Truyen3h.Co

Hoa Thiên Cốt

Chương 20

cancer1108

Thư sinh kia nghiêm mặt nói: "Tục ngữ nói ban ngày không làm chuyện xấu, nửa đêm chẳng sợ quỷ thăm. Đông Phương Úc Khanh ta đi thẳng ngồi ngay, còn ngại yêu ma quỷ quái sao?"

Hoa Thiên Cốt đi đến đâu hắn theo đến đấy, không thể thoát được. Thật sự bị bám rồi nàng cũng không biết phải làm sao, đêm đến cố dằn lửa giận, ngồi ăn bánh mỳ không thèm để ý đến nữa, hắn hỏi gì cũng khỏi trả lời. Ài, thật nhớ gà nướng Lãng ca ca làm quá!

"Ăn không?" Đông Phương Úc Khanh đưa một miếng bánh ngọt qua, Hoa Thiên Cốt nhìn nụ cười ấm áp của hắn, ma xui quỷ khiến lại nhận lấy. Không thể phủ nhận nụ cười kia rất có tác dụng an ủi và chữa vết thương lòng cho người khác, nếu hắn mà câm thì đúng là hoàn mỹ, than ôi...

"Cô nương tên gì?"

"Hoa Thiên Cốt..." Nàng vừa đút miếng bánh ngọt mềm mềm vào miệng vừa bất mãn lẩm bẩm. Đúng là mật ngọt chết ruồi mà!

"Bao nhiêu tuổi?"

"Mười hai."

"Có hôn ước chưa?"

"Chưa."

"Cha mẹ nàng đâu?"

"...Chỉ còn mình ta."

Hoa Thiên Cốt đột nhiên cảm thấy trống vắng. Nàng vốn tưởng lần này bái sư được thì về sau sẽ có chỗ nương thân, không ngờ sóng chưa yên, bão lại tới.

"Mình nàng?" Đông Phương Úc Khanh nhíu mày, "Vậy nàng một mình đi đâu? Tìm người thân nương tựa sao?"

"Không phải, ta không có người thân. Ta vốn đi Mao Sơn cầu đạo, nhưng không thành. Giờ phải đi Côn Luân một chuyến."

"Côn Luân? Đi xa như thế làm gì? Rất nguy hiểm!"

Quảng cáo

Bị vị hôn phu và bạn thân phản bội, cô 'nhặt' được 1 chiếc chồng tổng tài, bắt đầu cuộc sống vợ chồng ngọt ngào!

6 năm bên cạnh nhau, cô thấy đó là sự trao đổi của hạnh phúc và nước mắt, nhưng mà với anh chỉ muốn nâng đỡ cô có một cuộc sống bình yên.

Thiên kim thật trở về, cô xách hành lý rời đi. Vị CEO đứng đầu Bắc thành hỏi cô: "Tôi cần gấp 1 người vợ, em đồng ý hỗ trợ không?"

Thích thầm bạn thân của anh trai từ năm 13 tuổi, ngỡ là chuyện buồn, ngờ đâu là tình yêu cả đời!
"Ta phải tham gia Quần Tiên yến." Hoa Thiên Cốt nói xong vội che miệng lại, kể những điều này với một thư sinh sắp lên kinh dự thi làm gì chứ?

"Quần Tiên yến? Nàng bảo lên Mao Sơn cầu đạo nhưng không được, tại sao? Đã xảy ra chuyện gì à?"

"Cả Mao Sơn bị giết, Thanh Hư đạo trưởng trước khi mất phó thác ta đến Quần Tiên yến truyền tin." Hoa Thiên Cốt kinh ngạc nhìn Đông Phương Úc Khanh, phát hiện không phải tại mình nhanh nhảu, mà dù hắn hỏi gì, miệng nàng đều như mất tự chủ mà nói hết ra. Trời ạ, là vì giọng hắn rất bùi tai sao?

"Mao Sơn bị tàn sát? Đã bắt đầu rồi sao?" Đông Phương Úc Khanh nhíu mày thì thào, "Thanh Hư đạo trưởng trước lúc mất còn nói gì không?"

Hoa Thiên Cốt che miệng lại lắc đầu, nàng sẽ không nói nhiều với một người xa lạ như vậy đâu!

Đông Phương Úc Khanh càng lúc càng tiến tới gần, sốt ruột cầm lấy bàn tay nhỏ còn lại của nàng.

"Sau đó thế nào, pháp khí trấn môn của Mao Sơn - xích Thuyên Thiên có giữ được không?"

Hoa Thiên Cốt sửng sốt buông tay ra, trợn tròn mắt nhìn hắn: "Sao huynh lại biết?" Hắn không phải là một thư sinh lên kinh dự thi bình thường sao?

"Đương nhiên biết rồi. Ta đã đọc đủ loại sác, chuyện lục giới cũng nắm rõ trong lòng bàn tay. Nàng tưởng ta chỉ là con mọt sách thuộc vẹt tứ thư ngũ kinh sao?"

"Huynh cũng tu tiên?"

"Không phải, nhưng ta cũng có người thân đạo hạnh rất cao, từ nhỏ cũng hơi hứng thú với việc này nên đọc rất nhiều sách cổ. Vậy xích Thuyên Thiên cuối cùng thế nào?"

"Bị cướp đi rồi..." Hoa Thiên Cốt cúi đầu, rốt cuộc đó là gì mà cần nhiều mạng người bảo vệ đến thế?

"Chuyện lớn không hay rồi." Đông Phương Úc Khanh bất đắc dĩ lắc đầu, chuyến đi này xem ra công cốc.

"Thiên Cốt, tuy tạm thời chưa có ai chú ý, dọc đường chắc không có gì nguy hiểm, nhưng thể chất nàng đặc thù, vẫn nên cẩn thận hơn. Ta có việc nên phải quay về gấp, xem ra không thể đưa nàng tới Côn Luân."

"Ai thèm huynh đưa! Không phải huynh còn lên kinh sao?" Hoa Thiên Cốt khó hiểu nghiêng đầu nhìn Đông Phương Úc Khanh, làm sao hắn biết thể chất nàng đặc thù nhỉ? Hơn nữa vội vã trở về làm gì, chẳng lẽ nhà hắn cũng có thần khí thượng cổ, sợ yêu quái đến cướp sao?

"...Cái đó không vội, ta xử lý xong mọi chuyện sẽ đi."

"Làm mất vật kia có hậu quả gì không? Sao mọi người ai cũng lo lắng như vậy?"

"Thanh Hư đạo trưởng không nói cho nàng sao?"

"Không đủ thời gian, ông ấy chỉ nói qua một chút, sau đó giao quyển 'Lục giới toàn thư', bảo ta tự tìm hiểu."

"Thiên Cốt, nàng biết lục giới trên thế gian này gồm những giới nào không?"

Hoa Thiên Cốt nhìn mà ngẩn ngơ, người này khi cười sao lại đẹp và ấm áp đến thế, thật khiến nàng buồn ngủ!

"À... thế giới của người, thế giới của yêu quái, của ma quỷ, cả của thần? Còn gì nữa nhỉ?" Nàng xòe tay ra đếm, hình như vẫn chưa đủ.

"Mấy cái này đều đúng, Nhân giới, Minh giới, Yêu giới, Ma giới, Tiên giới và Thần giới."

"Oa, phân loại kĩ thật... Vậy Minh giới, Yêu giới, Ma giới đại diện cho cái ác, còn Nhân giới, Tiên giới, Thần giới đại diện cho cái thiện đúng không? Hai bên khống chế lẫn nhau? Thanh Hư đạo trưởng nói Yêu Thần chuẩn bị xuất thế, có phải ý là quái vật lợi hại nhất Yêu giới sắp ra mặt rồi không? Thảo nào gần đây ban ngày ta thấy nhiều yêu quái như thế."

"Vấn đề thiện ác ở Lục giới không đơn giản như vậy. Người chết hóa quỷ thì gia nhập Minh giới, nếu thành tiên có thể đứng trong hàng tiên ban. Mà Yêu giới lại phức tạp hơn, tất cả đều là kết quả của quá trình tự nhiên hóa. Động vật, thực vật, thậm chí cả đồ vật do yếu tố nội lực hay ngoại lực tác động đều có thể thành tinh, hình thái mỗi loài một vẻ. Về phần Ma giới, dù là người cũng được, yêu cũng được, tiên cũng được, chỉ cần có ác ý, chấp niệm, thiên kiếp hay luyện công tẩu hỏa nhập mà thì đều có thể vào Ma đạo."

"Còn Thần thì sao? Mọi người thường nói thần tiên, ta vẫn nghĩ thần và tiên giống nhau."

"Chúng thần thượng cổ sinh cùng trời đất, mà tiên bình thường đều do tu luyện mà thành, mặc dù đều có pháp lực nhưng không giống nhau. Chỉ là mọi người thích đặt cạnh nhau, cũng giống như yêu và ma vậy thôi, hợp lại với nhau gọi là yêu ma. Phục Hi tạo bát quái, Nữ Oa tạo con người, hội bàn đào của Tây Vương Mẫu, Cộng Công húc đổ Bất Chu Sơ, Tinh Vệ lấp biển, Thương Hiệt sáng tạo ra chữ viết, Hoàng Đế đại chiến Xi Vưu, những truyền thuyết đó hẳn nàng đã từng được nghe. Thần tiên yêu ma tuy rằng qua tu luyện có thể trường sinh bất lão nhưng đều không có tấm thân bất tử. Họ có thể đến Minh giới luân hồi chuyển kiếp, nhưng đại đa số đều tịnh độ ở cõi niết bàn."

"Nói đi nói lại làm người vẫn là khổ nhất."

"Cũng không hẳn, thế gian này Nhân giới đứng đầu về số lượng, những tộc khác chỉ chiếm một phần rất nhỏ. Nhân giới nhìn qua thì yếu đuối, thật ra lại mạnh nhất, là căn nguyên của Lục giới, là nguồn gốc của vạn vật."

"Nhưng làm người mạnh ở đâu, tốt ở đâu?"

"Sức mạnh của lòng người là sức mạnh to lớn nhất, sau này nàng sẽ hiểu. Mà cảnh giới cao nhất của việc làm người không nhất định là thành tiên. Cho nên nàng không cần cố chấp chuyện tu tiên làm gì. Cho dù là thần tiên hay yêu ma đều có nỗi buồn phiền riêng. Nói không chừng làm người còn thoải mái, vui vẻ hơn."

Hoa Thiên Cốt cảm thấy rất có lý, gật đầu.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co