Truyen3h.Co

Heritage Additives

98

ashnaotter

🦦

Truyền dịch hai ngày, Điền Chính Quốc được xuất viện.

Số lần nhập viện trong hai năm này của hắn còn nhiều hơn trong hai thập kỷ trước cộng lại, hắn cảm thấy cuộc sống của mình không thể thảm hại hơn được nữa..

Sau khi được xuất viện, Điền Chính Quốc quyết tâm phải vận động.

Hắn chưa bao giờ cảm thấy cơ thể yếu ớt thế này, ngày nào đầu óc cũng choáng váng, cả người vô lực.

Cho dù chỉ là xuống lầu ném rác lúc đi lên cũng bắt đầu thở hổn hển, ăn không ngon, ngủ không yên, cứ tiếp tục thế này chắc hắn toi sớm mất.

Qua đôi mắt của mẹ mình, hắn có thể nhận ra trạng thái bây giờ của mình tệ đến thế nào .

Hắn không muốn làm mẹ lo lắng hơn.

Khi biết hắn muốn vận động, Phùng Nguyệt Hoa rất vui.

Bà ngay lập tức làm hai thẻ tập thể dục, nói sẽ cùng hắn tập thể dục.

Rõ ràng là bà không yên tâm để con trai rời khỏi tầm mắt.

Điền Chính Quốc cố gắng tập thể dục mỗi ngày, ngủ sớm, ăn nhiều hơn và uống thuốc đúng giờ, giống như hồi hắn điên cuồng tập thể hình ở Bằng Thành.

Một khi cơ thể đã mệt mỏi thì rất khó để suy nghĩ bậy bạ.

Hắn thấy phương pháp này khá tốt.

Một ngày nọ sau khi trở về từ phòng tập thể dục, Điền Chính Quốc đi tắm, mệt mỏi nằm thẳng xuống giường.

Đầu óc hắn đầy rối bời, tự dưng không thể nhớ nổi những gì hắn đã làm trong khoảng thời gian này.

Đúng vậy, hắn đã làm gì?

Ăn, ngủ, vận động, rồi?

Không có gì, hắn không nhớ bất cứ điều gì, nhưng cũng không có gì đáng nhớ, điều duy nhất khiến hắn nghĩ đi nghĩ lại chính là lần đó ở công viên ...

Điện thoại vang lên. Điền Chính Quốc cầm lấy chiếc điện thoại mới mua, nhấn nghe: "A lô?"

"Xin chào, là hắn Điền ạ?"

"Vâng, ai vậy?"

"Tôi đến từ đội ngũ vệ sinh của công viên núi X."

Điền Chính Quốc ngẩn ra: "Xin chào ...?"

"Hôm nay khi chúng tôi tổng vệ sinh thì có tìm thấy một cục sạc dự phòng, bên trên có chữ viết tắt tiếng Anh là WXH, lật lại hồ sơ thì tên của ngài là tương đối phù hợp."

"Ồ, là của tôi."

"Vậy khi nào ngài có rãnh rỗi thì hãy tới lấy nhé."

"Được rồi, cảm ơn."

Khi bên kia chuẩn bị cúp máy, Điền Chính Quốc như nhớ ra chuyện gì đó, ngăn lại: "Chờ đã."

"Có chuyện gì vậy?"

"Mẹ tôi nói rằng hôm ấy đã có người đưa tôi đến trạm y tế, đó là ai vậy?"

"Tôi không rõ, hôm đó không phải là ca trực của tôi."

"Anh có thể hỏi giúp tôi được không?"

"Ngài đợi một chút."

Điền Chính Quốc bất giác ngồi dậy, bàn tay căng thẳng bấu lấy góc bàn.

Một lúc sau, một người đàn ông lớn tuổi trả lời điện thoại: "Alo, hắn là vị khách đã té xỉu ngày hôm đó à?"

"Đúng vậy, tôi muốn biết ai đã đưa tôi đến trạm y tế. Tôi muốn cảm ơn người ấy."

"Đó là một chàng trai trẻ đẹp, tôi không nhìn rõ mặt vì hắn ta đeo kính râm, mà hắn ta cũng không để lại phương thức liên lạc nào."

Trái tim của Điền Chính Quốc đập dồn dập, hắn hít sâu và giọng nói bắt đầu run rẩy: "Là người đàn ông trẻ như nào? Cao bao nhiêu? Màu tóc, màu da, giọng nói thế nào, đôi môi có phải hơit...."

"Anh , anh gì ơi." Người đàn ông cắt ngang hắn: "Anh hỏi từ từ thôi được không, mỗi ngày chúng tôi đều làm rất nhiều việc, sao mà nhớ rõ như vậy được?"

"Vâng ..." Điền Chính Quốc cắn cắn ngón tay, buộc mình bình tĩnh lại: "Người đó cao bao nhiêu?"

"Không nói rõ được, dù sao anh ta cũng khá cao."

"Có đặc điểm gì nổi bật không?"

"Không chú ý lắm, mặc áo choàng đen và đeo kính râm, trông khá đẹp trai và có làn da trắng."

Điền Chính Quốc cảm thấy mình không thở nổi nữa, hắn lắp bắp hỏi: "Còn, còn đặc điểm gì nữa không".

Bên kia bắt đầu mất kiên nhẫn: "Thưa anh, tôi thực sự không nhớ, khi nào ngài có thời gian thì hãy đến lấy đồ của mình đi."

Nói xong thì cúp điện thoại.

Điền Chính Quốc ném điện thoại xuống giường,, xoay người bước xuống đất, túm lấy áo khoác rồi lao ra ngoài.

Phùng Nguyệt Hoa đang nói chuyện với Ian, thấy hắn tự dưng chạy ra, bà sợ hết hồn: "Con sao vậy?"

"Mẹ, con để quên sạc điện thoại ở trạm y tế trong công viên. Con đi lấy nó đây."

"Ây dà, một cái sạc thôi mà, không sao."

"Đấy là phiên bản giới hạn ạ, đắt lắm."

"Con lại tiêu linh tinh rồi... Haiz, thôi thôi, con không cần phải đi đâu, bảo những người ở trạm y tế chuyển phát nhanh đến đi."

Điền Chính Quốc cứng họng: "À, con có nói rồi. Mấy người ở trạm y tế thiếu kiên nhẫn lắm, họ nói rằng họ không có rảnh, bảo con tự đi lấy."

"Thật là, vậy mẹ đi cùng con."

"Không cần đâu mẹ, con có thể tự đi mà, con không lái xe, mẹ yên tâm đi."

Phùng Nguyệt Hoa lắc đầu: "Không, mẹ phải đi cùng con." Bà vội vàng nói với Ian mấy câu rồi cúp điện thoại.

Điền Chính Quốc không biết làm sao, đành phải ra ngoài với bà.

Công viên núi X cách nội thành hơn bốn mươi cây số.

Hai người đi tàu điện ngầm trước, sau khi xuống tàu điện ngầm thì bắt taxi, lúc vừa kịp lúc những người trong công viên kia chưa tan làm.

"Mẹ, trạm y tế có mùi khó chịu lắm. Mẹ đợi bên ngoài một lát, để con vào lấy cho."

"Được."

Điền Chính Quốc bước vào trạm y tế, sắp tan việc nên bây giờ chỉ còn hai người bên trong đang lau sàn nhà.

Hai người ngẩng đầu một cái, người đàn ông lớn tuổi "ủa" một tiếng, nói: "Có cần gấp như vậy không? Tôi còn định gọi cho hắn bảo hắn đưa địa chỉ để chuyển phát cho hắn đây."

Điền Chính Quốc gần như quên mất chuyện cái sạc, hắn lo lắng hỏi: "Anh, tôi muốn anh nhớ kỹ những đặc điểm của người đã đưa tôi đến đây ngày hôm đó. Điều này thực sự rất quan trọng với tôi."

"Sao? Anh ta đã tấn công hắn à?"

"Không, anh ơi, anh nói cho tôi biết những gì anh nhớ được đi." Điền Chính Quốc liếc nhìn cây lau nhà, nắm lấy nó: "Anh nói đi, tôi sẽ giúp anh lau cho."

"Ây ây, không cần không cần." Người đàn ông giật lấy cây lau nhà: "OK, để tôi nhớ chút." Ông ta cau mày, suy nghĩ một lúc: "Chiều hôm đó, khoảng ba giờ, lúc đó tôi đang trực thì một người đàn ông bế anh vào. Chúng ta kiểm tra một chút thì thấy không có gì đáng ngại, chỉ là hơi yếu thôi nên để hắn nằm nghỉ trên giường, bảo anh ta ghi danh nhưng anh ta từ chối, chỉ bảo chúng tôi phát thông báo thôi. Trên người hắn chẳng có gì, chắc chắn là có người đi cùng, thế nên khi chúng tôi phát thông báo trên đài thì mẹ hắn tới, mọi chuyện chỉ có thế thôi. "

Trái tim Điền Chính Quốc đập bình bịch: "Vậy vẻ ngoài của cậu ta ..."

"Không phải đã nói với anh rồi hay sao? Hắn ta mặc áo choàng đen, cả người đen xì, đeo kính râm đen to, làn da rất trắng, cơ thể có mùi thuốc khử trùng, cao gầy, trông rất trẻ."

Anh chợt nhớ ra gì đó, "À, khi tôi thấy hắn ta duỗi tay ra thì chỗ cổ tay đang bị băng lại."

"Có thể gọi giám sát viên của công viên tới đấy không? Ở đây cũng có camera chứ ạ?"

Người đàn ông nhìn hắn đầy đề phòng: "Hắn muốn xem camera làm gì, đó không phải là thứ ai cũng có thể xem được đâu."

"Phải làm sao mới có thể xem lại được ạ?"

"Trạm y tế không có camera, nhưng bên ngoài có. Trừ khi có giấy của cảnh sát, nếu không chúng tôi không thể cho du khách xem được."

"Cậu ta, cậu ta đã tấn công tôi." Điền Chính Quốc suýt nữa cắn phải lưỡi, "Lý do này được chứ."

Người đàn ông nhìn hắn thận trọng: "Hắn ài, rốt cuộc hắn muốn làm cái quái gì thế? nếu người đó tấn công hắn thì hãy gọi cho cảnh sát đi, nói với tôi cũng thế thôi. Nhưng tôi nói cho hắn một điề, nói dối với cảnh sát là phải chịu trách nhiệm pháp lý. . "

Điền Chính Quốc thở dài, đập mạnh vào trán, vẻ mặt vô cùng uể oảii.

Người đàn ông lắc đầu một cái, đưa hắn cái sạc: "Đồ của hắn đây."

Điền Chính Quốc lấy sạc.

Cái này là Kim Thái Hanh mua cho hắn.

Hắn nhìn một nó, tầm mắt nhòe đi.

Lúc này, Phùng Nguyệt Hoa bước vào: "Chính Quốc? Sao lâu thế con?"

"Không sao ạ." Điền Chính Quốc đưa lưng về phía bà, dụi mắt, vẫy cái sạc trong tay: "Đây rồi, về thôi."

Hai người đi khỏi trạm y tế không xa thì một cô gái chạy ra khỏi trạm y tế, gọi hắn lại.

Điền Chính Quốc nghi hoặc nhìn cô.

Cô gái kia thở hổn hển vài cái, nói: "Hôm ấy tôi cũng ở đó, tôi có nhớ ra chút chuyện."

Đôi mắt của Điền Chính Quốc mở to: "Cô nói đi."

"Dưới chiếc áo choàng đen mà người đó mặc, có vẻ là một bộ đồ bệnh nhân. Tôi đã nhìn thấy khi hắn duỗi tay ra. Tôi biết bộ quần áo đ, đó là của bệnh viện XX. Tôi đã đi thực tập ở đó khi tôi còn học đại học."

Điền Chính Quốc nắm lấy vai cô, lắp bắp nói "Cảm ơn! Cảm ơn cô!"

Cô gái sợ hết hồn.

Phùng Nguyệt Hoa hơi hoang mang: "Sao thế? Chính Quốc?"

Điền Chính Quốc cố bình tĩnh nóii: "Không có gì. Con chỉ muốn cảm ơn người đã đưa con tới trạm y tế thôi, cho dù không biết người ấy là aii."

"Hầy, cậu ta không để lại phương thức liên lạc ..."

Sau khi trở về nhà thì trời đã tối.

Điền Chính Quốc tự giam mình trong phòng, nhớ lại tất cả thông tin hắn có được ngày hôm nay.

Dường như ngày càng có nhiều thông tin nghi vấn về cái chết của Kim Thái Hanh, đây sẽ không phải là ảo giác của hắn chứ?

Có phải hắn đã suy nghĩ quá nhiều không?

Hắn không thể kìm nén được suy nghĩ của mình, ngày nào mọi chuyện còn chưa sáng tỏ thì ngày ấy hắn vẫn không thể an tâm được.

Đến bây giờ, hắn không thể buông bỏ này được, rốt cuộc ai mới là kẻ tàn nhẫn nhất đây.

Cứ thế mất ngủ tới sáng, Điền Chính Quốc đến bệnh viện xx mà không nói với ai.

Khi đến quầy lễ tân của bệnh viện, hắn hỏi tên của Kim Thái Hanh hoặc Tào Hải nhưng vẫn không có thông tin nào.

Hắn muốn kiểm tra thời gian nằm viện thì y tá đuổi hắn đi.

Sau khi ngây người ở trước quầy lễ tân vài giây, hắn quyết định tự đi tìm. 26 tầng, vô số phòng bệnh, hắn tìm từng phòng một.

Từ khi mặt trời mọc đến khi mặt trời lặn.

Cả ngày hắn chỉ uống hai chai nước, nhưng tiếc là chẳng thu hoạch được gì.

Nản lòng ra khỏi bệnh viện, hắn rút điện thoại di động ra, gọi điện cho một người mà hắn đã nghĩ đời này sẽ không bao giờ gọi lại nữa.

"Alo, Chính Quốc?"

"... Luật sư Tào." Điền Chính Quốc uể oải nói.
Tào Hải rất ngạc nhiên: "Hắn tìm tớ có việc?"

Điền Chính Quốc mím môi khẽ nói: "Cảnh sát nói với tớ rằng thi thể của Kim Thái Hanh và Thường Hồng cho đến nay vẫn chưa được tìm thấy."

"Ừm, chỗ kia có hải lưu, có thể họ đã bị cuốn đi rồi."

"Vậy tại sao thi thể của một số người khác đã được tìm thấy, nhưng chỉ họ là biến mất?"

"Chắc là trùng hợp đi, cũng chỉ tìm được vài .... bộ phận của mấy người đó thôi mà." Giọng nói của Tào Hải nghe có vẻ hơi khó chịu, hắn ta dường như muốn kết thúc cuộc trò chuyện này càng sớm càng tốt.

Điền Chính Quốc im lặng một lúc: "Bây giờ tớ đang ở bệnh viện xx."

Tào Hải như ngừng thở, Điền Chính Quốc nhạy cảm nắm nhận ra.

Hắn vội vàng nói: "Sao thế, anh quen với bệnh viện này lắm à?"

"Ừ, gần nhà tôi."

Điền Chính Quốc nắm chặt điện thoại di động của mình: "Hôm đấy, tôi bị ngất trong công viên, khi tôi mơ mơ màng màng, có một người nào đó đã đưa tôi đến trạm y tế. Người ở trạm y tế nói cho tôi biết người đó cao gầy, rất trẻ, da rất trắng, nhưng mà hắn... "

"Điền Chính Quốc." Tào Hải ngắt lời hắn, giọng nói đầy bình tĩnh: "Hắn muốn nói cái gì?"

Điền Chính Quốc dừng lại, mãi lâu sau, hắn mới trả lời với giọng nói thật thận trọng, nhưng lại tràn ngập sự lên án đầy đau đớn:
"Kim Thái Hanh ... em ấy vẫn còn sống đúng không?"

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co