chương 22
Matthias đã đưa ra quyết định sai lầm khi quay lại.
Anh ấy định ở lại khu nhà phụ trước giờ ăn tối để hoàn thành đống công việc. Nhìn lại, không có gì thay đổi trong kế hoạch của anh ấy. Ít nhất là cho đến khi anh ấy rời khỏi khu nhà phụ.
Mọi chuyện trở nên hỗn loạn khi anh xoay người nhìn về phía sau và thấy mình đang đứng trên con đường dẫn đến ngôi nhà của người làm vườn.
Matthias dừng lại,với vẻ mặt trầm ngâm.
Những ngày tháng trôi qua như lẽ thường. Mọi thứ diễn ra suôn sẻ và theo một cách có trật tự.
Những giọt nước mắt của cô đêm đó cũng đã được rửa sạch và tẩy sạch mọi dấu vết cảm xúc kỳ lạ của anh.
Matthias sải bước dài và đi dạo qua con đường rừng râm mát. Anh kéo cà vạt và nới lỏng nó, sau đó mở vài nút trên chiếc áo sơ mi bó sát. Cử chỉ của anh hơi thô lỗ hơn, và anh không còn bình tĩnh như mọi khi.
Thật là kinh tởm.
Anh ghét những ham muốn không thể kiểm soát.
Thật khó chịu khi anh phải chịu đựng những ham muốn mà anh không thể kiềm chế.
Mathias muốn mọi thứ trong thế giới của mình phải ở đúng vị trí của nó. Cảm xúc và hàm muốn của anh cũng vậy. Đó là lý do tại sao anh chưa bao giờ say mê một sinh vật được gọi là phụ nữ.
Trong quỹ đạo của anh, ham muốn tình dục chỉ đơn giản là bản năng. Anh chưa bao giờ bận tâm đến nó hoặc bị nó chi phối.
Thay vào đó, nó rất cồng kềnh - không gì hơn là nhu cầu được thỏa mản một cách đầy đủ. Những ham muốn như vậy, ngay từ đầu, đã không ngự trị trong tâm trí anh.
Đó là cách mà sự khó chịu và khó chịu mà anh cảm thấy vì Leyla ngày càng lớn dần và tàn phá thế giới ổn định của anh.
Bây giờ chỉ có cô mới có thể ở trong thế giới của anh.
Cả năm giác quan của anh đều hướng về cô và đam mê mù quáng dâng trào sâu bên trong anh không thể kiểm soát. Có nhiều lúc ham muốn tham lam và những suy nghĩ dâm đãng muốn chiếm hữu cô trở nên quá mức đối với anh.
Matthias không hài lòng khi biết mình bị ám ảnh bởi những thứ tầm thường như vậy. Anh thậm chí không thể đưa nó vào danh sách ưu tiên của mình.
Leyla Lewellin cũng như vậy.
Tuy nhiên, anh vẫn cần phải chắc chắn.
Hàng cây rừng dài dần dần thu hẹp lại khi ngôi nhà nhỏ hiện ra gần hơn.
Suy ngẫm, Matthias bước vào tấm chăn ánh sáng. Tia nắng mùa hè vui tươi đang trôi xuống, thấm vào mắt anh qua những thanh cành cây.
Leyla đã tìm thấy một chú chim non nằm dài trên mặt đất.
Cô đang trên đường về nhà sau khi tiễn Kyle đi thì đột nhiên nghe thấy vật lạ rơi từ trên cao.
Leyla phát hiện một chú chim non bị rơi dưới gốc cây ở sân sau. Một chú chim non nhỏ bé, yếu ớt vừa mới bắt đầu mọc lông.
“Ồ, em bị ngã à?”
Leyla nhẹ nhàng quấn chú chim non lại rồi ngước mắt nhìn lên cây.
Đúng như cô nghĩ, có một tổ chim nằm trên một trong những cành cây. Cái cây này khá cao, nhưng may mắn thay, chú chim non không bị thương nặng.
“Không sao đâu, chị sẽ đưa em về nhà.”
Leyla vuốt ve chú chim non một cách nhẹ nhàng và nhét nó vào túi tạp dề. Cô vội vã quay lại ngôi nhà gỗ để lấy chiếc thang cất trong nhà kho.
Cô ấy dựa chặt chiếc thang vào thân cây và bắt đầu trèo lên.
Chiếc tổ nằm giữa những cành cây cao hơn chiếc thang nên cô không còn cách nào khác ngoài việc phải trèo xa hơn.
Leo cao như vậy thường không phải là vấn đề đối với cô. Nhưng với chú chim non trong túi, Leyla trở nên thận thận hơn trong các động tác của mình và không thể nhanh nhẹn như thường lệ.
Sau khi trèo lên cành cây gần nhất với tổ chim, Leyla giật cành cây bằng một tay và nhét tay còn lại vào túi.
Cô ấy cẩn thận duỗi tay ra xa nhất có thể và an toàn đưa chú chim non trở về tổ.
Thật không may, ngay lúc cô thở phào nhẹ nhõm, chân cô đột nhiên trượt ra và cô không còn bám vào cành cây nữa.
Thế giới đảo lộn trong tích tắc khi cơ thể cô nảy lên và mất thăng bằng. Cô đã cố gắng nắm lấy đầu cành cây và giữ chặt, nhưng chiếc thang đã rơi xuống đất. Than ôi, cành cây quá yếu để chịu được trọng lượng cơ thể cô, bắt đầu phát ra tiếng kêu răng rắc.
“Bác ơi! Bác Bill ơi!”
Leyla hoảng sợ theo phản xạ hét lên. Nhưng tiếng hét của cô bị đáp lại bằng sự im lặng khi cô nhận ra chú Bill không có ở nhà.
“Kylee ơi!”
Mặc dù biết Kyle đã đi quá xa và không nghe thấy, Leyla vẫn khóc và gọi anh. Kyle là hy vọng duy nhất của cô khi chú Bill không ở đây. Bởi vì họ là những người duy nhất sẽ đến giúp cô khi cô gặp rắc rối.
“Leyla.”
Đột nhiên, một giọng nói quen thuộc xuất hiện.
Giọng nói êm dịu ấy nhẹ nhàng gọi tên cô như thể đang hát.
Tâm trí cô trắng bệch vì sợ hãi, nhưng Leyla vẫn có thể nhận ra chủ nhân của giọng nói đó. Cô hạ thấp ánh mắt sợ hãi của mình xuống, và một người mà cô biết đang đứng ngay bên dưới cô.
Công tước Herhardt.
Với trạng thái không hề bận tâm, anh ta hướng mắt về phía chiếc thang bị đổ và bình tĩnh nhìn cô treo lơ lửng trên cành cây gãy một nửa.
Anh nhếch mếch và hỏi cô.
“Tôi có nên cứu cô không?”
' Đồ điên kia, tại sao anh ta lại…?'
“Không cần, thưa ngài!”
Ngay cả trong nỗi sợ hãi, Leyla vẫn thẳng thừng từ chối lời đề nghị giúp đỡ của anh. Cô vẫn kiên trì bám vào cành cây mặc dù biết rằng mọi nỗ lực của mình đều vô ích.
Cành cây bắt đầu rung chuyển mạnh hơn, cho thấy nó đang nhanh chóng trở nên yếu ớt khi vết nứt ngày càng sâu hơn.
“Kyle! Kyleeeee!”
Tiếng kêu của cô hòa lẫn nỗi sợ hãi, tiếng gọi Kyle vang vọng khắp khu rừng Arvis.
Matthias cười khúc khích khi liếc nhìn. Anh quay lại nhìn xuống con đường mà Kyle đã đi.
“ Cậu ta sẽ không tới.”
Anh ta nói rồi khoanh tay một cách thoải mái.
'Dù anh ta có vô tâm đến đâu, anh ta không cảm thấy lo lắng chút nào khi thấy người khác gặp nguy hiểm sao?'
Leyla sớm hiểu ra sự thật phũ phàng về người đang đứng trước mặt mình. Anh ta là Công tước Herhardt. Vị công tước điên rồ đó sẽ không thể có đầu óc sáng suốt như người bình thường.
" Đi đi!"
Cô quát anh một cách khó chịu và đuổi anh đi.
“Nếu không muốn giúp thì ngài hãy đi! Sao còn đứng đó!”
“Có vẻ như cô sắp ngã rồi, tôi sẽ gọi người tới cứu cô.”
“ Ngài nói gì thế?”
"Tôi không phải là người vô tâm như vậy, Leyla." Môi Matthias cong lên thành một nụ cười buồn ngủ. "Tôi sẽ gọi cho cậu Etman, người mà cô đã gọi một cách tuyệt vọng."
'Đồ ngốc.'
Giọng nói của anh không còn có thể nghe thấy nữa vì tiếng thở hổn hển của cô đã át mất.
“Được rồi, để tôi xem nào, tôi nên gọi ai đây? Nhìn vào độ cao, tôi nghĩ Tốt hơn là nên gọi bác sĩ Etman.”
' Đồ điên'.
“… … , cứu tôi với!”
Leyla rên rỉ trong tuyệt vọng.
Thay vì cầu xin người đàn ông trước mặt, cô thà ngã xuống đất và bị thương.
Đó là tất cả những gì cô nghĩ trước khi nỗi sợ hãi buộc cô phải từ bỏ các nguyên tắc của mình.
“ Cô có muốn tôi giúp không , Leyla?”
Matthias hỏi và thong thả cởi áo khoác.
“Vậy gọi tên tôi đi.”
"Cái gì?"
“Gọi tên tôi.”
Anh bước lại gần cái cây vài bước trước khi dừng lại và nhìn cô với ánh mắt khao khát.
Như thể anh ấy đang chờ đợi.
Chờ đợi khoảnh khắc cô ngã xuống nếu yêu cầu của anh không được đáp ứng. Leyla biết rõ điều đó, rằng anh là người có khả năng làm những việc đó.
“Công tước, làm ơn!”
Leyla cầu xin anh với đôi mắt đẫm lệ và giọng nói nức nở thảm thiết.
“Công tước !”
Lời cầu xin của cô ngày càng tuyệt vọng khi thời điểm cái cây không thể trụ nổi nữa.
Sau khi cô cầu xin anh lần thứ một triệu, cành cây đã bị gãy.
Cô ấy ngã.
Tâm trí Leyla trở nên trống rỗng. Tầm nhìn của cô trở nên mơ hồ khi cơ thể cô ngã xuống từ trên cây.
Rồi anh ấy đến.
Matthias chạy nhanh về phía cái cây và ôm chặt cô trong vòng tay. Cơ thể họ đập xuống đất nhưng Matthias không buông cô ra, và vẫn ôm cô bằng tất cả sức lực của mình.
Bụi đất và bụi bặm bám trên người họ. Đầu Leyla ong ong, nhưng cô dần lấy lại được ý thức.
Mềm mại.
Cô cảm thấy êm ái và thoải mái đến khó tin mặc dù cô vừa ngã từ một nơi cao.
Leyla mở mắt. Hơi ấm mà cô cảm thấy thuộc về một người đàn ông, người mà cô vô tình ôm chặt.
Công tước Herhardt nằm bên dưới cô. Và cô được che chở an toàn trong vòng tay anh.
Cơ thể hai người ngần đến mức cô có thể cảm nhận được tiếng tim đập của anh truyền đến lồng ngực cô.
Cơ bắp cánh tay anh quấn chặt quanh eo cô và sau đầu cô, vô cùng khỏe mạnh.
Khi cô từ từ ngẩng đầu lên, một mùi nước bạc hà thoang thoảng có thể ngửi thấy từ gáy anh, làn da anh mịn màng và ấm áp, và được bao phủ bởi một mùi hương tuyệt vời.
Hơi nóng bắt đầu từ má cô nhanh chóng lan tỏa khắp cơ thể chỉ trong chốc lát.
Leyla rùng mình khi cơ thể cô bắt đầu vùng vẫy. Cô vùng vẫy hết sức để thoát khỏi anh.
Bỏ qua sự xấu hổ khi cơ thể họ quấn chặt vào nhau. Anh ta ấy quá to lớn và quá nặng. Sự trói buộc của Matthias chỉ trở nên mạnh mẽ hơn khi cô cố gắng tách ra.
“Ssst.. Đứng yên.”
Matthias ra lệnh cho cô với một tiếng thở dài. Nhưng sự phản kháng của Leyla ngày càng dữ dội hơn.
'KHÔNG.'
Cô ấy đã chán ngấy những hành động kỳ lạ của công tước.
' Tôi không muốn.'
Leyla cố hét lên nhưng không thể thốt ra được lời nào.
Cái ôm siết chặt của Matthias đang giữa chặt. Đầu và eo anh ôm cô ngày càng mạnh mẽ hơn. Tất cả những cảm giác kỳ lạ nhưng xa lạ đó đang được cảm nhận rõ ràng và Leyla không thể chịu đựng được nữa.
Cô sợ hãi và cố gắng để thoát ra. Nhưng cô càng muốn chống cự, cô càng cảm thấy bất lực. Bất kể cô làm gì, Leyla cũng không thể đẩy mình ra khỏi anh.
Ngay khi suy nghĩ của cô hoà quyện với nỗi sợ hãi tồi tệ nhất, cô đã vô tình cắn vào tai công tước.
“Ái chà!”
Matthias nhăn mặt đau đớn và đẩy cô ngã ra sau. Anh ta sửng sốt, nhưng ngay sau đó, miệng anh ta cong lên trong một nụ cười thích thú.
Matthias thấy buồn cười khi nhìn cô run rẩy dữ dội như vậy mặc dù chính cô là người đã tấn công anh một cách dã man.
Đôi mắt xanh lá cây rực rỡ của Leyla trừng trừng nhìn anh một cách dữ tợn, hành động như thể cô muốn xé anh ra thành từng mảnh. Matthias ngừng cười.
“Hãy là một quý cô đi, Leyla.”
Matthias nhẹ nhàng vuốt ve vành tai bị cắn của mình— ngay lập tức nắm lấy tóc Leyla mà không chớp mắt.
Không kịp phản xạ, cô đã bị đẩy xuống đất. Khuôn mặt của Matthias hiện ra phía trên cô, trừng mắt nhìn cô bằng đôi mắt lạnh lùng.
“Vậy đây là những gì tôi nhận được sau khi cứu mạng cô sao? Cô không thấy nó quá bất công à?”
“Tại sao tôi phải tỏ ra là một quý cô khi anh thậm chí còn không phải là một quý ông?”
Leyla quay mặt sang một bên. Sự xấu hổ làm má cô ửng đỏ khi cô cố đẩy cơ thể anh thêm một lần nữa. Nhưng Matthias đã túm lấy cằm cô bằng bàn tay của anh và kéo mặt cô về phía anh.
“Chẳng phải miệng cô vừa nói tôi là một quý ông sao?”
“… … Không! Tôi lỡ lời!”
“ Cô có làm thế không?”
“Một quý ông, hả. Thật nhảm nhí. Nếu ngài là một quý ông….L-Làm sao ngài có thể làm…điều này?”
Leyla lắp bắp với vẻ mặt như sắp bật khóc và cố gắng thoát khỏi anh.
Mắt Matthias nheo lại. Một nếp nhăn nhỏ hình thành giữa hai lông mày khi anh nhìn Leyla đang xoa môi như thể chúng đã bị ô nhiễm bởi thứ gì đó bẩn thỉu.
“Xin hãy tránh sang một bên.”
Leyla trừng mắt nhìn anh với vẻ mặt buồn bã.
“Cái này thì thế này, tôi……Argh!”
Một tiếng thét chói tai vang lên, để lại âm tiết cuối cùng lơ lửng trong không khí. Matthias cúi đầu và cắn vào tai cô.
Mọi chuyện diễn ra trong chớp mắt, gần như bất ngờ.
Với một tiếng động mạnh, Matthias đập cô xuống đất. Anh nắm chặt bàn tay nhỏ bé đang cào cấu của cô, cản trở chuyển động của cô .
Hơi thở rít lên của cô tắt hẳn khi Matthias bắt đầu mút và cắn nhẹ vào dái tai cô.
Ban đầu, Matthias dự định sẽ đền đáp lại những gì cô đã ban cho anh, nhưng anh đã thay đổi ý định và tấn công cô một cách mạnh mẽ.
Leyla rên rỉ và vặn vẹo cơ thể khi anh cắn mạnh vào dái tai ẩm ướt của cô. Âm thanh nức nở và thở hổn hển oi bức và giống như lò nướng. Matthias đè nặng lên cơ thể đang quằn quại của cô và in dấu răng của anh khắp đôi tai đỏ ửng của cô.
Một nụ cười hài lòng hiện lên trên khuôn mặt anh khi nhìn thấy dáng vẻ luộm thuộm của Leyla.
Đôi mắt ngây thơ của cô ướt đẫm, trong suốt sưng lên vì nước mắt. Đôi môi hơi hé mở, thậm chí còn sẫm màu hơn cả màu sắc sáo rỗng của nó, nuốt một hơi không khí nặng nề.
Matthias nắm chặt những ngón tay mềm mại đan vào nhau của cô và thưởng thức đôi môi ẩm ướt của cô.
Quá bất ngờ trước nụ hôn bất ngờ của anh, Leyla mím chặt môi, nhưng Matthias đã dễ dàng đánh bại sự kháng cự của cô.
Mùa hè oi ả này sẽ sớm kết thúc thôi.
Anh ta liên tục đưa lưỡi vào nuốt chửng như thể muốn nuốt trọn cô.
Nước bọt trong suốt, giọng rên rỉ và hơi thở hổn hển bắt đầu chảy qua đôi môi đang chồng lên nhau của họ.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co