Truyen3h.Co

Hoàng Thúc [ĐPQQ]

Mở đầu

ViELa2910xxxx


Ta là Hoàng thúc, là chú của vua.

Có điều ta không phải là chú ruột vì ở giữa còn cách một bậc, cha ta và tổ phụ¹ của đương kim Thánh thượng, tức Minh Tông Đồng Quang Đế là anh em ruột, ta chỉ được xem là chú họ của Hoàng thượng thôi.


Nhưng vì các huynh đệ của Tiên đế đều về chầu trời từ lâu, vậy nên người chú họ ta đây còn thân thiết hơn cả chú ruột.

Câu cuối cùng hết sức buồn nôn ở trên không phải của ta.

Người nói ra câu ấy, là Thái hậu.

Lần đầu Thái hậu nói câu này là khi Tiên để vừa mới băng hà, Hoàng đế còn chưa đăng cơ. Hôm đó bà ta mặc bộ đồ tang, hai mắt đỏ hoe nói với ta rằng, Thừa Tuấn, tuy đệ chỉ là em họ của Tiên đế, nhưng trong lòng ta vẫn luôn coi đệ như tiểu đệ ruột, đệ là người chú thân thiết nhất của Khải Giả, còn thân hơn cả chú ruột nữa.

Khi ấy ta đang đau buồn tưởng nhớ Tiên đế thì bị mấy câu này của bà ta làm cho sợ đến nổi da gà khắp người.

Quả nhiên bà ta lập tức đề thêm câu sau, "Sau này Khải Giả còn nhờ đệ giúp đỡ nhiều, giờ ta ở đây xin nhờ đệ trước."

Sau này mẹ ta tổng kết một câu vô cùng tuyệt diệu, bả nói, "Đám người tranh giành Hoàng vị, lúc cần người thì thân thiết thôi rồi, khi hết cần thì chỉ mong người ta chết quách đi."

Đợi đến lúc Hoàng thượng tự mình chấp chính, khi ngôi vị Hoàng đế vững chắc như sắt đã đúc thành khuôn, ta ra ra vào vào chốn hoàng cung, thi thoảng đụng mặt Thái hậu, ánh mắt bà ấy nhìn ta, đúng là có vẻ rất mong ta sớm đi theo hầu Tiên đế.

Hệt như năm đó, Tiên đế và những người bên cạnh cũng nhìn cha ta như vậy, ông ta ôm ấp chờ mong bao năm, cuối cùng cũng suôn sẻ nhìn thấy cha ta xuống mồ. Ta nghĩ lúc băng hà, Tiên đế hẳn đã có thể thỏa lòng thỏa dạ nhắm mắt. Đáng tiếc bất hạnh đời trước lại truyền sang đời sau, thê tử và con trai ông ấy muốn kế tục lối cũ, tiếp tục 'nhớ thương' ta.

Cho đến khi ta cũng nằm trong quan tài rồi, chuyện này mới coi như chấm dứt.

___________________________________________

Tổ phụ¹ : Ông nội

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co