Truyen3h.Co

Heritage Additives

22

ashnaotter

🦦

La Duệ về nước, hai người hẹn nhau chiều thứ sáu ăn cơm, Điền Chính Quốc siêu vui vẻ, từ phòng làm việc về đến nhà Kim Thái Hanh, bắt đầu rửa mặt ăn diện.

Kim Thái Hanh hỏi hắn: "Làm sao vậy, buổi tối có hoạt động?"

"Mẹ Nhỏ đã trở về, anh lần trước có nói với em, vợ bé của anh."

"Anh gặp vợ bé của anh, ăn mặc tỉ mỉ như vậy làm gì?"

Điền Chính Quốc tà liếc mắt một cái: "Phải chụp ảnh mà, Mẹ Nhỏ đẹp lắm, anh phải khiến mình vào ảnh đẹp không kém chứ."

Kim Thái Hanh bật cười, hứng thú nhìn Điền Chính Quốc cong mông chải lông mi, trường kỳ rèn luyện, mông thực vểnh, thật hợp với eo mảnh gầy, xuống dưới là chân dài thẳng tắp, tuyệt đối là vóc dáng khiến người muốn ngắm nhìn.

Điền Chính Quốc nghĩ đến cái gì, đột nhiên xoay qua: "Tuy rằng anh thích trang điểm, nhưng đây là anh thích, em đừng học theo anh."

"Làm sao vậy? Không được sao?"

"Không phải vấn đề được hay không, anh là gay, em không phải, con gái bình thường chẳng mấy ai thích nam nhân trang điểm." Điền Chính Quốc bắt đầu đánh son, "Kỳ thật rất nhiều nương pháo cũng không thích trang điểm."

"Vậy anh vì sao lại làm?"

"Anh cao hứng là được, quản làm gì người khác nghĩ thế nào." Điền Chính Quốc nhìn gương mặt nhỏ nhắn tinh tế trong gương, lộ ra một nụ cười, "Anh cực thích bộ dáng xinh đẹp của chính mình."

Kim Thái Hanh tay chống cằm nhìn hắn, ảm đạm cười: "Em cũng thích bộ dáng tự tin của anh."

Điền Chính Quốc cho hắn cái hôn gió, nhấc túi lên ra ngoài: "Bái bai."
--
Tới quán cà phê đã hẹn, Điền Chính Quốc vừa vào cửa, liền thấy được chỗ gần cửa sổ, tiểu nương pháo đang soi gương: "Mẹ Nhỏ!" Điền Chính Quốc kích động kêu một tiếng.

La Duệ vừa ngẩng đầu, thần tình kinh hỉ: "Cục Cưng!" Hai người nhào tới ôm nhau, phát ra một chuỗi tiếng thét chói tai, đưa tới chung quanh một mảnh ánh mắt khinh bỉ.

Điền Chính Quốc nâng mặt La Duệ, ở trên trán mãnh liệt chụt một cái, giọng hấp tấp nói: "Tớ nhớ cậu chết mất."

La Duệ xoa đầu hắn:"Tớ cũng siêu nhớ cậu, tớ ở nước Pháp cô đơn lắm."

"cậu có chỗ nào giống cô đơn, cả ngày la cà lêu lổng."

"Ai bảo thế, tớ thật sự rất chịu khó học tập mà." La Duệ hưng phấn mà nói, "Tớ định mở một tiệm bánh ngọt kiểu Pháp, đến lúc đó cậu tới giúp tớ thiết kế nhé."

"Ồ, không thành vấn đề!"

La Duệ từ dưới bàn xách lên một túi giấy lớn: "Đến, tặng cậu."

Điền Chính Quốc hai mắt tỏa ánh sáng, mở ra vừa thấy, là một cái ba lô da: "A a a Mẹ Nhỏ, yêu cậu chết mất!"

Hắn thổi vài cái hôn gió tới La Duệ.

La Duệ cười hì hì nói: "Tớ mua hai cái giống nhau đấy, chúng ta cùng đeo đi chơi."

"Được, tớ đảm bảo chụp ảnh cho cậu nhìn như mỹ nam tử một mét tám."

"Lượn, tớ chỉ kém một mét tám vài centimet thôi."

Điền Chính Quốc vui vẻ nói: "Không có cậu, tớ thật nhàm chán, về rồi chắc cậu không đi nữa nhỉ."

"Sẽ không, tớ đi Pháp học làm bánh ga-tô, chính vì trở về mở tiệm thôi, tớ tuyệt không thích nước ngoài, đi chơi du lịch còn đi, định cư tớ chịu không nổi."

La Duệ rót trà, tay phải đẩy chén trà về phía Điền Chính Quốc, tay trái đưa giấy ăn, còn thuận tiện cắt sandwich thành miếng nhỏ cho hắn dễ ăn.

"Có phải ở Pháp gặp rất nhiều trai đẹp không." Điền Chính Quốc nháy nháy mắt.

La Duệ ngượng ngùng nói: "Có một người tớ rất thích, là bạn học cùng, nhưng tớ phải về nước không thể cùng hắn hứa hẹn gì, nên là thôi đi, hơn nữa người ngoại quốc, ngôn ngữ văn hóa khác biệt."

"Thiếu nữ à, cậu ra nước ngoài sao vẫn lạc hậu thế, chúng ta không phải vẫn tranh đấu xem ai sẽ thoát thân xử nam trước sao."

La Duệ cười nói: "cậu chỉ giỏi to mồm. Tính tớ, cậu cũng biết, tớ muốn yêu nghiêm túc, không muốn đùa giỡn qua loa, nếu không xuất hiện nam nhân ta muốn bên trọn đời, tớ liền cứ ở vậy tới già."

Điền Chính Quốc nhéo nhéo mặt hắn: "Cậu chính là sinh sai giới tính rồi, bằng không tuyệt đối là vợ hiền vạn gia tranh đoạt."

Hai người từ nhỏ học cùng trung học, không cùng lớp nhưng cùng trường, tính cách hợp, cùng sở thích, lại đều là gay, cả hai giúp đỡ nhau trưởng thành qua đoạn thời kì mê mang, La Duệ là nam sinh điềm đạm tỉ mỉ nhất hắn từng gặp, hơn nữa bộ dạng lại đẹp, gia cảnh lại khá, nếu có thể hắn sẽ liều mạng theo đuổi.

Bất quá nội tâm La Duệ còn bảo thủ hơn nữ hài tử, ánh mắt cũng cao, cho nên tới giờ vẫn chưa yêu ai, hắn tuy rằng luôn chê cười La Duệ, nhưng cũng thật sự rất bội phục.

"Cậu nói tí đi, một năm nay thế nào, công việc thuận lợi không?"

"Vẫn ổn, tớ ở Tụ Tinh học được không ít thứ." Điền Chính Quốc nắm cằm hắn, "Ngày mai đến phòng làm việc, tớ đổi kiểu tóc cho cậu."

"Được.Cậu cũng chưa gặp ai thuận mắt à."

"Không có, nếu không tớ ở chat nhóm la hét làm gì, cậu định giới thiệu ai cho tớ nha."

"Bạn của bạn, đúng rồi, cậu lần trước đăng weibo, thân thích của cậu vào đại học X, tớ với cậu nhận thức lâu như vậy, sao không biết cậu có họ hàng là học bá?"

Điền Chính Quốc thần bí nói: "Đây là biến cố lớn nhất tớ trải qua trong năm nay."

La Duệ trừng lớn mắt: "Như nào?"

"Nhã Nhã, cậu còn nhớ không?" La Duệ cơ hồ biết mọi chuyện của hắn, cho nên đối với Nhã Nhã hẳn là cũng có ấn tượng.

"Chị cậu, nhớ rõ a." La Duệ thật cẩn thận nói, "Các cậu không phải không liên hệ sao."

Điền Chính Quốc mím môi: "Đoạn thời gian trước nàng qua đời."

"A, sao lại thế này."

"Cụ thể tớ không muốn nói, tóm lại, nàng lưu lại một đứa con. . . . . ." Điền Chính Quốc tránh nặng tìm nhẹ đem mọi chuyện nói một lần.

La Duệ kinh ngạc nói: "Mười lăm tuổi a, lớn như vậy ."

"Đúng vậy, chị của tớ cũng không lớn hơn tớ bao nhiêu."

"Cô ấy để cho cậu ba trăm vạn cùng một ngôi nhà, thật có lòng."

Điền Chính Quốc thở dài một hơi: "Sớm biết có ngày này, tớ trước kia. . . . . ."

La Duệ sờ sờ đầu của hắn: "Đừng khổ sở, đây cũng không phải chuyện cậu có thể đoán trước."

"Dù sao, tớ cùng Kim Thái Hanh ở chung lâu như vậy, nó thật sự là đứa trẻ hoàn mỹ, cảm giác tựa như hơn cả thân nhân, hôm nào giới thiệu các cậu làm quen."

"Đi a. Bất quá. . . . . ." La Duệ chớp chớp mắt nói, "Nghe cậu miêu tả, đứa nhỏ này vừa cao lại suất, cậu không sợ chính mình kiềm chế không được à."

Điền Chính Quốc ảo não chà xát tóc: "Tớ nói với cậu, có mấy lần ta. . . . . . cũng không biết nó cố tình hay vô ý, tớ là gay, nó có vài hành động thực làm cho tớ chịu không nổi. Ví dụ tập thể dục, mỗi ngày sáng sớm nó đều đi chạy bộ, người khác chạy đều mặc quần thể thao phổ thông, đây á không đâu, đây mặc hẳn quần điền kinh chuyên nghiệp, cái loại quần bó sát người ý!

La Duệ "Đệt" một tiếng.

Điền Chính Quốc mạnh gật đầu: "Đúng vậy, chính là cái loại quần bó sát người, đường cong đùi mông toàn bộ nhìn rõ hết, có đôi khi nơi đó. . . . . . cũng, cũng có thể nhìn ra, nó một chút tự giác cũng không có, tớ lại ngại bảo hắn, xấu hổ muốn chết."

La Duệ lắc lắc đầu: "Cậu chịu khổ rồi Cục Cưng."

Những lời này Điền Chính Quốc không người trải lòng, lúc này mới được trào dâng, muốn ngừng không được, đành chua xót nói: "Tuy rằng tớ sẽ không có ý gì với một tiểu hài nhi, nhưng thử hỏi với một kẻ trời sinh đã cong, một mỹ thiếu niên vừa cao vừa suất cả ngày lắc tới lắc lui trước mặt, tớ. . . . . . lòng tớ thật cay đắng."

"Mau mau mau, cho tớ xem ảnh chụp."

Điền Chính Quốc mở di động, tìm tới ảnh hai người chụp chung, có chút đắc ý nói: "Đây."

"Uầy, hảo soái!" La Duệ mũi cơ hồ dí sát vào màn hình.

"Cậu đã hiểu đi."

La Duệ ý vị thâm trường gật đầu lia lịa: "Đã hiểu, đổi lại là tớ, cũng muốn tâm viên ý mã."

"Phù. . . . . . nói với cậu xong tớ dễ chịu hơn, bằng không nghẹn chết tớ."

"Bất quá. . . . . ." La Duệ nheo mắt, "Các cậu dù sao không có quan hệ huyết thống, nó đối tốt với cậu như vậy, người lại hoàn mỹ, tuy rằng hắn hiện tại vị thành niên, nhưng chỉ kém bốn tuổi. . . . . ."

"Fuck!" Điền Chính Quốc một phen che cái miệng của hắn, kinh hách nói, "Mẹ nó ,cậu còn nói lung tung, tớ cưỡиɠ ɠiαи cậu."

La Duệ kéo tay hắn ra: "Chột dạ hả, tớ không tin cậu cho tới bây giờ chưa nghĩ tới."

Điền Chính Quốc hít sâu một hơi, biểu tình trở nên nghiêm túc, "Nói không có ý da^ʍ là tớ giả đứng đắn, nhưng là chúng tớ tuyệt đối không có khả năng. Hắn là huyết mạch duy nhất của Nhã Nhã trên đời này, Nhã Nhã phó thác hắn cho tớ, tớ coi như là cậu của hắn, tớ muốn nhìn hắn trưởng thành, cưới vợ sinh con, có cuộc sống bình an, một đời hoàn mỹ, tuyệt đối không thể cong."

"Cong hay không ,cậu nói là được à, người nếu có thể tự định đoạt, tớ liền hy vọng mình là nữ."

"Tóm lại cậu đừng nói bừa, nó xem tớ là thân nhân, tớ cũng coi nó thân nhân, không hơn."

La Duệ cười cười: "Mặc kệ thế nào, vẫn chúc mừng cậu, nhiều thân nhân cũng không phải chuyện xấu."

"Đương nhiên. Đúng rồi Mẹ Nhỏ, cậu dạy tớ làm bánh ngọt đi."

"CẬU ? Cậu nghĩ muốn đập phòng bếp nhà ta à."

"Nói linh tinh, tay chân tớ rất khéo léo. Sắp sinh nhật 16 tuổi của Thái Hanh, tớ muốn tự tay làm bánh gatô cho nó."

"Cậu keo kiệt thế, sao không mua quà sinh nhật như bao người khác."

"Ai nha mua rồi! Mua một đôi giày thể thao, mẹ nó bằng cả tháng tiền lương đấy. Tớ phí hết tâm huyết nghĩ muốn tặng gì đó đặc biệt, nhưng không nghĩ ra được nó cần cái gì, giày có thể sử dụng hàng ngày, hẳn là không thành vấn đề, tớ còn muốn tự tay làm quà tặng, vừa lúc cậu về, dạy tớ làm bánh đi."

"Thôi cứ để tớ làm, rồi cậu nói chính cậu làm là được."

"Không được, không có thành ý, tớ phải tự làm."

La Duệ trợn trắng mắt lườm hắn: "Già mồm cãi cố."

" Cậu dạy hay không, không dạy tớ cưỡиɠ ɠiαи cậu."

"Dạ dạ có dạy." La Duệ nhớ tới cái gì, "Đúng rồi, cậu lần trước trong điện thoại có oán giận với tớ về tiện nhân đồng sự, mi thu phục được không đấy."

"Tớ không thu phục, chính hắn tự tìm đường chết, đem chính mình thu phục ." Điền Chính Quốc kể chuyện Luca cho La Duệ.

"Thực xứng đáng, thống khoái."

Điền Chính Quốc cười nói: "Đúng vậy. Đúng rồi, tớ gần đây còn trải qua hai chuyện kỳ quái, nhưng đều đặc sắc, cậu nghe xong nhất thiết không được nói với ai."

"Yên tâm đi, cậu cho là tớ cũng bát quát như cậu hả."

Điền Chính Quốc vẻ mặt thần bí mà đem chuyện chồng cũ Tuyết Lê cùng La tổng đều nói cho La Duệ.

Việc này hắn không thể nói lung tung, nhưng tính hắn là kiểu không nín được, chỉ có La Duệ là đối tượng hắn có thể toàn tâm tín nhiệm.

La Duệ nghe xong lúc sau, nửa ngày cười toe tóe, hắn cảm thán nói: "Chính Quốc, cậu thật sự là sát tinh."

"Đệt, cậu có ý gì."

"Tớ là nói giữa cậu với bọn họ, cậu không phát hiện sao, người khiến cậu không thoải mái, trong khoảng thời gian này đều xui xẻo, vậy cậu được xem là gì, có võ thần hộ thể?"

Điền Chính Quốc ngây ngẩn cả người.

Cái La Duệ nói, sao hắn lại chưa nghĩ tới nhỉ?
--

_Hết chương 22_

Chính Quốc với La Duệ thường gọi nhau Mẹ Nhỏ – Cục Cưng, có đôi khi sẽ tráo đổi 2 cách gọi này cho nhau, nên mình sẽ viết hoa cả 2 cụm này.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co