Chương 27
ABO theo hướng nguyên tác, chủ Hi Trừng, có crack canon, nhân vật OOC, xin tránh sét.
Chương này bám sát theo nguyên tác, có những đoạn trích từ cốt truyện gốc, xin thứ lỗi vì không đánh dấu hết tất cả.
—— —— —— —— —— —— —— —— —— —— —— ——
Chẳng còn mấy chốc mà tới bách gia thanh đàm thịnh hội ở Kim Lân Đài.
Các đại thế gia tiên phủ phần lớn đều được xây dựng ở những nơi có núi non và sông nước tươi đẹp, nhưng Kim Lâm Đài của Lan Lăng Kim thị lại nằm ở nơi phồn hoa nhất thành Lan Lăng. Nếu ai đó muốn đến bái phỏng, cách chính thức là đi đường sườn núi dài hai dặm, chỉ mở vào những dịp lớn như yến tiệc và hội đàm. Theo quy định của Lan Lăng Kim thị, không được phép chạy quá nhanh trên con đường này. Hai bên đường đều được trang trí bằng những bức phù điêu nhiều màu sắc, tất cả đều là những câu chuyện cuộc đời của các gia chủ và danh nhân kế tiếp của Kim thị. Trong suốt chuyến đi, sẽ có đệ tử của Lan Lăng Kim thị lái xe để giải thích một số điều.
Trong số đó, gia chủ đời này Kim Quang Dao chiếm giữ bốn bức bắt mắt nhất, đó là "Truyền mật", "Phục sát", "Kết nghĩa", "Ân uy". Nội dung đương nhiên là bốn cảnh Kim Quang Dao hoạt động bí mật ở Ôn thị Kỳ Sơn để truyền tin tình báo trong chiến dịch Xạ Nhật, vụ ám sát Ôn thị gia chủ Ôn Nhược Hàn, giai thoại về tam tôn kết nghĩa, cùng với việc Kim Quang Dao đăng vị tiên đốc. Họa sư khá giỏi trong việc nắm bắt tinh thần của một con người. Thoạt nhìn, bức tượng có vẻ tinh tế nhưng không có gì đặc biệt. Tuy nhiên, khi nhìn kỹ hơn, có thể phát hiện ra rằng ngay cả khi Kim Quang Dao ở sau lưng ám sát, khuôn mặt dính đầy máu tươi, lông mày và mắt y vẫn cong lên, có chút ôn nhu và nụ cười dịu dàng, khiến da đầu người ta hơi ngứa ran.
Bên cạnh Kim Quang Dao là bức họa của Kim Tử Hiên. Thông thường, để nhấn mạnh quyền lực tuyệt đối của mình, người đứng đầu gia tộc sẽ tận lực giảm bớt số lượng của những danh sĩ ngang hàng, hoặc là đổi một họa sư có trình độ kém hơn để không bị vượt mặt. Đối với hành vi này tất cả mọi người đều ngầm hiểu và tỏ ra thông cảm. Tuy nhiên, Kim Tử Hiên cũng sở hữu bốn bức tranh, ngang hàng với Kim Quang Dao, người đứng đầu gia tộc. Bên trong bức họa nam tử tuấn mỹ, thần thái sáng láng, ngạo khí kiêu nhân. Ngụy Vô Tiện xuống xe, dừng lại phía trước nhìn một lúc. Lam Vong Cơ cũng dừng lại, im lặng chờ hắn.
Kim Tử Hiên không hổ là thế gia bảng thứ ba. Khác Lam thị song bích, vẻ đẹp của Kim Tử Hiên là kiêu căng ngạo mạn. Nhưng giờ, khuôn mặt trẻ trung đẹp đẽ kia đã vĩnh viễn đóng băng trên bức họa. Ngụy Vô Tiện lại dường như nhìn thấy công tử kiêu ngạo bị một quyền của Ôn Ninh đâm thủng ngực, tiên diễm huyết sắc nhuộm đỏ trên áo bào kim tinh tuyết lãng, khiến mắt người ta đau nhức.
Ngụy Vô Tiện đứng đó nhìn chằm chằm vào bức chân dung của Kim Tử Hiên, cảm thấy có chút choáng váng, không biết nên đi đâu.
"Ngụy Anh?" Thấy hắn không nhúc nhích, Lam Vong Cơ liền gọi.
Hắn đột nhiên tỉnh táo lại và nhìn thấy ánh mắt lo lắng của Lam Vong Cơ. Từ khi sống lại, Ngụy Vô Tiện luôn cảm thấy mỗi lần quay đầu lại đều có thể thấy Lam Vong Cơ đang nhìn mình từ phía sau, điều này khiến hắn cảm thấy an tâm.
Ngụy Vô Tiện cười nói: "Không sao, chúng ta đi thôi."
Hai người một trước một sau, theo Kim gia môn sinh đi vào trong.
Nhưng họ nghe thấy tiếng ồn ào của đám đông ở phía bên kia. Hai người quay đầu lại nhìn, thấy một đám đông không xa. Một cỗ xe ngựa thanh lịch và giản dị được bao quanh bởi tiếng ngưỡng mộ ồn ào của đám đông.
"Đó là cái gì vậy?" Ngụy Vô Tiện hỏi.
"Là huynh trưởng bọn họ tới." Lam Vong Cơ thản thiên nói.
Xe ngựa của Lam Hi Thần và Giang Trừng tới. Tấm rèm được vén lên, một bàn tay trắng như ngọc từ trong duỗi ra. Lam Hi Thần xuống xe ngựa, quay lại đưa tay ra muốn đỡ Giang Trừng, Giang Trừng tự nhiên dùng sức xuống xe ngựa.
Sau khi Giang Trừng xuống xe, Kim Lăng cũng nhảy xuống. Cậu tiến lại nói gì đó với Giang Trừng rồi nhanh chóng chuồn mất. Có lẽ đã lâu rồi chưa quay lại Kim Lăng Đài, đi chào hỏi Kim Quang Dao.
Xung quanh cỗ xe là những người đến tham dự thanh đàm hội, có các nhà tu sĩ, cũng có tán tu. Nhưng không có ai là không biết tới Lam Hi Thần và Giang Trừng. Dù sao thì hôn sự của họ đã gây chấn động toàn bộ tu tiên giới lúc bấy giờ. Bây giờ gặp chính chủ đang ở trước mắt, một số tu sĩ chưa từng nhìn thấy hai người họ tất nhiên sẽ nhân cợ hội này để nhìn kỹ họ một chút.
Một tu sĩ chủ động tiến lên nói: "Ta đã nghe nói từ lâu rằng Lam tông chủ và Giang tông chủ trời đất tạo nên một đôi, nhưng lại chưa từng có cơ hội gặp mặt. Hôm nay gặp mặt, quả thật là danh bất hư truyền."
Giang Trừng vẫn luôn cho rằng những người này đều nói nhiều nên thường không để ý tới. Hắn tự mình bước ra khỏi xe, gật đầu nhẹ rồi bước về phía trước. Lam Hi Thần cười đáp lại vài câu, sau đó đi theo Giang Trừng. Một số tu sĩ muốn đến gần và nói chuyện với họ nhưng đã từ bỏ khi thấy hai người vội vã rời đi.
Ngụy Vô Tiện đứng thẳng người, nhìn Giang Trừng và Lam Hi Thần leo lên đài cao. Khi họ đi xa, xung quanh có một số tu sĩ đang bàn tán điều gì đó.
"Không phải nói Trạch Vũ Quân và Giang Vãn Ngâm vẫn luôn tình cảm không hòa thuận sao? Tại sao ta lại cảm thấy quan hệ của bọn họ tốt?"
"Bọn họ là phu thê, tình cảm tự nhiên tốt đẹp. Ta nghe nói hai người từ thời niên thiếu đã có tình cảm với nhau, nhưng trước sau Xạ Nhật chi chinh đã xảy ra rất nhiều chuyện, hai vị này thân là một tông chi chủ cũng không có tâm tư để quan tâm chuyện này. Sau này có con hai người mới vội vã thành hôn."
"Ngài chắc hẳn đã đọc rất nhiều thoại bản ở đâu đó rồi. Thật cảm động!"
"Ôi, ta chỉ nghe người khác kể lại thôi. Ai biết chuyện thế gia vọng tộc bọn họ chứ?"
Mọi người nhất thời bàn tán, sau đó một nữ tu sĩ khác xen vào nói: "Giang Vãn Ngâm không phải nổi tiếng tàn ác độc ác sao? Rất nhiều ma tu đã chết dưới tay hắn, nhưng hắn lại có thể kết thành đạo lữ với Trạch Vũ Quân, thật sự là không công bằng."
Một vị nữ tu khác trêu ghẹo nói: "Thôi đi, cô chính là ghen tị!"
"Ta ghen tị với hắn? Có gì đáng ghen tị chứ? Địa khôn mà hung dữ như vậy, ta là người nghiêm túc chính trực, chẳng lẽ ta không hơn hắn ta sao? Ha ha, hơn nữa, ai biết hắn có dụ dỗ Trạch Vũ Quân để đạt được vị trí như ngày hôm nay hay không."
"Nói vậy Giang Vãn Ngâm này quả thực là thủ đoạn. Nhìn xem, hắn đã mê hoặc Trạch Vũ Quân như thế nào."
Ngụy Vô Tiện đứng gần đó lắng nghe, vẻ mặt âm tình bất định. Lam Vong Cơ cũng nhíu mày, không muốn nghe thêm nữa, kéo Ngụy Vô Tiện đến chỗ Lam Hi Thần.
Ngụy Vô Tiện khẽ động ngón tay, vài hình người giấy nhỏ từ trong tay áo bay ra. Hắn chỉ vào những nữ nhân kia, người giấy liền ghé vào trên người họ.
"Ái! Ái! Tại sao ta không thể cử động được?!" Những nữ nhân kia kêu lên thảm thiết.
"Chuyện gì thế này! Ta cũng không cử động được!"
"Cứu với! Có ai cứu chúng ta với!"
Họ hét lên trong đau đớn và ngã xuống đất, không thể cử động.
Ngụy Vô Tiện nở nụ cười nham hiểm, thầm mắng "Đáng đời!"
Hắn ném qua chỉ là một vài tiểu quỷ nhỏ. Mặc dù quỷ lực của chúng rất thấp, nhưng chúng vẫn có thể giữ chặt một người không thể động đậy. Hãy để những kẻ buôn chuyện này phải chịu khổ một chút! Cho các nàng biết rằng không phải ai cũng có thể mưu đồ bố trí gia chủ Vân Mộng Giang thị! Hắn có nhiều cách để đối phó với những người như thế này.
Hai người bước nhanh song song, chỉ vài bước đã đuổi kịp Lam Hi Thần. Lam Vong Cơ có chút lo lắng nhìn Ngụy Vô Tiện, mà Ngụy Vô Tiện lại ung dung bước đi, tựa như không để ý tới.
Ngụy Vô Tiện gọi: "Trạch Vu Quân!"
Lam Hi Thần quay lại hành lễ: "Mạc công tử! Vong Cơ! Đệ cũng tới rồi!"
"Huynh trưởng, Giang tông chủ."
Hai người đều thi lễ với Lam Hi Thần và Giang Trừng. Giang Trừng đứng bên cạnh với vẻ mặt bình tĩnh, cũng không quên hoàn lễ.
Chỉ gật đầu với nhau khi chạm mặt, hoặc là khách khí hành lễ, như thế này cũng rất tốt, nếu không thì còn có thể như thế nào, Ngụy Vô Tiện nghĩ thầm.
Lam Hi Thần: "Vong Cơ, chúng ta cùng vào đi."
Lam Vong Cơ gật đầu, mọi người cùng nhau đi lên cầu thang. Lúc này, Giang Trừng thậm chí không thèm nhìn Ngụy Vô Tiện một cái.
Ngụy Vô Tiện nghĩ thầm, xem ra Giang Trừng không còn nghi ngờ thân phận của mình nữa. Điều này cũng ổn, nhưng hắn vẫn cảm thấy hơi không thoải mái. Thôi bỏ đi. Ngụy Vô Tiện lắc đầu rồi tiếp tục đi tới cùng Lam Vong Cơ.
Khi nhóm người đang đi vào bên trong, Kim Quang Dao đã ra chào đón họ.
Kim Quang Dao híp mắt cười: "Nhị ca, Giang tông chủ, sao giờ ngươi mới tới? A Lăng vừa tới nói với ta là ngươi đã tới. Ta đợi ngươi đã lâu mà không thấy bóng dáng, ta rất sốt ruột."
Lam Hi Thần cười nói: "Nhị đệ vất vả rồi."
Kim Quang Dao thấy Lam Vong Cơ tới, cười nói: "Sao không nói trước với ta là Vong Cơ sẽ tới? Ta có thể sớm sắp xếp cho hắn."
"Không cần phiền toái như vậy, A Dao." Lam Hi Thần lễ phép nói.
Kim Quang Dao nói: "Không phiền, nhị ca khách sáo với đệ thế làm gì?" Y liếc mắt nhìn lại rồi nói: "Vong Cơ, mời vào ngồi một lát, ta lập tức đi an bài khách phòng."
Lam Hi Thần nhìn Lam Vong Cơ, thấy hắn không nói gì nhưng cũng không hề có ý định cự tuyệt, liền đồng ý.
Lam Hi thần nói: "Như thế liền vất vả tam đệ."
Kim Quang Dao cười nói: "Nhị ca, cần gì phải khách khí với ta như vậy? Cùng ta vào ngồi đi."
Lam Hi Thần và Giang Trừng đi theo Kim Quang Dao tiến vào đấu nghiên sảnh, Ngụy Vô Tiện và Lam Vong Cơ theo sát phía sau. Kim Quang Dao suốt thời gian đó thậm chí còn không thèm liếc nhìn hắn một cái, giống như hắn không hề tồn tại vậy.
Ngụy Vô Tiện và Lam Vong Cơ được bố trí ở vị trí cách khá xa Lam Hi Thần và Giang Trừng, như vậy cũng tốt, tránh được những rắc rối không đáng có.
Trong tiệc rượu, Ngụy Vô Tiện uống mấy chén rượu, tâm tình phấn chấn, nghe thấy Kim Quang Dao cười nói bên kia: "Lần này ta sẽ không phạm sai lầm để Nhị ca uống rượu. Lần trước ta thực sự xin lỗi. Nhị ca, huynh hãy nhìn kỹ, trong tay huynh là trà hay rượu?"
Giang Trừng nghe vậy thì châm chọc nói: "Đúng vậy, phải để mắt tới y."
Lam Hi Thần cười ngượng ngùng nói: "Vãn Ngâm đừng lo lắng, sẽ không xảy ra chuyện như vậy nữa đâu."
Lời nói của Lam Hi Thần tràn đầy ý tứ sâu xa. Giang Trừng lập tức ngừng nói, tiếp tục uống rượu.
Lúc này, có người đứng lên nói: "Giang tông chủ gia giáo này thật sự là nghiêm khắc, ngay cả rượu cũng không được đụng vào, ta muốn nâng ly chúc mừng Trạch Vũ Quân, thế nào, Trạch Vũ Quân không chịu nể mặt sao?"
Chỉ thấy Giang Trừng ngồi thẳng người, tràn đầy khí thế nói: "Diêu tông chủ lời nói này, Cô Tô Lam thị gia quy tất cả môn sinh không được uống rượu ngài cũng không phải ngày đầu tiên biết, sao lại biến thành Giang mỗ quản nghiêm! Có điều Diêu tông chủ cũng không cần lo lắng mất mặt, nếu ngài đã muốn uống, Giang mỗ sẽ uống cùng ngài! Đến!!!"
Nói xong, Giang Trừng cầm lấy ly rượu, uống một hơi hết.
Một loạt tiếng động phát ra từ phía Giang Trừng vô cùng thu hút sự chú ý. Không khí ngay lập tức trở nên sôi động và tiếng ồn trở nên lớn hơn.
Kim Quang Dao cùng mấy vị thúc bá huynh đệ, còn có gia chủ các nhà ngồi ở gần đó, họ cũng mạnh bạo lớn tiếng nói đùa về Giang Trừng: "Gia tông chủ thật đúng là hộ phu sốt ruột a."
"Đúng vậy, đúng vậy, Giang tông chủ không hổ khôn trung chi càn, quả nhiên là hào sảng hơn người a, ha ha ha ha."
"Lam tông chủ, ngài phải cảm ơn phu nhân đã chặn rượu giúp mình."
Một số người cũng tham gia bình luận đùa cợt, chẳng hạn như "Giang tông chủ thật dũng cảm", "Lam tông chủ thật may mắn khi cưới được một địa khôn như vậy", "Ta thực sự ghen tị với Lam tông chủ", vân vân... Tuy nhiên, một số người khi nhắc đến "hào sảng" của Giang Trừng lại nói theo cách châm biếm, ẩn ý.
Suy cho cùng, trong mắt người đời, Giang Trừng không giống như một địa khôn bình thường chăm sóc chồng con. Thay vào đó, hắn phá vỡ các quy tắc và tiếp tục làm việc theo ý mình. Địa vị của hắn trong tu chân giới thậm chí còn vượt xa phần lớn thiên càn, thực lực cũng không hề kém cạnh người khác.
Người ta nói rằng hắn tính tình tàn nhẫn, hành động theo cách độc đoán và chuyên quyền, không bao giờ nhường nhịn người khác. Vì vậy, sẽ luôn có những người nuôi dưỡng ác ý vô cớ đối với hắn. Vì vậy, dưới ảnh hưởng của rượu, một số người lại bắt đầu gây rắc rối.
Giang Trừng hừ lạnh một tiếng, không thèm để ý tới bọn họ. Hắn liếc nhìn Lam Hi Thần để chắc chắn rằng y ổn, rồi bắt đầu uống. Hắn có thể uống rất nhiều nên không lo bị say. Từ xa, hắn thấy Mạc Huyền Vũ ở bên kia cũng đang uống rượu, xem ra cũng uống khá giỏi. Không ngờ Mạc Huyền bị mình nhìn thoáng qua, chỉ chốc lát liền rời tiệc.
Quả nhiên là tà tâm hư, thôi, hôm nay có chuyện quan trọng, liền không tìm hắn phiền toái.
Khi bữa tiệc kết thúc thì đã là buổi tối. Thanh Đàm hội sẽ chính thức bắt đầu ở ngày thứ hai. Mọi người người tốp năm tốp ba rời đi đấu nghiên sảnh. Các đệ tử của Lan Lăng Kim Gia chỉ cho các gia chủ và các tu sĩ danh tiếng nơi ở.
Phòng nghỉ của Lam Hi Thần vẫn luôn được Kim Quang Dao đặc biệt sắp xếp. Phòng rộng rãi và thoải mái, thậm chí nệm cũng có chất lượng tốt nhất. Trong nhà có treo một số bức tranh phong cảnh vẽ bằng mực, mô tả quang cảnh của Vân Thâm Bất Tri Xứ và Liên Hoa Ổ. Giống như một cửa sổ, cảnh vật bên ngoài cửa sổ đang chuyển động.
Vào trong phòng, Giang Trừng sờ vào đệm chăn tơ vàng trên giường nói: "Thật đẹp, cái giường này so với giường nhà mình thấy thoải mái hơn."
"Nếu phu nhân thích thì khi về chúng ta có thể mua."
"Ai là phu nhân ngươi chứ! Nói cho rõ ràng!! Mấy ngày nay là ai suốt ngày gọi phu quân phu quân?"
Lam Hi Thần cúi xuống với một tiếng cười nhỏ, Giang Trừng tức giận nói: "Ngươi còn cười được nữa!!!"
Ngay lúc Giang Trừng đang định tiến tới để trừng phạt Lam Hi Thần thì bỗng nhiên cảm thấy bên ngoài có tiếng động.
"Ai ở bên ngoài?"
Không thấy ai trả lời, hắn mở cửa kiểm tra nhưng không thấy gì cả.
Rõ là có một lớp giới cách âm, khi đóng cửa thì bên ngoài không thể nghe thấy tiếng bên trong, nhưng người bên trong có thể nghe thấy mọi thứ xảy ra bên ngoài.
Tất nhiên, hắn chắc chắn không thể nghe thấy tiếng nổ của những mảnh giấy giấu trong chậu hoa ở cửa.
Lại nói, người giấy Ngụy Vô Tiện cũng không phải là cố ý muốn nghe lén, chỉ là tình cờ đi qua đây thì nghe thấy Giang nói cái gì đó như "phu nhân, phu quân", hắn sợ hãi giật mình, suýt chút nữa thì lộ tẩy, thật sự nguy hiểm. Nghe lén cuộc trò chuyện riêng tư của cặp đôi khiến hắn nổi da gà khắp người. Sau khi Giang Trừng đóng cửa lại, hắn nhanh chóng chuồn đi để làm việc của mình.
Khi Giang Trừng đóng cửa lại, Lam Hi Thần đột nhiên ôm chặt lấy hắn từ phía sau, cằm tựa vào vai hắn, thấp giọng nói: "Xin lỗi, Vã Ngâm, đã để ngươi uống nhiều rượu như vậy vì ta."
"Không sao đâu, tửu lượng ta rất tốt."
Giang Trừng lười biếng dựa vào lòng Lam Hi Thần. Hắn cảm thấy hơi nóng vì uống rượu. Giang Trừng giơ tay chạm vào khuôn mặt lạnh lẽo của Lam Hi Thần, sau đó nói đầy ẩn ý: "Nhưng mà..."
"Nhưng sao cơ?" Lam Hi Thần cảm nhận được niềm vui của người trong lòng mình, mỉm cười, cúi đầu nhẹ giọng hỏi bên tai Giang Trừng.
Giang Trừng quay lại cười tinh quái, sau đó sờ mặt Lam Hi Thần nói: "Vừa rồi Kim Quang Dao nhắc đến lần trước ngươi say rượu, ta nhớ ra một chuyện."
"Vẫn Ngâm vẫn còn nhớ rõ nha!"
"Đương nhiên."
——————————————————————————
Năm ngoái, Giang Trừng đến thanh đàm hội của Lan Lăng nhưng đến muộn. Khi bước vào đấu nghiên sảnh, hắn thấy Lam Hi Thần và Kim Quang Dao đang nói chuyện vui vẻ.
Giang Trừng tiến lên chào hỏi rồi rời đi để gặp Kim Lăng, khi hắn quay lại, thấy Lam Hi Thần được mấy gia chủ vây quanh.
"Này, nhìn kìa, Lam tông chủ, hắn không phải đang uống rượu sao? Lam tông chủ, uống thêm một ly nữa đi! Uống thêm một ly nữa đi! Nếu ngài không uống là ngài không nể mặt ta!"
Kim Quang Dao khuyên bảo: "Nhị ca của ta không biết uống rượu, chỉ là hiểu lầm thôi, đừng làm khó huynh ấy."
"Tửu lượng là có thể luyện được! Lam tông chủ đến, lại uống một ly!"
"Đúng vậy đúng vậy, lại uống một ly nữa đi!"
Bọn khốn nạn này chỉ biết bắt nạt người thành thật! ! ! Biểu cảm của Giang Trừng đột nhiên trở nên đáng sợ.
"Ta uống thay hắn!" Giang Trừng bước vài bước dài về phía Lam Hi Thần, giật lấy ly rượu và uống một hơi, sau đó úp ngược ly xuống cho mọi người nhìn thấy.
"Tốt! Giang tông chủ tửu lượng thật sự rất tốt!" Tiếng la ó lại bắt đầu.
"Thật hiếm có địa khôn có tửu lượng tốt như vậy! Bội phụ bội phục!"
"Lam tông chủ! Từ nay về sau nếu không uống được, Giang tông chủ sẽ uống thay ngươi, thật tốt quá!"
Ngược lại, Kim Quang Dao tỏ vẻ xấu hổ và cố gắng trấn an những người đang kích động kia.
Giang Trừng không thèm nhìn bọn họ, chỉ đi tới đỡ Lam Hi Thần. Người Lam Hi Thần thoang thoảng mùi rượu, thân thể mềm nhũn, hoàn toàn dựa vào Giang Trừng.
"Vãn Ngâm, sao ngươi lại đi lâu thế? Để ta đợi lâu như vậy." Y nói rất to, hoàn toàn không giống với phong thái nho nhã thường ngày trước mặt người ngoài.
Giang Trừng ngạc nhiên hỏi: "Ngươi uống rượu sao?"
Lam Hi Thần nắm tay Giang Trừng, cọ xát trên mặt mình: "Vãn Ngâm, ta chỉ uống một chén thôi, đừng tức giận."
Có vẻ như y thực sự say. Với nhiều ánh mắt dõi theo như vậy, má Giang Trừng nóng bừng, cảm giác như sắp bốc khói vậy. Hắn ôm chặt Lam Hi Thần, đỡ y đứng thẳng dậy!
"Không ngờ Trạch Vũ Quân và Giang tông chủ lại tình cảm đến vậy, chỉ sau một khắc xa cách đã trở thành như vậy!"
Quả nhiên, mọi người xung quanh lại bắt đầu xôn xao.
Giang Trừng chắp tay, cao giọng lấn đi thanh âm của những người khác: "Kim tông chủ, các ngươi uống thong thả, chúng ta đi trước."
Kim Quang Dao vội nói: "Ây, là thuộc hạ của ta vô năng, đã lấy nhầm rượu của Nhị ca làm trà, mong Giang tông chủ đừng giận, ngươi nên đưa Nhị ca trở về phòng khách, lát nữa ta sẽ bảo người hầu mang canh giải rượu lên cho hắn."
"Cảm ơn." Nói xong lời này, Giang Trừng lạnh lùng đỡ Lam Hi Thần trở về phòng khách. Giang Trừng dùng hết sức lực đặt y lên giường, cởi giày giúp y, sờ trán y, phát hiện không có vấn đề gì.
Người say thường đỏ mặt, nhưng sắc mặt Lam Hi Thần vẫn bình tĩnh, hoàn toàn không có vẻ say.
"Lam Hoán, ngươi thế nào? Có thấy không khỏe không?"
Lam Hi Thần không trả lời mà đưa tay ôm lấy Giang Trừng, bắt đầu hôn môi hắn.
Lực nắm của Lam Hi Thần mạnh đến nỗi hắn không thể thoát ra được trong chốc lát, chỉ có thể để Lam Hi Thần liên tục mút, liếm và cắn môi mình.
Khi hắn thả lỏng một chút, y thực sự đưa lưỡi vào. Giang Trừng chỉ có thể nói giữa những nụ hôn: "Buông ta ra! Lam Hoán! Ngươi làm sao vậy?!"
"Vãn Ngâm..." Lam Hi Thần đã hôn đủ rồi, lại vùi đầu vào cổ Giang Trừng, "Rất lâu không thấy được ngươi, ta rất nhớ ngươi."
Quả thực, Liên Hoa Ổ gần đây rất bận rộn, có một nhóm đệ tử mới được chiêu mộ, bọn họ quá bận rộn không có thời gian rảnh. Hai người đã không gặp nhau một tháng rồi. Nhưng tình huống thế này đã từng xảy ra rồi, hắn chưa bao giờ thấy y như thế này.
Giang Trừng còn muốn hỏi thêm, nhưng thấy người kia đã ngủ rồi. Giang Trừng không còn cách nào khác, đành phải nhờ người mang nước nóng đến vệ sinh cá nhân cho y, rồi trông coi bên giường.
Vào buổi tối, người hầu nhà họ Kim mang đến một bát canh giải rượu, Giang Trừng đút cho Lam Hi Thần uống, sau đó Lam Hi Thần mới tỉnh rượu.
"Ngươi ổn không? Có thấy khỏe hơn không?"
Nhưng Lam Hi Thần lại mỉm cười, vòng tay ôm lấy hắn, thực sự bắt đầu cởi áo ngoài của Giang Trừng.
Giang Trừng kinh ngạc hỏi: "Ngươi làm gì vậy? Đây là Kim gia! Chúng ta về nhà trước đã, sau đó..."
"......" Lam Hi Thần nhìn hắn một lúc, nhịn không được bật cười, nói: "Ngươi đang nghĩ gì vậy? Ngươi không muốn mặc áo ngoài ngủ chứ?"
"... Ồ," Giang Trừng sửng sốt một lát, sau đó quay đầu lại, cố chấp nói: "Vậy thì, vậy thì ta tự cởi được, ta không phải là người tàn tật."
Lam Hi Thần ghé sát vào tai Giang Trừng cười nói: "Nếu Vãn Ngâm muốn làm ở đây, Hoán cũng không ngại."
Giang Trừng nghiến răng, không nhịn được chửi thề.
"Ta muốn cái rắm!"
Lam Hi Thần không còn cách nào khác, đành phải buông tay hắn ra. Sau khi Giang Trừng cởi ngoại bào ra, ôm chặt lấy hắn, vén chăn lên nằm xuống.
————————————————————
Nghĩ đến hiểu lầm lúc đó của mình, Giang Trừng vẫn còn có chút ngượng ngùng.
Thấy Lam Hi Thần nhìn mình cười, hắn không nhịn được mắng: "Ngươi dám cười sao!!"
Lam Hi Thần: "Không, ta không dám! Ta chỉ là vui vẻ mà thôi."
Giang Trừng xem thường: "Ngươi vui vẻ chế giễu ta sao?"
Nhưng lúc này, trong lòng Trạch Vũ Quân, Giang tông chủ mặc dù giả vờ tức giận nhưng vẫn đáng yêu như vậy.
Lam Hi Thần gãi mũi Giang Trừng, sau đó cười ôm hắn vào lòng, kéo hắn ngồi xuống giường.
Giang Trừng: "Nói đến chuyện đó, Trạch Vu Quân, ngươi có muốn nói với ta điều gì không?"
Bây giờ nghĩ lại lúc Lam Hi Thần say rượu, cảm thấy càng ngày càng kỳ lạ. Khi Lam Hi Thần trở về phòng và nói chuyện với hắn, lời nói của y rất rõ ràng và hợp lý, hoàn toàn không giống như một người say rượu.
"Ngươi muốn ta nói gì?" Lam Hi Thần ngồi trên giường, bế Giang Trừng ngồi lên đùi mình.
Giang Trừng nhìn thẳng vào y, bóp mũi Lam Hi Thần, tức giận nói: "Hôm đó ngươi giả vờ say để dọa ta, lúc đó ta cảm thấy có gì đó không ổn, nhưng ngươi vẫn giả vờ!!!"
"Vi phu biết sai, lần sau không dám."
Y trông giống như một chú chó lớn bị chủ mắng chửi.
Giang Trừng ngừng nói, đột nhiên xuống khỏi người Lam Hi Thần. Hắn bước đến bàn và ngồi xuống, quay lưng về phía Lam Hi Thần.
Lam Hi Thần nhẹ nhàng gọi hắn: "Vãn Ngâm, quay lại nhìn ta."
Giang Trừng làm như không nghe thấy gì cả, vẫn ngồi dựa lưng vào ghế. Lam Hi Thần đang định tiến lên giải thích thì lại nghe thấy Giang Trừng lên tiếng.
"Ngươi giả vờ say trước mặt người khác mà không có lý do. Nhất định là vì ta đi!"
Lam Hi Thần thở dài, đi tới ôm Giang Trừng vào lòng, an ủi: "Ta nguyên là không muốn để cho ngươi biết, đừng tức giận."
"Ngươi toàn tâm toàn ý vì ta, tại sao anh phải tức giận?"
Từ khi Lam Hi Thần và Giang Trừng kết hôn, trong giới tu chân đã tràn ngập tin đồn. Cả hai đều là người đứng đầu một gia tộc, và lại gia tộc thượng vị ở trong bách gia, nên họ là nơi mọi người bàn tán. Ngoài ra, hai người đột ngột thành thân, gây nên xôn xao trong bách gia. Những chuyện này đủ để thu hút sự chú ý của họ.
Mà bọn hắn sau khi thành hôn, nhiều năm chưa lại có dòng dõi. Trong bách gia, thậm chí trong toàn bộ tu chân giới, luôn có rất nhiều người tò mò thích xem trò vui. Chuyện dòng dõi không thể lừa gạt được, thế nên có người bắt đầu tung tin đồn nhảm về Giang Trừng.
Giang Trừng đương nhiên biết có người đang bàn tán sau lưng mình, nhưng hắn và Lam Hi Thần chỉ là một đôi trên danh nghĩa, cho nên không cảm thấy có gì to tát. Dù sao thì danh tiếng của hắn với cái tên Giang Vãn Ngâm cũng không được tốt trong mười năm qua.
Nhưng Lam Hi Thần thì khác. Vào thời điểm đó, hai người chỉ mới ở bên nhau chưa đầy một năm và họ đang trong giai đoạn nồng tình mật ý. Y chắc chắn sẽ cảm thấy khó chịu khi lần đầu nghe điều này, nhưng y không nghĩ ra cách nào tốt để dừng lại nên đã giả vờ say.
"Vãn Ngâm..."
Lam Hi Thần ôm chặt người trong lòng hơn. Y ta sợ nhất là Giang Trừng sẽ tức giận vì những lời đồn đại này.
Giang Trừng vùi đầu vào ngực Lam Hi Thần, theo thói quen hít hà mùi hương trúc nhàn nhạt tỏa ra từ cơ thể y, mùi hương sảng khoái và dễ chịu nhất.
"Ta đã quen rồi, không còn để tâm nữa, cho nên Lam Hoán, sau này ngươi không cần phải vì ta làm những chuyện ngu ngốc này nữa, cũng không cần phải cẩn thận với ta như vậy."
Vẻ mặt của hắn rất nghiêm túc khi nói điều này. Nói xong, ánh mắt của Giang Trừng hơi động. Hắn đứng dậy khỏi vòng tay y, im lặng nhìn Lam Hi Thần mà không nói một lời. Hai người nhìn nhau, dường như có một cảm xúc tinh tế nào đó đang chảy giữa họ.
Giang Trừng nói thêm: "Lam Hoán, ngươi nghe cho kỹ, ta và ngươi là phu thê, thực sự không cần phải làm như vậy."
Lam Hi Thần nhìn vào mắt Giang Trừng, nghiêm túc gật đầu. Đúng vậy, họ là phu thê, và phu thê là một.
Lam Hi Thần cũng nhìn vào mắt hắn, bên trong thủy triều phun trào, nồng đậm yêu thương dâng lên mà ra, tâm cũng theo đó chập trùng.
Cuối cùng, Lam Hi Thần lại kéo người mình yêu vào lòng, đang định làm gì đó thì ngoài cửa đột nhiên vang lên tiếng pháo hoa báo động.
Hai người nhanh chóng tách ra, Giang Trừng đi mở cửa, nhìn thấy thị vệ canh gác hành lang bên ngoài.
Giang Trừng hỏi: "Có chuyện gì vậy?"
Thị vệ kia đáp: "Bẩm Giang tông chủ, là hướng phương phỉ điện..."
Giang Trừng có chút tức giận, nói: "Sao ta có thể quên chuyện quan trọng này! Lam Hoan! Chúng ta đi thôi!"
"Ừm."
——————————————————————
Tác giả có điều muốn nói:
Trang giấy Tiện nói hắn chỉ đi ngang qua, chỉ đi ngang qua thôi, cũng không muốn nghe các ngươi tú ân ái!
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co