Truyen3h.Co

Hí trung nhân

Phần 4

TammmyTammy


 Phùng Kiến Vũ cảm thấy, nếu như không phải cậu điên rồi, vậy nhất định chính là lão thiên gia điên rồi!


Không phải nói sau phong kiến động vật không thể thành tinh sao! !


Vậy ngủ ở bên cạnh cậu là thứ gì! !


Tối hôm qua cậu vạn bất đắc dĩ, không thể làm gì khác hơn là vượt qua sợ hãi trong lòng , đem người này lưu lại,cả đêm hôm qua cậu cũng không ngủ, dẫu sao trong phòng có một thứ không biết là người hay là quỷ , nhưng mà kinh khủng hơn là, lúc nửa đêm, người này lại leo lên giường cậu , ôm cậu ngủ cả đêm.

Mà cậu, một chút cử động cũng không dám, cả buổi tối đều duy trì một tư thế, người này còn đem chân gác trên người cậu, cậu sắp bị đè tới hộc máu. Hơn nữa, trên người thật sự rất nóng, Phùng Kiến Vũ cảm giác có một lò lửa ở bên cạnh mình thiêu đốt, nóng muốn chảy ra.

Có phải trên người động vật cũng nóng như vậy a! ! ?


"Ngô. . ." Người nọ rầm rì mấy tiếng, trở mình, cuối cùng buông người trong ngực ra.


Phùng Kiến Vũ nhanh chóng leo xuống giường, kéo kéo cổ áo mình, không khí lạnh như băng sau khi đi vào, cậu mới cảm thấy thư thái một chút, thiếu chút nữa thì nóng đến chết rồi.


Người trên giường lông mi run rẩy, phát ra thanh âm tương tự với thanh âm chó nhỏ, rầm rì nửa ngày mới mở mắt ra, hắn nửa hí mắt, mông lung nhìn Phùng Kiến Vũ bên cạnh giường, sau đó lại xoa xoa mắt, miệng vô ý thức mím lại, giống như là đang kháng nghị bị mình đánh thức.


Hắn ngồi dậy, đưa tay sờ bụng mình một cái, "Đói."


Đói! !


Nhìn ta như vậy , không phải sẽ ăn ta đi! !


Phùng Kiến Vũ theo bản năng lui về phía sau, cả người dán trên tường, nhưng mà lại không dám chạy, cậu sợ sau khi bị bắt trở về sẽ chết thảm hơn! !


Người nọ từ trên giường bò dậy, đứng trước mặt Phùng Kiến Vũ , đem cậu bao vây trong góc phòng , ngẹo đầu cúi đầu nhìn cậu, đôi mắt nhỏ chớp chớp


"Ăn thịt."


"A a a a a a a a! ! ! Ngươi không phải nói ngươi không ăn thịt người sao? ? ? Ngươi bây giờ muốn ăn ta sao? ? ! !"


Phùng Kiến Vũ bấu vách tường , hai chân run lập cập, thứ này quá kinh khủng, trên mặt là vẻ vô hại hiền lành, bên trong lại là ma quỷ khát máu ! Vậy phải làm sao bây giờ a, sẽ không phải cứ như vậy bị hắn ăn đi! !


Người nọ nào biết cậu đang suy nghĩ gì, lại nói : "Ăn thịt." Sau đó liền kéo cánh tay Phùng Kiến Vũ , một đường đem cậu kéo dài tới phòng bếp.


Phùng Kiến Vũ cho là hắn muốn đem mình đi nấu, bám khung cửa không chịu đi, đôi mắt đều đỏ, cậu chưa muốn chết sớm như vậy a! ! Cậu còn chưa có báo hiếu cha mẹ nha, cũng còn chưa có quen bạn gái nha, làm sao có thể chết nhanh như vậy a!


"Xin ngươi! ! Đừng ăn ta a! !"'


Người nọ hoàn toàn không hiểu Phùng Kiến Vũ rốt cuộc đang làm gì a, thấy cậu nắm khung cửa, liền đem tay cậu đẩy ra, sau đó vác lên vai, đi tới trước tủ lạnh , mới đem cậu thả xuống, chỉ tủ lạnh trống rỗng nói: "Không có."


Phùng Kiến Vũ vẫn còn đang hoảng loạn, nghe hắn nói, mới chậm rãi tỉnh táo lại, "Ngươi nói là. . . Ngươi đói?"


Người nọ gật đầu một cái.


"Ngươi không phải muốn ăn ta?"


Người nọ lắc đầu một cái.


Phùng Kiến Vũ đặt mông tê liệt ngồi dưới đất, mới vừa rồi có thể hù chết cậu, còn tưởng rằng mình đang tráng niên phải mất sớm , xuất một thân mồ hôi.


"Thật là đói."


Phùng Kiến Vũ ngẩng đầu nhìn hắn, cả người bao phủ ở trong cái bóng của hắn , sau khi xác định mình sẽ không bị ăn , cậu cuối cùng cũng yên tâm, nhìn người nọ đang mặc quần áo ngủ của mình , quần áo ngủ số nhỏ nhất bó thật chặt trên người hắn, hình vẽ mặt cười trên y phục đều bị biến dạng, nhìn có chút dử tợn.


Cậu phủi mông đứng lên, "Chỉ cần ngươi không ăn ta, vậy là tốt rồi. Vậy ta mang ngươi đi ra ngoài ăn cái gì đó."


...


Nhìn người đối diện mặc quần áo ngủ số nhỏ , sáng sớm ăn năm tô mì thịt bò. . . Phùng Kiến Vũ sờ ví tiền của mình một chút , trái tim đang rỉ máu.


"Ngươi đừng ăn hết thịt a, ít nhiều. . . cũng nên ăn chút mỳ."


Người nọ cố gắng suy tính lời cậu , chật vật dùng một đũa gắp một ít mỳ vào miệng, nhai hai cái liền ói ra.


"Ăn không ngon."


"..." Chó không thích ăn mì sao?


Phùng Kiến Vũ chấp nhận gọi thêm cho hắn một phần thịt bò kho tương, sau đó sờ bụng mình một cái , khẽ cắn răng nuốt nước miếng, cảm thấy nhịn đói một lát hẳn sẽ không chết.


"Cái đó. . . Ngươi từ địa phương nào tới a?" Cậu thử hỏi.


"Không biết."


"..." Đây coi là câu trả lời gì đây !"Vậy ngươi lúc nào thì trở về a?"


Người nọ đi trong miệng nhét hai khối thịt lớn, mơ hồ không rõ nói: "Không đi."


Phùng Kiến Vũ bị hắn hù dọa, "soạt " một cái đứng lên, sau lưng vang lên tiếng cái ghế ngã xuống đất, tất cả ánh mắt mọi người đều tập trung ở trên người hắn, hắn cũng bất chấp, lớn tiếng kêu: "Cái gì! ! Ngươi không đi! ! Nhưng là ta không quen biết ngươi a, ngươi làm sao có thể ở cùng ta a! !"


"Ngươi nhặt ta."


Phùng Kiến Vũ nhìn người chung quanh lúng túng đở cái ghế dậy , nhỏ giọng cùng hắn nói: "Ta là nhặt cẩu cẩu! !"


"Cẩu cẩu?" Người nọ cau mày, "Không phải cẩu cẩu."


"Ta biết bây giờ ngươi không phải cẩu cẩu . . ." Phùng Kiến Vũ khóc không ra nước mắt, " Lúc đầu ta cho rằng ngươi chỉ là cẩu cẩu ta nhặt về ! Ai ngờ ngươi lại biết biến thân a!"


Người nọ trực tiếp coi thường suy nghĩ của Phùng Kiến Vũ , chỉ mình, từng chữ từng chữ nói: 


"Không phải chó, là chó sói, chó sói xám."

Chó sói xám! ! ?

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co