Truyen3h.Co

Hello Cô Ma Nữ

chap 25

ksy3608

Sau hơn một giờ ngồi máy bay, cuối cùng Shade cũng đứng trên đất thành phố C. Quê Shade ở gần một khu du lịch nổi tiếng của thành phố C, nếu như ngày thường thì từng đoàn người liên tục kéo đến, nhưng hôm nay người tới không nhiều. Hơn nữa phần lớn các cửa hàng cũng đều đóng cửa, còn những cửa hàng đang mở cửa thì đều treo lồng đèn đỏ thẫm, cùng dán những hoa văn chúc mừng năm mới.

Shade lấy điện thoại xem lịch âm, mới phát hiện ra không tới một tuần nữa đã là Tết âm lịch, cảm thấy mỗi ngày mình chỉ ở nhà bản thân cũng sắp hồ đồ mất rồi.

“Rein, sắp tới Tết rồi…” Shade thở ra một làn khói trắng, nhiệt độ thành phố C lạnh hơn thành phố A rất nhiều, nói không chừng ở đây đã có một trận tuyết rơi.

Nhìn Shade mặc áo khoác dày, còn Rein vẫn chỉ mặc áo khoác len mỏng, ngạc nhiên ôm hông anh, nói: “Sha Sha, Tết đến anh có lì xì cho em không? Sẽ cho em bắn pháo bông chứ?”

“Trước đây mỗi lần Tết đến cả nhà em đều ăn rất nhiều món ngon, Ti Ti sẽ cùng em ra bãi đất trống bên ngoài lén đốt pháo, Bright….” Nói đến cái tên đó, chính mình cũng bất ngờ, ngay sau đó liền nở một nụ cười chua xót với Shade: “Xem ra lòng em còn chưa đủ ác, khôi phục trí nhớ cũng không hẳn là một chuyện tốt phải không?”

“Không liên quan.” Shade nháy nháy mắt: “Anh mạnh hơn Bright rất nhiều đúng không?”

“Không sai!”

Thế nhưng cũng chính vì anh tốt hơn anh ta rất nhiều nên em càng sợ mất đi.

Nhà Shade ở trong một con ngõ nhỏ, một cái sân riêng, có mùi vị đặc trưng của phong cách cổ xưa lâu đời. Mở cửa ra, bên trong so với bên ngoài lớn hơn rất nhiều. Mẹ Shade mặc một chiếc áo lông màu đỏ, càng làm tôn thêm sắc mặt dường như vô cùng tốt của bà, ngũ quan thanh tú rất ưa nhìn, từ khuôn mặt cũng có thể nhìn ra được bộ dáng của Shade.

“Shade, con bảo chỉ đem ma nữ về sao lại còn dẫn theo bạn gái về?” Hai mắt bà Dai phát sáng chạy ra tới cửa, khuôn mặt vui vẻ: “Vóc dáng cô gái này khá đẹp nhưng mà mùa đông lạnh như thế này sao lại mặc phong phanh như thế, không sợ bị cảm sao? Đến đây đến đây, cùng vào nhà cho ấm nào!”

Bà Dai định kéo tay Rein, nhưng tay lại xuyên qua, bà hết nhìn tay mình lại nhìn Rein đang cười có phần hơi lúng túng, nuốt nước miếng, “Cô ma này của con giống người quá!”

“….”

Liếc nhìn Shade, Rein thấp thỏm không yên đi theo sau anh bước vào cổng lớn nhà họ Dai. Trong phòng rất ấm, Shade cởi áo khoác treo trên giá ngoài cửa, ba Dai đang ngồi trên ghế sô pha xem tivi, sau khi chuyển mắt nhìn con trai cùng Rein bên cạnh, lại quay trở về xem tivi.

“Con trai, so với ba năm trước con gặp được người xinh đẹp hơn rồi đó!”

Shade bất đắc dĩ ngồi bên cạnh ba mình, nói: “Ba, ba đã biết chúng con tới là muốn nói chuyện gì, ba cũng lạc đề quá xa rồi.’

Ba Dai buông tay cười hì hì: “Đến nói đi. Lần này rời khỏi nhà có gặp cái gì kỳ lạ không?”

“…Con gặp một người bên cạnh con đây….”

Rein hưng phấn vẫy vẫy tay với ba Dai, “Chào bác, cháu là Rein Itou. Thật kỳ lạ. Hình như tất cả mọi người trong nhà ai cũng có thể nhìn thấy cháu!”

“Đương nhiên, cháu không xem nhà chúng ta làm cái gì sao? Thân là một đạo sĩ chuyên nghiệp, ngay cả ma cũng không thấy được thì còn ra bộ dáng gì nữa

Shade yên lặng đỡ lấy trán, “Ba! Vào chuyện chính, xin ba….”

“Được rồi, được rồi.” Ba Shade hút một điếu thuốc, chăm chú nhìn Rein, nói tiếp: “Thực ra, người họ Dai chúng ta không phải ngay từ đầu có thể nhìn thấy ma, mà phải có được duyên số. Giống như ông cố con là người thành phố B, ông nội người thành phố D, ba ở thành phố C, còn con ở thành phố A. Sau khi trông thấy ma một lần thì sau đó chỉ cần muốn nhìn thấy ma thì đều có thể nhìn thấy.”

“Ma cũng chia ra làm rất nhiều loại, ví dụ như là oán ma hay lệ ma, ma đói, vân vân. Ma khác nhau nên cũng có nhu cầu khác nhau. Nếu như con gặp được một con ma tốt, thỏa mãn nguyện vọng của nó khi còn sống thì có thể khiến nó an giấc, tiến vào luân hồi một lần nữa làm người. Nếu gặp phải một con ma ác thì con lại cần phải tiêu diệt nó, tìm ra nhược điểm của nó, tự mình đánh cho nó hồn bay phách lạc thì mới có thể sống yên ổn.”

“Như tình huống của cô gái này mà nói thì” Ba Dai chỉ chỉ Rein, “Hẳn là tâm nguyện của cô ấy đã thành, sắp đầu thai làm người một lần nữa.”

“Làm người một lần nữa?” Shade kinh ngạc trợn mắt, “Làm thế nào cô ấy có thể lại làm người?”

“Từ trong bụng mẹ tương lai sinh ra! Lúc cô bé biến mất chính là lúc được sinh ra.” Ba Dai mở miệng nói chuyện như thật, dọa Shade sợ hãi. Một lúc sau Shade mới tiêu hóa được lời nói của ông.

“Em có thể làm người? Thật tốt quá! Shade, anh nhất định phải đợi em trở về tìm anh…”

“Cô bé!” Ba Dai dập điếu thuốc, cười cười nhìn Rein đang chỉ tay vào Shade, nói: “Một khi đầu thai thì ký ức của kiếp trước không phải con muốn là có thể giữ được. Đến lúc đó chỉ sợ tên của nó là gì con cũng không nhớ.”

Rein yên lặng, đúng vậy, những bộ phim trên ti vi cũng đều diễn như vậy, thì ra canh Mạnh Bà cũng không phải chỉ là lừa người.

Đường hoàng tuyền, cầu Nại Hà, một bát canh Mạnh Bà, tất cả đều chấm dứt duyên phận kiếp trước.

Rein cúi đầu, không nói tiếng nào bay ra ngoài. Shade vừa muốn đứng dậy đuổi theo thì lại bị ba Dai cản lại.

“Con trai, ba có thể tính toán được việc con có duyên với ma ở thành phố A, biết rõ con không ưa nghề nghiệp này nhưng ba vẫn muốn ép con, ép con tới thành phố A để cho con có thể gặp được cô ấy. Nhà họ Tống đối với nghề này nhất định phải truyền đi, cho dù là con sau này mặc kệ không làm, nhưng ba cũng không thể ngờ tới là con lại đi yêu một con ma nữ…”

“Đúng!” Mẹ Dai ngồi bên cạnh bên nói: “Nói thật, nếu cô gái này mà là người thì làm con dâu chắc chắn không thành vấn đề. Nhưng người và ma yêu nhau, con đường này không hề dễ đi, huống hồ cô ấy lại sắp đầu thai con sẽ thế nào?”

Chẳng lẽ thật sự muốn anh phải quên Rein sao, mà Rein đi đầu thai mới là một kết cục tốt hay sao? Nhất thời Shade cảm thấy bất lực, lần đầu tiên anh cảm thấy bản thân rất vô dụng. Anh chợt nghĩ giá như từ trước tới giờ mình chưa từng gặp qua Rein thì ít nhất hai người bọn họ sẽ không phải khó xử. Có lẽ sẽ có một người khác giống như anh nhưng chỉ đơn thuần giúp cô hoàn thành tâm nguyện, không hề phát sinh loại chuyện gì khác…

Ban đêm, ba Dai và mẹ Dai đều đã về phòng nghỉ ngơi, Shade ngồi trên giường trong căn phòng của mình trước kia, đợi cả buổi cũng không thấy bóng dáng Rein, sau bữa tối, dường như cô cũng không xuất hiện nữa!

Vội vàng ra ngoài, Shade cuối cùng cũng phát hiện ra Rein cách ngoài cửa không xa. Cô ngồi trên thềm đá dựa vào tường, ngẩng đầu nhìn về phía trước.

Shade đến ngồi bên cạnh cô, cũng ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm, ngoại trừ một bầu trời đầy sao cùng vầng trăng hiện ra, thật sự anh không tìm ra được cái gì.

“Rein, em đang nhìn cái gì vậy?”

“Đang nhìn sao! Nếu những điều ba anh nói đều là sự thật, vậy có phải ba mẹ em cũng đã từng ở cạnh em mấy năm hay không? Thấy được em sống tốt, bọn họ cũng đi đầu thai. Nếu không thì tại sao từ lúc em làm ma đến giờ cũng chưa từng nhìn thấy bọn họ một lần nào?”

“Sha Sha, anh nói xem bọn họ bây giờ có khỏe không? Sha Sha, anh nói mẹ tương lai của em sẽ là một người như thế nào đây?” “Rein…” “Shade.” Rein cười, quay đầu lại nhìn anh, ngón tay nhẹ lướt qua hai gò má anh, dường như muốn khắc thật sâu vào trong lòng, “Quên em đi, tạm biệt!”

Shade dường như không thể tin, đưa tay bắt lấy Rein, nhưng sờ được cũng chỉ là không khí, anh mở to mắt nhìn thân ảnh cô dần dần nhạt đi rồi từ từ biến mất hẳn, mãi cho đến lúc hoàn toàn không thấy được nữa.

“REIN, em trở lại cho anh! Em làm sao có thể chỉ để lại một câu nói rồi rời đi ngay được chứ?!!”

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co