Truyen3h.Co

Hoa Lưu Ly Tím

Chương 35

Yewonies

## Phòng hồi sức tích cực – 03:05 sáng

Ánh đèn trắng không hề chớp, cắt từng mảnh bóng tối thành những vết khứa sắc lẻm trên tâm hồn An Triết.

Âm thanh máy monitor vẫn vang đều—*tít... tít... tít*—mỗi tiếng như búa đập vào ngực anh, nhắc nhở rằng mạng sống của cô chỉ mong manh như sợi chỉ trong gió.

Anh ngồi đó. Không chợp mắt. Đôi mắt đỏ hoe từ nhiều giờ trước, nhưng không dám nhắm. Sợ rằng chỉ cần một khoảnh khắc lơ đễnh, cô sẽ biến mất khỏi thế giới này mãi mãi.

Từ lúc An Tĩnh được đẩy vào phòng này, anh chưa rời khỏi vị trí ấy dù chỉ nửa bước. Không dám. Không thể. Như thể sự hiện diện của anh chính là sợi dây cuối cùng giữ cô lại với cuộc đời.

Tay anh nắm chặt tay cô. Lạnh. Yếu ớt. Như băng tuyết tháng mười hai, khiến trái tim anh co thắt đến nghẹt thở. Mỗi lần anh siết nhẹ, tìm kiếm một chút ấm áp nào đó, chỉ có thêm cái lạnh thấu xương len lỏi vào tâm hồn.

Anh nhìn cô—gương mặt nhợt nhạt như giấy trắng, thân thể mỏng manh vùi giữa những tấm ga trắng và máy móc. Mỗi dây truyền, mỗi vết băng bó, mỗi vệt máu khô trên cổ tay đều như một lưỡi dao khứa vào tim anh, xé nát từng mảnh ký ức về cô gái từng cười rạng rỡ bên anh.

"Tĩnh…" Giọng anh khàn khàn, gần như thì thầm. "Em đang ở đâu trong mê cung đó?"

Câu hỏi lạc lõng trong không khí ngột ngạt, không có ai trả lời. Chỉ có tiếng máy móc đều đặn và hơi thở nặng nề của anh.

"Anh ở đây. Chờ em. Ngay đây." Anh nói với cô, với chính mình, với cả thần linh nào đó có thể đang lắng nghe. "Dù phải cả đời... anh vẫn sẽ ở đây."

## Hồi ức – Ba năm trước

*An Tĩnh, với nụ cười như nắng sớm mùa xuân, ấm áp đến nỗi có thể làm tan chảy băng tuyết trong lòng anh.*

*An Tĩnh, ôm lấy anh từ phía sau và thì thầm bằng giọng ngọt ngào như mật ong:*
*"Đừng cứ gồng mình mãi như thế… An Triết, anh cũng được quyền yếu đuối mà."*

*Lúc đó, anh đã quay lại, hôn lên trán cô và cười:*
*"Có em rồi, anh còn cần yếu đuối làm gì?"*

*Nhưng giờ đây...*

Anh từng nghĩ mình đã lạc mất người con gái đó mãi mãi. Từng đêm trằn trọc, từng giấc mơ thấy cô rồi tỉnh dậy trong nước mắt. Từng nghĩ rằng không còn cơ hội nào để nói lời xin lỗi, để nói những điều chưa kịp nói.

Nhưng giờ đây, cô đang nằm cách anh chỉ vài gang tay, mà xa vời hơn cả cái chết. Gần đến nỗi anh có thể nghe thấy hơi thở yếu ớt của cô, nhưng xa đến nỗi anh không thể chạm vào linh hồn cô, không thể kéo cô về từ ranh giới mờ nhạt giữa sống và chết.

Tiếng bước chân khe khẽ vang lên.

Lý Vũ Đồng lại đến, bước chân nhẹ nhàng như sợ làm rung động bầu không khí trang nghiêm. Cô đặt một cốc cà phê xuống bàn, hơi nóng bốc lên như những lời cầu nguyện vô hình.

Không hỏi, không nói. Chỉ lặng lẽ ngồi cạnh anh, ánh mắt dõi theo An Tĩnh với vẻ thương xót và lo lắng không giấu nổi.

"Cô ấy là người mạnh mẽ. Em biết mà." – Vũ Đồng khẽ lên tiếng, giọng vừa ấm áp vừa buồn bã, như cố gắng xoa dịu nỗi đau trong lòng anh.

An Triết không đáp, không thể đáp. Cổ họng anh như bị thắt lại, từng chữ nằm lại đó không thể thốt ra. Mãi một lúc sau, khi cảm thấy như sắp nghẹt thở, anh mới khàn khàn hỏi:

"Em ấy... đau lắm không?"

Câu hỏi nhỏ nhưng chứa đựng cả một đại dương nỗi đau. Anh sợ câu trả lời, nhưng lại không thể không hỏi.

"Có lẽ…" – Vũ Đồng thì thầm, ngón tay siết lại thành nắm đấm, móng tay cắm vào lòng bàn tay. "Nhưng em tin, cô ấy đang chiến đấu để quay về với anh."

An Triết cúi xuống. Gần lắm.

Môi anh gần tai cô đến nỗi có thể cảm nhận được mùi hương quen thuộc vẫn còn lưu lại trên tóc cô—mùi hoa nhài nhẹ nhàng từng khiến anh mê đắm. Hơi thở ấm áp phả lên làn da tái nhợt, như cố gắng truyền sự sống từ thân thể anh sang cô.

"Tĩnh, nghe anh này…" Giọng anh run rẩy như lá khô trong gió. "Anh là An Triết. Anh đã nhớ lại tất cả. Về em, về chúng ta. Về nụ cười của em khi anh mua cho em cây kem đầu tiên, về giọng nói của em mỗi khi em gọi tên anh, và cả ánh mắt em mỗi lần nhìn anh—như thể anh là cả vũ trụ, là tất cả những gì em cần."

Giọng anh vỡ òa, những từ cuối cùng gần như thì thầm:
"Anh đã trở về. Nhưng lần này, nếu em không tỉnh lại… anh sẽ không tha thứ cho chính mình. Anh sẽ mang tội lỗi này suốt đời."

Tay anh run lên khi rút từ túi áo ra đóa hoa lưu ly tím—một cánh hoa đã khô, nhưng vẫn nguyên vẹn như tình yêu của anh dành cho cô.

"Hoa này em từng giữ, còn anh thì giữ em." Anh đặt cánh hoa vào lòng bàn tay cô, cẩn thận như đang nắm giữ một báu vật vô giá. "Nếu có thể quay về… em hãy lấy lại nó. Và lấy lại anh."

Anh nắm tay cô lại, như nắm trọn cả sinh mệnh của mình, cả hy vọng cuối cùng của trái tim tan nát.

## 04:12 sáng

Một bác sĩ bước vào kiểm tra, động tác chuyên nghiệp nhưng ánh mắt thương cảm khi nhìn thấy An Triết.

"Tình trạng vẫn rất nguy kịch," bác sĩ nói nhẹ nhàng, "nhưng nhịp tim ổn định. Chúng tôi sẽ tiếp tục theo dõi sát."

Vài y tá khẽ gật đầu với An Triết. Không ai nỡ nói thêm điều gì, chỉ có những cái nhìn đầy thương cảm và những lời cầu nguyện thầm lặng.

Ánh mắt họ, ai cũng lặng đi trước nỗi đau của một người đàn ông đang dần mất đi tất cả.

## 04:58 sáng

Lý Vũ Đồng rời đi để gọi điện báo tin cho gia đình.
Một mình An Triết trong phòng, cùng với tiếng máy móc và hơi thở nhẹ nhàng của cô.

Anh nhắm mắt, tựa trán lên mu bàn tay An Tĩnh. Làn da anh chạm vào da cô, lạnh như băng, nhưng vẫn là điều duy nhất có thể an ủi anh lúc này.

"Chỉ một cái chớp mắt thôi…" Anh thì thầm như lời cầu nguyện. "Anh sẽ nhận ra em còn ở lại. Anh sẽ biết em chưa bỏ anh một mình."

Rồi...

Trong sự tĩnh lặng nghẹt thở, có thứ gì đó thay đổi.

Một cái nhíu mày nhẹ đến mức như ảo ảnh, nhưng đủ để làm tim An Triết đập như điên.

An Triết ngẩng bật đầu, mắt anh mở to choáng váng, ngỡ ngàng nhìn bàn tay anh đang nắm—các ngón tay thon dài vừa co rút nhẹ, như một phản ứng vô thức từ tận sâu thẳm tiềm thức.

"Tĩnh?" – Anh thì thầm, giọng run rẩy như sợ chỉ cần lớn giọng một chút, điều kỳ diệu ấy sẽ tan biến như sương khói.

Không có phản hồi rõ ràng. Không có tiếng nói, không có cử động.
Nhưng không cần.
Chỉ cần cái nhíu mày đó, cái co rút nhẹ của ngón tay, anh đã có thêm cả ngọn lửa sống sót, cả hy vọng mà anh tưởng đã tắt lịm mãi mãi.

Nước mắt anh rơi xuống, những giọt nước mắt đầu tiên kể từ khi cô được đưa vào đây. Không phải nước mắt tuyệt vọng, mà là nước mắt của hy vọng, của lòng biết ơn, của tình yêu mãnh liệt đến nỗi có thể xuyên thủng cả bóng tối.

An Triết ngồi bất động, đôi mắt vẫn không rời gương mặt An Tĩnh. Nhưng lần này, trong ánh mắt anh có thứ gì đó khác—không còn chỉ là tuyệt vọng, mà là hy vọng mong manh nhưng kiên cường.

Cánh hoa lưu ly tím nằm trong tay cô, mỏng manh như giấy báo, nhưng bất tử như tình yêu của họ.

Ngoài trời, trời chưa kịp sáng. Nhưng ánh bình minh đã nhen lên trong trái tim người đàn ông ấy—ánh sáng yếu ớt nhưng đủ để xua tan bóng tối trong lòng anh.

Bởi vì cô vẫn đang chiến đấu. Cô vẫn đang cố gắng quay về với anh. Và anh—dù có phải đối mặt với cả thế giới—sẽ không bao giờ, không bao giờ buông tay cô.

*"Đợi anh, Tĩnh. Anh sẽ đợi em quay về."*

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co