24
Cô gục đầu xuống đất, đôi mắt nhắm chặt, lòng đầy bối rối. "Ta phải làm sao bây giờ? Làm sao để thoát ra khỏi mớ hỗn độn này?" Cô tự hỏi mình, nhưng không tìm thấy lời giải.
Chỉ trong chốc lát, một tiếng động nhẹ vang lên phía sau, phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng.
Yn ngẩng đầu lên, mắt mờ mịt khi nghe thấy một giọng nam trầm, lạnh lùng, nhưng lại đầy ẩn ý:"Nếu không muốn quên thì đừng quên, nếu không muốn nghĩ tới thì đừng nghĩ tới."
Cô ngẩng đầu, ánh mắt chạm vào gương mặt quen thuộc, mà cũng có phần xa lạ. Jungkook, đứng đó, với ánh mắt sắc lạnh nhưng lại đầy cảm xúc khó tả. Dưới ánh sáng mờ ảo của những tán lá, anh nhìn cô, không nói gì thêm, chỉ đứng đó, như thể đang chờ đợi một phản ứng từ cô.
Yn khẽ hít một hơi, lòng bối rối đến tột độ. Cô đã cố gắng quên, đã tự nhủ bản thân rằng sẽ không nghĩ đến anh nữa. Nhưng ngay lúc này, sự hiện diện của anh lại làm cô không thể kiểm soát nổi cảm xúc trong lòng.
"Ngài... sao lại ở đây?" Cuối cùng, cô cũng cất tiếng hỏi, giọng cô run nhẹ, không biết nên cảm thấy gì.
Jungkook vẫn đứng yên, ánh mắt không rời khỏi cô. "Ta quay về lúc nào cũng cần báo cho nàng biết sao , sao nàng lại ngạc nhiên như vậy?"
Yn không biết trả lời sao, chỉ im lặng nhìn anh. Cảm giác lo lắng và bất an vẫn đè nặng trong lòng cô. Mỗi lần gặp anh, mọi lý trí của cô đều bị xao lãng, chỉ còn lại những cảm xúc mơ hồ và khó diễn tả.
Anh tiến thêm một bước, đôi mắt không rời cô, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy nghiêm túc:
"Nếu nàng muốn quên ta, tại sao lại ở đây, một mình, suy nghĩ về ta?"
Yn cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, nhưng trong lòng lại có chút bối rối. Cô nhìn vào mắt Jungkook, giọng nói vẫn giữ được vẻ lạnh nhạt, nhưng trong đó vẫn lộ ra chút căng thẳng.
"Ta nghĩ về người khi nào chứ?" Cô trả lời, cố gắng để giọng mình không run rẩy. "Ta chỉ đến đây để nghỉ mệt thôi, có lẽ thái tử nghe nhầm rồi."
Cô hít một hơi thật sâu, hy vọng rằng lời nói của mình đủ để làm anh hiểu, và hy vọng rằng cuộc đối thoại này sẽ sớm kết thúc. Nhưng khi ánh mắt của Jungkook vẫn không rời cô, cô biết rằng anh sẽ không dễ dàng bỏ qua như vậy.
Jungkook tiến lại gần, từng bước chân vững vàng nhưng đầy sự kiên định. Anh dừng lại khi chỉ còn một khoảng cách nhỏ giữa họ, rồi không đợi cô kịp phản ứng, anh nhanh chóng áp sát cô vào thân cây cổ thụ. Tay anh ôm chặt eo cô, giữ cô lại trong vòng tay mình.
Giọng anh khàn khàn, như thể từng lời nói đều mang theo sự ghen tuông ẩn sâu: "Phải rồi, làm sao nàng nghĩ đến ta được? Chẳng phải nàng đã có nam nhân khác rồi sao?"
Lời nói của anh như một tia sét đánh thẳng vào tim cô. Cô chỉ im lặng, không dám nhìn vào đôi mắt đang cháy rực kia, vì sợ mình sẽ không thể kìm lòng.
Cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, Yn lập tức đẩy Jungkook ra, cơ thể cô cứng lại khi đối diện với ánh mắt đầy thách thức của anh. Cô đứng thẳng, giọng nói lạnh lùng nhưng không thiếu phần kiên quyết.
"Xin Thái tử ngài hãy cẩn thận lời nói của mình," cô bắt đầu, từng từ, từng chữ đều được nhấn mạnh. "Ta không có nam nhân nào cả, nói thật lòng ta không để một nam nhân nào trong lòng ta hết."
Lời nói của cô dứt khoát, không hề do dự, như một lời khẳng định mạnh mẽ. Cô quay đi, không muốn nhìn anh nữa, vì sợ mình sẽ không thể giữ vững được sự kiên cường đang bộc lộ trong lòng.Jungkook không để Yn có cơ hội nào để tránh khỏi anh. Trong một khoảnh khắc đầy bất ngờ, anh kéo cô lại từ phía sau, vòng tay ôm lấy eo cô, và bất ngờ trao cho cô một nụ hôn nồng nàn. Cái chạm môi ấy nhanh chóng và mạnh mẽ, khiến cô không kịp phản ứng.Yn đứng sững lại, mắt mở to vì ngạc nhiên, trong khi Jungkook vẫn tiếp tục hôn cô, như thể không muốn rời đi. Mọi suy nghĩ trong đầu cô bỗng nhiên rối bời, cảm giác lạ lùng dâng lên, khiến cô không thể nghĩ gì rõ ràng.
Jungkook từ từ buông cô ra, ánh mắt anh sâu thẳm, đầy kiên định. Cảm giác ấm áp từ đôi môi anh khiến Yn bối rối, tim cô đập mạnh, như thể mọi cảm xúc đã bị đảo lộn.
Khi Jungkook buông cô ra, Yn lập tức lùi lại một bước, đôi mắt mở to ngạc nhiên. Cô giận dữ nhìn anh, giọng nói run rẩy vì xúc động:
"Thái tử... Ngài vừa làm gì vậy?"
Jungkook đứng im, không hề tỏ ra hối hận, nhưng trong ánh mắt của anh có một sự kiên định không thể che giấu. Anh tiến một bước gần hơn, giọng nói trầm và thẳng thắn: "Ta làm những gì ta cảm thấy đúng, tiểu thư. Ta không thể chỉ đứng nhìn nàng mãi như vậy, khi lòng ta không thể yên."
Yn hít sâu một hơi để cố gắng giữ bình tĩnh. Cô không thể hiểu nổi tại sao mọi thứ lại trở nên phức tạp như vậy. Cô cố gắng giữ vững lý trí, nhưng cảm giác trong lòng lại khác biệt hoàn toàn,đôi tay buông thõng, ánh mắt nhìn xuống đất, như thể muốn trốn tránh sự thật mà mình không muốn đối diện.
"Thái tử, tôi không biết phải nói gì. Tất cả những gì tôi biết là nếu tôi gần người quá lâu, tôi sẽ không thể thoát ra được."
Jungkook bước thêm một bước về phía cô, không hề rời mắt khỏi cô. "Nếu nàng không muốn xa ta, đừng nói như vậy nữa. Ta không muốn buông tay nàng, không bao giờ."
Yn ngẩng đầu lên, đôi mắt nhìn thẳng vào anh, nhưng trong lòng lại đầy mâu thuẫn, đôi vai run lên vì những cảm xúc lẫn lộn. Nước mắt lặng lẽ rơi xuống, cô cố gắng kiềm chế nhưng không thể. Khi nói, giọng cô nghẹn ngào, như thể từng lời là sự dồn nén của nhiều tháng ngày.
"Ta sợ... cái cảm giác phải trong ngóng chờ đợi một người mà không biết người đó có nhớ đến ta không, người đó sống hay chết mà ta không biết. Và... ta sợ nhất là mình không phải là duy nhất," cô nghẹn ngào, từng tiếng nói như vỡ òa trong nỗi đau.
Jungkook đứng im lặng, ánh mắt trở nên mềm mại hơn, không còn sự cứng rắn như trước. Anh tiến gần hơn, nhưng vẫn không dám làm gì quá đột ngột. " Hwang Yn ta không muốn nàng phải chịu đựng những nỗi lo ấy. Ta ở đây, và ta sẽ luôn ở đây, chỉ vì nàng."
Mắt cô đỏ hoe, nhưng ánh nhìn không hề thay đổi. Cô lắc đầu, cảm giác như mọi thứ đang vỡ vụn trong lòng. ""Ngài đâu hiểu cảm giác của ta. Sao ngài cứ xuất hiện trong tâm trí ta, đã nhiều lần ta cố gắng xoá ngài khỏi cuộc đời ta, nhưng đều không được. Tại sao vậy?" Cô lắc đầu, dường như không tìm ra lời giải cho chính mình.
"Ta không muốn cảm giác này nữa. Ta không muốn tiếp tục sống trong sự hoài nghi, sợ hãi và không chắc chắn. Nhưng tại sao mỗi khi ngài xuất hiện, mọi thứ lại như rối tung lên, khiến ta không thể thoát ra?"
Jungkook đứng im lặng, nhìn vào đôi mắt đầy cảm xúc của cô. Anh muốn nói gì đó, nhưng không biết bắt đầu từ đâu. Anh biết những gì cô đang trải qua, nhưng lại không thể tìm ra cách để làm dịu đi những vết thương trong lòng cô ,Yn quay đi không muốn đối mặt với anh nhưng trong lòng cô lại chẳng biết mình muốn gì nữa. Cô chỉ cảm thấy trái tim mình đang vỡ vụn từng mảnh và chỉ có những lời của Jungkook mới có thể ghép lại. Nhưng liệu cô có đủ can đảm để tiếp nhận không?
Jungkook đứng đó, bất động, đôi mắt không thể rời khỏi bóng lưng cô. Anh muốn gọi tên cô, muốn chạy theo, nhưng không thể. Anh biết, trong khoảnh khắc này, nếu anh làm vậy, mọi thứ sẽ càng trở nên tồi tệ hơn.
“Yn...” Anh khẽ gọi, nhưng chỉ là thì thầm trong gió, không dám bước theo.
Yn vẫn bước đi, không quay lại, như thể muốn trốn chạy khỏi những cảm xúc mà chính mình cũng không thể lý giải. Cô cảm thấy mệt mỏi, đau đớn, nhưng cũng cảm thấy một sự giải thoát trong chính hành động đó. Cô không biết phải làm gì với cảm xúc của mình nữa, chỉ biết rời xa anh, tìm lại một chút bình yên cho tâm hồn đã bị xáo trộn quá lâu.
Cánh cổng cung điện mở ra, và bóng dáng của cô biến mất vào trong đó, để lại Jungkook một mình, đứng lặng im giữa không gian tĩnh lặng của khu vườn, nơi những cánh hoa xuân rơi xuống như những giọt nước mắt không bao giờ ngừng.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co