Chương 2
Ánh mặt trời chiếu vào phòng, rơi trên thân thể một lớn một nhỏ ở trên giường , Phùng Kiến Vũ thỏa mãn duỗi người một cái, không đợi cậu mở mắt ra, tay liền sờ trúng một vật lông xù bên cạnh , cậu giật mình tỉnh lại, nhanh chóng nhảy xuống giường, đợi lúc nhìn rõ , cậu mới thở phào nhẹ nhõm.
Thiếu chút nữa thì quên ngày hôm qua nhặt cái vật nhỏ này về.
Nhưng mà. . . Tại sao ở trên giường? ?
Cậu ôm lấy chó nhỏ , nhìn xem kích cỡ của nó , nhìn thêm chút nữa độ cao của giường , làm sao đều cảm thấy không tưởng tượng nổi, chẳng lẽ sức bật của con chó nhỏ lại tốt như vậy?
Chó con thật giống như còn chưa tỉnh ngủ, đầu nhỏ xù lông nghiêng qua một bên, ánh mắt nửa mở, mặc cho Phùng Kiến Vũ ôm nó từ bên này sang bên kia rồi lại từ bên kia sang bên nọ
"Vật nhỏ, ngươi nói cho ta biết, ngươi làm cách nào lên giường?"
Không để ý tới cậu, ngủ tiếp.
Phùng Kiến Vũ quả thực không nghĩ ra, bất đắc dĩ đem vật nhỏ thả lên trên ghế sa lon, để cho nó ngủ tiếp , sau đó đem gra trải giường và vỏ chăn tháo ra ném vào trong máy giặt quần áo.
Tối hôm qua sợ nó bị bệnh, còn chưa có tắm cho vật nhỏ đâu , như vậy quá mất vệ sinh, hôm nay còn phải nhín chút thời giờ mang nó đi chích ngừa, thật may hôm nay không có lên lớp.
Thu dọn xong phòng, bắt đầu chuẩn bị bữa ăn sáng, nhưng khi mở tủ lạnh ra, Phùng Kiến Vũ liền trợn tròn mắt, cậu nhớ mình đã mua rất nhiều thức ăn a, làm sao mà bây giờ cái gì cũng biến mất, tại sao tủ lạnh lại trống rỗng ? Sau đó thấy bên trong thùng rác có nhiều rất nhiều túi đựng thực phẩm! !
Chẳng lẽ kẽ gian vào nhà? ?
Phùng Kiến Vũ nhanh chóng kiểm tra đồ đạc trong nhà, phát hiện trừ thức ăn, cái gì cũng không mất , vậy không lẽ kẻ gian đi vào chỉ ăn mà không trộm tiền! ! ! ? ?
Vậy cũng không đúng a! !
Túi thịt đông lạnh cũng ở trong thùng rác, coi như là rất đói đi chăng nữa , cũng sẽ không ăn thịt sống đi!
Quỷ dị, quá quỷ dị! !
Phùng Kiến Vũ còn đang chìm trong sợ hãi , thì nhìn thấy cửa phòng bếp thò vào một cái đầu nhỏ, rụt rè nhìn cậu, con mắt tròn vo đáng thương
Cậu đem vật nhỏ ôm lấy , cẩn thận suy nghĩ một chút, sẽ không phải là cái vật nhỏ này ăn chứ ?
Không không không! ! Làm sao có thể! !
Phùng Kiến Vũ dùng sức lắc đầu một cái, loại bỏ cái ý nghĩ này, cậu tình nguyện tin tưởng là mình nhớ lộn, cũng sẽ không tin tưởng là tên tiểu tử này làm.
Dẫu sao. . . Sau thời kiến quốc động vật là không thể thành tinh ! !
Phùng Kiến Vũ ôm chó con đến cửa hàng tiện lợi mua một cái bánh bao , trước khi tính tiền, cậu phát hiện vật nhỏ này đang nhìn chằm chằm chân gò hun khói trên kệ chảy nước miếng, cậu không nhịn cười được, cầm mấy cây rồi tính tiền.
Lúc mở túi chân giò hun khói ra , ánh mắt vật nhỏ cũng tỏa ra lục quang rồi , Phùng Kiến Vũ kinh sợ xoa xoa con mắt, nhìn lại một lần , bất quá chỉ nhìn thấy một đôi mắt đen to tròn nhìn chằm chằm chân giò , cũng không có gì dị thường.
Hoa mắt đi!
Bất quá vật nhỏ này nhìn thấy thức ăn, làm sao chỉ biết chảy nước miếng, sao không ngoắc đuôi a? Thông thường chó nhỏ thấy thức ăn không phải là sẽ đem cái đuôi lắc như trang bị mô tơ sao ?
Quên đi, quản nó chi. . .
Một lớn một nhỏ, một người một chó, ngồi ở băng ghế ở công viên , một người gặm bánh bao khô, một chó vui sướng ăn chân giò hun khói, hình ảnh thật hòa hài.
Mang tiểu tử đi chích ngừa , lại mua một ít đồ dùng của cẩu cẩu , xách bao lớn bao nhỏ về đến nhà, đều đã xế chiều.
Phùng Kiến Vũ cầm ra chậu nhỏ mới vừa mua ,chuẩn bị một chậu nước ấm, đem chó con bỏ vào, vừa mới bắt đầu vật nhỏ này còn chưa thích ứng, ở trong nước đạp không ngừng, sau đó cảm thấy thư thái, liền đem cằm đặt trên mép chậu, nửa hí mắt, thích ý ngâm, chỉ chừa một khỏa đầu nhỏ ở bên ngoài.
Phùng Kiến Vũ cúi đầu nhìn quần áo trên người mình ướt sũng , nhìn lại cái tên đầu sỏ kia , thật là phải bị cảnh tượng này chọc cười, không nghĩ tới vật nhỏ này còn thật biết hưởng thụ ! !
"Ngươi vật nhỏ này, chờ ngươi tắm xong, ta sẽ thu thập ngươi!"
"Ô. . . Ác ô. . ."
"..."
Dù sao cũng ướt, kia liền dứt khoát cùng tắm đi.
Phùng Kiến Vũ đứng dậy trở về phòng thay quầo áo , lại ra sân thượng phơi khăn tắm cậu liếc bầu trời một cái, vốn là trời vạn dặm không mây chợt tối sầm lại , tiếp theo bắt đầu trời gió trời mưa, sấm đánh tia chớp cũng trong khoảnh khắc đó xảy ra.
Mắt thấy trời tối sầm lại , mây đen tối om một mảnh, Phùng Kiến Vũ nhanh chóng đem quần áo phơi trên ban công thu vào , sau đó đem cửa sân thượng khóa chặc, nhìn không giống như là tránh mưa, giống như là đề phòng cướp hơn.
"Cái thời tiết quỷ gỉ ! Cũng may đã về nhà, nếu không lại phải biến thành ướt như chuột lột rồi !" Cậu trề môi khẽ nói đem quần áo cầm trở về phòng, trong lòng vui mừng mình trở về thời gian vừa vặn.
Chờ lần nữa trở lại phòng vệ sinh, mới vừa mở cửa, cậu liền bị cảnh tượng trước mắt làm cho sợ ngây người, cậu kinh ngạc chớp chớp con mắt, nói thầm: Nhất định là cách mình mở cửa không đúng! Nhất định là cách mình mở cửa không đúng! Nhất định là cách mình mở cửa không đúng!
Cậu đóng cửa lại, hít thở sâu nhiều lần, lại mở ra lần nữa, thế nhưng vẫn là thấy cảnh tượng kia ! !
Một nam nhân !
Cường tráng !
Trần trụi!
Ngồi ở!
Trong chậu!
Của con chó nhỏ! ! !
Trầm mặc mấy giây , Phùng Kiến Vũ cảm thấy mình nhất định là trúng tà.
"A a a a a a a a a a a a a a a a a a! ! ! ! ! ! ! ! ! ! Ngươi là ai ? ? ? ? ?"
-TBC-
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co