10
"ai đây?"
phạm bảo khang - bạn "không thân lắm" của minh hiếu đến nhà hắn định cùng nhau chơi vài trận game, thấy thằng bé đang nằm trên sofa liền nhớ rằng trước đây anh đã từng đến vài lần nhưng không hề thấy nhóc này, liền hỏi
"người yêu trần minh hiếu, bà chủ trần gia tương lai, chú là ai?"
thành an nằm dài đáp lại ông anh đang đứng trước cửa nhà. minh hiếu vừa lúc từ trong bếp đi ra, nghe thành an nói mà muốn phun cả ngụm nước trong miệng ra ngoài, vội nuốt ngược lại nên ho sặc sụa
"đến rồi à? nó nói tung lung đấy"
bảo khang gật gù
"gu của mày cũng thú vị thật đấy hiếu"
vừa đi đến chỗ minh hiếu vừa liếc liếc nhìn thành an, nhìn dáng vẻ con nít mà nói được mấy câu như vậy, hắn chỉ biết lắc đầu thở dài.
"trần minh hiếu! anh nói gì?"
minh hiếu cùng bảo khang giật mình vì giọng thằng bé chanh chua thốt lên vang cả phòng khách.
"đệt! hú cmn hồn" bảo khang phản xạ tự nhiên mà bật ra.
"haiz, được rồi. anh sai"
thành an chu mỏ, nghe câu trả lời của gã to lớn kia mà hài lòng ngồi xem TV tiếp.
"nhìn thằng nhóc đáng yêu vậy mày?"
bảo khang cảm thán một câu khi nhìn biểu tình của thành an khi nãy. mặt phúng phính, môi đỏ chu lên, đáng yêu không gì sánh bằng.
minh hiếu nghe bảo khang khen thành an mà có chút...
khó chịu.
"nó không đáng yêu như mày nhìn thấy đâu. nó ranh ma lắm mày ạ"
"sao vậy? nói tao nghe đi" bảo khang dở thói nhiều chuyện
"mày tới đây để nghe chuyện về nó à?"
minh hiếu mặt mày nhăn nhó nhìn bảo khang
"thôi, vậy hôm nay không đánh, giờ tao muốn đi nói chuyện với thằng bé"
nói liền làm, bảo khang đến gần chỗ thành an đang ngồi xem phim.
để lại minh hiếu đứng nhìn bọn họ mà ứa cả gan.
"em tên gì?"
"an ạ!"
thành an nhìn bảo khang rồi đáng yêu trả lời, hại minh hiếu nhìn thấy liền bị một phen ngớ người 'nó đang tỏ vẻ đáng yêu????'
"ừ... nhóc có đói không? anh dẫn em đi ăn chịu không?"
"dạ có! nhưng em ăn nhiều lắm"
thành an nũng nịu. minh hiếu đứng nhìn mà càng ngày càng cay cú. thằng bé chưa bao giờ như vậy với hắn cả.
"không mượn, mày có thể về rồi"
minh hiếu đen mặt đi tới, tách hai người kia ra.
"gì vậy ba? tao muốn dẫn thằng bé đi ăn thôi mà" bảo khang ngượng cười nhìn minh hiếu đang khó chịu.
"..." hắn không đáp, chỉ im lặng nhìn bảo khang.
cái nhìn này khiến bảo khang rợn cả người. chỉ biết cười trừ.
"đi, em muốn đi ăn dooki"
thành an không thèm để ý minh hiếu, nhanh nhảu trả lời rồi tươi cười.
bảo khang mừng rỡ
"thấy chưa? em nó cũng muốn đi ăn kìa"
minh hiếu liền quay sang nhìn thành an hớn hớn hở hở: ngứa cả mắt! bộ hắn không cho nó ăn dooki bao giờ à?... có cần vui vẻ đến vậy không?
"thành an"
nghe thấy minh hiếu gầm gừ tên mình. thành an liếc nhìn hắn không quá ba giây, rồi hất mặt quay sang nhìn bảo khang, hỏi một câu
"anh có thích an không?"
"thích chứ"
bảo khang không suy nghĩ nhiều liền cười đáp. còn cả gan lấy tay bẹo má thằng bé một cái.
minh hiếu lập tức đen mặt lạnh lùng.
"thấy người ta nói gì chưa? em chọn anh này. em muốn đi ăn với ảnh"
thành an ngước lên hóng hách nhìn minh hiếu không mang cảm sắc trên mặt.
hắn thật sự...
"MÀY CÚT! TỪ GIỜ ĐỪNG ĐẾN NHÀ TAO."
bảo khang bị minh hiếu đẩy ra khỏi nhà một cách xỗ xàng mà không hiểu nguyên nhân khiến hắn tức giận như vậy.
minh hiếu hầm hầm hừ hừ định đóng cửa. thì thành an đằng sau đi tới, đẩy cửa ra rồi nhìn anh bảo khang đẹp trai, nói với âm lượng khiến bảo khang lẫn minh hiếu đủ nghe thấy.
"anh thông cảm, chồng em tính chiếm hữu cao lắm~"
hơ di ken: đệt...
.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co