Truyen3h.Co

Heritage Additives

38

ashnaotter


🦦

Kim Thái Hanh gật gật đầu: "Được."

Điền Chính Quốc nhìn Kim Thái Hanh làm bộ không có gì nhưng lại như có điều muốn nói, càng thêm thượng hoả, hắn vốn tính tình còn có chút nóng nảy, lúc này thật sự nhịn không được: "Quên đi, em muốn nói cái gì thì nói đi."

Kim Thái Hanh cười cười: "Em quả thật không nên hoài nghi bạn của anh."

"Không phải em đã nghi rồi sao, muốn nói đã nói, nghẹn trong lòng em khó chịu, anh cũng khó chịu."

Kim Thái Hanh thản nhiên nhìn hắn: "Làm sao vậy, hôm nay nóng nảy thế, tâm trạng không tốt à."

Điền Chính Quốc thật khó chịu, cào cấu tóc.
"Bất luận như thế nào, em đều vì bảo hộ anh, em hy vọng anh. . . . ."

"Đừng nói vì nghĩ cho anh!" Điền Chính Quốc kêu lên, "Đừng nói Lê Sóc cùng La Duệ không có ý kia, cho dù có, anh cũng để hai người họ tìm hiểu nhau, em luôn nói là vì bảo hộ anh, bảo hộ anh, cách em bảo hộ anh cũng quá quỷ dị đi, người bình thường sẽ làm thế à! Nếu, nếu La Duệ thật sự đoạt đối tượng của anh, em vì bảo hộ anh cũng sẽ đối hắn làm ra cái gì sao? !"

Kim Thái Hanh dừng một chút, chậm rãi quay đầu đi, híp mắt nhìn Điền Chính Quốc: "Chính Quốc ca, anh đang nói cái gì?"

"Em cũng không phải chưa làm qua, La tổng, còn có. . . . . ." Điền Chính Quốc nhất thời im tịt.

"Còn có. . . . . . ?" Kim Thái Hanh nhẹ nhàng gợi lên một bên khóe môi, "Có phải anh đã biết cái gì, hay là nghe nói gì đó."

Điền Chính Quốc nắm chặt nắm tay: "Không có gì, nhưng là chuyện La tổng. . . . . . Người bình thường sẽ không làm như vậy."

"Anh là nói em không bình thường à." Kim Thái Hanh hạ tầm mắt, "Có đôi khi, em cũng không xác định được việc mình làm có bình thường không, em. . . . . . Không bình thường sao?"

Điền Chính Quốc nhìn Kim Thái Hanh vẻ mặt như chịu đau, nhất thời khí thế liền nhuyễn xuống: "Này. . . . . . Dù sao em làm là không đúng, rất nhiều việc. . . . . . đều không đúng."

Kim Thái Hanh đột nhiên ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt Điền Chính Quốc: "Gần đây anh đã gặp Tuyết Lê?"

Điền Chính Quốc cả kinh, môi run run một chút, ánh mắt Kim Thái Hanh giống như có thể nhìn thấu hết thảy, làm cho hắn có chút không dám nhìn thẳng.

Hắn không dám thừa nhận, cũng không dám phủ nhận, bởi vì hắn biết Kim Thái Hanh sẽ sớm đoán được.

Quả nhiên, Kim Thái Hanh nhìn thấy vẻ mặt của hắn liền gật gật đầu: "Xem ra đã gặp."

Điền Chính Quốc run giọng nói: "Đúng, đã gặp, em có lời gì muốn nói không."

Kim Thái Hanh nghiêng đầu nghĩ nghĩ: "Người đàn ông kia không phải là đáng đời sao?"

Điền Chính Quốc bật dậy: "Đúng, hắn là đáng đời, hắn đáng đời cũng nên do cảnh sát bắt, ông trời bắt, em như thế nào có thể. . . . . ."

Kim Thái Hanh nở nụ cười: "Em không tin cái gì cảnh sát, cái gì quỷ thần, nếu muốn đạt thành một việc, tốt nhất hẳn là cầu sức chính mình."

"Em, em không lo sợ gì à, hắn chính là đã chết."

"Hắn đã chết thì liên quan gì em." Kim Thái Hanh bình tĩnh nói, "Em chỉ là chỉ cho Tuyết Lê một con đường, còn lại là chính chị ta đi, em đã giúp nàng một đại ân, còn trừng phạt kẻ đã đánh anh, còn diệt trừ một tội phạm cho xã hội, em làm sai chỗ nào."

Điền Chính Quốc khϊếp sợ nhìn Kim Thái Hanh.

Kim Thái Hanh nói tựa hồ không có sai, chính là người bình thường không ai biểu dương việc như vậy, quan trọng hơn, Kim Thái Hanh làm ra chuyện quá mức u ám, làm cho hắn cảm thấy bất an!

Kim Thái Hanh đi tới, mềm giọng nói: "Chính Quốc ca, anh đừng nhìn em như thế, em không phải người xấu, em chỉ là muốn giúp anh."

Kim Thái Hanh đưa tay muốn chạm mặt Điền Chính Quốc.

Điền Chính Quốc phản xạ có điều kiện hất tay Kim Thái Hanh, trong ngực kịch liệt phập phồng.

Kim Thái Hanh ngẩn người, ánh mắt tối sầm xuống.

Điền Chính Quốc nói giọng khàn khàn: "Kim Thái Hanh, anh càng ngày càng không nhìn ra em, cũng có thể do anh từ đầu chưa từng hiểu rõ em."

Hắn nắm lên áo khoác, "Tự em bình tĩnh vài ngày đi, anh đi về trước."

Hắn không có biện pháp lại đối mặt Kim Thái Hanh, hắn sợ chính mình nói ra lời khiến mình hối hận, làm ra cái chuyện khó cứu vãn.

Kim Thái Hanh kéo cổ tay hắn: "Đừng đi."

"Buông ra! Nếu em thấy mình không hề sai, anh còn có gì để nói với em? Thì ra lần trước em nhận sai, chỉ cho có lệ à, nếu không phải anh tự biết được, em còn muốn gạt anh tới khi nào!" Điền Chính Quốc dùng sức muốn tránh tay Kim Thái Hanh, nhưng Kim Thái Hanh lại túm càng chặt, thậm chí làm cho hắn cảm thấy cổ tay có chút đau nhức, hắn hoàn toàn nổi giận, đạp Kim Thái Hanh một cước, "Buông ra!"

Kim Thái Hanh một phen giữ chặt bả vai Điền Chính Quốc, lật người hẳn trở về, chân hai người quấn chung một chỗ, lôi kéo lẫn nhau, song song ngã ra sau, ngã xuống thảm da dê thật lớn trên giường.

Kim Thái Hanh đè trên người hắn, từ trên cao nhìn xuống, hơi thở hai người đều có chút dồn dập.

Điền Chính Quốc chịu không nổi không khí quỷ dị này, muốn đẩy Kim Thái Hanh ra, Kim Thái Hanh cầm cổ tay hắn ép chặt trên thảm, mi mày nhíu chặt, vẻ mặt cứng ngắc, tựa hồ đang khắc chế cảm xúc nào đó muốn tiết ra ngoài.

Điền Chính Quốc nhìn mặt Kim Thái Hanh gần trong gang tấc, khẩn trương đến hô hấp đều rối loạn, hắn cả giận nói: "Cậu mau buông anh ra! Không là anh đánh!"

Kim Thái Hanh tới gần hắn hơn, nhỏ giọng nói: "Anh không nghe em giải thích à."

"Mẹ nó không phải cậu đã giải thích rồi sao! cậu nói ' em làm sai chỗ nào! '"

"Đấy là cáu thôi." Kim Thái Hanh nói, "Mặc kệ thế nào, chỉ cần thấy anh giận là em biết mình sai rồi."

Điền Chính Quốc thở hổn hển nói: "Này mẹ nó là nói cái quỷ gì, anh tớ thật sự không còn cách nào câu thông với cậu, buông! Anh về nhà!"

Kim Thái Hanh nhìn hắn, hai mắt chậm rãi đỏ lên: "Anh chán ghét em."

". . . . . . Không phải."

Kim Thái Hanh hức một tiếng, chậm rãi buông lỏng người, cả người đè lên Điền Chính Quốc, tựa đầu chôn ở gáy hắn, nhỏ giọng nói: "Em không biết phải sống tốt với anh bằng cách nào, mới trước đây, cạnh em chỉ có một bảo mẫu chăm nom sinh hoạt, bà không nói chuyện, từ khi mười hai tuổi, em chỉ còn một mình đi tới đi lui, giờ mới có anh, em nghĩ cố gắng đối tốt với anh, để anh ở bên em thấy vui vẻ, cảm thấy được an toàn, như vậy anh sẽ không bỏ em đi, sẽ không giống. . . . . . như mẹ vậy."

Kim Thái Hanh nói xong, nước mắt liền chảy, "Nhưng em vẫn làm không tốt."

Kim Thái Hanh bộ dáng đau lòng muốn chết, làm cho tâm Điền Chính Quốc cũng thắt lại, tính hắn ăn mềm không ăn cứng, nhất thời liền cảm thấy có chút không biết làm sao, cà lăm nói: "Kim Thái Hanh, em rất tốt với anh, điểm này em vẫn làm được tốt lắm. Anh không hề chán ghét em, anh cũng không nói sẽ rời bỏ em, em làm sai, chỉ cần em sửa. . . . . . Chỉ cần em sửa lại, anh sẽ không cáu giận với em, em không biết sống chung với người khác thế nào, không biết như thế nào đúng, làm như thế nào sai, anh sẽ dạy em. Anh ban đầu còn nghĩ, em thông minh như vậy, còn nhỏ đã thành thục như vậy, không cần anh dạy gì, cũng chăm sóc không nổi em, hiện tại anh nghĩ, ít nhất anh có thể dạy em đối đãi người khác thế nào là đúng, này có thể mới là ý nghĩa chân chính của người giám hộ."

Kim Thái Hanh lắc lắc đầu: "Em biết anh sợ hãi em, anh thấy em không được bình thường, anh không cần miễn cưỡng phải quan tâm em, em có thể chăm sóc tốt chính mình."

Điền Chính Quốc nhịn không được ôm lấy hắn, vuốt ve đầu tóc của hắn, lòng tràn đầy khó chịu: "Em đừng khóc, anh quá lời, anh quả thật có điểm nóng nảy. Về sau em không bao giờ được làm chuyện như thế, mặc kệ anh gặp khó khăn cỡ nào, chúng ta phải giải quyết thỏa đáng, mọi việc phải theo thương lượng với anh, việc trước kia anh không trách em, nhưng em không thể lại làm cho anh thất vọng nữa."

Kim Thái Hanh nức nở nói: "Được, em không bao giờ làm thế nữa, anh đừng bỏ em, em chỉ có anh."

Điền Chính Quốc đau lòng nói: "Sẽ không, tuyệt đối sẽ không."

Hắn trong lòng thở dài một tiếng, tràn ngập nan giải.

Kim Thái Hanh tựa như một ngoan đồng (đứa trẻ bướng bỉnh), chẳng qua điểm ngớ ngẩn ở Kim Thái Hanh hoàn toàn khác với các thiếu niên đang trưởng thành khác, nhưng càng làm cho đầu người đau, đứa trẻ làm sai ở tuổi này, vẫn có thể cứu vãn, Điền Chính Quốc cảm nhận được một loại sứ mệnh cùng tinh thần trách nhiệm trào dâng, quả nhiên đây mới là trách nhiệm của người giám hộ mà hắn nên làm.

Hai người an ủi lẫn nhau trong chốc lát, Điền Chính Quốc mới ý thức được tư thế này thật sự rất không ổn, có chút ngượng ngùng đẩy Kim Thái Hanh ra: "Anh đi rửa cái mặt."

Kim Thái Hanh gật gật đầu: "Em đi hâm nóng cơm chút nhé."

Hắn bưng hai cái khay đi xuống lầu.

Tới phòng bếp, hắn đem đồ ăn bỏ vào lò vi sóng, sau đó nhẹ nhàng lau đi nước mắt trên mặt, lấy điện thoại ra, kết nối một cuộc gọi.

"Uy." Điện thoại đầu bên kia thanh âm trầm thấp mà dè dặt.

Bi thương mới rồi như bị tẩy sạch, ở trên mặt Kim Thái Hanh ngay cả nửa điểm dấu vết cũng tìm không ra, hắn mặt không cảm xúc, hai mắt lạnh như băng mà âm trầm, như nước sông tháng hai, lộ ra hàn ý táo bạo: "Đẩy nhanh tiến độ."

Điền Chính Quốc nói, "Tớ sắp khống chế không được hắn."
--
Ngày đó buổi tối, hai người hàn huyên rất nhiều, Điền Chính Quốc cẩn thận hỏi chuyện hồi nhỏ của Kim Thái Hanh, thấy chỉ là vài đoạn ký ức đứt đoạn, hoàn toàn không đủ để miêu tả một phần trăm thơ ấu cô tịch của Kim Thái Hanh, hắn càng nghe, lại càng lấp đầy thương hại với Kim Thái Hanh, mặc dù Kim Thái Hanh làm chuyện khác người, hắn lại ngược lại càng thêm không bỏ xuống được thiếu niên này.

Từ nhỏ đến lớn, Điền Chính Quốc đều dưới sự che chở của cha mẹ lớn dần, nhưng tính hẵn cũng khăng khăng thích che chở người khác, tỷ như La Duệ, Tiểu Ngải, tỷ như Kim Thái Hanh, càng là người cần đến hắn, hắn càng để tâm, ở bên sâu trong lòng, hắn hưởng thụ cảm giác làm 'đại ca', khi hắn phát hiện Kim Thái Hanh cũng không thành thục hoàn mỹ như mặt ngoài, cũng sẽ mờ mịt, cũng sẽ phạm sai lầm, cũng có lúc cần hắn dẫn đường cùng trợ giúp, càng thêm kích phát lòng làm 'đại ca' của hắn.

Điền Chính Quốc quyết định, nhất định phải cho Kim Thái Hanh đầy đủ yêu thương, bù lại Kim Thái Hanh thơ ấu và gia đình thiếu thốn, hắn cảm thấy chỉ cần khai thông cho tốt, Kim Thái Hanh nhất định sẽ có tầm nhìn bình thường, đây nhất định là nguyên nhân chị hắn phó thác Kim Thái Hanh cho hắn nhỉ.

Kiểu người không giấu được lâu như Điền Chính Quốc, một khi nghẹn không nói, sẽ uất ức nghiêm trọng, chỉ khi nào nói ra, sẽ như xé mây nhìn mặt trời.

Chuyện chồng trước Tuyết Lê hắn đã nghẹn gần một tháng, nói hết với Kim Thái Hanh, hắn cảm giác đã dỡ xuống một gánh nặng, cả người đều thả lỏng không ít.
--

Hôm nay, hắn rủ La Duệ đi mua đồ vật này nọ, cũng đem chuyện này nói cho La Duệ.

La Duệ cũng thực thay hắn cao hứng: "Vậy cậu đi Mỹ, cần liên lạc với Kim Thái Hanh nhiều vào, tớ thấy Kim Thái Hanh hiện tại chỉ bám cậu, chỉ nghe cậu nói, chỉ có cậu có thể giúp hắn."

"Đúng vậy, hai chúng tớ mỗi ngày sẽ liên lạc, cố gắng duy trì trong thời gian nhất định hai đến ba lượt điện thoại."

"Hai người các cậu so ra còn giống người yêu hơn Lê Sóc đấy."

"Kháo." Nhớ tới Lê Sóc, Điền Chính Quốc có chút khó chịu, "Dẹp đi, tớ với Lê Sóc mới không phải người yêu, chúng tớ chỉ là hôn một cái, trừ lần đó ra không có gì hơn."

"Tớ biết cậu rất buồn bực, nhưng cậu không nên vì thế mà có nhận định về Lê Sóc. Hắn lớn hơn cậu, suy nghĩ mọi thứ chín chắn hơn, vả lại lối suy nghĩ cũng sáu bảy phần theo kiểu Tây, không cùng một kiểu với chúng tớ, cậu cũng nên thường xuyên liên lạc với Lê Sóc, tớ cảm giác các cậu có thể tu thành chính quả đấy."

"Tu thành chính quả kiểu gì chứ."

La Duệ hắc hắc hắc cười: "Ít nhất có thể chấm dứt kiếp sống xử nam."

"Cái này thật ra lại không khó." Điền Chính Quốc bĩu môi, "Lần trước hắn nói quả thật khiến tớ cực thất vọng, nhưng giống như cậu nói, hắn đâu có gì sai, cũng như hắn nói, thuận theo tự nhiên đi, tớ ở Mỹ cần làm gì cứ làm, nếu gặp được người hợp, thì cứ chiến thôi, dù sao. . . . . . Hắn cũng không có ý định chờ tớ."

La Duệ sờ sờ đầu Điền Chính Quốc: "Giống như hắn nói, cậu là tự do."

Hai người mua một đống lớn đồ vật này nọ, đồ ăn, đồ mặc, đồ sinh hoạt, cuối cùng thiếu chút nữa xách không nổi.

La Duệ oán giận nói: "Cậu đây là xuất ngoại hay là nhà quê lên tỉnh hả, mang nhiều đồ thế này làm gì!"

"Tớ sợ bên kia giá cao thôi."

"Nếu vượt quá cân nặng thì giá cũng cao còn gì."

"Ồ, suýt quên. . . . . . thế bắt xe đem về nhà tớ vậy."

"Từ nơi này bắt xe về nhà Cậu cũng xa, Cậu để tạm ở tiệm tớ đã, chờ Thái Hanh tan học qua khiêng giúp Cậu."

"Được thôi."

Hai người xách theo bao lớn bao nhỏ trở về tiệm bánh của La Duệ, ở trong điếm lại gặp một người ngoài ý muốn —— Tôn Ảnh.

Điền Chính Quốc đặt đống đồ xuống, nhíu mày đi qua: "Sao bà lại ở đây?"

Tôn Ảnh dùng ngón tay được chăm tỉ mỉ nắm thìa cà phê, nhẹ nhàng quấy, yếu ớt nói: "Bánh ngọt lần trước không tồi, tôi muốn đến nếm thử chút."

La Duệ cũng đi tới, dùng ánh mắt hỏi Điền Chính Quốc.

Điền Chính Quốc biết bà sẽ không nhận, hỏi thẳng: "Bà tìm tôi làm gì."

"Có một số việc định tâm sự với cậu, đồng ý không?"

Điền Chính Quốc đối La Duệ nói: "Cậu bận gì làm đi, không cần để ý tớ."

La Duệ gật gật đầu, đem không gian lưu cho hai người, tránh đi chỗ khác.

Điền Chính Quốc ngồi xuống chỗ đối diện Tôn Ảnh, thái độ lạnh nhạt cứng rắn nói: "Bà muốn trò chuyện cái gì, liên quan đến chị tôi?"

"Tôi tìm cậu nói, đương nhiên có liên quan tới chị cậu."

"Nói đi."

Tôn Ảnh cúi đầu sắp xếp từ ngữ một chút, thanh âm trầm thấp nói: "Có lẽ cậu không tin, nhưng tôi với Nhã Nhã tình cảm rất sâu nặng, tôi coi cô ấy như em gái, nhiều năm qua, tôi và cô ấy vẫn nương tựa nhau mà sống."

Điền Chính Quốc cười mỉa: "Bà giới thiệu chị tôi cho đàn ông có tiền, để chị mười tám tuổi lại có con với đàn ông đã kết hôn, cái này gọi là coi như em gái? Nhà mấy người đều đối đãi với anh chị em như thế?"

Tôn Ảnh nắm chặt cốc: "Lúc tôi còn trẻ, tôi vẻ ngoài xinh đẹp, tôi ham ăn lười làm, tự thấy cuộc sống như vậy vừa thoải mái vừa tự tại, tôi cũng đem. . . . . . đem tư tưởng đó áp đặt cho Nhã Nhã, khuyên cô ấy tìm cuộc sống thoải mái bằng cách đấy."

Điền Chính Quốc đập mạnh bàn một cái: "Mẹ nó bà còn có mặt mũi nhắc lại! Làm bà hai cho người ta là lý tưởng bà theo đuổi? !"

Tôn Ảnh thở dài: "Tôi biết, tôi không phải người phụ nữ đàng hoàng, nếu được quay trở lại, tôi sẽ không chọn cuộc sống như vậy, nhưng lúc tôi tầm tuổi cậu, tôi thật sự nghĩ như thế, là tôi đã hại chị của cậu."

"Bà thật sự còn dám nói!" Nếu không phải ngồi đối diện là nữ, Điền Chính Quốc thật muốn cho vài cái bạt tai.

Hắn từ đáy lòng ghê tởm, oán hận Tôn Ảnh, khi chị hắn mười bảy mười tám, tỉnh tỉnh mê mê, thời điểm đối xã hội hoàn toàn không có một chút phòng bị, là Tôn Ảnh đưa nàng tới con đường chẳng thể quay đầu, ngoài ba mươi đã hương tan ngọc nát, hắn nguyền rủa người đàn bà này!

Tôn Ảnh lại cúi đầu!

Điền Chính Quốc nghiến răng nghiến lợi nói: "Tôn Ảnh, mẹ nó bà có rắm mau phóng, tôi không có bao nhiêu kiên nhẫn với bà đâu."

Tôn Ảnh bả vai gầy yếu nhẹ run lên, một lần nữa ngẩng đầu: "Tôi hôm nay tới tìm cậu, là có một chuyện muốn nói cho cậu, chuyện này nghẹn ở trong lòng tôi đã hơn một năm, tôi không dám nói, không thể nói, nhưng hiện tại tôi muốn nói, vì người chị em thân thiết nhất của tôi, tôi không thể ôm bí mật này xuống mồ."

". . . . . . Có ý gì?"

Tôn Ảnh hít hít cái mũi, dùng hết hơi sức nói: "Tôi gần đây mới phát hiện ra bị ung thư gan, sống không được bao lâu nữa."

Điền Chính Quốc cả người sững sờ.

"Đây là báo ứng thôi, tôi thừa nhận." Tôn Ảnh vất vả cười, "Trước lúc chết, nếu có thể, tôi còn muốn làm gì đó cho Nhã Nhã."

"Bà rốt cuộc muốn nói gì với tôi."

Tôn Ảnh nhìn Điền Chính Quốc, hạ giọng, từng chữ từng chữ nói: "Tôi hoài nghi, Nhã Nhã không phải tự sát."

Điền Chính Quốc trừng mắt, tay để dưới bàn nắm chặt.

"Suốt thời gian dài, tình trạng tâm lý của Nhã Nhã quả thật không tốt, cô ấy có rất nhiều tiền, nhưng tôi cơ hồ không thấy cô ấy cười, cô ấy vẫn sống dưới bóng ma của người đàn ông kia."

"Là..... cha của Kim Thái Hanh?"

Tôn Ảnh gật gật đầu, trên mặt hiện ra một tia sợ hãi: "Đó là một người rất đáng sợ, ngay cả tôi cũng không biết thân phận thật sự của hắn, Nhã Nhã rất sợ hắn, nhưng vì đứa con, không ngờ lại là con trai, cho nên cô ấy không thể thoát khỏi người đàn ông kia, nhiều năm đó, cô ấy vẫn sống trong sợ hãi cùng đau khổ."

"Người đàn ông kia rốt cuộc là làm nghề gì?"

"Không nói rõ được, hắn ở mặt ngoài là kinh doanh, nhưng sau lưng. . . . . ." Tôn Ảnh hít mũi, "Hắn thực thần bí, rất ít lộ diện, hắn khống chế Nhã Nhã, bắt Nhã Nhã vì hắn làm một ít chuyện khó nói, tiền bọn họ có được không phải đường đúng đắn, Nhã Nhã dè chừng hắn, cũng chỉ có thể thuận theo."

Điền Chính Quốc nghe cả người rét run: "Vậy bà vì cái gì cho rằng, chị của tôi không phải tự sát."

"Bởi vì Nhã Nhã mặc dù rất đau khổ, nhưng cô ấy rất thương đứa con. Tôi không thể tin, cô ấy sẽ bỏ lại con trai một mình, như vậy có nghĩa là, Kim Thái Hanh sẽ phải một mình đối mặt người đàn ông kia."

"Bà đoán vậy, là vô căn cứ." Điền Chính Quốc cảm giác từng trận hoảng hốt đập vào tâm, hắn không muốn tiếp nhận kết quả này, hắn thà rằng Nhã Nhã là tự sát, cũng không . . . . .

"Còn có một nguyên nhân." Tôn Ảnh căng thẳng nhìn nhìn trái phải, "Vài lần cuối gặp Nhã Nhã, cô ấy nói nhanh thôi cô ấy sẽ thoát khỏi người đàn ông kia, ông ta rốt cuộc không thể quấy rầy hai mẹ con bọn họ. Tôi hoài nghi cô ấy nắm giữ nhược điểm gì đó của ông ta, nhưng nếu cô ấy uy hϊếp ông ta, nguy hiểm nhất chính là cái mạng."

Điền Chính Quốc hít sâu một hơi, tầm mắt có chút rã rời, không biết nên phản ứng gì, hắn lẩm bẩm nói: "Bà vì sao phải nói với tôi mấy lời này? Bà biết rõ tôi không năng lực, chẳng thể đi xác minh, tôi còn có mẹ tôi, còn có Kim Thái Hanh. . . . . ." Hắn tình nguyện không biết, hắn tình nguyện coi tất cả là Tôn Ảnh một bên đoán già đoán non.

Tôn Ảnh mắt ửng đỏ nói: "Tôi biết, nhưng tôi cũng sắp chết rồi, tôi không muốn chuyện này vĩnh viễn mai táng cùng tôi, cho dù giờ cậu không có năng lực làm được gì, ít nhất tôi hy vọng cậu nhớ kỹ, nhớ kỹ chị cậu có thể là do người đàn ông kia hại chết, tôi không muốn cô ấy chết không minh bạch."

Điền Chính Quốc cắn răng nói: "Tôn Ảnh, mẹ nó bà là đồ đàn bà ác độc!"

Nước mắt Tôn Ảnh theo hai má chảy xuống dưới.

Điền Chính Quốc cúi đầu, dùng sức chà xát tóc, sau một lúc lâu, mới buồn bã hỏi: "Kim Thái Hanh biết không?"

Tôn Ảnh lắc đầu: "Tôi không nói cho cậu ấy."
"Không được nói cho nó, mang theo bí mật này đi tìm chết đi."

"Tôi sẽ không nói cho cậu ấy, tôi không muốn đắp thêm mẫu thuẫn giữa cậu ấy với người đàn ông kia."

Điền Chính Quốc nhớ tới ảnh chụp cắm đầy mũi tên, hắn biết Kim Thái Hanh hận người kia: "Kim Thái Hanh với người kia không có liên quan gì, thằng bé hiện tại rất khá, đừng quấy rầy nó."

Tôn Ảnh lắc đầu: "Chính Quốc, cậu quá ngây thơ rồi, cậu ấy là con của ông ta, bọn họ vĩnh viễn đều liên quan."

"Kim Thái Hanh quá nhỏ, cho dù có một ngày nó phải biết, cũng không phải lúc này."

"Không, không cho Kim Thái Hanh biết, cũng không phải bởi vì quá nhỏ, mà là. . . . . . đứa nhỏ kia rất thông minh, tôi lo cậu ấy làm ra chuyện kích động."

Điền Chính Quốc nghĩ đến Kim Thái Hanh, đau lòng càng sâu.

Tôn Ảnh nghĩ nghĩ, nhìn Điền Chính Quốc, thật cẩn thận nói: "Tôi cảm thấy, đứa nhỏ kia cũng rất nguy hiểm, cậu cũng nên. . . . . . để tâm chút."

Điền Chính Quốc thô thanh nói: "Chuyện tôi với Kim Thái Hanh, không cần bà quan tâm, bà về sau đừng tìm tôi nữa."

Tôn Ảnh gật gật đầu.

"Chuyện này bà còn nói với ai? Nói với Tào luật sư chưa."

Tôn Ảnh cứng đờ.

"Bà đã nói?" Điền Chính Quốc truy vấn nói, "Tào luật sư nói như thế nào."

Tôn Ảnh lắc đầu: "Hắn còn dặn tôi không được nói ra ngoài, Tào Hải là người chỉ lo lợi ích cá nhân, hắn sẽ không làm gì đâu. Cho nên tôi muốn nói với cậu, dù sao cậu là thật sự thương Nhã Nhã."

Điền Chính Quốc mờ mịt nhìn khăn trải bàn in hoa, trong đầu vạn từ ngữ, không biết nên kiểm kê ra sao.

Nhưng có một chút hắn thực khẳng định, hắn sẽ đem việc này giấu ở đáy lòng, hắn không thể nói cho Kim Thái Hanh, hắn cũng không dám mạo hiểm đi xác minh cái gì, hắn chỉ hy vọng Nhã Nhã trên trời có linh thiêng, có thể phù hộ chính đứa con của mình, khỏe mạnh, bình an lớn dần.

Rất nhanh, đến giữa hè, hộ chiếu của Điền Chính Quốc, vé máy bay, hành lý đều đã chuẩn bị thỏa đáng.
--

Hắn trong thời gian này cùng đồng nghiệp ăn cơm chia tay, dành thời gian nói tạm biệt với La Duệ, Lê Sóc, hắn còn bồi Kim Thái Hanh cả ngày, hai người ha ha chơi game, giống như mọi ngày, nhưng một nỗi buồn không tên vẫn vắt ngang giữa hai người, bọn họ có muốn cũng không thoải mái cho được.

Hai người không nói tạm biệt gì, dù sao thời gian một năm cũng không tính dài, Kim Thái Hanh thì dặn hắn vài câu, bảo hắn chăm sóc tốt bản thân, Điền Chính Quốc phát hiện, trừ mẹ, Kim Thái Hanh là người khiến hắn luyến tiếc nhất, nhất là sau khi hắn biết Kim Thái Hanh rất cần hắn quan tâm, quả thực có loại cảm giác chim già rời tổ, phiền muộn không nỡ bỏ con nhỏ.

Ngày đó rời khỏi nhà Kim Thái Hanh, Điền Chính Quốc ra khỏi cửa cảm giác như muốn khóc, đồng thời cũng nhịn không được muốn cười nhạo chính mình.

Vài ngày cuối trước khi đi, hắn thành thành thật thật ở nhà quanh quẩn bên mẹ, Thái Hanh như cũ vẫn duy trì tin nhắn cùng gọi điện cho hắn.

Một buổi sáng trời trong nắng ấm, Điền Chính Quốc ngồi trên máy bay, bay tới một đất nước xa lạ.
---
Hết chương 38

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co