(Hoàn) Hợp đồng sinh em bé (18+, HE, sủng )(Full)
Chương 8
- Lý Diên Vĩ cô trốn đâu mất tăm mà giờ trở về cứng đờ như con robot thế hả?
Trưởng phòng bộ phận phát triển của tập đoàn Dương thị nổi tiếng khó tính nhìn cô gái tên Lý Diên Vĩ kia. Lý Diên Vĩ vì lạnh quá mà co ro ôm cái laptop nhìn trưởng phòng.
- Dạ xin lỗi trưởng phòng, thực sự xin lỗi, vì tôi được giao đi làm chút chuyện nên lúc đi ra ngoài có......
- Lúc nào cũng lí do, cô còn trốn đi nữa là tôi cho cô nghỉ việc luôn.
- Vâng ạ.
Lý Diên Vĩ lo sợ cúi đầu xin lỗi rối rít rồi lật đật đi về chỗ làm việc của mình. Mấy đồng nghiệp lắc đầu ngán ngẩm nhìn cô.
- Lý Diên Vĩ nhìn cô đúng là thảm hại thật.
- Ngày nào cũng như ngày nào. Cô nên cẩn thận không trưởng phòng đuổi việc thật đó.
- Tôi biết rồi.
Lý Diên Vĩ mỉm cười với mấy cô bạn đồng nghiệp rồi mở laptop làm việc tiếp. Cô nhìn ngó không ai quan tâm mình liền vào phần trang đang làm dở dang rồi còn theo dõi tình hình mới nhất hiện nay nữa chứ. Đây chính là nhân vật mới của chúng ta, tính cách rất thú vị, lúc nào cũng cười nói vui vẻ, cùng một nhóm với Liz và Thiên Kỳ là đều yêu thích sự đơn giản và vui vẻ.
- Mama.......
Vũ Vũ ngạc nhiên khi vừa bước xuống xe đã thấy một người phụ nữ y như mama của mình mà lầm tưởng rồi. Lâm Sinh Sinh mỉm cười tiến tới nhìn Vũ Vũ.
- Vũ Vũ, con lại không nhận ra được dì và mama con khác nhau ở đâu sao?
- Tại vì dì vừa đổi kiểu tóc xoăn nhẹ giống mama mà?
Vũ Vũ quay mặt đi chỗ khác nói. Lâm Sinh Sinh xoa đầu thằng nhóc.
- Con vẫn theo dõi tình hình của mama nhỉ?
- Vâng, mama con về nước rồi. Con đang tính đi gặp.
- Sao? Mama con về nước rồi?
Lâm Sinh Sinh kinh ngạc, Vũ Vũ gật đầu nhìn bà dì của mình.
- Ô, thế dì không biết gì à? Con tưởng mama sẽ nói cho dì? Chẳng phải báo trí đưa tin đầy đó sao?
- Không, theo điều tra thì không có mama của con. Mà dù sao dì cũng mong gặp lại mama con. Hôm nay dì sẽ đến chỗ con ăn trưa, ba con cũng về rồi.
- Vâng.
Vũ Vũ chào Lâm Sinh Sinh rồi đi vào trường. Lâm Sinh Sinh quay người lên xe rồi rời đi. Chị gái cô đã về cũng nên chào hỏi một tiếng thôi, dù sao hai chị em đã bao nhiêu năm không nói chuyện với nhau rồi.
Quán Happy.
- Quý khách muốn......
Tiểu Mỹ định nói tiếp nhưng nhận ra người quen, Sam Sam tháo kính xuống, cô mỉm cười.
- Đã lâu không gặp, Tiểu Mỹ.
- Sam Sam? Là em phải không?
Tiểu Mỹ ngạc nhiên vô cùng, Sam Sam mỉm cười.
- Ừm.
- Em thay đổi nhiều quá. Đây là Băng Băng còn....
- À, là con trai em Dương Dương. Em tái hôn rồi.
- A, chị không biết chuyện đó.
Tiểu Mỹ gãi gãi đầu, vừa lúc Mạc Đình đi lại gần ngạc nhiên.
- Lâm Sam Sam????
- Yo, nhìn cậu vẫn khỏe nhỉ, Mạc Đình?
Sam Sam mỉm cười tà mị nhìn cô bạn thân kia. Tiểu Mỹ nhanh chóng đi vào mang đồ ăn ra còn Mạc Đình ngồi lại nói chuyện.
- Nghe nói cậu về nước từ hôm qua rồi.
- Ừm, tính đến nhà cậu nhưng lại không vào.
Sam Sam mỉm cười, hai đứa nhóc kia chỉ ngồi chơi game nói chuyện với nhau chẳng để ý tới ai cả. Mạc Đình nhìn cô.
- Vậy cậu tính làm gì? Nghe nói Thiên Kỳ sẽ hẹn gặp cậu ở nơi đầy ắp kỉ niệm. Đó là nơi nào?
Mạc Đình tò mò, thật chẳng giống cô thường ngày chút nào. Sam Sam mỉm cười nhấp một ngụm trà.
- Cậu thực lòng muốn biết hay là muốn lấy thông tin cho cô tiểu thư nhà cậu đây?
- Là thực lòng muốn biết.
- Chắc nhóc Kỳ muốn ám chỉ căn nhà đó.
Sam Sam mỉm cười, Mạc Đình suy nghĩ đôi chút.
- Là nhà của Lâm Thiên?
- Không, nơi đó với tớ không có đầy ắp kỉ niệm cho lắm. Là một căn nhà khác, yên bình và vui vẻ, đó cũng là nơi mọi thứ tan vỡ.
Sam Sam mỉm cười, Tiểu Mỹ mang bánh kem, sữa ra. Bao nhiêu năm cô nghĩ Sam Sam vẫn thích những thứ này nhưng...
- Tiểu Mỹ, em không còn ăn bánh kem và uống sữa nữa rồi. Mà cũng không sao, đám trẻ này ăn là được.
Sam Sam xoa đầu Băng Băng ngồi bên cạnh đang hút sữa và ăn bánh kem kia.
- Nghe nói cậu tới bar Lovely Land làm thêm vào buổi tối để lo cho cô cháu gái 18 tuổi đang đi học hả? Bộ con bé không trả lương sao?
- Là tớ không lấy thôi.
Mạc Đình mỉm cười, họ ngồi nói chuyện với nhau đôi chút thì ba mẹ con Sam Sam đứng dậy, Sam Sam đeo kính vào.
- Thôi đi đây, có gì gặp sau. Nhắn với nhóc Kỳ là sáng sớm mai cùng nhau về nhà.
- Ừm.
Mạc Đình gật đầu, Sam Sam cầm túi sách hàng hiệu rời đi, hai đứa nhóc đi theo sau, nhìn ba mẹ con nhà họ cứ như đi thị sát tình hình nhìn ai cũng đáng sợ hết.
- Tiếp theo là sao đây mama?
- Hai đứa không muốn tham quan trường mới sao?
- Vậy bọn con đi đây.
Băng Băng nói rồi cùng Dương Dương bắt taxi đến trường mới, một mình Sam Sam ngồi trên xe, cô nghĩ cũng nên đi thăm ngôi nhà xưa đôi chút. Dừng xe trước biền thự cháy tàn rụi ngày nào nhà họ Lâm, Sam Sam hạ kính xe xuống, cô nhìn về phía biệt thự.
- Nếu muốn hãy nguyền rủa đi papa, mama. Đứa con gái ác quỷ này trở về rồi, mọi thứ sẽ chấm rứt.
Lại là tiếng nhạc vĩ cầm quen thuộc vang lên, Sam Sam bắt máy.
- Có chuyện gì sao?
- "Sam Sam-sama, mừng sama trở về nhà, cùng nhau làm một cuộc bùng nổ mạnh mẽ nào."
Một tiếng nói hớn hở nhí nhảnh vang lên trong điện thoại. Sam Sam nhếch miệng cười, cô biết con nhóc này nhưng là chưa gặp mặt bao giờ. Từ 2 năm trước, điện thoại của cô đột nhiên có số lạ gọi đến và rồi con nhóc này nói là quen cô liên tục gọi Sam Sam-sama này nọ. Mà cũng không liên quan đến cô, không phải kẻ địch là được.
- Bùng nổ gì ở đây? Ta đâu có bom mìn cho nhóc nhà ngươi bùng nổ?
- "Oa oa, Sam Sam-sama nhẫn tâm quá, em đang cao hứng mà sama lại dội gáo nước lạnh dập tắt khí thế vậy chứ?"
- Ta bận không nói chuyện với mi được.
- "Tối nay đến chỗ em làm vài chén sake đi."
- Không, tối nay ăn với gia đình rồi.
Sam Sam cự tuyệt, con bé đó mỉm cười khúc khích trong điện thoại.
- "Dù sao em chỉ chào mừng sama trở về mà thôi. Em cũng sẽ góp vui, nhìn mọi người vui vẻ mà em không tham gia thì hơi nhàm đó."
- Mi rốt cục muốn về phe nào? Đây là cuộc chiến 4 chiều đó.
- "Em sao? Em tất nhiên ở phe của sama rồi. Vậy nhé, pái pai gặp lại sau. Lúc đó mời em một chầu nha."
- Ừm.
Sam Sam đồng ý rồi tắt máy, cô ngồi đó suy nghĩ rất nhiều.
- Cùng phe sao? Không đời nào, nếu nhóc con như ngươi cùng phe thì mọi chuyện đã không thế này rồi. Xem nào hình như mình nên có một cuộc hẹn với lão đại Taylor thì hơn.
Sam Sam mỉm cười nhìn vào địa chỉ ghi ở tờ giấy trắng kia. Cô định làm gì cho bước tiếp theo đây?
Sau khi từ trường tiểu học của Vũ Vũ trở về thì Lâm Sinh Sinh đã dạo một vòng quanh thành phố và điểm dừng lại chính là tập đoàn Dương thị, cô cũng tính đến để tìm Dương Chí Phong, có tin rằng hắn đã về nước trước hai ngày.
- A....cô gái kia..........
Lý Diên Vĩ mỉm cười đang ôm tài liệu đi photo liền dừng lại ở một cột lớn nhìn Lâm Sinh Sinh đang bước vào tập đoàn một cách ngang nhiên mà mọi người đều nhất loạt cúi đầu chào hỏi.
- Ha, kẻ thù hay bạn?
Lý Diên Vĩ tự hỏi bản thân mình rồi cô ta càng ôm chặt lấy tập tài liệu cần photo kia hơn song mỉm cười.
- Là kẻ thù, ten ten, thật xui cho cô rồi tiểu thư, tôi luôn ưu tiên lựa chọn sama trước.
Lý Diên Vĩ mỉm cười sau đó tung tăng đi photo tài liệu nhanh chóng trở về phòng làm việc nữa. Lúc này Lâm Sinh Sinh đã lên được phòng của chủ tịch, cô ngồi xuống ghế sofa trong phòng, chân vắt chéo.
- Đã lâu không gặp anh rồi, anh rể.
- Đừng có mà trêu ngươi người khác, có gì nói đi.
- Anh lạnh lùng quá đó anh rể.
Lâm Sinh Sinh mỉm cười, Lăng Phong cùng Thiên Bảo và Thiên Kỳ cũng có ở trong phòng. Vừa lúc đó có tiếng của Đinh Mẫn.
- Chủ tịch có bản kế hoạch cần anh xác nhận.
- Cho vào đi.
Dương Chí Phong nói vọng ra thì cánh cửa được đẩy nhẹ, Lý Diên Vĩ thò đầu vào phòng mỉm cười tươi rói. Tiến tới trước mặt mọi người Lý Diên Vĩ cúi chào.
- Xin chào mọi người.
Mọi người chẳng nói gì cả, một nhân viên kì cục khi vào phòng chủ tịch nói mấy câu đó. Lý Diên Vĩ đưa cho Dương Chí Phong bản kế hoạch, hắn lướt nhanh chóng rồi xác nhận cho cô. Lý Diên Vĩ cầm bản kế hoạch xoay người lại bước đi, khi cô đi ra cửa đang là hướng xoay ngang với họ và họ đã thấy nụ cười của cô gái này, một nụ cười khác lạ vô cùng.
- Đứng lại đó.
Thiên Bảo lạnh lùng lên tiếng, Lý Diên Vĩ đứng lại, cô nở nụ cười híp cả mắt nhìn họ.
- Ngài có gì căn dặn sao?
- Cô là ai? Muốn gì? Tại sao lại cười?
Lăng Phong hỏi xong mới biết mình ngu, đời nào người ta chịu nói? Lý Diên Vĩ nhìn họ, nụ cười tắt ngấm.
- Xin giới thiệu, tôi là Lý Diên Vĩ, nhân viên thuộc bộ phận phát triển, đã làm ở Dương thị được 2 năm. Tôi đến đây là để chủ tịch xác nhận bản kế hoạch. Còn vì sao tôi cười thì là vì tất cả các vị rất buồn cười.
- Cô nói sao?
Thiên Bảo nhíu mày, Dương Chí Phong và Lâm Sinh Sinh vẫn là người bình thản nhất. Lý Diên Vĩ chẳng lo mình bị bại lộ mà oang oang nói.
- Tôi đối với tất cả mọi người mà tôi gặp đều có hai nguyên tắc đó là bạn hay kẻ thù. Tất cả mọi người trong phòng này có 4 người là kẻ thù và 1 người thuộc nhóm đặc biệt mà hôm nay tôi mới thấy. Thế nên tôi cười vì mình không có đồng minh.
- Cái gì?
Lăng Phong tức giận, Thiên Kỳ nhìn Lý Diên Vĩ mỉm cười.
- Nè, là tôi thuộc nhóm đặc biệt đúng không?
- Vâng, anh thuộc nhóm đó. Tuy nhiên anh cũng gần bước sang danh giới của kẻ thù rồi. Vậy tôi xin phép.
- Lý Diên Vĩ, cô là nội gián sao?
Thiên Kỳ tay khoanh trước ngực mỉm cười, Lý Diên Vĩ bỗng yên lặng, cô từ từ quay người về phía họ rồi nhìn giờ trên tay mình.
- Nếu tôi đoán không nhầm các vị còn đang bận bàn chuyện đối phó với Golden Sun vì nghe đâu phu nhân tập đoàn đó là người quen, vợ trước của chủ tịch chúng ta. Còn nữa, Tôn Thiên Kỳ, anh đã muộn mất cuộc hẹn với phu nhân bên đó được vài tiếng rồi nhưng hình như hai người vừa đổi giờ hẹn là 10h gặp nhau. Thế nên tôi nghĩ mọi người đều là rất bận không nên dành thời gian cho một kẻ làm công ăn lương như tôi. Vậy tôi xin phép.
Lý Diên Vĩ mỉm cười cúi đầu rồi rời khỏi phòng. Cánh cửa đóng nhẹ nhàng, Thiên Kỳ nhìn lại đồng hồ.
- OMG, đúng là mình muộn giờ. Mà nếu đổi rồi thì thong thả thôi.
Thiên Kỳ nhìn mọi người mỉm cười toe toét gãi gãi đầu.
- Vậy em đi trước.
Không cần mọi người đồng ý Thiên Kỳ đã mất hút sau cánh cửa luôn. Lâm Sinh Sinh nắm chặt tay lại.
- Cô ta........biết hết mọi hoạt động của chúng ta.
- Xem ra là người không dễ chơi, tạm thời cứ để yên đi.
Thiên Bảo cho ý kiến, Lăng Phong thấy thật không hiểu.
- Tại sao? Cô ta là nói chúng ta là kẻ thù.
- Cứ để kệ đi, hai cậu đi lo điều tra cô ta cho tôi.
- Rồi.
Nhận lệnh của Dương Chí Phong hai anh này nhanh chóng đứng dậy đi làm nhiệm vụ. Lâm Sinh Sinh nhấp một ngụm trà nhìn hắn.
- Trưa nay tôi đến nhà anh rể ăn cơm. Nhân tiện Vũ Vũ đã sẵn biết toàn bộ. Thằng bé còn điều tra về mama và em gái nó rất kỹ. Chính thằng bé đã nói cho tôi biết chuyện Sam Sam đã về nước và rất là thay đổi.
- Có thể thì hẹn gặp cô ấy đi, tôi muốn nói chuyện riêng với cô ấy.
- Ok, tôi sẽ giúp anh.
Lâm Sinh Sinh mỉm cười rồi rút điện thoại nhắn tin với ái đó. Dù sao cũng sắp 10h rồi, cũng gần giờ ăn trưa.
Tại ngôi nhà gỗ gần biển, Thiên Kỳ đỗ xe lại, cậu bước xuống xe hai tay đút túi quần từ từ bước về phía ngôi nhà màu trắng đó. Một làn gió đông thổi qua, người con gái mặc bộ đồ màu trắng đeo kính đen to bản với đôi môi đỏ chót nổi bật đó đang đứng trước hiên nhà nhìn về phía biển. Thiên Kỳ mỉm cười nhanh chóng lại gần.
- Đã lâu không gặp, chị dâu.
- Cho gọi lại.
Sam Sam không nhìn Thiên Kỳ mà mắt vẫn hướng về phía biển. Thiên Kỳ mỉm cười ôm chầm lấy Sam Sam vào lòng làm cô có chút ngạc nhiên, thằng nhóc này ngày càng bạo gan rồi đấy. Từ xa có một nhóm trẻ tầm 18 tuổi đang đứng phía sau xe Thiên Kỳ nhìn về phía này. Mấy hôm trước họ phát hiện có ngôi nhà bỏ không ai ở nên tính đến khám phá xem sao lại nhìn thấy cảnh này. Thiên Kỳ vẫn ôm chặt không buông, Sam Sam mỉm cười cũng vòng tay ôm cậu ta.
- Em nhớ chị lắm Sam Sam, xin lỗi vì tới muộn.
- Ừm, có điều tôi chỉ là không nhớ cậu thôi.
Sam Sam mỉm cười, Thiên Kỳ buông cô ra nhíu mày nhìn cô như dò xét.
- Chị nói gì thế?
- Đùa thôi, làm sao không nhớ thằng nhóc nhà cậu chứ? Tôi được coi là má cậu đó nên tất nhiên là không bao giờ má lại có thể không nhớ con trai mình.
- Đi lâu quá đó mama.
Thiên Kỳ tay đút túi quần nhìn về phía biển, Sam Sam quay đầu sang nhìn Thiên Kỳ, cậu ta gọi cô là mama sao? Cũng tốt hơn hẳn câu gọi chị dâu rồi.
- Tôi là không muốn về sớm. Nhìn tôi đi.
Sam Sam bỏ kính xuống, Thiên Kỳ nhìn cô từ đầu tới cuối rồi lại nhìn về phía biển.
- Mama thay đổi rồi, haizzz hoàn toàn thành một con người khác.
- Khác thế nào? - Sam Sam gặng hỏi.
- Xinh đẹp hơn, quyến rũ hơn. Đảm bảo không thằng đàn ông nào dám từ chối trước mama.
- Vậy cậu thì sao?
- Tất nhiên là theo một mức độ quan hệ khác. Thằng nhóc này yêu mama trẻ theo một kiểu đặc biệt.
Thiên Kỳ mỉm cười, Sam Sam đưa một tay lên chạm vào má Thiên Kỳ, cô kéo Thiên Kỳ xuống rồi ôm lấy cậu ta để cằm cậu ta tựa vào vai mình.
- Mama trẻ thực sự rất nhớ thằng nhóc này. Hãy cùng nhau tìm đường trở về nhà nhé?
- Ừm, mama.
Thiên Kỳ vòng tay ôm lấy Sam Sam, bây giờ không còn điều gì quan trọng nữa rồi. Chỉ cần một cuộc sống bình yên như khung cảnh ở đây. Gia đình cùng nhau sống không cần giàu có chỉ cần vui vẻ là được.
Bỗng có tiếng động, cả hai quay ra, Sam Sam đeo kính vào, Thiên Kỳ nhanh chóng lại gần xe của mình.
- Mấy đứa làm cái gì vậy?
- A, anh đẹp trai tha cho tụi em.
Một đứa con gái rối rít lên tiếng, ba đứa khác đứng phía sau tỏ vẻ hối lỗi. Thiên Kỳ nhíu mày.
- Anh sao? Tôi là đáng tuổi chú mấy đứa đó.
Thiên Kỳ có chút bực mình, mấy đứa đó thấy cậu ta nói vậy hơi ngạc nhiên. Ai đời người ta gọi vậy thấy mình trẻ ra không thích lại thích già lên. Nhưng công nhận tên này đã 3 mấy gần 40 rồi mà vẫn đẹp trai rạng ngời như trai hai mấy.
- Bọn cháu là muốn khám phá ngôi nhà không ai ở kia nhưng tình cờ thấy cô chú cho nên.......
Một cô gái khác lên tiếng, nhìn sắc sảo và nổi bật nhất nhóm. Sam Sam đã tiến tới đứng trước mặt họ lúc nào. Nhìn cô từ trên xuống dưới đúng là trẻ trung xinh đẹp, dù có đeo kính nhưng không làm mất đi vẻ đẹp rạng ngời của tuổi đôi mươi đó. Đúng là tuyệt đại mỹ nhân bậc nhất.
- Mạc Tiểu Linh đúng không?
- Sao chị biết tên tôi?
Mạc Tiểu Linh giật mình nhìn Sam Sam, những người khác cũng tò mò. Sam Sam mỉm cười càng đẹp làm 4 đứa đó mê đắm nhìn ngắm.
- Phải gọi bằng cô có biết chưa. Ta là bằng tuổi cô Mạc Đình của nhóc đó.
- Cháu gái của Tiểu Đình Đình sao?
Thiên Kỳ ngạc nhiên quay sang nhìn Sam Sam, Mạc Tiểu Linh cũng ngạc nhiên không kém. Sam Sam lại tiếp tục.
- Đó không phải nhà hoang không chủ, nó là nhà của cô. Ngày hôm nay mấy đứa coi như chưa từng thấy gì cả, không nói với ai về việc thấy cô ở ngôi nhà đó cùng thằng nhóc này.
- Thằng nhóc?
Mấy đứa đó đồng thanh hỏi thì Sam Sam lại khuyến mãi cho nụ cười.
- Ừm, đây là bí mật của chúng ta, đổi lại cô sẽ mời mấy đứa một bữa sau. Cô sẽ đến trường của mấy đứa được chứ?
- Ok, thưa cô. Bọn cháu là rất mong đợi. Vậy gặp cô sau nhé, cô nhớ giữ lời hứa đó.
Mấy đứa đồng thanh, Sam Sam mỉm cười nhìn mấy đứa.
- Ừm, cô hứa, hôm nào lớp có giờ nấu ăn thì gọi cho cô. Đây số của cô.
Sam Sam đưa tấm danh thiếp cho Mạc Tiểu Linh giữ, mấy đứa cùng nhìn vào mà muốn lòi con mắt. Lâm Sam Sam sao? Đó chẳng phải là....là..........
- Bí mật nhớ chưa?
- Yes sir.
Vậy là mấy đứa chạy đi luôn, Sam Sam quay sang Thiên Kỳ.
- Cậu đến trường của tụi nó thăm dò cho tôi. Không chỉ con bé Tiểu Linh mà là một thằng nhóc nữa. Một thằng nhóc học cùng lớp của con bé......
- Tên....
Thiên Kỳ bước lên xe hỏi thì Sam Sam mỉm cười quay người nhìn về phía biển kia.
- Dương Chí Dĩnh.
- Ố ồ....mama trẻ thật là cao thủ nha. Vậy hẹn gặp lại mama.
Thiên Kỳ mỉm cười rồi quay xe phóng đi mất. Sam Sam không nói gì, cô chỉ lạnh lùng đứng nhìn biển vào buổi trưa mùa đông này. Sam Sam rốt cục là muốn gì và nhân vật tên Dương Chí Dĩnh kia là ai? Có quan hệ gì với Dương Chí Phong hay không?
Trưa đó, Vũ Vũ nhanh chóng về nhà để có thể ăn trưa với dì và ba của mình. Thằng nhóc đang chạy đi thì đã vô tình lướt qua thấy được hình bóng quen thuộc. Đến lúc ngồi vào xe rồi Vũ Vũ mới thấy một trai một gái đang vui vẻ đi cùng nhau cười nói. Đó chẳng phải là....là Băng Băng sao?
- Băng........
Vũ Vũ còn chưa kịp nói xong thì xe đã lăn bánh, tên lái xe riêng kia nhìn cậu chủ nhà mình.
- Có chuyện gì sao thiếu gia?
- Không có gì, về nhà nhanh đi.
Vũ Vũ lại quay về cái vỏ bọc lạnh lùng.
- Xem ra mọi chuyện thật tốt phải không Dương Dương?
Băng Băng nhìn Dương Dương đứng bên cạnh kia, cả hai đứa mỉm cười vui vẻ. Mọi thứ đang trong tầm tay của họ. Ai mà mạo hiểm làm trái với quy luật trò chơi sẽ bị trừng phạt. Trò chơi này Băng Băng với Dương Dương sẽ cầm chắc quyền làm chủ trong tay. Bốn vị tướng trong trò chơi này liệu ai sẽ là người về đích trước đây?
- Mama chắc gặp chú Kỳ xong rồi.
Băng Băng nhìn đồng hồ trên tay rồi cùng Dương Dương rời khỏi cái trường tiểu học này.
- Lala, hôm nay là một ngày thật là vui....
Lý Diễn Vĩ ngồi trên tầng thượng của tập đoàn vừa ăn cơm trưa giữa trời đông vừa ngâm nga giai điệu vui vẻ tự chế. Trời mùa đông này, một khung cảnh tuyệt đẹp nếu tuyết rơi và nhuốm máu đỏ. Đó là lúc Lý Diên Vĩ thích nhất.
- Mọi người đang rất nỗ lực, ai cũng muốn về đích nhưng họ lại là đối tượng nằm bên kẻ thù. Mình không thích họ bị loại sớm một chút nào à. Đặc biệt là Sama, người nhất định sẽ chiến thắng thôi, không sớm thì muộn. Bản hợp đồng đó vẫn sẽ còn hiệu lực trói buộc thôi.
Lý Diên Vĩ mỉm cười, một tiếng giày côm cốp vang lên phía sau, Lý Diên Vĩ không bận tâm vẫn ngồi ăn. Giọng nói của một người con gái vang lên.
- Có vẻ cô thích khung cảnh từ trên cao này.
- Mọi thứ dưới đó quá nhỏ bé, chỉ cần xòe tay ra là túm được hết.
Lý Diên Vĩ uống hớp nước ấm nhìn xuống kia mỉm cười. Người con gái mặc áo khoác có đội mũ, quấn khăn kín mít lại đeo kính kia nên chẳng ai rõ mặt mũi. Người đó bước lại gần và dừng ngay bên cạnh Lý Diên Vĩ.
- Họ đang tìm chị khắp mọi nơi đó.
Lý Diên Vĩ ngồi đó ngước lên nhìn người kì quái này. Người đó mỉm cười dù Lý Diên Vĩ cũng chẳng hay.
- Tìm được rồi thì làm gì đây?
- Chị khá thay đổi, bây giờ chị không còn ham vui như trước nữa Liz à.
- Thời thế thay đổi nên đôi khi con người ta cũng có chiều hướng đổi thay theo thôi Tiểu Lý.
- Ý chị là như cách mà Sama thay đổi sao?
Lý Diên Vĩ nhíu mày, Liz không nòi gì, cô quay người định rời khỏi thì câu nói của người con gái kia đã làm Liz khựng lại.
- Chị không thể phá luật. Sẽ cùng nhau chết nếu luật bị phá bỏ....Sama không phải người đơn giản đúng không? Chính chị từng nói với tôi rằng Sama là người đã gây ra sự diệt vong cho đại gia tộc chứ không phải tiểu thư.
- Tiểu Lý đừng nhúng quá sâu. Tránh xa Sam Sam và Sinh Sinh ra. Cả hai đứa chúng nó đang có nhiều chuyện không hay.
- Vì tiểu thư giết chết mọi người nên Sama muốn tiêu diệt tiểu thư sao?
- Cô nghĩ con số nào là đẹp nhất?
Liz đột nhiên hỏi một câu không ăn nhập vấn đề gì cả. Lý Diên Vĩ đột nhiên mở to mắt nhìn về phía Liz.
- Số....số 4.
- Ừ, số 4 luôn là đẹp nhất chính vì vậy cô nghĩ hiện tại đang là số mấy?
- Rõ ràng chỉ..........
Lý Diên Vĩ đang nói chợt khựng lại và nhận ra, con số đã hoàn toàn thay đổi rồi. Không còn chỉ là số 4 nữa mà là số 6.
- Là số 6 đúng không? Sam Sam không thẻ chấp nhận con số không đẹp đó, sẽ có hai người phải hy sinh và đương nhiên là sẽ là hai người có tội.
- Rõ ràng không phải là chị. Tôi chắc chắn là vậy nên điều đó chỉ có thể là tiểu thư và Thiên Thiên.
Lý Diên Vĩ vừa rứt lời thì Liz đã đi xuống rời khỏi đây. Chuyện này ngay từ đầu là có chủ ý sẵn cả. Cái cách Sam Sam từ bỏ Dương Chí Phong dễ dàng nư vậy đã là cả một vấn đề, cái cách Sinh Sinh tiêu diệt toàn bộ gia tộc chỉ trong nháy mắt cũng là chuyện thật khó hiểu.
- Tại sao các người....
Lâm Sinh Sinh nhìn tất cả những vị trưởng bối đang ngồi hết ở phòng khách kia. Ba của Lucy lên tiếng.
- Sinh Sinh, mọi người rất xin lỗi cháu nhưng........
- Hãy làm mọi thứ cháu có thể Sinh Sinh, hãy sống sót và chiến thắng. Trò chơi của gia tộc rất tàn nhẫn, đây chỉ là khúc dạo đầu thôi. Cháu hãy cố gắng đi hết chặng đường còn lại.
Họ nói rồi tự rút súng ra tự tử. Sinh Sinh không hiểu, đây là cái sự việc gì. Trò chơi của gia tộc? Khúc dạo đầu? Sống sót? Mọi chuyện là sao? Rõ ràng họ còn điều gì đó dấu diếm cô.
- Năm đó là các người muốn nói về chuyện gì chứ?
Lâm Sinh Sinh ngồi trong xe suy nghĩ, Vũ Vũ thấy chiếc xe đi tới gần nhòm vào trong liền gõ cửa xe. Lâm Sinh Sinh hạ cửa xe xuống.
- Con về rồi sao Vũ Vũ?
- Sao dì còn ngồi ở đây?
- Dì đợi con đó Vũ Vũ.
Lâm Sinh Sinh nói rồi xuống xe cùng Vũ Vũ đi vào nhà. Khâu Nhược Linh đang tươi cười liền biến sắc. Người đứng bên cạnh Vũ Vũ kia là....là.........
- Lâm Sam Sam...
- Cô chắc là Khâu Nhược Linh?
Lâm Sinh Sinh mỉm cười hỏi. Khâu Nhược Linh hết sức kinh ngạc. Vừa lúc đó ông Dương từ trong nhà đi ra, Vũ Vũ cúi chào, Lâm Sinh Sinh cũng vậy, dù sao người ta vẫn là người lớn tuổi lại là trưởng bối của cô.
- Đã lâu không gặp bác.
- Có vẻ cháu đã trưởng thành rồi nhỉ Sinh Sinh?
Ông Dương mỉm cười, Khâu Nhược Linh nghe xong câu đó liền nhận ra đây không phải Lâm Sam Sam.
- Hôm nay cháu đến đây dùng bữa với gia đình. Chắc anh rể cũng sớm về thôi.
- Anh rể?
Khâu Nhược Linh nhíu mày. Vũ Vũ đi lên phòng quay lại nhìn Lâm Sinh Sinh.
- Dì ngồi đó chơi đợi con chút nhé.
- Ừm.
Lâm Sinh Sinh gật đầu ngồi xuống ghế sofa trong phòng khách, ông Dương và Khâu Nhược Linh cũng ngồi xuống, mấy cô hầu nhanh chóng mang trà và chút bánh ra tiếp đãi khách. Nhiều người vẫn thấy run run khi nghĩ đây là phu nhân trước kia. Vừa lúc đó một chiếc audi phóng thẳng vào dừng ngay trước sân, xuống xe là Dương Chí Phong và Thiên Kỳ.
- Ô, cô cũng ở đây sao tiểu thư? À mà có khi tôi nên gọi cô là dì cũng nên vì Sam Sam là má trẻ của tôi mà.
Thiên Kỳ nhếch miệng cười giỡn vui (thực ra là anh không giỡn mà là nói thật) làm cho mọi người gương mặt khó coi hẳn.
- Vào nhà.
Dương Chí Phong lạnh giọng vừa lúc Vũ Vũ đi xuống cúi chào ba mình.
- Ba mới về.
- Ừm.
Dương Chí Phong gật đầu, họ cùng nhau vào phòng ăn. Suốt 2 năm qua Thiên Kỳ đã chẳng lui tới chỗ này ăn cơm rồi, cậu ta chỉ muốn ăn cơm Sam Sam nấu mà thôi. Bữa trưa này xem ra nhiều chuyện cần tâm sự với nhau đây.
- Hôm nay có vẻ khá đông đủ, sao không mời luôn má trẻ và Băng Băng tới đây cho đủ một gia đình đi?
- Đừng có giỡn nữa Thiên Kỳ.
Dương Chí Phong lên tiếng, không khí ở đây lúc này rất trầm thấp và có chút bức khí rồi. Thiên Kỳ nhếch miệng cười nhìn đại ca của mình.
- Anh nghĩ em giỡn mặt mọi người sao? Em không nói dối đâu, Lâm Sam Sam người em từng gọi là chị dâu chính là 'má trẻ' hiện tại của em đấy.
- Vậy là anh đã gặp chị ấy.
Lâm Sinh Sinh liếc nhìn Thiên Kỳ ngồi ở hướng đối diện hỏi. Thiên Kỳ gật đầu thay cho câu trả lời. Vũ Vũ nhìn ông chú này.
- Vậy mama vẫn tốt chứ?
- Trên cả mong đợi, phong cách quyến rũ, trước đã đẹp nay còn chết người hơn. Ra đường bọn nhóc đi học còn gọi má trẻ một tiếng chị mà.
- Cháu rất mong được gặp lại mama.
Vũ Vũ mỉm cười nói làm cho Khâu Nhược Linh nắm chặt lấy cái dĩa trong tay. Biết ngay thằng nhóc này luôn mong chờ gặp lại mama của nó cơ mà?
- Mọi người nên ăn khi còn nóng đi, nguội rồi sẽ không ngon đâu.
Khâu Nhược Linh cười cười, mọi người chẳng nói gì lại tiếp tục ăn.
- Nghe nói Golden Sun đang có ý đối đầu với SS và Dương Thị sao?
Ông Dương lên tiếng hỏi, Dương Chí Phong gật đầu trả lời ba mình.
- Đúng là vậy. Sam Sam là phu nhân của chủ tịch tập đoàn đó.
- Đúng là không ngoài mong đợi, con bé rất tài giỏi mà.
Ông Dương mỉm cười, ông luôn biết con bé này rất giỏi kinh doanh chỉ có điều quá chán nản với việc ngồi bàn giấy nên không muốn làm thôi. Bữa trưa này thật là khó nuốt.
- Chú biết chỗ ở của mama chứ chú Kỳ?
Vũ Vũ có vẻ rất hào hứng mong đợi, Thiên Kỳ nhìn thằng nhóc này.
- Ừm, cũng không biết. Sam Sam không có nói. Nhưng Vũ Vũ rồi cũng sẽ được gặp lại thôi. Dù sao Vũ Vũ cũng là con trai yêu quý của Sam Sam mà.
- Chú nói đúng ha.
Vũ Vũ mỉm cười cúi đầu xuống ăn, thằng bé tự biết đang có cái gì đó xảy ra, một cai gì đó rất lạ. Ông nội từng nói với thằng bé rằng hãy bảo vệ cho mama của nhóc khi còn có thể, phải ngăn chặn trước khi bài hát tiễn đưa vang lên. Vũ Vũ có hỏi thì ông nội chỉ cười không nói gì thêm nữa.
- Ba, ăn xong nói chuyện với con một chút được chứ?
- Ừ.
Dương Chí Phong gật đầu với con trai mình, thằng nhóc này hiếm khi nói chuyện với hắn kể từ ngày mama và em gái bỏ đi. Vũ Vũ đã chịu một sự tổn thương lớn, một vết thương mà khó lành lại. Chính vì thế dù biết Vũ Vũ đang làm gì Dương Chí Phong luôn bỏ qua, tại hắn mà thằng bé bị mẹ và em gái bỏ rơi nên hắn muốn làm gì đó bù đắp cho nhóc này.
Sau bữa trưa không thể nào ngon hơn được kia, Dương Chí Phong cùng con trai vào thư phòng nói chuyện, mọi người ngồi ở phòng khách uống trà ăn hoa quả tráng miệng nói chuyện với nhau.
- Vậy con muốn nói gì với ba?
- Ba không đi gặp mama sao?
- Vậy con nghĩ sao? Nơi đầy ắp kỉ niệm của mama con?
Dương Chí Phong mỉm cười. Vũ Vũ có vẻ suy nghĩ, nơi đầy ắp kỉ niệm sao? Ngoài ngôi nhà này và Happy ra thì mama không đi đâu nhiều lắm. A, đúng rồi còn một nơi chắc chắn sẽ ghi lại đôi chút kỉ niệm.
- Con có nghĩ đến một nơi nhưng trước đó con muốn ba hãy nói toàn bộ những gì ba biết về đại gia tộc của mama.
Vũ Vũ nhìn Dương Chí Phong, ánh mắt rất kiên định. Dương Chí Phong nhìn thằng con của mình, nói sao được nhỉ? Đến hắn còn chưa rõ mọi chuyện cơ mà.
- Ông nội từng nói với con hãy bảo vệ mama khi có thể và phải ngăn chặn mama trước khi bài hát tiễn đưa vang lên. Con hoàn toàn không hiểu.
- Đại gia tộc của mama con đã tự sát nhiều năm trước rồi. Họ có một vài bí mật mà chúng ta hay cả người trong cuộc cũng không biết đâu.
- Vậy là mama là biết chuyện đó. Con không chắc đó có phải nơi đầy ắp kỉ niệm hay không nhưng đó là nơi có lẽ kí ức của mama là khá đáng nhớ và dễ dàng lui tới không sợ ai để ý.
Vũ Vũ nhìn Dương Chí Phong, hắn mỉm cười nhìn thằng nhóc này.
- Theo con là ở đâu?
- Nơi ba và mama vì nó phải chia tay nhau. Ít nhiều mama cũng có kí ức về nó.
- Ra là vậy.
Dương Chí Phong mỉm cười, vậy thì chỉ còn ngôi nhà gỗ gần biển đó mà thôi, là nơi họ nói ra những điều chân thật nhất. Trong khi đó ở phòng khách, bốn vị kia đang ngồi nói chuyện.
- Tiểu thư cô là muốn đánh trả Golden Sun sao?
- Cái đó cũng tùy vào ảnh rể nữa mà.
Lâm Sinh Sinh mỉm cười. Khâu Nhược Linh nghe chữ 'anh rể' mà tức ói máu nhưng cô ta là biết không thể làm gì được Lâm Sinh Sinh khi quyền lực cô ta không bằng. Vừa lúc đó họ thấy ba con Dương Chí Phong đi ra ngoài. Ông Dương nhìn ba con nhà này.
- Hai ba con muốn đi đâu sao?
- Con sẽ đưa Vũ Vũ đi có chút chuyện.
Dương Chí Phong nói rồi kéo Vũ Vũ đi theo rời khỏi biệt thự. Thiên Kỳ nhìn theo nhíu mày còn Lâm Sinh Sinh trầm lặng suy tính. Cả hai người này cũng xin phép rời khỏi. Ông Dương cũng đã hết việc làm nên muốn đi gặp bạn già chỉ còn mình Khâu Nhược Linh tức giận mà ngồi đó tính kế. Cô ta gọi cho mẹ mình bên Mĩ.
- Mẹ, con muốn biết thông tin về Lâm Sinh Sinh, cô ta là em song sinh của Lâm Sam Sam đó.
- "Linh nhi, nếu là em song sinh thì theo như mọi thông tin hiện tại cô ta đã chết."
- Vậy chủ tịch tập đoàn SS thì sao hả mẹ?
Khâu Nhược Linh có vẻ sốt ruột, đầu dây bên kia mẹ cô ta đang xem xét lại để cung cấp cho con gái mình.
- "Chủ tịch hiện nay là một người tên Taylor có vẻ bí ẩn, con gái nuôi của ông ta là Lucian Taylor đang là CEO nắm mọi quyền hành."
- Ra vậy, con biết rồi.
Khâu Nhược Linh cúp máy, là CEO của tập đoàn lớn sao? Thật không tin được nhưng cô ta là chưa chịu thua đâu. Nhất định cô ta sẽ có Dương Chí Phong lần nữa. Mà rõ ràng là từng ở cùng nhau nhưng sao lại không thấy có thai? Chẳng lẽ Vũ Vũ dở trò sao?
Lúc này tại ngôi nhà trên biển, Sam Sam ngồi một mình ở ghế gỗ trắng trước hiên nhà, cả người cô và ngôi nhà này đều mang một màu trắng, cô yên lặng ngắm sóng biển lăn tăn. Con người ta chỉ cần là có thể dễ dàng thay đổi mà.
- Mama....
Băng Băng và Dương Dương cùng lúc lên tiếng, cả hai đứa mỉm cười tiến tới ôm chầm lấy Sam Sam rồi cũng ngồi bệt xuống hai bậc thang đó cùng ngắm cảnh biển ban trưa này.
- Mama không đi ăn trưa sao? Con cứ nghĩ được mama thiết đãi một bữa.
Dương Dương mỉm cười. Sam Sam nhìn hai đứa con này nở nụ cười hiền.
- Mẹ xin lỗi nhé, có nhiều chuyện suy nghĩ quá làm mẹ quên mất.
- Nhìn mama bây giờ giống chị gái của con quá.
Băng Băng lên tiếng đùa với Sam Sam. Đúng là cũng chẳng nói quá vì Sam Sam nhìn còn rất trẻ, cô vẫn luôn đeo kính đen bản to và môi thì tô son đỏ chót nổi bật. Với Sam Sam bây giờ cô cần bảo vệ các bảo bối và hoàn tất trò chơi của gia tộc.
- Lucy....nếu chị nói rằng sẽ sợ em thì mọi chuyện đã khác.
Sam Sam đột nhiên lên tiếng làm hai đứa trẻ ngạc nhiên nhìn cô nhưng rồi cả hai cùng nhùn vai và ngắm biển tiếp. Ngay gần đó một chiếc ô tô đen bóng loáng dừng ngay lại, bước xuống xe là Dương Chí Phong và Vũ Vũ đang tiến lại gần. Sam Sam biết nhưng là không nhìn. Băng Băng và Dương Dương ngay lập tức đứng dậy lùi về phía sau Sam Sam đứng.
- Mama...
Vũ Vũ vui mừng ngay lập tức chạy đến ôm lấy Sam Sam đang ngồi đó. Không ôm Vũ Vũ mà cũng chẳng đẩy thằng bé ra Sam Sam cứ để mặc vậy. Dương Chí Phong khá ngạc nhiên với phong cách mới của cô.
- Đã lâu không gặp.
- Như vậy mà đã lâu sao Dương Chí Phong?
Sam Sam bỏ kính ra nhìn thẳng vào Dương Chí Phong nhếch miệng cười, cô đứng dậy kéo Vũ Vũ ra khỏi người mình khá lạnh nhạt.
- Vũ Vũ, chúng ta hiện tại chỉ như hai người dưng thôi con hiểu chứ?
- Mama....
Vũ Vũ không hiểu, Băng Băng đứng phía sau lạnh lùng liếc nhìn ba và anh trai mình.
- Gia đình chúng ta đã không còn rồi nên mối quan hệ cũng vậy mà thuận theo kết thúc thôi.
- Băng Băng...
Vũ Vũ nhìn cô em gái kia, vẫn cứng rắn và có phần lạnh lùng hơn thường ngày. Cuộc gặp mặt gia đình này đúng là kì lạ không biết phải nói sao nữa. Dương Dương nhìn về phía hai người vừa đến kia rồi nắm lấy bàn tay của Sam Sam.
- Mama....ta về nhà thôi.
- Ừm, mẹ sẽ nấu món hai đứa thích.
Sam Sam mỉm cười đeo kính vào rồi nắm tay hai đứa lướt qua hai ba con họ Dương mà rời đi.
- Em muốn tất cả như vậy sao Lâm Sam Sam? Phải một sống một chết em mới có thể buông?
Dương Chí Phong quay lại nhìn thẳng vào Sam Sam làm cô khựng lại. Dương Chí Phong đã biết được bao nhiêu rồi cơ chứ? Băng Băng ngước lên nhìn người mẹ xinh đẹp của mình.
- Mama nói chuyện đi.
- Ừm, theo ý của Băng Băng.
Sam Sam mỉm cười để hai đứa đứng đó quay lại đi thẳng vào trong căn nhà gỗ. Vũ Vũ lúc này quay ra đứng cùng hai đứa nhóc kia.
- Tại sao em không nói với anh về chuyện đó?
- Anh là kẻ ngốc thôi Vũ Vũ. Làm gì có chuyện papa lại để người phụ nữ khác đến đưa chúng ta đi trong khi mama vẫn còn ở đó?
Băng Băng lạnh giọng, Vũ Vũ nhất thời im lặng không biết phải làm sao nữa. Đúng vậy, ngày đó Vũ Vũ quá ham chơi mà không để ý thấy biểu hiện khác lạ của mama mình. Có lẽ đây là cái giá mà Vũ Vũ phải trả bởi sự sai lầm của mình.
Trong căn nhà gỗ, Sam Sam quay lại nhìn Dương Chí Phong thì hắn bất ngờ vòng tay ôm lấy cô. Sam Sam không hiểu hành động này là sao nữa.
- Buông ra đi.
- Em là người độc ác nhất trên thế giới này. Vì nó mà em không cố níu kéo anh lại sao?
Dương Chí Phong vẫn ôm chặt lấy Sam Sam mà lên tiếng hỏi. Sam Sam cũng đang đưa tay lên lưng chửng tưởng như sẽ ôm lấy Dương Chí Phong nhưng cô đã nắm chặt hai tay lại.
- Tôi với anh kết hôn và sinh con là không có tình yêu. Anh còn ghét tôi vô cùng mà. Thế nên anh muốn ly hôn tôi thuận theo ý anh, tôi biến mất để anh không thấy. Chẳng lẽ điều đó còn không làm anh vừa lòng sao?
- Em luôn lúc nào cũng chỉ có Thiên Kỳ, người chồng là anh đây một chút em cũng không để vào mắt.
Dương Chí Phong buông Sam Sam ra, hắn đưa tay tháo kính xuống để nhìn sâu vào trong đôi mắt của cô. Hắn muốn xem cô sẽ nói dối hắn thế nào nếu hai người nhìn nhau như vậy.
- Nhóc Kỳ khác, anh khác. Hai chúng ta đã chấm rứt rồi, chẳng phải tôi đã không mang Vũ Vũ đi hay sao?
- Haha, em vẫn vậy, từ ngày đầu tôi đã biết em là con người khó đoán thế nào rồi. Tôi chẳng hiểu em một chút nào cả, dù lúc đó rất muốn giết em nhưng nhìn em buồn bã ngắm gì đó trong điện thoại tôi đã biết em không hề muốn cười nói. Cái em làm, cái em nói, cái em thích tất cả đều là của Lâm Sinh Sinh mà thôi. Em sống cuộc đời của em gái mình đổi lại là sự bình yên cho gia tộc. Khi em muốn một gia đình riêng của mình em đã sẵn sàng trở về con người cũ để hủy hoại gia đình mình. Em đã giết ba mẹ mình? Nhìn thẳng vào mắt tôi và nói sự thật đi.
Dương Chí Phong túm chặt hai cánh tay cô hét lớn. Sam Sam lần thứ mấy rồi cô cảm thấy sợ con người này vô cùng. Muốn tránh lé cũng không được, Sam Sam nhìn con người trước mặt.
- Phải, là tôi đã giết ba mẹ mình đó? Anh có biết cuối cùng thì họ nói gì không? Mày là ác quỷ, chị em mày đều là ác quỷ.......Đúng vậy, cả tôi và Sinh Sinh đều là ác quỷ cả thôi. Có điều Lâm Sinh Sinh chết rồi, bây giờ chỉ còn tồn tại Lucian Taylor mà thôi. Tôi sẽ đánh bại cô ta và lấy lại K.
- Là SS, em quên mất ý nghĩa của nó rồi sao?
Dương Chí Phong buông tay ra, Sam Sam không nói gì đứng đó, cô khoác lại cái áo cẩn thận nhìn Dương Chí Phong.
- Hãy cùng xem ai là người thắng cuộc. Vì con của tôi nên tôi đã phải làm như vậy. Vì Vũ Vũ và Băng Băng tôi sẵn sàng trở thành ác quỷ để cả hai đứa không phải chịu số phận như tôi. Thế nên anh đừng có mở miệng nói gì với Vũ Vũ hết. Còn nữa, Dương Chí Dĩnh....thằng nhóc đó...........
- Đừng có động vào nó.
Dương Chí Phong mệt mỏi ngồi trên ghế, quá nhiều chuyện cùng lúc xảy ra rồi mà cho đến bây giờ bản thân hắn chưa thể hiểu rõ tất cả.
- Ha, anh lo lắng sao? Xin hãy yên tâm đi, tôi sẽ chăm sóc đứa EM TRAI của anh vô cùng cẩn thận đừng lo gì cả.
- Lâm Sam Sam....một lần cuối cùng là em....có từng yêu tôi?
Dương Chí Phong không nhìn cô cất tiếng hỏi. Hắn không quan tâm đến mọi chuyện, hắn chỉ muốn biết với cô hắn là cái gì? Hắn có vị trí trong lòng cô?
- Chẳng phải nhóc Kỳ có báo lại hay sao? Đúng là tôi đã từng rung động trước anh đó nhưng bây giờ....tôi là vợ của người khác, anh cũng có gia đình của anh. Chúng ta là hai kẻ xa lạ. Hãy thôi làm khổ nhau đi.
Sam Sam tiến tới gần Dương Chí Phong, cô cúi xuống ôm lấy hắn, một cái ôm chứa đựng bao nhiêu điều.
- Xin anh.....dù tôi có ra sao cũng hãy bảo vệ con của chúng ta. Tôi không dám chắc mình có thể làm gì nữa.
- Em đừng lo...tôi sẽ bảo vệ Vũ Vũ và Băng Băng. Vị trí phu nhân đó chỉ có em mà thôi. Tôi sẽ chờ em, chờ em đến khi em kết thúc tất cả để quay về nhà. Lâm Sam Sam....tôi......yêu em.
Dương Chí Phong vừa rứt lời là lúc Sam Sam rời khỏi căn nhà này. Chỉ đơn giản là nói câu 'tôi yêu em' chỉ đơn giản là gọi tên cô mà thôi. Tại sao nhiều năm về trước Dương Chí Phong không làm vậy, tại sao lúc đó hắn không làm vậy với cô? Có lẽ nếu hắn làm như vậy thì cô và hắn, gia đình của cả hai đứa tạo ra đã không như bây giờ. Nếu hắn đối xử với cô như vậy thì cô đã không chọn con đường này. Tất cả đã quá muộn rồi, cô đã không còn bờ để quay đầu nữa. Trò chơi này cô sẽ chấm rứt nó, cô sẽ bảo vệ hai bảo bối mà cô yêu thương nhất trên đời kia.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co