#Chương Mở
Chiều tà buông xuống, nhuộm lớp áo vàng cam lên những đám mây bồng bềnh, phủ lấp sân trường trong ánh sáng dịu dàng như mật ong. Sau một ngày học tất bật, tiếng cười rộn ràng của lũ bạn dần tan vào gió, chỉ còn tôi – Khang – đứng lặng bên khung cửa sổ, lòng nặng trĩu những uẩn khúc không tên. Trái tim non nớt ấy đâu ngờ, một khoảnh khắc tình cờ trong bóng hoàng hôn sẽ khiến nó rung lên những âm thanh hỗn loạn...
Hôm ấy, khi bóng tối chưa kịp nuốt chửng ánh dương, tôi vô tình bắt gặp cuộc trò chuyện giữa Thuận và Thúy – hai con người tưởng chừng chỉ là bạn học bình thường. Thúy cười nhẹ, mái tóc dài lả lơi chạm vai, giơ tay chỉ vào trang vở: "em xem bài này chị làm đã đúng chưa?"
Thuận khẽ nghiêng đầu, ánh mắt anh đượm vẻ trầm tư, như đang lắng nghe từng hơi thở của thiên nhiên. Giọng cậu trầm ấm, ngân lên như tiếng đàn cello trong căn phòng vắng:
"Đúng rồi đó chị... à mà - ..."
Trong giây phút ấy, khi Thúy vừa hỏi thăm một chút nhỏ nhặt về bài tập, giọng Thuận trầm ấm đáp lại với lời ca ngợi vẻ đẹp của "hình ảnh" – nhưng không phải là của Thúy, mà là của bức ảnh thiên nhiên đầy sắc màu mà Thúy đã đăng lên. Thuận nói:
"Chị biết không, khi nhìn thấy những tia nắng nhẹ nhàng xuyên qua từng chiếc lá, lòng em như được đong đầy cảm hứng. Cảm ơn chị đã cho em cảm nhận được vẻ đẹp ấy - ... "
Lời nói ấy chưa dứt, tim tôi đã thắt lại. Từng chữ của Thuận tựa ngón tay lạnh lẽo bấu vào trái tim đang run rẩy, khiến máu trong người tôi đông cứng. "Cảm ơn" – hai tiếng giản đơn ấy bỗng hóa thành lưỡi dao mỏng, cứa nhẹ vào niềm hy vọng thầm kín tôi chôn giấu bấy lâu. Trong màn sương mù của sự ghen tuông mù quáng, tôi vội vẽ nên viễn cảnh: Liệu Thúy có phải là bức tranh em nguyện dành cả đời để chiêm ngưỡng?
Chính trong khoảnh khắc ấy, lòng tôi như bị giam cầm trong chiếc lồng của sự tự ti và ghen tị. Tôi, người luôn âm thầm yêu thương Thuận từ thuở ban đầu, lại cảm thấy như mình chỉ là người đứng ngoài rìa của bức tranh thiên nhiên tuyệt đẹp ấy – bức tranh mà Thuận yêu cầu tâm hồn để cảm nhận, nhưng không dành cho riêng tôi.
Nhưng Khang thật ra đã sai. Thuận vốn là chàng thi sĩ mang trái tim đa cảm, luôn dành những lời có cánh để tôn vinh vẻ đẹp của thế giới xung quanh. Anh có thể ngắm nhìn cánh én chao nghiêng mà thổn thức, hay chạm tay vào giọt mưa rơi mà thấy lòng bồi hồi. Tình cảm anh dành cho Thúy chỉ là thứ ánh sáng ấm áp của tình bạn – nhẹ nhàng, trong trẻo, chẳng hề vướng chút sắc màu lãng mạn.
Đêm ấy, tôi ngồi co ro bên bàn học, hơi thở hòa cùng tiếng gió rít qua khe cửa. Bàn tay lạnh ngắt lật từng trang nhật ký cũ, nơi ghi lại những lần Thuận khẽ chạm vai tôi khi trao vở, nụ cười anh nở trên môi khi tôi kể chuyện cổ tích ngày bé... Chợt hiểu ra: Phải chăng chính nỗi cô đơn từ thuở ấy – khi một cuộc tan vỡ không đáng có xảy ra, khi tuổi thơ tôi chỉ là chuỗi ngày im lặng – đã khiến tôi khao khát chiếm giữ tình cảm của em? Tôi đã biến những cử chỉ ấm áp của tình bạn thành thứ tình yêu đơn phương đầy ích kỷ, như kẻ lạc trong sa mạc tưởng bóng ma mị là hồ nước...
Tôi nhắm mắt, để giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má. "Khang ơi, mày có biết không?" – tôi thì thầm như nói với chính linh hồn bé nhỏ của mình – "Tình yêu đích thực không phải là chiếc lồng son để giam giữ, mà là đôi cánh để người ta tự do ngắm nhìn thế giới..."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co