Truyen3h.Co

Hẹn | Hân Dương

Hẹn

SaturnoAkina

Hẹn | Trương Hân x Hứa Dương Ngọc Trác

Tác giả: lụm trên siêu thoại mà lạc mất tiêu rồi nên nào mình tìm được sẽ bổ sung sau

Editor: AkinaLeo

--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

​​1.

Ngày đầu tiên chuyển đến nhà mới, tôi vô cùng ngạc nhiên bởi những đồ trang trí lạ mắt ở cánh cửa đối diện.

Chưa kể đến những câu đối lớn màu đỏ với phông chữ tròn, hình dán trái tim và hình ảnh các con vật khác nhau quá chói lóa rồi.

Ví dụ, một đàn cừu đang đi dạo giữa các vì sao, có Pikachu và Jenny đang chạy xung quanh.

Cảm giác thật lạc lõng, nhưng dễ thấy nhất là khung bìa cứng ở giữa cửa.

Bức tranh vẽ sáu cô bé hoạt hình với nhiều phong cách khác nhau đang tụ tập với nhau, xung quanh là những chiếc bút chì đủ màu với nụ cười rạng rỡ.


2.

Tôi nghĩ đến người hàng xóm này là một người rất dễ thương.

Trong khi cảm thấy cuộc sống của mọi người thật là tốt, tôi lại lo lắng về những gì sẽ xảy ra với hành lý chất đống của tôi đang ở tầng dưới.

Đột nhiên, cánh cửa đối diện mở ra.

Một cô gái có đôi lông mày cong vút, xinh đẹp và thanh tú, e thẹn ló đầu ra, nhẹ giọng chào tôi.

"Xin chào, bạn mới đến đây à?"

Cô ấy thực sự rất dễ thương.


3.

Với ý nghĩ họ hàng xa không bằng láng giềng gần, tôi trò chuyện ân cần với cô ấy, gật đầu nói rằng mới chuyển được một nửa, còn có rất nhiều thứ vẫn còn ở dưới lầu.

Cô ấy chớp mắt và hỏi lại tôi có cần giúp đỡ không.

"Ơ không, có thể từ từ mà làm." 

Hàng xóm này thật dễ thương, nhiệt tình, không muốn làm phiền người khác, hơn nữa di chuyển lên tầng ba cũng không khó.

"Không sao đâu! đợi tôi một chút!"

Cô ấy ra hiệu cho tôi và sau đó mở cửa và nói chuyện với người bên trong phòng.

Có lẽ là người đó đang ở bên cạnh và cuộc trò chuyện diễn ra rõ ràng, tôi cũng nghe thấy tiếng ngâm nga.

Ngay sau đó cánh cửa hoàn toàn được mở ra, cô ấy dẫn một cô gái đẹp trai và nói với giọng vui vẻ, chúng ta hãy đi nào.

"Cậu đang tìm kiếm thú cưng một lần nữa? ! Tớ thậm chí còn xấu hổ hơn về điều này!"


4.

Tôi đầu đầy những dấu chấm hỏi và cô gái ấy bị kéo đi một cách bất lực.

Tuy nhiên, cô ấy phản ứng  rất nhanh để tránh bối rối, định thần lại và chào tôi bằng giọng rõ ràng.

"Tên tớ là Trương Hân và đây là bạn cùng phòng của tớ, Hứa Dương Ngọc Trác ."

Cô ấy đưa điện thoại, trong điện thoại có ghi tên hai người.

Không giống như cô gái đáng yêu kia, lông mày và đôi mắt của Trương Hân rất đẹp, tính tình điềm đạm, hào sảng, xem ra là người rất đáng để dựa dẫm.

"Không sao đâu, chúng ta nên giúp đỡ nhau" Trương Hân cười nói.

Tràn đầy sức sống, ngập tràn ánh nắng.


5.

Tôi thật may mắn khi có cơ hội làm quen với họ để từ đó tin tưởng vào tình yêu và sự đồng hành.

Thế giới lạnh giá, với vô số hơi ấm và cái lạnh. Một cuộc sống trong thời hiện đại chạy nhanh như vậy và một thế giới rộng lớn như vậy đang trộn lẫn, xô đẩy và xé nát nhau. Làm sao tôi có thể hỏi ai có thể cùng ai trải qua bao nhiêu năm tháng mà không bao giờ thay đổi được.

Nhưng không ngờ rằng thật sự có hai người có thể trao gửi tấm chân tình ngay từ cái nhìn đầu tiên, rồi cùng nhau vững bước đến tương lai.


6.

Giao tiếp rất hài hòa, tôi chuyển đồ đạc thành công, và mời họ ăn buổi tối.

Hai người đi lên đi xuống, thực sự là rất cực khổ, vì vậy tôi cần phải mời khách.

Hứa Dương chọn món mì với đồ lòng và thịt ếch, cô ấy ăn rất vui vẻ, Trương Hân không ăn và nói rằng cô ấy phải giảm cân.

Tôi có thể nhìn thấy đây là hình ảnh 1 con vịt chết cứng miệng. Rốt cuộc, cô ấy đang ngồi cắn ống hút và lông mày của cô ấy như sắp xoắn lại với nhau.

"Lát nữa đến cửa hàng, ở đó ăn cơm."

Hứa Dương có lẽ đã quen với biểu hiện này, đưa tay ra cười toe toét, xoa trán Trương Hân.

Trương Hân không nói gì, chỉ đặt cà phê trong tay xuống và giúp cái người này cuộn lại tay áo bị tuột khi đang ăn một cách vui vẻ.

Có vẻ như một bên tay áo bị lỏng.


7.

Chà, thật là một người bạn tốt.

Tôi đang nhai những khúc ruột béo sắp thối rữa và tôi thật lòng ghen tị với chúng.

Là một cô gái, tôi có thể tự nhiên cảm nhận được bầu không khí tinh tế, gần gũi, quan tâm và phụ thuộc giữa hai người họ với nhau.

Giống như vừa rồi, lẽ ra đó chỉ là một lời thì thầm nhưng những gì Hứa Dương nói thực sự đủ nhẹ.

Ước chừng hai người đi chơi quen rồi, cũng chưa từng để ý người ngoài có thể nghe thấy thanh âm khi họ nói chuyện thân thiết với nhau.

Đó là lý do tại sao lần đầu tiên tôi có thể tiếp xúc gần với cuộc sống của họ.


8.

Dù đã ăn rồi nhưng là họ vẫn mời tôi đi ăn tiếp, mặc dù cần phải làm quen bạn mới nhưng tôi vẫn phải lắc đầu từ chối.

Tôi phải thu xếp và trang trí ngôi nhà bừa bộn của mình, không quan tâm cửa hàng kia ra sao cũng không hỏi họ định làm gì, tôi chỉ chào tạm biệt hai người.

Trương Hân nhiệt tình nói về việc sẽ gặp lại nhau vào một ngày khác nhưng Hứa Dương đã nhẹ đụng cô ấy và nói, hãy mau đi thôi.

Đêm giữa tháng chín oi bức, nóng nực, có làn gió mát hiếm thấy, dễ chịu lạ thường.

Tôi đã không thực hiện một vài thứ theo ý thích và nhìn theo cả hai người họ.


9.

Ngọn đèn đường nhem nhuốc vàng vàng tạo nên một cảnh tượng đẹp đến nao lòng.

Trương Hân người mặc áo phông trắng và quần jean, đi phía trước, lắc lư nhẹ nhàng trong khi Hứa Dương mặc một chiếc váy màu tím và trắng, đi theo phía sau cô ấy trong bóng tối, bước chân nhẹ nhàng với một giai điệu vui vẻ.

Dù hết người này đến người khác, họ vẫn nắm tay nhau như chưa từng chia xa.

Tôi chợt nhận ra rằng hình như tôi đã gặp Hứa Dương ở đâu đó.


10.

Không ngờ, chưa kịp nhớ lại gương mặt quen thuộc của Hứa Dương, tôi đã gặp một cô gái khác có liên quan đến cô ấy.

Thật ra, khi tôi đi làm về, tôi nhìn thấy Quách Sảng đang gào khóc ở đầu cầu thang, khóc rưng rức, tôi hoàn toàn bị đánh bại bởi nước mắt.

Làm sao ai đó có thể khóc được nhiều như vậy.

Thấy chân em ấy bị trầy xước và bầm tím, với tinh thần nhân đạo, tôi vội hỏi em ấy,  có muốn về nhà tôi và xoa thuốc sau đó nghỉ ngơi không?

Tôi không thể chịu đựng được cảnh các cô gái đau khổ ở một bên và vì cô ấy đang chặn đường tôi về nhà, việc này là không thể chịu đựng được.

Em ấy nhìn lên và nói trong nước mắt, chị ơi, chị là một người tốt.

Rõ ràng em ấy đã ngoài hai mươi tuổi, lời nói và việc làm vẫn còn có nét trẻ con, mắt trợn tròn, ánh lên vẻ ranh mãnh và sắc bén.

Cảm giác thật quen thuộc.

Lướt B trạm  vào hai ngày trước, có phải tôi đã từng nhìn thấy một người rất giống em ấy?


11.

"Chị sống đối diện với nhà của họ?"

Tôi mở cửa bằng chìa khóa, và người bị thương đã đánh tôi hai lần, nói với một giọng điệu vui tươi.

Cô ấy nhìn chằm chằm vào bức tranh với vẻ thích thú, như thể tôi thấy mình đứng yên trước mặt người khác như một kẻ ngốc.

Tất nhiên, có một sự khác biệt giữa chúng tôi, kiểu của cô ấy  giống như một kẻ ngốc nghếch.

"Sao thế? Em biết Trương Hân, Hứa Dương và các cô gái khác trong bức tranh vẽ à?"

Khi tôi hỏi xong mới để ý cảm thấy khuôn mặt trắng trẻo, dịu dàng và sạch sẽ của em ấy trông rất giống Hứa Dương .

Đó là lúc Quách Sảng cho tôi biết tên của em ấy.

"Không chỉ là biết, tên em là Quách Sảng, em là con gái của Hân Dương, hehe."


12.

"... Vậy Trương Hân và Hứa Dương là cha mẹ của em ấy?"

Em ấy nhoẻn miệng cười gật đầu, có lẽ em ấy không chịu nổi sự hiếu kỳ của tôi.

"... Vậy tại sao em lại ở ngoài mà không vào nhà?"

"Chuyện này dài dòng lắm, hôm nay sinh nhật Dương tỷ, em đến đây với nhiệm vụ để sắp xếp một việc bất ngờ, kết quả là em xuống lầu mua đồ rồi trượt chân tại đó, lăn 1 vòng và bị như vậy. Hơn nữa phòng ấy không phải nhà của em. Nhưng nó là tổ ấm tình yêu của bố Hân và mẹ Dương! "

"... Còn nhiệm vụ của em?"

"Ồ, em vừa gọi điện cho chị cả, chị ba và em gái trong nhóm. Họ đến giúp ngay. Phải rồi Hân Dương có 4 đứa con với nhau".

"... Bốn đứa con? Họ thật lợi hại."

Cô ấy cười sau đó giải thích nó một cách nghiêm túc. Đó là bởi vì Trương Hân và Hứa Dương giống như người thân, đặc biệt chăm sóc họ, hơn nữa cái tên của một gia đình sáu người cũng rất thú vị, rất êm tai.

"Em là đệ đệ được sủng ái nhất." Quách Sảng đắc ý chỉ vào chính mình.

Có thực sự tốt khi nói chuyện "chuyện nhà" một cách công khai với một người lạ mới gặp? Tôi không biết là nên cười hay khóc, nhưng tôi càng tò mò hơn về Trương Hân và Hứa Dương.


13.

Thật bất tiện cho tôi khi tham gia vào một cuộc tụ họp của gia đình lớn.

Nhưng khi Trương Hân biết được tôi đã giúp đỡ Quách Sảng, cô ấy nhất quyết kéo tôi vào để chia bánh sinh nhật.

Các bức tường của phòng khách được bao phủ bởi bóng bay hình nhân vật, và chữ "Chúc mừng sinh nhật" được viết bằng bóng vàng và bạc dán trên tường. Ánh đèn mờ ảo một phần và tôi nghĩ đó là các ngọn nến. Khi tôi đi vào, họ đang ngồi quanh chiếc bánh, Quách Sảng đang cười đùa với những cô gái mà tôi không quen biết, trên bàn đầy điện thoại di động với đèn pin, họ ngồi xung quanh Hứa Dương , thực sự có cảm giác như một gia đình ấm áp.

Trương Hân giới thiệu với tôi, con gái lớn Tôn Trân Ny, con thứ hai Lâm Thư Tình và con út Tưởng Thư Đình.

Gia đình sáu người trên bức tranh đã chính thức được tập hợp, và những đứa trẻ ấy đều chào mừng tôi một cách vui vẻ và hào hứng.

"Có lẽ sau này em sẽ thấy các em ấy thường xuyên, chúng ta cứ tìm hiểu nhau trước đã", cô ấy cười thật thà rồi ngồi bên cạnh Hứa Dương

"Nếu em ấy gây gắc rối, có thể tớ sẽ phải nhờ cậu giúp đỡ và làm phiền cậu".

Tôi vội vẫy tay và nói rằng hàng xóm nên giúp đỡ lẫn nhau.

Gần đó, Quách Sảng không hài lòng "A Hân, em cảm thấy như chị đang lừa dối em."

Hai chị em ở bên cạnh phá lên cười, Hứa Dương vỗ nhẹ lên đầu cô ấy như một đứa trẻ để an ủi cô ấy, nói không sao, rồi cắt bánh.

Cô đội mũ sinh nhật, ánh mắt dịu dàng tràn đầy hạnh phúc và vui vẻ, ngoại hình xinh đẹp quá thích hợp để ghi hình.

Trước sự ngạc nhiên của tôi, Trương Hân giơ máy ảnh lên và chụp một bức ảnh, đôi mắt của cô ấy tập trung và nghiêm túc và tay cũng khá vững vàng.

Rất nhiều tình cảm, tôi nghĩ rằng tôi có thể nhìn thấy nó.


14.

Trương Hân có vẻ không thích đồ ngọt, sau khi cắt bánh, cô ấy nhàn nhã xem ảnh, có thời gian để add tôi trên WeChat để có thể liên hệ với tôi nếu gặp khó khăn.

Nhưng tôi đã bỏ đi trước khi diễn ra một bữa ăn nhẹ, họ phải có rất nhiều điều để nói, tôi không nên quấy rầy họ.

Thực ra, Quách Sảng còn cáu gắt gợi ý với tôi rằng cô ấy suýt nói câu đại loại như "Cô từ đâu đến và người cô xấu tính này đã phá hỏng bữa tối sum họp gia đình".

Đây thực là bất công, tuyết tháng sáu, nước ở Hồ Tây, nước mắt của tôi.

Rõ ràng là Ba Hân của em đã kéo tôi vào!

Một cuộc điện thoại công việc đã gọi đúng lúc để xoa dịu tâm hồn đang bị tổn thương của tôi.


15.

Tôi lao vào con đường trở lại công ty để làm thêm giờ với tâm trạng đau buồn, nhưng may mắn thay, tàu điện ngầm vẫn chưa dừng lại.

Khi đi qua lối đi ngầm, tôi chớp mắt và cuối cùng thoáng thấy cảm giác quen thuộc mà bấy lâu nay tôi vẫn nghĩ đến.

Đó là hộp đèn của Hứa Dương Ngọc Trác.

Fans của cô ấy đã cổ vũ sinh nhật cho thần tượng.

Trong ảnh, cô ây cười ngọt ngào khi đang cầm micro, làn da trắng ngần và cách ăn mặc gợi cảm đều tôn lên vẻ rạng ngời và tự tin. Ánh đèn rực rỡ khiến cô như được bao quanh bởi ánh sáng. Các nhân vật xung quanh chúc mừng cô bằng dòng chữ "Chúc mừng sinh nhật Hứa Dương 0925".

Chắc chắn rồi, tôi đã nhìn thấy cô ấy trước khi cánh cửa mở ra, từ một hoặc nhiều phía khi đang vội vã đi làm về.

Chỉ là cô ấy khác với Hứa Dương mà tôi nhận biết, thoải mái và có hơi thở cuộc sống khi đang ở nhà, cô ấy trên hộp đèn trẻ hơn, hy vọng hơn, và xa vời hơn.

Hiện nay đèn cũ xoay vòng ngẫu nhiên, mấy năm nay vẫn chưa thay.

Hứa Dương từng là một thần tượng. Tôi đã chụp một bức ảnh và dự định sẽ nghiên cứu kỹ lưỡng trong thời gian rảnh rỗi.

Công việc vẫn quan trọng vào lúc này!


16.

Tôi đã làm việc chăm chỉ và không ngủ, cuối cùng tôi đã hoàn thành công việc của mình và bỏ qua cả kỳ nghỉ lễ Quốc khánh.

Hứa Dương Smartest,  Rong biển xixixi này lại xuất hiện trên trang chủ B trạm của mình!

Người này đeo khẩu trang, chỉ để lại một đôi mắt sâu, với nụ cười quen thuộc và ánh mắt tinh nghịch.

Chủ sở hữu UP này là Trương Hân ! 

Này!

Không, không ... Đối diện của tôi hóa ra là họ?

Hóa ra nguồn gốc nhìn Quách Sảng thật quen mắt là do tôi đã thấy em ấy ở B trạm vài ngày trước từ vlog của Trương Hân. Đứa con thứ hai là con ruột, có gương mặt giống mẹ và đôi mắt giống bố.


17.

Nếu ai xúc phạm ta, hãy cắt cỏ, nhổ tận gốc.

Vì vậy, tôi đã bị kích thích bởi sự tò mò và dành bảy ngày để hoàn thành video của hai bậc thầy UP chủ Rong biển xixixi và Hứa Dương Smartest.

Cùng với Baidu và Weibo, tôi biết những câu chuyện của những người hàng xóm trong quá khứ.

Trong thông tin trước đó, cả hai đều có tiền tố kéo dài, SNH48.

Tôi luôn nghĩ rằng tôi nên tìm hiểu về 48.


18.

Trương Hân, một cựu thần tượng kỷ luật và ngoan cường, yêu cà phê và lên đầy đủ kế hoạch, luôn khám phá các cửa hàng, sắp xếp, tập thể dục và quay vlog.

Hứa Dương , một cựu thần tượng toàn năng thích uống trà sữa, trong sáng và dịu dàng, quyến rũ, dễ thương, đẹp trai và có nhiều phong cách đa dạng, cô ấy có thể viết bài hát và biên soạn vũ đạo.

Hân Dương là bạn cùng phòng đã độc thân được mười bốn năm. Trong nhóm, có vô số clip thân mật, sự hợp tác và ăn ý ngầm được nhiều người yêu thích.


19.

Họ thực sự đã trải qua một thời kỳ dài như vậy.

Ở tuổi mười chín, video cho thấy một cô gái mềm mại lười biếng dễ thương và một người sắt đá đầy nghị lực. Cho đến khi ba mươi ba tuổi, đây vẫn là cuộc sống của Hứa Dương và Trương Hân.

Vlog của Trương Hân vẫn mang phong cách buổi sáng nhanh chóng kiểu Mỹ, trang phục và cách trang điểm mà Hứa Dương chia sẻ sẽ không bao giờ lặp lại. Họ vẫn thích đi du lịch và vẫn thích đi ăn khắp nơi trên thế giới.

Có vẻ như năm tháng sẽ rất tàn khốc nhưng tốc độ của hai người họ cũng đổi mới theo. Từ thay đổi hàng tuần đến thay đổi hàng tháng, cố định hiện tại, đôi khi nó biến mất trong một thời gian dài và sẽ là thay đổi hàng quý.

Manh mối cho thấy Hứa Dương hiện là giáo viên dạy nhảy ở một studio nào đó, và Trương Hân đã đầu tư vào việc mở một cửa hàng trà sữa. Do nghề nghiệp trước đó khiến người hâm mộ rất nhiều nên họ không tiết lộ nhiều thông tin.

Có thể sống đối diện với hai cựu ngôi sao này là điều tôi không bao giờ ngờ tới.

Phải nói rằng nếu nhìn vào sức sống tươi trẻ và sự quyến rũ của họ. Tôi trẻ hơn mười tuổi, và tôi có thể đuổi theo họ đến đỉnh cao.

Nhưng điều này là tốt bây giờ. Tôi là một người ngoại đạo, và tôi có thể đi ngang qua và giao lưu cởi mở, để có thể có cơ hội nhìn thấy những tình cảm không hồi kết.


20.

Trương Hân đã cập nhật hồ sơ du lịch của cô ấy và Hứa Dương trên bãi biển trong vòng kết nối bạn bè.

Trời xanh, cát mềm, sóng vỗ, ánh sáng ấm áp.

Và hai cô gái tươi cười ở gần nhau.

Này, Tuần lễ vàng thực sự thuộc về những người có bạn đồng hành. Tôi ăn món mang đi và nhìn lại sự nghiệp thần tượng của họ và thở dài vô cùng xúc động.

Nói như lời của những fan trước, tôi bây giờ là một fan cp ăn nên làm ra.

Nhưng khi trưởng thành, bạn rõ ràng không nghi ngờ những vấn đề kỳ lạ và kỳ quặc của việc đập CP. 

Ví dụ, họ là tình bạn hay một tình yêu bị bỏ lỡ?

Nó không quan trọng.

Đời người dài như vậy, nhưng hai người có thể nương tựa lâu dài. Bất kể là quá trình nào, bạn đã bằng lòng rồi, tại sao phải bận tâm đến loại quan hệ nào?


21.

Thời gian còn lại của ngày thật buồn tẻ, trong lúc bận rộn với công việc, tôi thỉnh thoảng gặp Trương Hân khi tôi mở cửa đi chạy bộ, hoặc khi tôi gặp Hứa Dương khi đi mua trái cây trong siêu thị, tôi chỉ đơn giản chào hỏi.

Lần nói chuyện với cả hai một lần nữa đó là khi có một lần tôi đi ngang qua công viên bên cạnh.

Hôm đó dường như là một ngày quan trọng của nhà hàng xóm. Ban ngày đi làm, tôi tình cờ gặp ba đứa con họ bị bảo vệ chặn ở lối vào nên tôi vui lòng quẹt thẻ giúp họ. Vào lúc đó, tôi cảm thấy rằng một gia đình sáu người họ lại có một bữa tiệc.

Tôi hiếm khi đến công viên, đó là sân tập của ông và dì vào buổi sáng, con đường ấm áp cho gia đình, bạn bè và người yêu vào buổi tối. Những người không có gì sẽ không bao giờ tham gia cuộc vui này.

Thật là một chuyến đi hiếm hoi.

Tôi không ngạc nhiên khi thấy "Trương Hân và Hứa Dương nắm tay nhau khi họ bước qua". Nói cách khác, sự chia ly khiến tôi băn khoăn.

Không có ánh đèn sân khấu, không có nhiều ánh mắt, và không cần bàn cãi.

Sao họ không nắm chặt tay nhau hơn nữa?


22.

"Ơ, thật trùng hợp, cậu cũng đến đi dạo à?"

Hôm nay Trương Hân mặc một chiếc váy đen kiểu cổ điển, và cô ấy trở thành một quý cô thận trọng.

Hứa Dương dựa vào người cô ấy, vừa cười vừa châm chọc, "Cô ngốc, người ta đi không phải rõ ràng sao? Sao lại có người hỏi những chuyện như vậy?"

Trương Hân che miệng, trợn to hai mắt, "Tớ nói cái gì khó hiểu, tớ làm phiền cậu à."

Sau khi nói xong, cô ấy cũng nghĩ rằng nó rất buồn cười, và cô ấy không thể nhịn được và cười với vẻ mặt hối lỗi.

"Trương Hân! Tại sao duỗi móng heo!" Hứa Dương giả bộ tức giận trực tiếp khóa miệng Trương Hân lại. Trông có vẻ dữ tợn, nhưng thực ra nó trông dễ thương hơn.

"Này! Dương cậu ôm chặt quá đấy! Tớ muốn chết rồi!"

Người được ôm có lẽ thực sự ngột ngạt, và lo lắng nên đã gọi cái biệt danh mà tôi đã nghe khi làm hồ sơ.

Lại thấy họ nô đùa vui đùa, tôi chỉ cảm thấy gió xuân tràn ngập niềm vui. 

Dù bây giờ đang là mùa thu.


23.

Tôi hỏi họ đã ăn tối chưa.

Trương Hân nói rằng cô ấy đã đặt phòng tại một nhà hàng rất ngon, và cô ấy chỉ quay về chỉ sau khi ăn no.

"Cậu có thể tưởng tượng rằng tên hoang tưởng này không nghỉ ngơi để ghé thăm cửa hàng vào ngày sinh nhật của mình? Tớ muốn bị gãy chân vì không bắt taxi cho một đoạn đường dài như vậy." Hứa Dương nhớ lại và nói với tôi.

Sinh nhật của Trương Hân! Tôi nhanh chóng bắt tay Trương Hân và chúc cô ấy sinh nhật vui vẻ.

Cô gái hai mắt sáng ngời, rất đắc ý cảm ơn

"Ân! Buổi tối trở về ăn một miếng bánh ngọt."

"Chỉ 5 cây số thôi, không xa lắm, vì dạo này cậu đi bộ quá ít và ăn quá nhiều. Hai ngày trước, cậu nói rằng cậu với tớ sẽ chạy cùng nhau vào buổi sáng, nhưng cậu lại ngủ quên, và cậu còn lấy chăn của tớ và làm cho tớ bị cảm lạnh." Trương Hân lại gần lỗ tai của Hứa Dương và nói.

Lượng thông tin hơi lớn.

Tôi thấy Hứa Dương hai mắt hướng lên trời, ám đạo không tốt, tìm cách bào chữa đó là sự cố. Sau đó là màn rượt đuổi và tranh giành nhau. Sau một thời gian dài, tôi nghe thấy Hứa Dương tức giận và thất vọng, mắng Trương Hân là bệnh nặng, và sau đó là 1 người than khóc ở một bên và kêu gọi 1 người thừa nhận sai lầm của mình


24.

Khi cả hai đã gần gũi nhau, thật dễ dàng để nói về mọi thứ mà không phải một mình cô đơn.

Đó là khá tốt. Không vướng bận, thật tự do.

Hứa Dương và Trương Hân đã chia sẻ quá khứ, và tôi cũng đã đọc chúng. Họ liên kết với nhau trên sân khấu, họ dựa vào nhau trong ký túc xá và ánh mắt dành cho nhau.

Tuy nhiên, tình yêu đích thực còn hơn cả ngày hôm nay, cá nhân tôi cho rằng chưa đến một phần vạn.

Ngay cả khi không có quá nhiều thứ cần cùng nhau vượt qua, tôi sẵn sàng chuẩn bị những điều bất ngờ cho bạn và ghi lại từng phút, từng nét đẹp cho bạn; tôi cũng sẵn sàng đồng hành cùng bạn đi đến thật xa mà không có hồi kết và phù hợp với tính khí bướng bỉnh của bạn .

Chúng ta không nên quá để ý đến bọn họ, tương lai chúng ta sẽ gặp bọn họ, để cho Hân Dương tiếp tục sống yên ổn.


25.

Khuôn mặt như bị 1 cái tát.

Tôi đã nghĩ sẽ không có giao tiếp sâu hơn khi bước vào căn phòng lãng mạn của họ.

Tôi nghĩ rằng không cần thiết phải xác định mối quan hệ của họ, nhưng tôi buộc phải nghi ngờ về sự mơ hồ.


26.

Nguồn gốc của vấn đề là một cuộc điện thoại lạ cho tôi vào lúc mười giờ tối.

Khi tôi nghe thấy người khóc, gọi tên tôi và hỏi tôi có ở nhà không, phản ứng đầu tiên của tôi là cô là ai.

Cô ấy hút mũi và bình tĩnh lại, và tôi nhận ra đó là Hứa Dương. Vì vậy, lần sau, tôi nghĩ tốt hơn, tôi thực sự chỉ thêm số WeChat của Trương Hân, cô ấy lấy số của tôi ở đâu?

Tuy nhiên, mọi thứ không thể được giải quyết một cách đùa giỡn.

Hứa Dương nói rằng cô ấy đã đi công tác với đội được một tuần, còn Trương Hân thì liên tục bị sốt trong hai ngày qua, kết quả là đêm nay cô ấy không hề báo tin về sự an toàn cũng như không nghe điện thoại, liệu có phải vẫn còn bị sốt và đang ở nhà một mình. Bốn bé đến đây chậm quá nên muốn nhờ tôi lấy chìa khóa dự phòng để xem tình hình.

Đương nhiên, tôi sẽ không từ chối, nhưng tôi cảm thấy Hứa Dương quá cẩu thả. Dù là hàng xóm, lòng tin cũng không nên dễ dàng trao gửi.

Chắc là tôi sống một mình nên quen với sự đề phòng.

Rốt cuộc tôi không giống nàng, nàng có một người bạn thân đã ở bên mình nhiều năm, cho nên cuộc sống trong sáng, nàng luôn giữ lòng tin đối với thiện lương của thiên hạ.

Nói cách khác, cô ấy quan tâm nên bắt đầu bị hoảng loạn.


27.

Tháo hình trên cửa ra, trên khung sẽ có bàn phím số. Tôi đã đánh mật khẩu 20140614 được cho bởi Hứa Dương và chìa khóa được đặt trong một hộp nhỏ hiện lên.

Mở cửa và đi vào, phòng tối đen như mực, đèn pin chiếu một vòng trong phòng khách mà không thấy ai, ngập ngừng gọi Trương Hân nhưng không có tiếng trả lời, tôi dễ dàng tìm thấy công tắc đèn pha ở cửa.

Ánh sáng trắng sáng sủa, không chói mắt cho phép tôi nhìn sơ qua cấu trúc của ngôi nhà. Hai phòng ngủ, một phòng khách, một nhà bếp và một phòng tắm, trang trí màu xám và đơn giản, nhưng đồ trang trí có thể dễ thương hoặc lạ. Hôm đó tôi không nhìn rõ, hóa ra vẫn có những tờ Polaroid của hai người dán khắp nơi, còn có những tấm hình chụp riêng.

Hàng xóm tốt bụng.


28.

Tôi nhanh chóng chọn một cánh cửa phòng ngủ, gõ và xem xét. Bóng dáng cuộn tròn trên giường hoàn toàn không giống như là Trương Hân.

Cô ấy không đáp lại việc bật đèn, có vẻ như cô ấy đã thực sự hôn mê. Cô ấy chỉ mặc một bộ quần áo duy nhất, không che chăn, và cô ấy phát sốt như lửa. Tôi đến sờ trán người này, nó rất nóng.

Sau khi nói chuyện với Hứa Dương về tình hình, cuối cùng cô ấy cũng cảm thấy nhẹ nhõm và đề nghị tôi cho người này đến bệnh viện nếu ai đó không chịu uống thuốc thì Quách Sảng sẵn sàng giúp đỡ.

Trên đầu giường có thuốc cảm, cậu không dùng nó?


29.

"Không ăn." Trương Hân bị tôi đánh thức chỉ vào nước và thuốc, ôm đầu và cánh tay, bị lôi kéo rất bối rối.

"Xin lỗi?"

"Tớ nói cậu bị sốt 39 ° C."

"Ồ, cảm ơn, tôi ổn." Cô đá tung chăn bông, xoay người và tiếp tục chìm vào giấc ngủ.

... Đây là lần thứ tư cô ấy đạp đổ sự kiên nhẫn của tôi. 

Vì cứng rắn, nước đã bị đẩy sang một bên hai lần và suýt nữa thì tràn ra giường.

Ngôn ngữ văn tục sắp bật ra. Tôi không phải Hứa Dương, ý tốt không thành. Fine, tôi thực sự không thể hiểu được.

Bỏ thuốc sang một bên, tôi từ bỏ chờ Quách Sảng bế cô ấy đến bệnh viện.


30.

"Dương......"

Trương Hân đột nhiên kêu một tiếng, tôi sửng sốt. 

Cô ấy ôm một con gấu màu hồng và bắt đầu tiếp tục suy nghĩ của mình một cách khó hiểu.

Cô ấy đã nói rất nhiều, nhưng nó không liên tục và tôi không thể nghe rõ. 

Tôi không nên xâm phạm quyền riêng tư của người khác, phải không?

Nhưng khi tôi đóng cửa lại, tôi có thể nghe thấy rõ ràng cô ấy nói vài từ với một giọng rất rõ ràng.

"Hứa Dương, đừng quay lại."


31.

Tôi đã thấy những từ tương tự khi tôi tạo các tệp.

Trước khi Hứa Dương tham gia vào cuộc thi, Trương Hân cũng đã nói điều đó trong buổi phát sóng trực tiếp, nhưng lúc đó anh ấy rất lớn tiếng và kiên quyết.

Không hiểu sao lại nhớ tới bọn họ tham gia đối tác tốt nhất – kỷ niệm 7 năm, giai đoạn cuối - sốt nhẹ.

Hương vị của sự đụng chạm và gần gũi, ôm hôn và tiếp cận một cách tự nhiên. Cộng với những suy nghĩ và sự kiềm chế của ngày hôm nay.

Mặc dù tôi không thể nhìn thấy nó, tôi có thể phát hiện ra rằng biểu hiện của tôi rất kỳ lạ ngay lập tức.

Hai người có thật không?


32.

"Chị ơi, chị sẽ không trở thành fan cp chứ?"

Quách Sảng, người nghe thấy sự nghi ngờ của tôi, cười lớn và tôi thực sự muốn ném cô ấy xuống taxi.

"A Hân rất bướng bỉnh khi bị sốt. Phải được Dương tỷ dỗ uống thuốc mới nghe lời. Sau đó lại bị chị ấy cười nhạo mình ".

Trước khi Dương tỷ vắng mặt, A Hân sốt và không nói với ai, nhưng bị a dì phát hiện khi đi ra ngoài, thấy chị ấy sốt nặng như sắp chết nên kéo cô ấy đến bệnh viện. "

Nếu đúng như vậy, liệu họ có phải là người yêu của nhau?

Sau rất nhiều hình ảnh và  tình huống thực tế, tôi không thể không nghĩ về điều này.

Cuối cùng, khi cô ấy đã cười đủ, tôi nói về những cơn giận dữ của Trương Hân khi cô ấy bị sốt. Quách Sảng sửng sốt, biến thành sầu muộn.

"Thực ra, từ rất lâu trước đây, em đã muốn biết câu trả lời cho câu hỏi này."


33.

"Nhiều năm đã trôi qua. Mọi người xung quanh họ tụ lại và tản ra nhưng họ vẫn sống cùng nhau."

"Một lần riêng tư, em cũng hỏi Dương tỷ và A Hân, nói rằng các chị có thực sự muốn sống với nhau đến già không? Họ luôn mỉm cười mà không trả lời, và sau đó mua một căn hộ ngay khi tốt nghiệp."

"Khi A Hân vlog tiết lộ điểm này, chúng em đã đi tham quan một vòng, và fan hâm mộ CP trở nên vui vẻ hơn, và ngay lập tức viết rất nhiều bài. Một trong những bài viết khá nhất quán, và em đã rất ấn tượng và đồng ý, nó là ... "

"Bạn có thể xa nhau trong một thời gian dài, nhưng bạn phải báo cáo lịch trình hàng ngày của mình; bạn có thể có cuộc sống của riêng mình, nhưng đích đến cuối cùng là đối phương; bạn có thể làm mờ định nghĩa của mối quan hệ, nhưng người sẵn sàng nhất trong tình yêu, chính là tình bạn."

"Chúng tôi là bạn bè từ lâu, khi nói về tương lai của Trương Hân và Hứa Dương , họ chỉ nghĩ đến nhau."

"Vì vậy, mặc dù em rất vui khi thấy khả năng cao là họ yêu nhau, nhưng điều em hy vọng nhất là Dương tỷ và A Hân có thể duy trì tình trạng hiện tại và dành phần đời còn lại của họ trong hòa bình và ổn định."

"Về phần người yêu ... một ngày nào đó họ có thể trở thành tự nhiên. Không quan trọng, họ có bốn đứa con để bảo vệ gia đình hòa thuận."


34.

Lời kể của Quách Sảng rất sâu sắc và nghiêm túc. Tôi bàng hoàng nhận ra rằng em ấy không phải là người mà tôi nhìn thấy trong buổi biểu diễn, một cô bé tuổi teen rất thích cười và hay cười.

"Vậy em hoàn toàn hiểu rõ rồi!" 

Cô lại nở nụ cười vô tâm

"Chỉ là thỉnh thoảng bị hỏi chuyện này, sẽ sửng sốt một hồi, giống như vừa rồi vậy."

Trương Hân lặng lẽ dựa vào Quách Sảng và ngủ thiếp đi, tôi không biết cô ấy có nghe được suy nghĩ của đứa con thứ hai hay không.

Đồng hồ iwatch trên cổ tay cô nhấp nháy và nhấp nháy, và các tin nhắn liên tục hiện lên. Nó phải là từ một ai đó.

Bởi vì Quách Sảng nói rằng Trương Hân mua chiếc đồng hồ này chỉ đơn giản là để trả lời Hứa Dương .

Tôi hoàn toàn buông bỏ trái tim vướng bận của mình.


35.

"Họ gặp nhau lần đầu tiên cách đây mười bốn năm, và họ đã hứa sẽ là bạn cùng phòng và đạt được những bản hit tốt nhất."

Những năm sau có xảy ra tranh chấp gì tôi cũng yên tâm cho qua. Vinh quang đã qua, sóng gió đã thấy. Suy nghĩ tuôn trào, và cảm xúc thực sự tuôn trào.

Có lẽ có tình yêu, nhưng cũng chết chìm trong bầu bạn của thói quen và bản năng.

Có thể có hối tiếc, nhưng nó cũng tan vào nụ cười và vòng tay.

Trương Hân và Hứa Dương không quan tâm, họ sẽ chỉ có nhiệt huyết vĩnh cửu, và họ sẽ không ngừng làm những gì họ muốn, khóc cười và ngủ quên trong công ty của nhau cho đến khi già đi.

Cho dù không có hoa hồng đỏ tươi, không có lời nói lay động lòng người, không có mùi khét lẹt bên tai.


36.

Vào sáng sớm, Hứa Dương đã đến bệnh viện.

Cô ấy đang kéo vali, vẻ mặt lo lắng, có vẻ như cô ấy đã vội vã chạy tới ngay khi vừa xuống máy bay.

Bệnh nhân vẫn đang dựa vào băng ghế, bị vô nước một cách chóng mặt dưới tấm chăn.

Tôi sợ gì bất thường xảy ra nên tôi đã ở lại cho đến bây giờ. Hứa Dương vội vàng cảm ơn tôi, sau đó đổi vị trí với Quách Sảng và ngồi bên cạnh Trương Hân.

Cô ấy đầy áy náy, vòng tay qua eo nhẹ kéo người đó vào lòng. Trương Hân dường như nhúc nhích mũi để đánh hơi, có lẽ cô ấy nhận ra mùi hương quen thuộc, dụi mình trong vòng tay.

"Cậu, não của cậu có bệnh rồi." Hứa Dương xoa nhẹ tóc cô, "Cậu cắt video cho tớ chắc đã quên uống thuốc rồi."

Nhìn thấy họ như vậy, Quách Sảng và tôi ý thức tránh xa, để lại chỗ cho những lời thì thầm.


37.

Tôi đột nhiên nhớ rằng máy tính bên cạnh giường của Trương Hân. Tôi chạm vào con chuột trong khi di chuyển, và màn hình vẫn ở trang chủ của B trạm.

Đã mở giao diện của " Hứa Dương Smartest", vlog mới được cập nhật vào 9h30 tối qua.

Mọi thứ giống như thần thánh, và con người giống như tên của chúng.

Bây giờ nhiệm vụ đã hoàn thành, tôi sẽ trước một bước rời khỏi hiện trường trở về nhà. Mí mắt tôi đã giật đánh 800 lần rồi, tôi đành chịu.

Hứa Dương nhờ Quách Sảng thay mặt mình truyền đạt, đợi Trương Hân mời tôi ăn cơm.


38.

Khi cánh cửa vẫn mở, tôi chợt nhận ra bức tranh vẽ một gia đình sáu người.

Điều hấp dẫn nhất lần này là con số nhỏ 342 được khắc họa bằng ren ở góc dưới bên phải.

Tôi nghĩ rằng tôi đã không quan sát nó trước đây vì tôi không hiểu ý nghĩa sâu xa.

Nó mang theo sự tươi trẻ và ước mơ của hai cô gái bên nhau tám năm, thậm chí lâu hơn.

Nó cũng chỉ thuộc về Trương Hân và Hứa Dương , những gông cùm định mệnh, sự ấm áp luôn ổn định, và những món nợ mong manh và bình đẳng trong suốt quãng đời còn lại của họ.


39.

Trương Hân - Cơ thể thép, Hứa Dương – Hoa Đà còn sống.

Hai người họ ngồi đối diện với tôi với gương mặt rạng rỡ và nụ cười đầy nụ cười, vừa cầm thực đơn vừa thì thầm, lâu lâu họ lại hỏi tôi không thích gì và thích gì.

Nó quá nhanh! Chỉ hai ngày!

Tôi cắn đũa và khâm phục sức mạnh của con người.

"Không phiền nếu chúng ta ghi lại vlog?" Trương Hân xứng đáng là con người với kế hoạch. Cô ấy thỏa mãn sở thích của họ trong năm phút, và có thể thu thập một phần tài liệu trên đường đi.

Hứa Dương cũng lẳng lặng giơ điện thoại lên lắc lắc nhìn tôi chằm chằm như người mù.

Tôi có thể từ chối không? Tôi cũng muốn thấy Hân Dương đưa bạn đi ăn khắp nơi trên thế giới!


40.

A Hân và A Dương, Rong Biển và Smartest, Trương Hân và Hứa Dương .

Đồng đội mười năm, bạn cùng phòng mười bốn năm, bạn tốt cả đời.

Để mô tả nó theo cách này, tôi luôn cảm thấy nó vẫn còn là một cái gì đó. Nửa bữa ăn, tôi càng nhìn chằm chằm, tôi càng lúng túng, món salad rau tôi đang nhai không còn thơm nữa, cuối cùng tôi không thể không hỏi họ câu đó, vậy hãy cùng nghe câu trả lời từ Quách Sảng.

"Mạo muội hỏi, giữa hai người có quan hệ gì?"

Nghe vậy, Trương Hân tròn mắt ngạc nhiên vì quá chăm chỉ vào món thịt nướng, Hứa Dương đang lướt điện thoại cũng ngừng di chuyển.

"Đừng nói đến chị em! Tôi không tin!"


41.

Trương Hân bất lực ám chỉ cái nhìn của Hứa Dương, và sau đó tiếp tục nướng lòng heo của cô ấy.

Tôi nghi ngờ một cách hợp lý rằng chính tôi đã khiến cô ấy nghĩ về những năm tháng cô ấy bị rất nhiều đứa trẻ la ó.

Hứa Dương nuốt thức ăn, suy nghĩ một hồi rồi cuối cùng cũng lên tiếng, nhìn tôi với đôi mắt trong veo và mở to.

Sau đó, tôi nghĩ về những lời của cô ấy, nghĩ rằng người khác sẽ ghen tị khi họ nghe được nó, Trương Hân đoán rằng tôi sẽ chỉ ngạc nhiên khi tôi nghe được những từ đó.


42.

" Có lẽ là cùng nhau sống trong mối quan hệ cũ. Cô ấy nấu ăn cho tôi, và tôi giúp thư giãn cho cô ấy."

"Bất kể cuộc sống hàng ngày của bạn, cho dù bạn thức dậy vào ban ngày hay ngủ vào ban đêm, tôi chưa bao giờ nghĩ đến việc không ở bên cô ấy, cũng như chưa từng nghĩ đến việc ở bên ai khác ngoài cô ấy."

" Chúng tôi ở trên tình bạn, gần với tình yêu trong sáng, và ở bên người thân yêu. "

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co