✿¹⁶
Cả tối mê loạn, Thái Sơn vô lực nằm lì trên giường, cổ họng không đủ sức thốt ra tiếng rên, mà người đàn ông bên trên tựa như vĩnh viễn không biết mệt mỏi. Hắn không ngừng đòi hỏi, xâm chiếm...
Không ngạc nhiên chút nào, hôm sau Thái Sơn lại xin nghỉ.
Biết anh xin nghỉ, Tiếu Nhạc Nhạc cảm thấy rất lo lắng. Trực giác nói cho nhỏ biết rằng Thái Sơn không chỉ bị bệnh đơn thuần đâu.
Vừa tan trường, Tiếu Nhạc Nhạc đã lấy điện thoại ra gọi cho anh.
Lúc Tiếu Nhạc Nhạc gọi đến thì Thái Sơn đang nửa ngồi nửa tựa vào giường và được Minh Hiếu hầu hạ ăn sáng.
"Chào em." Thái Sơn nghe máy, thanh âm mềm nhuyễn khàn khàn. "Cảm ơn em đã quan tâm, tôi không sao, chỉ là cảm mạo chưa hết."
"Ừ, tôi sẽ chăm sóc tốt bản thân, em cố gắng học nhé. Tạm biệt."
"Lại là cô nữ sinh đấy ư?" Minh Hiếu khẽ nhếch môi lộ ra chút ý tứ châm chọc.
"Em ấy chỉ hỏi tôi vì sao không đến trường." Thái Sơn nhớ tới việc Tiếu Nhạc Nhạc lăn ngã từ lầu hai xuống đất, em bảo có người đẩy em xuống, kẻ đó chẳng lẽ là Minh Hiếu?
Thái Sơn hoảng hốt, chắc bởi vì Tiếu Nhạc Nhạc lên lầu hai xâm phạm vào lãnh địa của Minh Hiếu nên đã chọc giận hắn.
"Trẻ con giàu lòng hiếu kỳ thôi."
"Vậy sao?" Minh Hiếu trào phúng cười, hắn nhìn Thái Sơn vẫn cầm bát cháo trên tay thì chuyển sang đề tài khác. "Em ăn cháo nữa không? Nguội bây giờ."
Thái Sơn 'ừ' một tiếng, nhanh chóng lùa hai ba muỗng ăn xong. Anh đưa trả bát cho Minh Hiếu, bản thân lại vùi vào chăn ngủ bù, tuy nhiên tâm trạng vẫn còn thấp thỏm.
Tiếu Nhạc Nhạc tiếc nuối ngắt điện thoại, nhỏ thầm nghĩ đồ trừ tà mình đặt mua đã chuyển đến rồi. Chỉ cần nhỏ đi lấy máu gà trống gì đó là xong, thầy Sơn à, chờ em nhé! Em sẽ cứu thầy khỏi tay ác quỷ kia!
***
Chuyển nhà cũng không ăn thua nên Đăng Dương bị Thái Sơn đuổi ra ngoài ở. Dù gì y ở đây cũng không làm gì được Minh Hiếu, nếu không cẩn thận thì chết là cái chắc.
Thái Sơn không cho học sinh đến nhà học kèm nữa, nhà này có thành phần nguy hiểm tiềm ẩn nguy cơ bất cứ lúc nào, anh chỉ chờ khi tìm được chỗ khác rồi lại dạy kèm cho bọn chúng.
Thái Sơn đi làm như thường lệ, nhưng anh cảm thấy mọi thứ vẫn không có gì thay đổi. Bên cạnh anh chỉ dư thêm một người, không, là một quỷ luôn chăm nom anh suốt mọi thời điểm; vì vậy anh cũng giữ khoảng cách an toàn với những người khác theo bản năng.
Tiếu Nhạc Nhạc buồn bã nhận ra, thầy Sơn đối xử với mình có hơi xa lánh.
"Văn Thanh đi rồi sao?"
"Ừ, là cha cô Văn thay cô nộp đơn thôi việc."
"Sao bỗng dưng lại quyết định đi, tôi thấy cô ấy dạy học rất tốt."
"Do tai nạn giao thông lần trước quá nghiêm trọng nên muốn nghỉ ngơi dài hạn đó thôi."
"Khỏi rồi cũng về dạy được mà."
"Tôi không biết cô ấy tính toán gì nữa..."
"Thân là phụ nữ mà vội vàng vượt đèn đỏ làm chi."
Nghe các giáo viên khác nói chuyện, Thái Sơn nhìn chung trà lượn lờ khói trắng mà đâm ra hốt hoảng. Văn Thanh có lẽ đi không về. Kỳ thực, Thái Sơn vẫn muốn có một gia đình nhỏ, một gia đình bình thường, ấm áp...
"Đang nghĩ cái gì?" Hơi thở lạnh lẽo phảng phất bên tai anh. Anh nghiêng đầu, gần như thấy sườn mặt hoàn mỹ của Minh Hiếu áp sát. Hắn tựa cằm lên vai Thái Sơn, đôi con ngươi đen nhánh liếc quyển sách giáo khoa trên bàn kia. Hắn muốn xem xem rốt cuộc đó là nội dung thế nào lại khiến Thái Sơn đọc nhập tâm như vậy.
Thái Sơn lắc đầu một cái, rồi anh nhìn điện thoại di động. Sắp có tiết rồi, vì thế anh đứng dậy gom sách giáo khoa để đi vào lớp. Minh Hiếu ở cạnh ngắm anh, ngắm mãi ngắm hoài dung nhan kia mà không thấy đủ.
Lúc Thái Sơn giảng bài, Minh Hiếu ngồi trên bục giảng nhìn anh. Hắn nghe say mê, chăm chú lắm.
Giờ nghỉ trưa, Thái Sơn ra ngoài ăn một bát mì. Lúc quay về trường học thì gặp một thầy bói ngồi dưới tán cây. Vừa thấy Thái Sơn đi ngang qua, ông ta đã cao giọng: "Cậu trai trẻ, tôi thấy cậu sắp gặp một kiếp nạn lớn rồi. Cậu muốn xem bói để bình an sống sót hay không? Xem không trúng không ăn tiền nhé!"
Thái Sơn mỉm cười, lắc đầu rồi đi thẳng. Anh nhớ tới mảnh bùa lần trước thì cảm thấy mọi thứ chỉ là trò lường gạt.
"Thầy bói giỏi nói linh tinh." Minh Hiếu mất hứng cau mày, có hắn ở đây chở che thì Thái Sơn làm sao có chuyện. "Tôi giúp em dạy ông ta!"
"Đừng!" Thái Sơn hoảng hốt nắm lấy cánh tay Minh Hiếu, anh còn chưa biết đây là kiểu dạy dỗ thế nào, chỉ cười nói. "Ông ta cũng kiếm cơm thôi."
Minh Hiếu bĩu môi, hắn nhìn Thái Sơn đang nắm tay mình, khóe mắt cong lên nét cười chan chứa. Gương mặt quá đỗi điển trai kia cũng tươi sáng hơn.
Thật hi vọng em vĩnh viễn níu giữ tôi, mắt em chỉ vĩnh viễn nhìn tôi, vòng ôm của em dành cho tôi vĩnh viễn...
***
Cuối tuần dù không học kèm nhưng Tiếu Nhạc Nhạc cầm lấy những vật trừ tà và hừng hực khí thế bước ra khỏi cửa.
"Ba mẹ, con đi đây!"
"Ừ, học kèm xong nhớ về sớm. Con phải đi đứng cẩn thận vào."
"Vâng!" Tiếu Nhạc Nhạc cảm thấy nhịp tim của mình đập càng nhanh, vì hôm nay là ngày nhỏ đi giải cứu thầy Sơn, thậm chí nhỏ còn dối cha mẹ rằng đi học kèm ở nhà thầy đó!
Thầy Sơn ơi, em đến cứu thầy đây!
Tiếu Nhạc Nhạc ngồi trên xe buýt, nhỏ nhìn khung cảnh ngoài kia mà quyết tâm càng dâng trào mãnh liệt.
Biết rõ Tiếu Nhạc Nhạc đến nhà Thái Sơn để làm gì, Trần Thần cảm thấy lo âu, thấp thỏm. Nó cũng biết ác quỷ kia sẽ không dễ dàng bị Tiếu Nhạc Nhạc đánh bại, cho dù lần này Tiếu Nhạc Nhạc trang bị đủ đường nhưng hắn là kẻ suýt chút giết chết cô Văn, lần trước còn đẩy Tiếu Nhạc Nhạc té ngã, cả người thương tích...
"Rốt cuộc đi hay không đi..." Trần Thần xoắn xuýt tới lui trong phòng. Nó sợ đối mặt với hắn ta, càng sợ Tiếu Nhạc Nhạc xảy ra chuyện xấu.
"Chờ lát nữa nếu không có tin tức thì đi thôi, mình sẽ nấp ngoài sân để xem tình hình..."
Khoảng cách từ đây đến nhà Thái Sơn càng lúc càng gần, trái tim Tiếu Nhạc Nhạc càng đập nhanh hơn. Thẳng đến khi đứng trước cổng nhà anh thì tim nhỏ dội vang như trống.
Tiếu Nhạc Nhạc hít sâu một hơi, nhỏ tự cổ vũ mình rằng nhỏ sẽ làm được!
Mình nhất định sẽ cứu thầy Sơn! Tà không thể thắng chính, mình chuẩn bị đầy đủ như thế, chắc chắn thành công! Thầy Sơn thầy chờ em nhé!
Tiếu Nhạc Nhạc đưa tay ấn chuông, bởi vì lo lắng mà bàn tay cũng run rẩy. Ngay lúc chuông cửa vang lên cũng là thời điểm Thái Sơn đang nấu cơm, và gã quỷ kia lại dựa dẫm trên người anh, một tấc cũng không rời.
"Tôi không thích ăn ớt." Minh Hiếu nằm nhoài trên lưng Thái Sơn, cằm gác trên vai anh, vừa làm nũng vừa nhìn quả ớt đỏ tươi trong nồi.
Thái Sơn khẽ nghiêng đầu liếc người đàn ông trẻ tuổi điển trai ngời ngời ấy: "Cũng không phải cho anh ăn."
"Nhưng tôi không thích ăn ớt mà, mùi nồng thật." Minh Hiếu khịt mũi đầy ghét bỏ. "Ăn ớt nhiều không tốt cho dạ dày đâu."
"Ừm." Thái Sơn khẽ đáp một tiếng với Minh Hiếu, động tác đảo thức ăn trên tay anh vẫn liên tục. Anh nhìn món xào chua cay thì đuôi mắt cong lên nét cười vui vẻ thật lòng.
Chuông cửa vang lên khiến Thái Sơn tưởng rằng Đăng Dương không yên tâm nên sang đây xem xét, vì vậy anh buông chiếc giá xuống.
"Anh giúp tôi trông chừng đi." Nói xong vội vàng chạy đi mở cửa.
"Bận tâm người khác làm gì..." Minh Hiếu bất mãn nhìn Thái Sơn trở ra nhưng vẫn tử tế cầm giá xào rau giúp Thái Sơn.
Và thật bất ngờ, người đến lần này là Tiếu Nhạc Nhạc, điều này khiến anh có chút ngạc nhiên.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co