun kịp quay về hiện thực đó là lúc cái quần của em đã an vị nằm dưới sàn nhà, hắn giữ chặt em lại, tay còn lại luồng vào quần lót của em sờ tới mông rồi bóp lấy bóp để chơi nó thuần thục như đang đùa giỡn với một món đồ chơi, Heeseung thở từng hơi ấm nóng vào cổ em khiến em nhạy cảm run hết cả người lên, ngón tay Heeseung lúc này liền tách được mông em ra để ở ngay trước cửa nơi tư mật xoa xoa. Jaeyun được một phen giật bắn, em thúc tới trước cái cửa khiến nó phải kẽo kẹt kêu lên, phần hông em không ngừng run lên, sợ muốn chết đi sống lại.
- Heeseung... Heeseung... Xin thầy.. Đừng mà...
Hắn liên tục xoa ngón tay xoay thành vòng xung quanh miệng cúc hoa, nghe tiếng em nỉ non có cảm giác như thằng em lại căng cứng thêm một vòng. Heeeeung chưa kịp làm gì hắn đã nôn nóng đến mức lý trí xuôi theo cái bản năng khốn nạn, hắn bỏ ngón tay ra khỏi đó trực tiếp kéo phăng quần nhỏ em đi, cặp đào căng tròn hồng hào của Jaeyun lập tức bị phơi ra ánh sáng, em đột nhiên tiếp xúc với cái lạnh bên ngoài hơn hết còn bất ngờ bị cởi y em theo phản xạ la lên một tiếng, hai đầu gối chụm vào nhau như cố gắng che đi phần nhạy cảm dù em biết thật vô ích.
Heeseung một tay giữ mông em lại, một tay cầm lấy thằng em căng trướng đến phát đau bỏ vào trước cửa nơi tư mật của Jaeyun. Em giật mình nhận ra có thứ gì đó vừa chọc phải mông mình, quay ra liền trông thấy cái thứ của Heeseung thật hùng vĩ khơi khơi trước mắt. Mặt em tái đi, miệng không nhịn nổi liền bật ra vài tiếng chửi thề:
- Vãi cả..?! Thầy với cái kích thước này đã chung sống với nhau hoà thuận thật sao?? Hỏi thật đấy.. Thầy có thấy nặng khi mang nó bên người không vậy?
- Cái thứ này lớn chính tôi chọn được sao? Giờ thì im lặng nào, bé ngoan à..
Hắn đưa tay lên suỵt suỵt, bịt miệng em lại, bắt đầu vào việc của mình, Jaeyun đang có đầy cảm xúc trong người căng thẳng, sợ hãi, hoang mang đều hùa nhau cùng nổ tung một lần. Cái lúc đầu khấc của thứ đó bắt đầu mở cửa đi vào em nhận ra đúng là mình có thể sẽ chết, Jaeyun vùng vẫy không cho hắn vào trong, nhớ đến đêm hôm kia tự mình bú nó vào mồm em đã phải nhức hàm suốt vài ngày sau đó, giờ hắn đòi đút nó vào cái cúc bé tí kia á??
Sẽ rách! Chắc chắn rách mất!!
- Thầy Lee!! Đừng.. aa.. Thầy Lee!!!
Hắn bỏ ngoài tai lời em nói, cố chấp tiến vào bên trong dù vẫn chưa hoàn thành được đầu khấc, nhưng Jaeyun đã thấy như người mình sắp bị khoang một lỗ, em hoảng loạn vùng vẫy, chống cự như đang cố thoát khỏi mấy tình cảnh éo le trong phim kinh dị, đến khi cái thứ to lớn ấy vào hết được bao quy đầu, Jaeyun đã sợ đến mức bật khóc. Em nức nở tựa đầu vào cửa, tay không ngừng đập đập vào tấm kính, miệng không ngừng thảm thiết gọi tên Lee Heeseung cầu xin hắn dừng lại.
Đến lúc Jaeyun dùng hết sức bình sinh cuối cùng để thúc vào ngực hắn một cái, Heeseung mới tỉnh lại, mới nhận ra việc mình đang làm. Hắn hoảng hốt nhìn đứa nhỏ vô lực mà trườn dài ngồi bệt xuống sàn nhà tắm, nức nở thật đau lòng.
- Jae... Jaeyun!! Thầy xin lỗi.. Thầy không biết.. tại sao mà.. nó-
- Đủ rồi!
Jaeyun quay mặt lại nhìn hắn, nước mắt em không ngừng chảy, mày thì chau lại thật oán giận, đôi mắt cún con lúc nào cũng lấp lánh ánh sao, nay lại chẳng còn ánh sáng nào nữa chỉ còn sự căm phẫn ở lại với màu đỏ choé lên. Jaeyun đứng bật dậy tung cửa chạy nhanh vào phòng ngủ, em mặc kệ bản thân đang không mặc quần, trực tiếp trèo lên giường cuốn chăn thật chặt. Heeseung vội vã thay đồ rồi trở ra khỏi nhà tắm đứng trước cửa phòng mình gọi em đến khản cả giọng.
Jaeyun khoá trái cửa rồi.
- Jaeyun à..
- Đồ tồi tệ.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co