Truyen3h.Co

hieutus ; cá cược

20,

btewti


" nếu biết hôm đó là lần cuối chúng ta gặp nhau thì anh đã ôm em thật chặt..."

" hình phạt đau đớn nhất không phải là mất đi mà là luôn nhớ mãi..."

anh tú vừa từ nhà vệ sinh bước ra, tay cầm điện thoại lướt bảng tin, mọi hôm anh rất ghét việc đọc báo, mấy con chữ nhỏ xíu xiu làm anh lác cả mắt, nhưng không hiểu sao hôm nay lại mò vào mấy trang báo mạng mà đọc. minh hiếu rời đi cũng được 30p rồi, vừa nảy ở trong nhà vệ sinh để skincare anh tú trầm ngâm nhớ lại mấy câu gã căn dặn, bỗng nhiên anh có chút bất an trong lòng, cái gì mà hông có ai bên cạnh, cái gì mà tự chăm sóc bản thân, định bỏ anh hả ?

bỗng nhiên tay lướt trúng bảng tin thời sự, dòng chữ in đậm làm em có chút run rẫy
" CHUYẾN BAY TP. HỒ CHÍ MINH - NEWYORK BẤT NGỜ MẤT KẾT NỐI VÀ RƠI TỰ DO LÚC 23h30 GIỜ , TOÀN BỘ HÀNH KHÁCH, PHI CÔNG VÀ TIẾP VIÊN ĐỀU THIỆT MẠNG "

" c-cái gì vậy, hồ chí minh n-new... 23h3...30,
h-hiếu "

điện thoại trên tay rơi xuống, cả người anh run lên, địa điểm và thời gian đều trùng khớp với chuyến bay của minh hiếu, anh tú vội mở laptop tra tất cả chuyến tay từ hồ chí minh đến newyork đêm nay, một bên liên tục gọi đến di động của gã.

kết quả tìm kiếm như đánh một đòn vào tâm lí yếu ớt của anh, chỉ có duy nhất một chuyến bay từ hàn quốc đến newyork trong đêm nay thôi.

tay anh vơ vội áo khoác và di động, chân vẫn xỏ đôi dép bông lao thẳng xuống sảnh chung cư bắt taxi đến sân bay tân sơn nhất. cả đoạn đường anh tú liên tục cầu nguyện, anh giận minh hiếu lắm, gã toàn làm anh đau lòng thôi.

đặt chân xuống sân bay anh tú thoáng rùng mình một cái vì cái lạnh của thời tiết dần vào đông, tuy trời đã khuya nhưng nơi này bây giờ đông kín người, tiến khóc than bên tai nghe thảm thiết thật, anh tú nhận ra họ đều là người nhà của những hành khách trên chuyến bay tử thần đó. vội vã đi đến chổ một nhóm người, anh muốn hỏi họ để lấy cho bản thân chút hi vọng.

" cho em hỏi, chuyến bay kia... vẫn có người còn sống đúng không ? "

" đều tử vong hết rồi cậu, cậu có người nhà trong đó sao, nếu vậy cậu sang đó ghi danh đi, người ta đang tìm thân nhân đó "

" k-không... "

tuy anh chẳng dám tin, nhưng vẫn tiến về phía đám đông đang tìm thân nhân đó, anh tú vẫn một lòng cầu mong chẳng có tên người em thương trên tờ giấy đó.

" này cậu trai, cậu là thân nhân của hành khách nào vậy ? "

" ưm, con.... thật sự chẳng ai còn sống sao ạ ? "

" không còn, tôi biết cậu không chấp nhận nhưng cậu nén đau thương một tí nhé, phải tìm cho ra thân nhân để họ an nghĩ "

" huhh, c-có tên... m-minh h-hiếu.u không ạ "

" cậu đọc rõ họ tên hộ tôi nha "

" t-trần minh hiếu ạ "

" hiện tại trong danh sách không có, nhưng cậu đợi một lát nha, công tác tìm người vẫn đang thực hiện, những người này đều còn nhận dạng ra được nên có danh sách trước, những người khác đều không còn... cậu phải bĩnh tĩnh đợi danh sách khác nha "

" l-là không còn gì ạ ? "

" ùhm có thể nói là không còn nguyên vẹn "

anh tú nghe xong liền choáng váng mà té xuống, đội y tế gần đó vội đỡ anh ngồi xuống hàng ghế chờ gần hành lang, hỏi thăm vài câu sức khoẻ sau đó họ cũng rời đi thực hiện công việc.

anh phải làm sao đây, tên minh hiếu xấu xa này toàn làm anh đau lòng thôi, đã đùa giỡn tình cảm với anh rồi bây giờ còn bỏ anh đi mất. anh tú bưng mặt khóc đến thương tâm, anh lạnh lắm rồi đấy nhá, minh hiếu không mau xuất hiện ôm anh thì anh sẽ không tha thứ cho gã đâu.

" hiếu giỡn chẳng vui tí nào, đùa anh khóc như vậy mới vừa lòng em sao "

" đồ xấu xa, toàn bắt nạt anh thôi "

" cái gì mà không có em anh phải sống tốt, anh sống kiểu gì bây giờ "

" cái đồ hiếu thúi "

"người ta giận dỗi mới có một ngày liền chơi trò này, trò này làm anh khóc nhiều rồi đấy nhá"

" anh hết giận hiếu rồi, mau dỗ anh đi mà "

" anh hông có biết chăm sóc bản thân đâu, hiếu mau về chăm sóc anh đi, em hư lắm em làm anh buồn rồi em bỏ anh "

sân bay 1h sáng, ai có mặt ở sảnh chờ đều một lần đưa mắt thương cảm nhìn qua thân ảnh nhỏ trên người một bộ đồ ngủ khoác sơ bên ngoài chiếc cardigan, chân mang dép bông ngồi co người ở hàng ghế chờ, lâu lâu lại đưa tay quẹt nước mắt, họ đều đoán rằng anh là thân nhân của những người xấu số kia, có người cho anh cái bánh, chai nước suối, kèm theo những lời an ủi, họ khuyên anh phải bình tĩnh và mạnh mẽ lên, ai nhìn thấy cũng thương hết.

anh tú khóc mãi gần như cạn cả nước mắt, anh chỉ còn những tiếng nất nho nhỏ trong cổ họng, đã có tờ danh sách nạn nhân thứ hai rồi nhưng chẳng có tên của minh hiếu của anh ở trong đó, không lẻ minh hiếu trách anh không ngoan nên không muốn cho anh thấy mặt gã hả ? anh sẽ ngoan mà hiếu ơi.

càng về khuya nhiệt độ càng thấp, với chiếc áo cardigan đó đương nhiên chẳng ủ ấm được anh rồi. anh tú vừa lạnh vừa tuổi thân, nếu anh biết trước chuyện tồi tệ này xảy ra, anh đã ôm minh hiếu thật chặt vào lúc nảy rồi, anh từ chối cái ôm từ gã để bây giờ phải tự ôm an ủi chính mình.

" ơ bé yêu... "


ai gọi bé đó, là aiiiiii ?

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co