Truyen3h.Co

Học Cách Dỗ Dành [ DewTee ]

Tìm Gặp.

Jebi_Beom

Về đến nhà, cậu mở máy. Tin nhắn kết bạn ập vào như thủy Về đến nhà, cậu mở máy. Tin nhắn kết bạn ập vào như thủy triều:
"Vì sao lại xóa anh?"
"Anh thật sự  muốn gặp em."
"Tee, anh biết là em, mau ra đây, chúng ta gặp mặt nói rõ."
"Anh xin em."
Tin cuối cùng là một lời cầu xin. Tôi nhìn đó rất lâu. Một câu nói có thể chứa được bao nhiêu cảm xúc? Trong đường cong ấy toàn là cầu xin, giống như bàn tay của một người đang ch*t đuối vươn ra.
Tee liền bấm "từ chối". Không phải "bỏ qua", mà là "từ chối". Cậu muốn để anh ta biết rằng sự cố ý. Cậu đã nhìn thấy. Nhưng cậu không muốn trả lời nữa. Điện thoại lại rung lên. Là tin nhắn SMS. Anh ta đổi một số khác.
"Anh biết em đang xem. Nghe máy đi em."
Tee không trả lời.
"Teeradech, em không nghe máy thì anh sẽ đi tìm em. Chờ anh"
Tee trực tiếp chặn số đó. Lúc chặn, ngón tay cậu rất vững, không run, cũng không do dự. Không giống ba tháng trước, lần đầu thêm bạn với anh ta, cậu gõ rồi xóa, xóa rồi gõ. Một câu "chào anh" mà chỉnh sửa tận năm phút. Khi đó cậu cẩn thận biết bao. Sợ nói sai, sợ anh ta không thích, sợ bản thân không đủ tốt.
Bây giờ thì không sợ nữa. Kết quả tệ nhất đã xảy ra rồi. Anh ta chính là người không thích cậu. Từ đầu đến cuối đều vậy. Tee mở điện thoại, xóa hết tất cả ảnh chụp màn hình đoạn chat với anh ta trong album. Xóa từng tấm một. Mỗi lần xóa một tấm, giống như rút một cái gai ra khỏi tim. Đau. Nhưng bắt buộc phải rút. Xóa đến tấm cuối cùng, ngón tay bỗng dừng lại. Là tấm ảnh cơ bụng đó.
Ánh sáng rất sáng, đường nét cơ bụng rõ ràng, nốt ruồi ở góc dưới bên phải cũng rõ mồn một. Tee nhìn nốt ruồi ấy năm giây, rồi nhắm mắt, bấm xóa. Khoảnh khắc bức ảnh biến mất, cậu nghe thấy mình thở ra một tiếng rất khó, giống như có thứ gì đó trong cơ thể bị rút đi.
Bạn xem đi. Toàn bộ những gì một người mang đến cho bạn, trong thế giới dữ liệu thậm chí còn chẳng chiếm đến một GB. Cầm điện thoại lên, mở trang tuyển dụng, bắt đầu gửi CV. Gửi CV xong đã gần một giờ sáng. Tee đặt điện thoại bên cạnh gối, tắt đèn, mở mắt trong bóng tối. Trên trần nhà có vệt nước thấm, hình dạng giống một con chim đang xòe cánh. Trước đây từng nghĩ con chim ấy đang muốn bay ra ngoài, bay đến một nơi tốt đẹp hơn.
Bây giờ nhìn nó, chỉ thấy đó là một vệt nước thấm. Chỉ vậy thôi. Điện thoại sáng lên trong màn đêm. Tee trở mình, vùi mặt vào gối, không nhìn. Gối vẫn có mùi ẩm mốc đó, nhưng không muốn đổi nữa. Có vài thứ quen rồi, sẽ không thấy khó ngửi nữa. Giống như quen với một người, sẽ không thấy người đó xấu xa nữa. Nhưng bạn phải học cách không quen. Bạn phải học.
Hai tuần, mười bốn ngày. Mỗi một phút, cậu đều đang làm cùng một việc: Giả vờ rằng mình rất ổn. CV gửi đi hai mươi bảy bản, nhận được sáu lời mời phỏng vấn. Tee đã chọn công ty gần nhà nhất. Công việc mới sẽ bắt đầu vào thứ Hai tuần sau.
Cậu cảm thấy mình làm cũng không tệ. Giống một người bình thường rồi. Có thể cười, có thể nói chuyện, có thể trình bày rõ ràng ưu điểm và khuyết điểm của bản thân trước mặt người phỏng vấn, có thể bước ra khỏi phòng phỏng vấn mà không run, có thể trên đường về nhà mua một phần bánh crepe trứng ở dưới lầu và trò chuyện vài câu về thời tiết với chị bán bánh. Chị ấy nói:
"Hôm nay cậu trai tâm trạng tốt nhỉ?"
Cậu nói:
"Vâng."
Sau đó về đến nhà, đóng cửa lại, ngồi xổm ở huyền quan thay giày, rồi dựa vào cánh cửa ngồi một lát. Không có gì cả. Chỉ là ngồi một lát thôi. Hai tuần này, tin nhắn của anh ta vẫn thường xuyên gửi đến đều đặn.
Ngày đầu tiên, anh ta đổi bốn năm số điện thoại với rất nhiều tin nhắn có hỏi thăm, có cầu xin gặp mặt, cậu chặn hết. Ngày thứ ba, anh ta đăng ký một tài khoản mới để thêm bạn bè cậu. Tin nhắn gửi đi là: "Anh là Dew" Cậu giật mình, vội bấm từ chối.
Trên mạng hai người đều dùng biệt danh. Vì sao anh ta đột nhiên nói tên thật với cậu? Ngày thứ năm, anh ta trực tiếp dùng điện thoại bàn của công ty gọi tới. Tee vừa nghe thấy giọng anh ta đã cúp máy.
Từ đó về sau cuối cùng cũng yên tĩnh. Yên tĩnh rồi, ngược lại càng khiến người ta khó chịu. Vì tôi biết anh ta sẽ không cứ thế mà bỏ qua. Hơn nữa, anh ta có lẽ đang thật sự truy tìm cậu. Chỉ điều đó thôi cũng đủ khiến cậu sợ anh ta, sợ phải đối mặt.
Tháng mười một trời tối rất sớm. Hơn năm giờ mặt trời đã lặn, chỉ còn lại một chút ánh cam đỏ treo nơi chân trời, giống như than sắp tàn. Tee cúi đầu đi đường, theo thói quen tránh những vũng nước và gạch vụn trên mặt đất. Quầy bánh crepe trứng trước cổng khu nhà vẫn chưa dọn. Chị bán bánh đang thu quán, thấy cậu thì cười một cái:
"Hôm nay không mua à?"
"Hôm nay không đói."
Tee cười cười, quẹt thẻ vào khu nhà. Lên lầu. Đèn trong cầu thang có hai bóng bị hỏng. Cậu mượn ánh sáng điện thoại để đi lên.
Đến tầng năm. Tee lấy chìa khóa ra, đang định cắm vào ổ khóa thì khóe mắt quét thấy ở góc ngoặt cầu thang có thứ gì đó khẽ động. Tay khựng lại. Tim co rút mạnh, giống như bị ai bóp chặt. Trong bóng tối nơi góc ngoặt có một người đang đứng. Áo khoác đen, khăn quàng màu xám, tay xách thứ gì đó.

#Thông báo nhỏ✨ ' nay đăng new chap sớm hơn vì.':
- Quá thất vọng vì nhà Gà vụ Fancon nên tui đã sản xuất thêm ra một đứa con tinh thần nhằm vơi đi sự buồn tiếc 😭và bực tức🤬
- Đừng quên vote nhé cả nhà🥰
- Mọi người ủng hộ bộ mới của em nha🥺Bấm vô page em là thấy luôn ạ. ( hông hiểu sao em buồn là em hay thích ngược tàn tạ ý trời🌚.)

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co