5
"lấy dùm cái áo khoác"
"mày bảo ai?"
"anh hiếu, lấy giúp em cái áo khoác ạ"
minh hiếu lườm nhóc an, quay lưng lấy chiếc áo khoác nhỏ màu vàng trên ghế sofa.
"sao mẹ không đưa nó đi?"
"mẹ bận việc quan trọng rồi, nếu đưa an đi mẹ trễ giờ mất... mẹ-mẹ đi nhé! an nhờ con đấy"
"hay ghê..."
minh hiếu chán nản, sáng sớm hắn chưa được ngủ đủ giấc đã bị gọi dậy để đưa nhóc lùn này đi học. tối qua vì suy nghĩ câu nói của nó và nhớ lại cảnh nó cười ngày hôm qua mà minh hiếu không tài nào nhắm mắt nổi, như gặp ác mộng vậy.
"xong chưa an?"
minh hiếu đứng ở cửa nhìn đứa nhỏ ở dưới đang loay hoay mang giày.
"không nhìn thấy đang làm gì à?"
thành an vừa chật vật mang giày vừa đanh đá đáp.
minh hiếu nghe câu trả lời của thằng nhỏ mà khoé miệng hắn giật giật, nghiếng răng hỏi lại.
"mày trả lời tao thế à?"
"giúp em, tay em đau quá"
đang lúc căng thẳng như muốn đánh nhau đến nơi thì đột nhiên thành an chuyển đổi thái độ lẫn giọng nói cầu xin người kia giúp đỡ.
minh hiếu cũng vì vậy mà mềm lòng, nhìn thấy mấy ngón tay mũn mĩn trắng hồng của thằng bé đã ửng đỏ vì dùng sức quá mạnh để có thể mang đôi giày màu vàng hình con vịt bé tẹo ở dưới chân. hắn hằm hừ liếc liếc thằng bé rồi từ từ quỳ ngối giúp nó.
"đưa đây, có giày cũng mang không xong"
"hình như nó chật rồi"
"vậy còn cố mang làm gì hả ngốc?"
"vì em hết giày rồi, đi vội đến đây em chưa kịp mang theo"
"trời ạ!" minh hiếu thở dài, xoa xoa trán, ngán ngẩm nhìn nhóc an đang buồn thiu ngồi trước mặt.
"khỏi mang luôn đi, anh cõng mày"
thành an gật gật đầu đồng ý, minh hiếu liền ngồi xuống để cho đứa nhỏ dễ trèo lên lưng hắn.
sau khi thành an đã trèo lên, ôm lấy cổ minh hiếu, cảm giác giống như lúc ba thằng bé cõng nó vậy.
thành an dựa vào lưng minh hiếu, hắn đỡ lấy hai chân thằng bé để một cách cẩn trọng để tránh việc thằng bé bị tuột xuống, nghe thấy hơi thở đều của đứa nhóc gần sát bên tai chợt khiến hắn cảm thấy có chút gì đó ấm áp.
"em có nặng không?" thành an đột nhiên ngẩn đầu lên hỏi.
"mày như hạt gạo ấy" minh hiếu vừa đi ra chỗ xe vừa nhạt nhẽo đáp trả.
người thì bé tí hạt tiêu, bày đặt...
"anh muốn 'ăn' em sao?"
"liên quan ???"
"theo lời anh nói, em như hạt gạo mà anh thì khi nào cũng ăn cơm, cơm lại từ gạo mà ra, suy ra... anh muốn ăn em còn gì?"
logic ???
mình nói nó như hạt gạo chi để khổ vậy nè trời T-T
"ăn mày được bố liền ăn"
"ăn được mà" thành an tiếp tục dựa vào lưng hắn, khẽ nói.
minh hiếu chỉ biết im lặng, hắn thật sự không biết đáp lời thằng bé kiểu gì để nó thôi nói những việc khiến hắn đau đầu.
đến chỗ chiếc xe thể thao màu đen đang đậu trước cổng, hắn một tay đỡ mông thành an, một tay mở cửa xe.
chỉ là vô tình và bắt buộc phải đỡ mông thằng bé.
không ngờ thằng bé lại nghĩ bậy về hắn, liền nũng nịu nói.
"đừng vội anh yêu"
minh hiếu lập tức muốn ói máu, thằng ranh con lại tiếp tục giở trò nghịch ngợm...
"mày thôi cái giọng điệu đó đi"
thành an đột nhiên nghiêng bên tai gã, thì thầm.
"đợi em mười tám tuổi, em liền cho anh ăn sạch"
buông tha cho cái mạng già này đi an đặng ạ!
.
thật sự thì tới bây giờ mình vẫn sốc khi biết tin negav thi lại mùa 2 😭
thôi thì tôn trọng qdinh của ẻm cho ẻm dc toả sáng hơn nữaa
thi tốt gáng vô chung kết lấy cup quán quân về khè đội trưởng trần nha con trai iu❤️❤️
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co