Truyen3h.Co

Học Cách Dỗ Dành [ DewTee ]

Nhận Ra

Jebi_Beom

Xung quanh là những lời châm chọc lạnh lùng của đồng nghiệp. Tee nhanh chóng thu dọn đồ xong, xoay người rời khỏi văn phòng thì hoàng hôn đã sắp tắt. Đèn ở hành lang là đèn cảm ứng âm thanh. Có một bóng đèn không bắt được tiếng bước chân của tôi nên tắt ngóm. Cậu đi vài bước trong thứ ánh sáng lúc sáng lúc tối ấy, đi đến cuối hành lang, rẽ vào cầu thang bộ.
Khoảnh khắc cánh cửa khép lại sau lưng, cả người cậu trượt xuống theo bức tường. Tee ngồi xổm dưới đất, vùi mặt vào đầu gối, khóc không thành tiếng. Cầu thang bộ rất tối, rất lạnh. Vôi trắng trên tường cọ bẩn cả quần cậu. Có người từ tầng trên đi xuống. Tiếng bước chân dừng lại trên đầu cậu một lát, rồi lại tiếp tục đi xuống. Không có ai dừng lại hỏi một câu: "Cậu ổn không?"
Tee khóc rất lâu. Lâu đến mức vải trên đầu gối bị nước mắt thấm ướt một mảng lớn, lành lạnh dính vào da, giống như một miếng cao dán không sao bóc ra được. Sau đó cậu lấy điện thoại ra, mở khung chat với anh ta. Tee không kể hết. Cậu chỉ nói hôm nay bị sếp mắng, nói những lời rất khó nghe, nói công ty có thể sẽ sa thải cậu, nói rằng cậu cảm thấy bản thân vô dụng quá, chuyện gì cũng làm không tốt.
Tee gõ rất nhiều chữ, rồi lại xóa rất nhiều. Cuối cùng gửi qua một đoạn tin nhắn thoại. Trong tin nhắn thoại, giọng khàn khàn, âm mũi rất nặng, nói được một nửa còn nấc lên một cái vì khóc. Mất mặt ch*t đi được. Nhưng cậu đã thật sự quá mệt. Mệt đến mức không còn sức giả vờ làm một người ổn định cảm xúc nữa. Gửi xong, Tee dựa vào tường, nhắm mắt đợi. Anh ta trả lời rất nhanh. Đầu tiên là một đoạn chữ:
"Đừng sợ. Đến công ty anh đi, anh nuôi em."
Tim cậu hụt mất một nhịp. Sau đó lại là ảnh cơ bụng 6 múi. Ánh sáng sáng hơn bức trước một chút, góc chụp cũng gần hơn. Có thể thấy những giọt mồ hôi li ti trên bụng anh ta, và đường nhân ngư tuyến lúc ẩn lúc hiện giữa eo bụng. Góc dưới bên phải tấm ảnh có một chi tiết rất nhỏ, một mảng tối bé xíu, giống như một dấu hiệu nào đó.
Tee bỗng thấy quen mắt. Hình như từng thấy ở đâu rồi. Nhìn chằm chằm dấu hiệu đó mấy phút. Trong đầu bỗng có thứ gì đó nổ tung. Ầm một tiếng, tất cả máu trong người dồn lên đỉnh đầu. Dấu hiệu đó là một nốt ruồi. Rất nhỏ, tròn tròn, màu nâu sẫm, nằm gần hõm eo.
Chiều nay, trong phòng họp, khi Dew xoay người rời đi và bị cậu túm lại, khoảnh khắc vạt áo anh ta bị kéo lên, Tee đã nhìn thấy nốt ruồi nâu sẫm ấy trên eo anh ta. Tròn tròn, nhỏ nhỏ. Giống hệt. Tee nhìn chằm chằm màn hình, tay bắt đầu run. Run đến mức suýt không cầm nối điện thoại. Mỗi câu anh ta từng nói trong ba tháng quen nhau, mỗi tin nhắn anh ta từng gửi, mỗi dấu câu đều giống như mảnh thủy tinh vỡ, đâm vào đầu tôi.
"Mắt em đẹp lắm."
"Là bọn họ không xứng với em."
"Em đến công ty anh đi."
"Anh nuôi em."
Là cùng một cơ thể.
Là cùng một giọng nói.
Là cùng một gương mặt.
Chính là gương mặt đã quay đi khi cậu khóc, rồi nói một câu: "Loại người như cậu khiến tất cả mọi người thấy kinh tởm."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co