16
Thái Sơn về đến nhà, chuyện thứ nhất cậu làm chính là ném chiếc áo thun của Minh Hiếu mà mình đã từng mặc một lần vào thùng rác.
Đúng vậy, lúc bỏ đi cậu không trộm thứ gì quý trọng, chỉ lấy cái áo thun này đi.
Trước kia thì có thể cậu không biết, nhưng từ khi Minh Hiếu kêu cậu lấy dầu bôi trơn ở tủ đầu giường ra thì cậu đã hiểu hết tất cả.
Một tên trai thẳng sẽ không chuẩn bị bôi trơn để ở nhà.
Một tên trai thẳng sẽ không giặt cái áo mà người khác đã mặc qua vào sáng sớm tinh mơ, trừ khi hắn đã làm nó bẩn hơn.
Một tên trai thẳng sẽ không túm chặt mấy tấm ảnh chụp không buông, sẽ không muốn xem thân thể của người khác, càng sẽ không tìm lý do để cọ người khác.
Thái Sơn không phủ nhận việc Minh Hiếu luôn săn sóc mình, nhưng một tên trai thẳng tuyệt đối sẽ không coi đàn em như vợ của mình mà chăm sóc.
— có thể xác định, trừ gà ra thì Minh Hiếu không thẳng chỗ nào hết.
Minh Hiếu đã muốn lừa cậu lên giường từ sớm.
Thái Sơn nhớ đến việc hắn không ngừng cọ xát lên người mình, cuối cùng chịch mình đến khóc nức nở, tức giận đến run cả tay.
"Tôi vẫn luôn lấy lòng em."
"Nếu em lại đẩy tôi ra, tôi sẽ không bao giờ đến gần em nữa."
Lúc nói những lời này, ánh mắt Minh Hiếu chứa đầy bi thương và tình cảm nồng nàn, giống như đã nhẫn nhịn đến cực hạn, thế là cậu như bị mê hoặc, chủ động đưa dầu bôi trơn vào tay hắn.
Một người đã có ý xấu với cậu từ lâu, hơn nữa người nọ có thể đã có bạn gái.
Cậu bị một thằng con trai lừa lên giường, hình như còn làm kẻ thứ ba.
Thái Sơn tuyệt đối không cho phép chuyện này tiếp tục kéo dài.
Dù Minh Hiếu là thẳng hay cong thì cậu cũng muốn cắt đứt với hắn.
Điện thoại rung lên, Thái Sơn không muốn xem.
... Quả nhiên.
"Bạn trai nhỏ đang ở đâu rồi?"
"Về nhà. Tôi không phải bạn trai của anh."
"Mông không đau à? Vẫn chạy được?"
Thái Sơn vất vả khống chế xúc động muốn đập nát điện thoại, trả lời một câu hết sức cổ quái: "Đàn anh rảnh vậy không bằng đi quan tâm bạn gái mình đi?"
"Tối qua bạn trai bị tôi chịch đến nỗi không khép chân lại được, tôi phải dỗ em ấy trước đã."
"Còn 'bạn gái', cô ấy gãy chân lại còn nắm tay tôi, tôi hất cô ấy ra được à?"
Thái Sơn không muốn nghe hắn nguỵ biện, nhưng ngay giây tiếp theo đã nhận được hai tấm ảnh, một tấm là giấy chẩn bệnh của bác sĩ, một tấm là hình ảnh một cô gái chống gậy đi lại.
Thái Sơn: ...
Cho nên Minh Hiếu không có tay trong tay với con gái, cũng không có bạn gái.
"Bạn trai vẫn còn giận à?"
Bạn trai cái gì?
"Đàn anh, tổ nghiên cứu không cho phép yêu đương nội bộ."
Minh Hiếu trực tiếp gửi voice chat qua, trong giọng nói chứa đầy ý cười và sự cưng chiều:
"Yên tâm, tôi sẽ không cãi nhau với em, cũng sẽ không chia tay em, chúng ta có thể yêu đương."
"Tôi không thích."
"..."
"Quậy cái gì, tối qua không thoải mái sao?"
Thái Sơn im lặng.
... Thoải mái.
Lúc mới đâm vào thì có đau thật, ngay cả eo cũng mềm nhũn, tuy Minh Hiếu làm rất mạnh, nhưng vẫn luôn dỗ dành cậu, cũng rất biết chăm sóc điểm mẫn cảm của cậu.
Bản thân bị chịch khóc, núm vú cũng bị Minh Hiếu mút tới sưng lên, cuối cùng còn bị chịch bắn ba hay bốn lần gì đó.
...
Nói không thoải mái, quỷ cũng không tin.
Mãi mà Thái Sơn không trả lời, Minh Hiếu chỉ đành xin lỗi.
"Là bởi vì tôi hung dữ quá sao?"
"Cổ em có dấu hôn của người khác, tôi ghen tị."
"Em đi chơi với con gái, tôi phải dạy dỗ em để sau này em không dám chạm vào con gái nữa."
Nói tới cái này thì Thái Sơn không nhịn nổi nữa.
"Anh có tư cách gì để dạy dỗ tôi? Tôi có chạm vào con gái hay không liên quan gì đến anh?"
"Em nói lại lần nữa?"
... Thái Sơn yên lặng rụt về.
"Có thể yêu đương không?"
"Không thể."
"Tôi phải xin lỗi như thế nào thì mới có thể?"
Thái Sơn muốn giận dỗi nói rằng tôi không thể yêu đương với anh, xin lỗi như thế nào cũng vô ích.
Bây giờ cậu đã hoàn toàn xác định được, Minh Hiếu thích mình, có mưu đồ với mình.
Nhưng mà... Cũng không phải là cậu hoàn toàn không muốn yêu đương với hắn. Tức giận khi nhìn thấy hắn nắm tay cô gái khác, sự khủng hoảng đột ngột dâng lên khi nghe hắn nói sẽ không bao giờ đến gần nữa, tất cả đều không thể làm giả được.
Giây tiếp theo, Thái Sơn nhìn thấy phần mềm instagram trong điện thoại.
Cậu nhớ tới bản Tóm tắt Nghiên cứu thanh niên của mình, mỗi phần 2 ngàn chữ, 6 phần tổng cộng 12 ngàn chữ.
...
Cậu chụp giao diện bài tập gửi qua, không nói gì.
Minh Hiếu: ...
"Tôi làm là em sẽ không giận nữa?"
Thái Sơn không nói lời nào, Minh Hiếu cũng không để ý.
"Muộn nhất là sáng mai sẽ làm xong cho em."
Hôm nay Minh Hiếu lại tìm cậu rất nhiều lần.
Cũng chỉ có mấy câu nhớ em, ngoan ngoãn ăn cơm, còn đau không, nghỉ ngơi cho tốt, gửi tôi một tấm ảnh được không?
...
Cứ nói đến tình yêu là Minh Hiếu rất dính người, Thái Sơn đã biết từ lúc còn là Tracy rồi.
Nhưng bây giờ là sao? Mình đã đồng ý yêu đương với anh ta rồi à?
Buồn cười. Vì thế Thái Sơn không trả lời hắn câu nào.
Qua hôm sau, Thái Sơn vừa lên mạng đã nhận được mấy file tài liệu chỉnh tề.
Tiêu đề cũng được sắp xếp theo trình tự một cách rất chu đáo, Thái Sơn không cần sửa thêm gì cả, chỉ cần tải xuống theo thứ tự là được.
... Cái khác thì không nói, nhưng mấy chuyện này Minh Hiếu làm tốt thật sự.
"Không giận nữa nhé?"
Minh Hiếu nhắn tin nhắc nhở, nhưng lại vẫn không có câu trả lời.
Minh Hiếu: ... Nhóc con này đang giả vờ không online đấy à? Chơi vui nhỉ?
"Năm hai các em phải viết Báo cáo trưởng thành trong kỳ nghỉ đông đúng không?"
Thái Sơn ngẩn người, có ý gì?
"Tôi làm giúp em?"
"Tôi làm xong, em xem có gì không hài lòng thì nói, tôi sửa lại."
"Cảm ơn đàn anh ~ "
...
Nguyễn – không online – Thái Sơn bắt đầu múa phím, đánh mấy chữ này ra trong vô thức.
"Cảm ơn đàn anh", lần nào cậu nhờ vả Minh Hiếu cũng dùng mấy chữ này.
Chậc, Minh Hiếu cũng có tiến bộ.
Lúc trước thì kêu Tracy tự viết rồi gửi để mình sửa, bây giờ thì mình viết xong rồi để cậu xem chỗ nào không hài lòng thì tiếp tục sửa.
"Lần này làm xong rồi tha thứ cho tôi nhé?"
"Ừm."
"Hôm qua em cũng nói như vậy."
"Hôm qua em không có nói."
Minh Hiếu cau mày lướt lên.
... Rồi, đúng là nhóc con không nói thật.
Tất nhiên Minh Hiếu biết cách soạn ra một phần Báo cáo trưởng thành thật hoàn hảo, nhưng hắn cứ muốn trêu chọc bạn trai nhỏ của mình.
"Em có thể nói cho tôi biết mình trưởng thành chỗ nào không?"
"Yếu ớt, nghiện game, ném đồ lung tung, động cái là khóc."
"Anh viết được thì viết, không viết thì câm mồm."
Minh Hiếu: ... Thôi không nhiều lời nữa.
Làm bài tập cho người ta, còn phải nghe người ta mắng.
Sáng hôm sau, Thái Sơn mới chơi xong một trận game đã nhận được tin nhắn của Minh Hiếu.
"Xong rồi."
"Cảm ơn đàn anh ~"
Cậu vui vẻ tải file về.
Bây giờ Minh Hiếu quá là hữu dụng, Thái Sơn kiềm lòng không nổi, muốn xài thêm một tí.
Cậu nhớ đến CLB đọc sách mà mình mới gia nhập.
Cậu rất thích CLB đó, luôn đề cử rất nhiều quyển sách đẹp, có ý nghĩa. Nhưng mà có một vấn đề rất lớn, đó là mỗi tháng phải giao hai bài cảm nhận về sách, một học kỳ là 8 bài.
Thái Sơn thích CLB đọc sách, nhưng lại không thích viết bút ký.
"Đàn anh, anh viết bài cảm nhận cho em được không?"
"Bài cảm nhận của em, sao tôi viết được?"
"Không phải anh muốn làm bạn trai em sao?"
"Không phải hôm qua em bảo nếu làm Báo cáo trưởng thành cho em thì em sẽ tha thứ cho tôi sao?"
Thái Sơn: ...
"Em quay video vừa mặc quần tất vừa sờ cho tôi xem, muốn chơi như thế nào cũng nghe theo tôi, thế thì tôi sẽ viết giúp em."
Thái Sơn: ?
Gì cơ cái tên trai thẳng này? Không đúng, Minh Hiếu chẳng phải trai thẳng.
Thái Sơn khẽ cắn môi, cậu thật sự không muốn viết mấy bài cảm nhận đó đâu.
Hơn nữa Minh Hiếu còn ở cách xa mình, nhìn mà thôi, cũng chẳng chịch được, sợ cái gì?
"Được rồi."
Lúc nhận được bài cảm nhận, Minh Hiếu hỏi thẳng:
"Đã mua quần tất chưa?"
...
Thái Sơn mở app ra, chụp hình gửi qua.
"Đàn anh muốn xem màu nào?"
Minh Hiếu im lặng một lúc lâu, sau đó lại hỏi một câu không liên quan:
"Em muốn bị chịch trong khi mặc quần tất không?"
Thái Sơn: ... Không hề muốn, cảm ơn.
Thái Sơn không muốn dừng lại ở chủ đề này quá lâu, vì thế vội vàng chốt một cái màu đen.
"Ting."
Thái Sơn lại nhận được tiền Minh Hiếu chuyển khoản.
"Thuê phòng call video với tôi được không?"
... Video cái gì?
Sao anh không kêu tôi cởi hết rồi ngồi nói chuyện với anh luôn đi?
"Em ở phòng em cũng có thể call video được."
"Em dám rên sao?"
...
Tối muộn, ba mẹ đều ở nhà, đúng thật là Thái Sơn không dám rên.
"Tôi làm cho em biết bao nhiêu thứ, mà em ngay cả rên cũng không dám, vậy tôi đây không phải bị thiệt rồi sao?"
Thái Sơn hít sâu một hơi, vẫn là câu nói kia, Minh Hiếu nhìn thì thế nào, nghe xong thì thế nào, cơ bản là không làm gì được cậu.
Người bị nghẹn chết cũng chỉ có hắn mà thôi.
"Xong chưa?"
"... Rồi."
"Trong vòng mười giây, chụp số phòng cho tôi."
Lại là cái kiểu này, nhưng lần này Thái Sơn thuê phòng thật, cũng thong dong chụp ảnh gửi qua.
"Ngoan lắm, cởi hết quần áo ra đi."
"... Quần tất đâu?"
"Khoan hãy mặc."
Lời mời gọi video nhanh chóng xuất hiện, Thái Sơn nhấn nhận cuộc gọi, hình ảnh bản thân trần trụi xuất hiện trên góc phải màn hình, bên Minh Hiếu thì lại tối đen.
...
Sao lại thế này? Minh Hiếu không mở video mà mình lại phải cởi hết để hắn thị gian à?
Nhìn thấy gương mặt không vui của Thái Sơn, Minh Hiếu vội dỗ cậu:
"Bé cưng, tôi vẫn đang ở ngoài, sắp đến nhà rồi."
"Rên lớn tiếng chút, tôi đeo tai nghe."
Điện thoại được cố định trên lan can, thu hết hạ thân hồng hào trần trụi của Thái Sơn cho người bên kia xem.
"Tự đùa bỡn mình cho tôi xem." Giọng nói của Minh Hiếu căng chặt, giống như đang đè nén sự hưng phấn.
"A..."
Thái Sơn nức nở một tiếng, nhưng nghĩ đến chuyện Minh Hiếu càng xem cũng chỉ có thể nghẹn càng thảm, vì thế vẫn duỗi tay chạm vào giữa hai chân của mình.
Ngón tay thon dài mới vừa chạm vào dương vật đã bị lời mắng nghiêm khắc làm ngưng lại.
"Tôi đã cho em sờ nơi này rồi sao? Tự chơi huyệt dâm, đâm ngón tay vào."
Thái Sơn nhỏ giọng kháng cự vài câu.
"Ngoan một chút, đàn ông là phải giữ chữ tín, em đã đồng ý nghe theo lời tôi rồi mà đúng không?"
Ngón tay trắng nõn chỉ đành dời đi chỗ khác, miễn cưỡng chạm vào nhục huyệt hồng nhạt đang căng thẳng khép mở.
Rõ ràng nó rất căng thẳng, nhưng cũng rất tham lam, chỉ mới chạm đến đã tham lam nuốt cả ngón vào.
"Bé cưng dâm quá, đã từng bị chịch có khác, rất chủ động."
"Nhớ lần đầu tiên kêu em đâm vào, mất nửa ngày mới gửi cho tôi được một tấm ảnh."
Thái Sơn xấu hổ khóc thút thít, may là trong phòng chỉ có một mình cậu. Cậu cọ mặt lên giường, lau khô khoé mắt ướt át.
"Cắm nhẹ vậy cho ai xem? Đâm mạnh vào."
"Tiếp tục cắm, một ngón không đủ, ít nhất là ba ngón."
"A... Đàn anh, em ăn không nổi..." Thái Sơn đáng thương nói xin tha.
"Ba ngón tay mà thôi, cắm vào đi! Ngay cả tôi mà em cũng nuốt trôi, giờ khóc cái gì?"
"Mạnh lên! Em lại không ngoan rồi, lần sau đừng trách tôi không thương em."
Trong giọng nói của Minh Hiếu, Thái Sơn nằm trên giường dang rộng hai chân, tự lấy ngón tay chịch mình đến nỗi bắp đùi run rẩy.
Nhưng vẫn chưa đủ, khi đàn ông làm tình, thứ muốn an ủi nhất luôn là dương vật cương cứng.
Thái Sơn muốn duỗi tay sờ, nhưng giây tiếp theo đã bị lời nói của Minh Hiếu làm khựng lại.
"Không cho sờ. Nếu em dám sờ, lần sau làm tình tôi sẽ không cho em bắn lần nào hết."
"Đàn anh...!" Thái Sơn khó khăn kêu tên hắn, giọng nói còn mềm mềm như đang làm nũng.
Minh Hiếu lại không hề dao động.
"Em có thể tự đâm cho mình bắn, không cần nhịn, đừng nghĩ đến việc thủ dâm."
Thái Sơn nằm trên giường tủi thân thút thít, nặng nề chịch mình theo yêu cầu của Minh Hiếu.
Dần dần, tình dục dâng trào, cậu không dịu dàng với bản thân nữa, hạ quyết tâm nghiền ép tuyến tiền liệt!
Ngón tay Thái Sơn phát run, cố gắng để hai chân không khép lại theo bản năng, để camera quay được dáng vẻ nhục huyệt bị ngón tay đâm chọc tàn nhẫn.
Sướng quá, khoé mắt Thái Sơn đựng đầy hơi nước.
Gần lúc cao trào, tiếng đập cửa vang lên.
"A...!"
Thái Sơn kêu lên một tiếng đầy sợ hãi, rơi từ trên cao xuống, vẫn không thể đến cao trào.
Cậu nhịn không nổi, nhỏ giọng nỉ non vài câu, tiếng kêu như mèo con đang ấm ức, giống như giây tiếp theo sẽ oà khóc tới nơi.
"Sao vậy?"
Có vẻ như Minh Hiếu cũng phát hiện Thái Sơn khác thường, hắn nén giọng thật chặt, giống như đã kiềm chế đến cực hạn.
"Có người gõ cửa..."
"Vậy em đi mở cửa."
"Nhưng mà em còn đang cứng, chân cũng mềm, không muốn đi..."
"Ngoan, em đuổi hắn ta đi thì chúng ta mới tiếp tục được."
"Được rồi..."
Thái Sơn mặc quần áo của mình lên, phụng phịu ra mở cửa.
Giây tiếp theo, cậu bị người ta chặn ngang hông, bế lên đưa tới giường, tiếng cửa bị đóng sầm vang vọng.
"Bé cưng, em nói ai kỹ thuật kém?"
Chàng trai cao lớn như dã thú nhìn cậu chằm chằm, thong thả cởi quần áo mà cậu mới vừa mặc xong ra.
"Lấy quần tất em mua ra đây."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co