Truyen3h.Co

(HOÀN) Do your thang! [VHope]

43.

MiQA26

- Sao cô không nhận ra là cô cũng bệnh hoạn hệt như cha mình nhỉ?

- Cậu nói gì?

- Tôi không đề cập đến bản thân đâu. Chỉ muốn nhắc rằng cô nên bước ra khỏi vũng lầy của cha mình trước khi trở nên bệnh hoạn hẳn như ông ấy!

Nói rồi Taehyung đứng dậy, không quan tâm Alandra nói thêm gì mà chỉ đi thẳng ra cửa, bỏ lại cô gái tức tối mày tối mặt.

- ĐỨNG LẠI KIM TAEHYUNG!! TÔI SẼ KHÔNG ĐỂ YÊN CHO CẬU ĐÂU!

Hắn quay lại xe, vừa bước lên đã xoa đầu người yêu, hỏi han đủ điều sợ anh đợi lâu, sốt ruột.

- Chờ anh lâu không? Xin lỗi, bạn của anh nói hơi nhiều. Mình đi nhé!

Phát hiện biểu tình kì lạ của Taehyung, Hoseok hơi cau mày, đưa tay chắn trên vô-lăng rồi nghiêm túc hỏi hắn.

- Bạn của anh? Là Alandra đúng không?

- Không, sao cô ta lại ở đây được! Chỉ là 1 người bạn cũ thôi, em đừng nghĩ nhiều.

Taehyung vội chuyển chủ đề, không muốn Hoseok quan tâm đến những chuyện không đâu. Trên đường đến Thượng Hải, cả 2 nói cười vui vẻ, hạnh phúc hơn cả những cặp đôi mới cưới dù ban đầu anh đã rất ngại vì ánh mắt dè bỉu của bọn người cổ hủ, sợ cả lời ra tiếng vào ảnh hưởng đến người thương song Taehyung kia lại không vì chút chuyện của người ngoài mà khiến anh khó xử. Hắn mặc kệ sự dè bỉu mà yêu thương anh, còn lấy làm tiếc rằng do lũ người nông cạn thiếu hiểu biết ghen tị với hạnh phúc của cả 2.

Ròng rã suốt 15 tiếng đồng hồ rốt cuộc cũng đã đến nơi. Hoseok vì sợ Taehyung lái xe đường dài mệt mỏi nên hết lần này đến lần khác ngỏ ý muốn cầm lái. Hắn dĩ nhiên không để anh động đến đầu móng tay, cuối cùng vì anh quá nhiệt tình nên tên ông trời con chỉ yêu cầu anh đút trái cây hay tiếp nước cho mình. Hoseok vì lo hắn đói, mệt mà tiếp thực liên tục, đến nổi quả quýt có mỗi 8 múi đã đút cho hắn hết 5 múi. Nước khoáng cả chai đầy mà anh chỉ uống có vài ngụm, còn lại đều chờ đưa hắn.

- Em đói bụng chưa? Muốn đi ăn trước hay đến khách sạn?

Hoseok nói tất cả đều nghe theo hắn nên Taehyung đành đem người yêu đi vỗ béo trước vì cả ngày dài chỉ ăn trái cây cùng ít thức ăn nhẹ. Đỗ xe ở 1 nhà hàng sang trọng, hắn và anh chưa kịp gỡ dây an toàn thì nhân viên đã từ bên trong lăng xăng chạy đến cạnh chờ mở cửa đưa khách vào. Taehyung đọc tên để phục vụ sắp xếp bàn, cậu nhân viên nhìn tên hắn, bảo cả 2 đợi 1 chút rồi chạy vào bên trong. Vài phút sau, có người đàn ông to cao bước ra, tay nâng cặp kính tròn nhìn vào Taehyung. Bỗng ông ta vỗ tay 1 tiếng rõ giòn, kêu lên.

- Ô! KIM THIẾU!!! LÀ CẬU THẬT À?!

Hắn cũng quay lại chào người nọ, còn cố tình trưng ra nụ cười tự mãn quen thuộc ngày trước để nhắc ông ta rằng hắn chính là Kim Taehyung.

- ÔI KIM THIẾU! KHÔNG NGỜ CÓ THỂ GẶP LẠI CẬU Ở ĐÂY! CẬU ĐI MẤY NGƯỜI?

- Tôi chỉ có 2 người.

Người đàn ông cười hề hề, vỗ cái bụng phệ của mình ra chiều rộng rãi đưa tay mời hắn và anh vào phòng đặc biệt. Vừa đi vừa lớn tiếng chào mừng.

- MỜI VÀO! QUÝ HÓA QUÁ, ĐÃ HƠN 10 NĂM KỂ TỪ KHI CẬU NÓI VỚI CẢ BỌN RẰNG PHẢI THEO ÔNG NỘI VỀ TÂY AN LÀM ĂN RỒI. SAO NÀO, CHẮC KIM THỊ BÂY GIỜ KHÁ LẮM NHỈ!

Taeyung thấy Hoseok nép hẳn sau lưng mình thì đưa tay ra hiệu với ông bạn.

- Cậu đừng nói lớn quá, người của tôi sẽ sợ.

- Thứ lỗi, tớ vui quá. Mời ngồi! Xin lỗi, đây là ...

Chờ mãi mới nói đến người yêu của hắn, Taehyung điềm đạm vòng tay kéo Hoseok vào lòng, vỗ nhẹ vai anh.

- Người yêu của tôi! Em ấy là 1 vệ sĩ.

Cả Hoseok và bạn của hắn ngớ ra 1 lúc lâu, anh không ngờ Taehyung có thể nói ra suông miệng như thế. Ông bạn kia nhận ra mình có phần thô lỗ đã vội vui vẻ trở lại, chìa tay về phía anh.

- Ôi thứ lỗi, tôi đường đột quá! Xin chào, tôi là Liu Xing Yi.

Hoseok ái ngại, bắt tay người kia. Anh không biết vì sao sự tự tin của bản thân đã tiêu biến đi nơi nào, cũng chẳng hiểu vì sao mình có thể thay đổi cách sống quen thuộc suốt cả chục năm đó. Rõ là Kim Taehyung này đã bảo vệ nửa kia của mình quá tốt, khiến Hoseok vì được yêu thương mà có xu hướng dựa dẫm vào hắn, không muốn phải mệt mỏi gồng mình chống chịu với thế giới khắc nghiệt bên ngoài nữa.

Yi nghe tường tận về sự gian truân khi cố đến với nhau của cậu bạn thân cùng anh cận vệ cũng có phần cảm động. Không vì bản thân là đàn ông hay người Trung Quốc mà bài xích đồng tính, sau còn hứa rằng sẽ giúp đỡ cả 2 hết mình nếu có việc nhờ đến. Taehyung đưa Hoseok ghé sang nhà hàng ủng hộ nhưng không ngờ người bạn hào sảng này vì lâu ngày mới gặp mà thiết đãi hẳn 1 bữa thịnh soạn. Bàn tròn bằng gỗ lim trăm tuổi mau chóng được lấp đầy bởi các món trứ danh của nhà hàng. Đĩa bát to nhỏ liên tục được dọn lên, tất cả đều chứa đựng tinh túy ẩm thực Thượng Hải từ cua lông hảo hạng hấp gừng, súp vi cá bào ngư, hoành thánh xá xíu đến bánh bao nhân thịt bò chiên, ...

Hoseok vì ngại nên chỉ im lặng ăn, để Taehyung thoải mái trò chuyện với bạn. Nghe 2 người này kể hết chuyện trên trời dưới đất, đến phá phách thế nào ngày còn nhỏ cũng có phần thích thú. Anh chỉ nghe, chốc chốc lại cười 1 chút vì biết người yêu nghịch ngợm thế nào.

Đang cao hứng, Xing Yi muốn gọi cho những người bạn khác của Taehyung, thông báo rằng cậu bạn tài phiệt mất tăm mất tích suốt bao nhiêu năm cuối cùng cũng trở về thăm anh em. Hắn hỏi Hoseok nếu cảm thấy phiền sẽ không gọi nhưng Hoseok nói mọi người cứ tự nhiên. Taehyung quan tâm anh như thế thì anh nào dám đòi hỏi gì hơn.

Hội bạn thân của hắn nghe tin lập tức gác mọi việc lại, ai ở Thượng Hải thì chạy đến cùng hội ngộ tại nhà hàng của Xing Yi, ai có việc làm ăn xa cũng dành ít phút tiếp điện thoại của Yi. Thì ra Taehyung có bạn thân thật, Hoseok chỉ không nghĩ là nhiều đến như thế, ở đây thôi đã 6 người. Họ đều là những người học cao hiểu rộng, không phải thành phần cổ hủ, phong kiến. Gã người yêu của anh phải sống có tình nghĩa thế nào mà bạn bè hắn mới hết lòng hết dạ như vậy. Quái lạ! Sao thiên hạ lại đồn rằng cậu út Kim gia hống hách ngang tàn, cả 1 mống bạn thời niên thiếu cũng không có nhưng lại có vô số kẻ thù nơi thương trường? 

"Anh làm em bất ngờ nhiều thật đấy!"

Không khí đang nhộn nhịp thì 1 trong số họ nhắc đến cô bạn độc nhất của nhóm, Alandra da Costa. Thắc mắc mãi khi vừa gọi thông báo rằng Taehyung mang người yêu sang ra mắt cùng bạn bè thì chưa kịp nói hết đã dập máy, có gọi thế nào cũng không được nữa.

- Lạ thật! Không phải chúng ta đều thề rằng ai có người yêu hay vợ chồng thì đều mừng cho nhau sao?

- Có lẽ cô ấy đang có chuyện không vui. Đừng nghĩ nhiều! Cùng nâng ly chúc mừng chúng ta tái hợp sau bao năm xa cách!! À, thêm cả chuyện Taehyung công khai người yêu nữa. CHÚC MỪNG!

Sau khi tàn tiệc, Taehyung và Hoseok được giới thiệu đến Majestic, 1 trong những khách sạn lâu đời đắt đỏ tại "Paris của phương Đông", tức Thượng Hải và chủ khách sạn cũng chính là bạn của Taehyung.

Bước ra khỏi phòng tắm, hắn chà chiếc khăn trắng lên tóc thật mạnh đến phát ra tiếng soàn soạt. Động tác mạnh bạo bỗng bị ngăn lại, có đôi tay nhỏ đã chộp lấy chiếc khăn rồi nhẹ nhàng xoa tóc cho hắn.

- Anh không sợ sau này rụng hết tóc à?

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co