Truyen3h.Co

𝐩𝐞𝐫𝐚𝐧; học sinh giỏi

hsg

dizcoriz


warning: ooc, nsfw, cuntboy, rape, non-con, dirty talk, rough words, toxic relationship, gaslighting, mind break, stockholm syndrome(?), squirting, sex without plot, lowercase, no beta.

nói chung là park dohyeon bị điên.

note: có yếu tố CƯỠNG HIẾP, ai không thích/không đọc được vui lòng click back.

dead dove: do not eat.

-

1.

nhìn vào đỉnh cao chót vót của kim tự tháp, người ta sẽ sáng mắt với độ tinh xảo không tì vết, và thầm ngưỡng mộ trước điều kì diệu của tạo hoá. nhưng ít ai đủ tinh tế để nhìn vào những vết rạn nứt bên trong những khối đá tạo nên nó.

trong thế giới sa hoa của những kẻ đứng đầu, nơi tiền bạc là thước đo và trí tuệ là vũ khí cho những cuộc đấu trí căng não, sự kết hợp hoàn hảo ấy đôi khi chỉ là một lớp sơn bóng che đậy cho những bộ máy tâm lý đã hỏng hóc từ lâu. khi nắm trong tay quá nhiều quyền lực, ranh giới giữa "thiên tài" và "kẻ điên" lại trở nên mỏng manh hơn bao giờ hết.

bởi lẽ, khi đã chinh phục được mọi đỉnh cao, thứ duy nhất còn sót lại để thách thức chính là sự mục rỗng bên trong tâm hồn mình.

và park dohyeon lại là sự hiện thân hoàn hảo của cái đỉnh cao đầy ghê tởm ấy.

tại trường trung học danh giá bậc nhất seoul, không ai không biết đến cái tên park dohyeon. bảng thành tích là một dãy số một tuyệt đối: thủ khoa đầu vào, huy chương vàng olympic toán học quốc tế, và là chủ nhân của hàng loạt chứng chỉ năng khiếu khác mà một người bình thường phải mất cả đời để theo đuổi. hơn thế nữa, gia thế nhà họ park với khối tài sản kếch xù càng tô điểm thêm cho vẻ ngoài hào nhoáng, biến hắn thành một vị thần trong mắt bạn bè đồng trang lứa.

dường như ông trời cũng rất ưu ái cho park dohyeon khi ban cho hắn một khuôn mặt đẹp như tạc tượng và dáng người cao ráo cân đối, đặc biệt là bờ vai rộng khiến nhiều dân gym ganh tị.

thế nhưng, đằng sau gương mặt thanh tú và nụ cười điềm tĩnh luôn nở trên môi, là một thế giới nội tâm đầy vặn vẹo. không biết từ bao giờ, park dohyeon đã trở nên vô cảm với mọi thứ xung quanh, chiếc mặt nạ hắn đeo mỗi ngày dường như trở thành một thứ không thể thiếu khi nhìn nhận thế giới. có lẽ một phần cũng do sự lạnh lẽo trong chính gia đình của mình đã hình thành nên một park dohyeon như bây giờ.

"bố mẹ chỉ muốn tốt cho con."

với cái cớ hoàn hảo ấy, đã không biết bao nhiêu lần hắn phải nhập viện vì học hành và luyện tập đến kiệt sức. trong mắt họ, park dohyeon không phải là một đứa trẻ, họ xem con trai mình như một công cụ, và họ phải rèn luyện nó trở nên thật xuất sắc để nó có thể làm họ tự hào.

yêu thương vẫn tồn tại ở đó, nhưng đi kèm là hàng loạt những điều kiện park dohyeon phải hoàn thành. hắn lớn lên như thế đấy, dần dà cũng quen với sự im lặng của bố mẹ mỗi khi không đáp ứng đúng yêu cầu. đứng trước bầu không khí lạnh lẽo của gia đình, hắn tự rút ra được cho mình một bài học, rằng cảm xúc là thứ gây nhiễu, và yếu đuối đồng nghĩa với vô dụng.

bố mẹ hắn không dạy hắn phải trở thành người tốt, họ dạy hắn phải trở thành người chiến thắng. và để làm được điều đó, hắn buộc phải tự tay bóp nghẹn đi những phần mềm yếu nhất của bản thân. từng chút, từng chút một, cho đến khi chai lì cảm xúc.

2.

đối với park dohyeon, đạo đức là một khái niệm xa xỉ dành cho những kẻ có đủ nguồn lực để thao túng cuộc chơi. hắn thích thú với việc tìm ra điểm yếu của những người xung quanh, rồi lặng lẽ quan sát họ vùng vẫy trong những rắc rối mà hắn gián tiếp tạo ra, chỉ để kiểm chứng xem phản ứng của con người có đúng như những gì hắn đã đọc được trong những cuốn sách tâm lí tội phạm hay không.

tuy nhiên, park dohyeon lại là kẻ cả thèm chóng chán, những lần nhúng tay một cách vô tình ấy đã không còn thoả mãn con thú bên trong hắn. dohyeon muốn tìm điều gì đó mới mẻ, muốn tự tay bóp nghẹt con mồi thay vì chỉ nhởn nhơ đưa mắt nhìn nó quẫy đạp trong vô vọng.

và xui xẻo thay, choi hyeonjoon lại lọt vào mắt xanh của hắn.

bạn học mới chuyển đến này đem đến cho hắn một luồng cảm xúc mới lạ. không giống như những kẻ khác luôn cố gắng ra sức lấy lòng khi đối diện với hắn, choi hyeonjoon bước vào với phong thái hoàn toàn lạc quẻ, thu mình ít giao du với mọi người xung quanh.

park dohyeon đã nhiều lần thử bắt chuyện với em, nhưng đáp lại chỉ là vài câu nói ngắn ngủn và ánh mắt còn không thèm liếc lấy hắn một cái. đứng trước sự lạnh lùng ấy, một luồng điện chạy dọc sống lưng dohyeon, sự hưng phấn tột độ này khiến hắn run rẩy.

lần đầu tiên trong đời park dohyeon hứng thú với một người đến thế.

3.

choi hyeonjoon mới chuyển đến đây không lâu, lí do phải thay đổi môi trường học tập là do em bị bạo lực học đường, một vấn đề gây nhức nhối nhất trong giới giáo dục.

mỗi ngày đến trường là một thử thách kinh hoàng đối với em, những trò đùa bạo lực, những lời sỉ nhục vô tội vạ, tất cả như những hòn đá khổng lồ đè nặng lên đôi vai gầy. đến khi choi hyeonjoon thực sự không nhịn được nữa, em nổi điên lao vào chơi khô máu với những kẻ đã hành hạ mình suốt mấy năm qua. cuối cùng, cả đám đều nhập viện và em chủ động rút hồ sơ khỏi trường.

ngày đầu đến ngôi trường mới, một lần nữa phải tái hoà nhập cộng đồng khiến choi hyeonjoon cảm thấy nghẹt thở. khi đứng trước cổng ra vào, nhìn dòng người bên trong đi đi lại lại khiến hai chân em run rẩy đứng không vững. kí ức tồi tệ về những ngày tháng ở trường cũ vẫn còn ở đó, lê lết từng bước chân nặng nề vào trong, hyeonjoon cúi gầm mặt không dám nhìn thẳng, chỉ muốn nhanh chóng hoàn thành buổi học ngày hôm nay để được về nhà.

em chạy nhanh vào lớp học, không để ý mà đâm sầm vào một người, trán cụng vào cằm người kia khiến hắn khẽ rít lên vì đau đớn.

"xin lỗi, tôi vội quá nên không để ý." choi hyeonjoon nhìn người nọ đang ôm mặt, vội vã cúi đầu xin lỗi rồi bước tiếp vào lớp học.

khi đi ngang qua người hắn, một cảm giác áp bức không lẫn đi đâu được dâng lên trong người em. choi hyeonjoon len lén liếc mắt về phía hắn, thấy vẻ mặt trầm ngâm đang chăm chú nhìn mình thì có chút hoảng loạn. vội đưa mắt đi chỗ khác, em vô tình biết được tên của bạn học này qua thẻ đeo bên ngực trái.

park dohyeon.

người đẹp tên hay như này, chắc sẽ không giống như bọn khốn nạn ở trường cũ kia đâu nhỉ?

4.

những ngày đầu tại trường mới cũng khá yên bình, ở đây mọi người chỉ tập trung học và tham gia các hoạt động của trường nên ít ai để ý đến ai. choi hyeonjoon không bị soi mói nữa thì cảm thấy dễ thở hơn hẳn, em dần thả lỏng và tháo bỏ phòng bị.

với tính cách hướng nội, choi hyeonjoon đến bây giờ vẫn chưa có bạn mới trong lớp. nhưng đối với em thì điều đó không quá quan trọng, em đã quen với việc làm mọi thứ một mình rồi nên có bạn hay không cũng chẳng cần thiết lắm.

thân thể không bình thường, càng ít bạn càng tốt.

tuy nhiên, vẫn có một người luôn kiên trì bắt chuyện với em dù cho đã bị phớt lờ nhiều lần. người đó không ai khác ngoài park dohyeon.

không phải là choi hyeonjoon có ý thù ghét gì với hắn, nhưng mỗi lần nhìn vào ánh mắt của park dohyeon đều khiến em lạnh sống lưng, trực giác bảo phải tránh xa người này ra. bởi vậy mỗi lần trò chuyện thì cũng chỉ đôi ba câu rồi thôi, em không muốn dính dáng gì quá lâu với người này.

park dohyeon lần đầu hạ mình xuống lại còn bị người ta hắt hủi thì cũng không tức giận, thậm chí còn cảm thấy kích thích, muốn tiếp cận em nhiều hơn.

người mà park dohyeon đã muốn, thì có chạy đằng trời choi hyeonjoon cũng không thoát được.

5.

"hyeonjoon? sao lại ngồi một mình thế này, muốn lên phòng hội học sinh với tôi không?"

choi hyeonjoon ngồi dưới tán cây rợp bóng mát, tận hưởng sự tĩnh lặng hiếm hoi của giờ nghỉ trưa thì bị park dohyeon doạ cho hết hồn. "không cần, tôi muốn ở một mình."

park dohyeon vẫn đứng đó, tay đút túi quần nhìn chằm chằm vào em, đôi giày da bóng loáng tương phản hoàn toàn với bãi cỏ dại. hắn nhìn cái cách choi hyeonjoon vô thức rụt vai lại khi hắn tiến lại gần hay cái liếc mắt vội vã khi nghe giọng hắn hỏi, tất cả làm hắn phát điên vì phấn khích.

phản ứng của choi hyeonjoon quả thực làm hắn cực kì thích thú. bởi chỉ cần park dohyeon cười một cái thì đám người ngoài kia đã vội vã hiến dâng lòng tin, riêng mỗi choi hyeonjoon lại xây cho mình một bức tường thành kiên cố, nhất quyết đề phòng hắn tới cùng.

choi hyeonjoon không phải là vô cảm với hắn, em đơn giản là sợ park dohyeon. suy nghĩ này làm dohyeon càng thêm thoả mãn, thì ra vẫn có một người đủ tinh tế để nhìn ra vết nứt nơi khối kim tự tháp, và nhận ra được sự bất ổn đằng sau vẻ ngoài đạo mạo của hắn.

nhưng biết phải làm sao đây? choi hyeonjoon lại một lần nữa xui xẻo rơi vào tầm ngắm của kẻ đi săn rồi. và tiếc là lần này sẽ không thể thoát ra được nữa.

"vậy tôi đi trước." park dohyeon quay gót rời đi, để lại không gian riêng cho em.

choi hyeonjoon thầm thở phào nhẹ nhõm khi người kia rời đi, các thớ cơ trên người cũng dần được thả lỏng. chẳng hiểu kiểu gì, mỗi lần ở gần park dohyeon là em lại cảm thấy nhộn nhạo trong lòng ngực, một sự áp lực vô hình đè nặng lên vai khiến em có chút căng thẳng. dù biết là hắn không làm gì xấu với mình, nhưng hyeonjoon vẫn không ngăn được cảm giác muốn tránh xa hắn.

6.

hôm nay có tiết thể dục, choi hyeonjoon đứng trước tủ đồ của mình, loay hoay lục lọi nhưng mãi không tìm thấy áo đâu.

"áo cậu bỏ nhầm sang chỗ tôi."

giọng nói quen thuộc vang lên bên tai khiến em giật mình, nhìn sang thì thấy park dohyeon đang đứng đó. hắn chìa tay cầm chiếc áo thể dục đưa về phía em.

"cảm ơn." em vội lấy lại áo, không quên cảm ơn hắn rồi chạy nhanh đến phòng vệ sinh để thay. em thầm tự trách bản thân, chẳng hiểu để não ở đâu mà lại bỏ áo sang chỗ hắn.

park dohyeon nhìn con thỏ đang cố tránh né thì bật cười. choi hyeonjoon thơm thật đấy, hắn rất thích mùi hương này. vốn dĩ muốn giữ lại lâu hơn một chút, nhưng nhìn vòng eo thon gọn và gáy cổ trắng nõn cứ thoắt ẩn thoắt hiện thì có chút rạo rực. thân trên nuột nà cứ thế bị thu hết vào mắt hắn, làm dohyeon ngứa ngáy muốn cắn lên đó.

cứ vô tình quyến rũ hắn như thế thì không sớm hay muộn cũng sẽ có chuyện mất.

7.

mỗi hôm đi học, thiếu gia họ park đều có tài xế riêng đưa đón. vẫn như bao ngày khác, sau khi tiếng chuông kết thúc giờ học vang lên, dohyeon thong thả dọn dẹp sách vở rồi chậm rãi bước ra chỗ xe nhà mình đang đậu. nhưng hôm nay hắn lại dừng chân tại bãi đỗ xe của trường, khoé môi nhếch lên khi nhìn thấy chiếc xe đạp quen thuộc.

choi hyeonjoon có thói quen sẽ ngồi lại phòng học lâu hơn một chút mới về, vì xuống sớm phải chen chúc trong nhà xe mệt lắm. khi hoàn thành nốt bài tập thầy giao, em mới lững thững dọn đồ ra về.

"..." em nhìn lốp xe bị xì hơi cho tóp teo mà thấy đau lòng, chửi thầm trong miệng, "thằng chó nào chơi trò mất dạy."

ngay lúc em gác chân chống tính dắt bộ về thì thằng chó trong lời em đột nhiên xuất hiện, mặt tươi cười hỏi em có muốn đi nhờ xe không.

"không cần đâu, tôi tự về cũng được." hyeonjoon lịch sự từ chối, em với hắn không quá thân thiết, đi chung thì sẽ kì lắm. hơn nữa, em còn không muốn hít chung bầu không khí người này quá lâu, khó thở lắm.

"nhưng tôi thấy hyeonjoon có vẻ mệt, cậu có chắc là tự về được chứ?" dohyeon nghiêng đầu hỏi lại.

hôm nay quả thật là hyeonjoon có chút mệt, cơn sốt tối qua chưa hết nên cả người em vẫn còn nóng bừng. vốn dĩ vẫn không muốn đi chung nhưng nghe dohyeon nói như thế thì cũng có chút do dự, cộng kèm với đó là ánh mắt cún con của park thiếu đây làm hyeonjoon càng thêm khó xử.

trông hắn cứ như bé morning em nuôi ở nhà ấy.

sau cùng thì choi hyeonjoon vẫn ngoan ngoãn đi theo hắn vào xe.

chắc do em thiếu ngủ nên sinh ra ảo tưởng park dohyeon là người xấu thôi. người ta tốt bụng thế này cơ mà.

cơn đau đầu vẫn tiếp tục hành hạ em, hyeonjoon gục đầu đánh một giấc ngon lành trên bờ vai rộng của park dohyeon lúc nào không hay.

trong lúc say giấc không đề phòng bị người nọ mút môi, tay mềm bị cưỡng ép tuốt dương vật cho hắn.

8.

sau lần đi chung ngày hôm đó, dường như giữa choi hyeonjoon và park dohyeon không còn quá căng thẳng như trước. ý là em vẫn giữ khoảng cách nhất định với hắn, nhưng không đến mức lạnh nhạt nữa. choi hyeonjoon khi được hắn chủ động giúp đỡ làm quen với môi trường mới thì có chút cảm kích, trong lòng tự dâng lên nỗi hổ thẹn vì trước đây cứ nghĩ xấu cho hắn.

choi hyeonjoon có một bí mật, rằng em là người song tính, mang trong mình bộ phận sinh dục của cả nam lẫn nữ. ngoài bố mẹ và bác sĩ riêng ra thì chưa ai biết đến chuyện này. vậy nên, việc giữ khoảng cách với mọi người xung quanh là rất quan trọng, em tự cho là như vậy.

park dohyeon cũng có một bí mật, là hắn biết choi hyeonjoon không giống người bình thường. bên dưới của em có một cái lồn dâm đang chờ được hắn khai phá, và hắn cũng đang mong chờ cơ hội đó đến gần.

"thật sự không cần đâu mà..." hyeonjoon lí nhí trả lời hắn.

dohyeon thấy con thỏ trước mặt đang tỏ vẻ ngại ngùng thì bật cười. đáng yêu thật đó, làm hắn chỉ muốn đè em xuống mà bắt nạt.

"về chung với mình thì có sao đâu? mình cũng chỉ muốn thân thiết với hyeonjoonie hơn thôi mà." dohyeon bĩu môi tỏ vẻ thất vọng.

hyeonjoon nhìn thấy thế thì cũng không nỡ để bạn buồn, đành kéo hắn đi ra phía chỗ đậu xe. dù sao người ta cũng giúp đỡ em rất nhiều, cứ từ chối mãi thì không được lắm. "được rồi, mình về với dohyeon là được chứ gì."

em đi thẳng một mạch không ngoảnh lại, tay thì vẫn nắm chặt lấy hắn, không để ý nụ cười ẩn ý nơi gương mặt của người đằng sau đang nhìn chằm chằm vào mình.

không hiểu sao khi đặt mông lên xe của park dohyeon, choi hyeonjoon lại cảm thấy buồn ngủ kinh khủng. mà em mỗi khi vào giấc thì lại rất sâu, thế là hyeonjoon thoải mái đánh một giấc ngon lành trên đùi dohyeon.

park dohyeon hài lòng nhìn gương mặt thả lỏng nhắm nghiền mắt của em, bàn tay vuốt ve má mềm dần di chuyển xuống bờ môi mọng, nhẹ nhàng tách ra.

phải chi nhét cặc vào đây thì sướng phải biết.

nghĩ là làm, hắn cởi khoá quần, lấy dương vật ra cọ nơi môi hồng tự sướng. tài xế ngồi trên cũng biết điều mà lượn vài vòng thành phố mới về đến nhà, khi ấy cũng là lúc choi hyeonjoon tỉnh giấc.

hyeonjoon mơ màng vẫy tay chào tạm biệt hắn, khập khiễng chạy vào nhà. chết rồi, sao bên dưới ướt thế không biết.

park dohyeon ngồi trên xe mỉm cười nhìn thỏ con vừa chạy vừa khép chân, ba đầu ngón tay chụm lại xoa xoa, cảm nhận sự trơn ướt ở đó. cuối cùng không nhịn được mà đưa lên miệng nhấm nháp.

9.

park dohyeon và choi hyeonjoon dạo này trở nên rất thân thiết, nhưng em vẫn ngại việc đi nhờ xe hắn về hàng ngày. vốn dĩ có thể tự đi bộ đến trường, nhưng park dohyeon mỗi tối đều nhắn tin nằng nặc đòi đi cùng em.

choi hyeonjoon có chút khó xử, em không có vấn đề gì với việc đi học cùng bạn, nhưng nó sẽ là bình thường nếu bên dưới không râm rang chảy nước mỗi khi bước chân ra khỏi xe hắn. gần đây lịch học trở nên dày đặc vì kì thi sắp tới, nên chỉ cần đặt mông lên xe là em đã muốn vào giấc luôn, cộng thêm việc trong xe luôn có mùi hương rất dễ chịu làm hyeonjoon càng buồn ngủ hơn nữa.

tình hình càng lúc càng tệ khi choi hyeonjoon bắt đầu nằm mơ thấy bản thân bị park dohyeon xuống dưới thân mà chịch, thậm chí là ngay trước mặt thầy cô bạn bè. dù biết đây chỉ là mơ, nhưng em vẫn cảm nhận được khoái cảm mà nó đem lại.

hyeonjoon giật mình tỉnh giấc khi lần thứ ba liên tiếp có cùng một giấc mộng. nhớ lại khung cảnh khi ấy, em còn chủ động mút dương vật cho park dohyeon, lồn nhỏ khẽ nhói lên khi đầu khấc to bự dần tiến vào.

mọi khoái cảm đó như có như không bám víu lấy em khiến hyeonjoon run rẩy bật khóc. em không biết bản thân đã ăn trúng thứ độc dược gì để bây giờ lại trở nên biến thái như thế, bên dưới cũng vì cơn ác mộng kia làm cho ướt nhẹp.

việc mơ thấy những chuyện kì lạ này làm hyeonjoon vô cùng ngại ngùng mỗi khi đến lớp và chạm mặt park dohyeon. xe đạp vẫn chưa được sửa, em muốn tự đi bộ về nhưng tên kia cứ nhất quyết kéo em vào xe riêng.

"không cần đâu mà, phiền dohyeon lắm."

park dohyeon biết bạn nhỏ ngại, nhưng hắn vẫn thích vậy đấy. càng ngại ngùng càng kích thích.

10.

"hôm nay mình có hẹn với bạn, dohyeon về trước đi nhé, không cần đợi."

park dohyeon nhìn người trước mặt nói chuyện mà không dám nhìn thẳng vào mình. hắn biết em đang nói dối, nhưng hắn sẽ không vạch trần đâu. choi hyeonjoon thì có người bạn nào ở đây chứ?

"được thôi." hắn mỉm cười trả lời.

khi kết thúc buổi học, choi hyeonjoon cố tình ở lại lớp lâu hơn một chút, đợi cho đến khi chắc chắn park dohyeon đã về thì mới xách cặp xuống. để không bị hắn nghi ngờ thì cách này là ổn nhất rồi.

cổng trường hôm nay vắng vẻ lạ thường, choi hyeonjoon cúi xuống thắt dây giày lại liền bị thứ gì đó đập mạnh vào gáy, trước khi ngất đi vẫn cảm nhận được sự đau đớn ở sau đầu.

11.

choi hyeonjoon mơ màng tỉnh lại, chưa kịp hoàn hồn đã phải giật nảy mình vì cảm nhận được bàn tay đang sờ vào lồn nhỏ, em theo phản xạ đưa chân đạp vào người đối diện nhưng đã nhanh chóng bị né đi.

"tỉnh rồi?" giọng nói lạ vang lên bên tai.

em hoảng loạn muốn tránh đi nhưng hai tay đã bị trói chặt treo trên thành giường, mắt cũng bị che phủ bởi tấm vải đen.

"thả ra- ưm... tôi hét lên đó!"

hyeonjoon cố gắng chống trả nhưng không thể, hai chân vẫy đạp nhanh chóng bị người kia đè lại. tên khốn nạn còn liếm láp lên hai đầu ti nhạy cảm, bên dưới còn thọc ba ngón tay vào.

em sợ hãi khóc nấc lên, lồn non bị cắt kéo đến đau rát, y hệt như trong giấc mơ kia khiến hyeonjoon càng thêm hoảng sợ. cả người hyeonjoon run rẩy không muốn tiếp thu người kia, gã thấy vậy thì càng đâm chọc ác liệt hơn.

choi hyeonjoon cắn môi đến bật máu, trong lòng dâng lên nỗi kinh hãi khiến nước mắt tuôn rơi không ngừng. em không nghĩ bí mật mà mình đã chôn vùi bấy lâu này lại bị người ngoài phát hiện theo cách này, kinh khủng hơn là bởi một kẻ khốn khiếp muốn cưỡng hiếp em.

dòng lệ chảy dài trên má, hyeonjoon uất ức cứ nấc lên từng nhịp nhưng gã kia không quan tâm mà chỉ đặt sự chú ý lên thân dưới của em. khi thấy em buông lỏng thân mình, gã liền tách hai chân ra, đặt đầu khấc lên miệng lồn rồi một lần dập mạnh vào trong.

"không- á!" hyeonjoon trợn tròn mắt vì cơn đau bên dưới truyền đến, thân thể càng thêm run rẩy dữ dội hơn.

choi hyeonjoon bật khóc thành tiếng, nước mắt thấm ướt qua tấm vải đen. tất cả mọi thứ tồi tệ nhất đều đã xảy đến với em, bị bố mẹ bỏ rơi từ nhỏ phải sống nương tựa cùng bà hàng xóm, bị người bạn thân nhất đâm sau lưng để rồi bị tất cả cô lập và bạo lực. hyeonjoon đều có thể chấp nhận tất cả, song em vẫn không tin được chuyện kinh khủng này lại đến với mình.

em cũng chỉ muốn làm một người bình thường thôi, được ăn học đầy đủ, đi làm kiếm tiền về nuôi bà, còn vấn đề hôn nhân thì em không dám nghĩ tới. ai sẽ chấp nhận một kẻ nam không ra nam, nữ không ra nữ làm bạn đời của mình?

ấy thế mà số phận vẫn muốn chơi đùa với em, khiến choi hyeonjoon một lần nữa trải qua cơn ác mộng.

"ồ? trai còn trinh à?" nhìn vào dòng máu đỏ lợt chảy ra ga giường, giọng nói thích thú của gã nằm trên lại vang lên bên tai em.

choi hyeonjoon cắn răng không phát ra âm thanh nào nữa, em nhắm chặt mắt buông xuôi, mặc kệ thân thể mình bị chơi đùa tuỳ ý. sau khi chán chê rồi thì em sẽ ổn thôi.

dương vật to lớn vẫn cứng rắn đi sâu vào trong mặc cho thành thịt co bóp biểu tình, mỗi lần đâm vào đều khiến choi hyeonjoon muốn chết đi vì đau đớn nhưng em vẫn nhất quyết không thốt ra một lời. hyeonjoon tự nhủ chỉ cần cố gắng đợi đến khi gã bắn thì em sẽ được buông tha.

gã đàn ông thở dài đầy sảng khoái, cử động hông mạnh mẽ đụ địt lỗ huyệt mềm mại. lồn nhỏ chưa từng trải qua chuyện tình dục nhưng vẫn biết cách lấy lòng cặc bự, lối đi chật hẹp bị dương vật ép buộc căng ra hình dạng của chính nó. chỗ sâu nhất bên trong vừa mút mát vừa co rút lại lấy lòng đầu khấc, chỉ có tử cung là chậm chạp không chịu hé ra.

"ứm... kh-không được!" hyeonjoon khẽ rít lên khi nhận thấy gã muốn địt vào tử cung.

choi hyeonjoon vô lực giãy giụa, hai chân quẫy đạp trong vô vọng, eo nhỏ bị đụ đến mềm nhũn uốn éo. em nắm chặt tay, dùng móng tay đâm thật sâu vào lòng bàn tay, hyeonjoon muốn dựa vào đau đớn để chống cự thứ tình dục mãnh liệt đang đánh sâu vào tiềm thức.

cơn đau từ thân dưới choi hyeonjoon đã không còn cảm nhận được nữa, thay vào đó là em đau đớn vì bản thân thế mà lại sinh ra khoái cảm sung sướng với những gì kẻ cưỡng hiếp đang làm với mình. sự nhục nhã này như đánh mạnh vào tâm trí em khiến hyeonjoon nảy ra tâm lý bài xích theo bản năng.

"làm ơn... hức.. tha cho tôi..." hyeonjoon nói đứt quãng, mong được hắn dủ lòng thương mà đừng đi sâu vào trong.

dù biết khả năng là rất thấp, nhưng choi hyeonjoon vẫn sợ nó sẽ xảy ra với mình. đớn đau một mình em chịu là đủ rồi, em không muốn một sinh linh vô tội phải gánh chịu nữa.

nhưng xui xẻo thay, hôm nay choi hyeonjoon gặp phải quỷ rồi. gã không những buông tha mà còn bật cười thoả mãn, dường như câu nói của em đã kích động đến gã khiến gã tăng tốc đưa đẩy thân dưới, âm thanh va chạm của nơi giao hợp đi cùng với tiếng cười của gã như một bản hoà âm hỗn loạn đập vào mãng nhĩ làm em kinh hãi.

choi hyeonjoon lần nữa oà khóc, mọi bức tường kiên cố em xây cuối cùng cũng sụp đổ trước giọng cười của gã đàn ông xa lạ, tiếng khóc vụn vỡ của em lại vô tình làm gã càng thêm hứng thú. ngay cả bên dưới cũng khóc nhè theo chủ nhân của nó, lồn nhỏ vẫn đều đặn rỉ nước theo từng đợt ra vào, nơi cửa mình bị chơi đến sủi bọt trắng, dính nhớt bám lấy dương vật bên trong.

sau cùng thì miệng tử cung cũng không thể chống đỡ được sự xâm nhập tàn bạo của cặc bự, bất lực hé mở nghênh đón đầu khấc cứng rắn. choi hyeonjoon biết số phận đã an bài, khóc thảm chấp nhận bị người kia xuất đầy bụng, bản thân nhịn không được mà lẩy bẩy bắn ra ít dịch lỏng lẻo.

cặc bự từ từ được rút ra khỏi lồn non, tinh dịch men theo đó mà chảy ròng thấm ướt một mảng giường. choi hyeonjoon vì kiệt sức cũng thiếp đi, mặc thân thể để người bày bố.

12.

choi hyeonjoon lần nữa tỉnh lại, em đưa tay đã được tháo ra cởi đi tấm vải đen trước mắt. tầm nhìn không còn bị che phủ bởi bóng tối, em đưa mắt nhìn vào một khoảng không vô định.

gã kia sau khi thoả mãn cơn thú tính thì cũng đã bỏ đi, bỏ lại em với thân thể đầy vết bầm tím và dơ bẩn vì tinh dịch loang lổ khắp nơi. choi hyeonjoon thấy mình như món đồ chơi rách nát bị bỏ đi sau một cuộc vui tơi bời. em chẳng buồn khóc, cũng chẳng buồn che đậy cơ thể đang run lên vì cái lạnh của căn phòng tồi tàn.

khi sự sỉ nhục đi quá giới hạn chịu đựng, nó sẽ là một liều thuốc tê làm liệt đi thần trí.

"mình vẫn còn sống."

hyeonjoon đờ đẫn nghĩ, suy nghĩ này không mang lại cho em chút nhẹ nhõm nào, ngược lại, nó như một bản án dài đằng đẵng. tại sao em vẫn chưa chết? tại sao không giết quách em đi luôn cho xong chuyện?

em vẫn thẫn thờ nằm đó, để mặc cho thời gian trôi qua, để mặc cho bóng tối từ bên trong nuốt chửng lấy chút ánh sáng cuối cùng nơi đáy mắt.

"hyeonjoon!"

ngay khi em nghĩ mình sẽ chết ở nơi này thì vẫn có một người hối hả chạy đến. park dohyeon vội vã đến gần em, ôm chầm em vào lòng.

"cậu không sao chứ? xin lỗi mình đến muộn." hắn cởi áo khoác ngoài bọc lấy người em, "về nhà mình đã nhé?"

hyeonjoon vẫn không đáp, em chỉ lẳng lặng nhắm mắt, người mềm như bún tựa vào vai người lớn hơn.

13.

khi về đến nhà riêng của mình, park dohyeon nhanh chóng bế em đến phòng tắm, chủ động tẩy rửa sạch sẽ cho em. trong suốt quá trình đó, không ai nói với nhau câu gì, đến khi dohyeon tách hai chân em ra, hắn lại có chút sững người trước cảnh tượng trước mắt.

"ch- chuyện này là..."

choi hyeonjoon nhìn hắn với ánh mắt vô hồn, chậm rãi cất tiếng, "...đáng sợ không?"

park dohyeon thầm nuốt nước bọt, ngẩng lên nhìn vào vẻ mặt đờ đẫn của em. hắn ôm lấy em thật chặt, "đau không?"

chỉ một câu hỏi nhưng nó như mồi lửa nhỏ thả vào hầm băng đóng chặt bấy lâu nay trong lòng hyeonjoon. đôi đồng tử vốn đang tĩnh lặng như mặt hồ bỗng rung động dữ dội. một tiếng nấc nghẹn ngào bật ra từ cuống họng khô khốc, ban đầu chỉ là sụt sịt đứt quãng, nhưng rồi chúng nhanh chóng vỡ oà thành tiếng khóc nức nở xé lòng.

choi hyeonjoon sụp đổ hoàn toàn, hai tay run rẩy vòng qua cổ hắn, bấu víu thật chặt như thể đó là chiếc phao cứu sinh duy nhất giữa lòng đại dương. "dohyeon à... hức... mình đau.. hức... mình đau lắm."

hyeonjoon khóc oà như một đứa trẻ, toàn thân run rẩy không ngừng dưới làn nước ấm. mọi sự ghê tởm đối với chính cơ thể mình, mọi nỗi nhục nhã vừa trải qua, em đều trút hết vào vòng tay của người trước mặt. em vùi mặt vào hõm cổ hắn, hít lấy mùi hương quen thuộc để át đi cái mùi u ám vẫn còn bủa vây trong tâm trí.

park dohyeon xoa xoa đầu người trong lòng, tay còn lại vuốt ve vòng eo thon, môi kề tai thì thầm, "không sao nữa rồi, hãy dựa dẫm vào mình đi. hyeonjoon của mình là đáng yêu nhất."

dohyeon mở to mắt nhìn vào tấm gương phản chiếu trước mặt, nhịn không được mà nở nụ cười bệnh hoạn.

14.

park dohyeon là người dịu dàng nhất mà choi hyeonjoon từng tiếp xúc, không những giúp em tẩy rửa sạch sẽ, hắn còn cam đoan sẽ giữ kín chuyện này cho em.

"dohyeon à, cảm ơn nhé." em ôm hắn, trong lòng cảm thấy nhẹ nhõm.

tối hôm ấy em đã khóc rất nhiều, dohyeon vẫn kiên nhẫn ngồi cạnh an ủi, hôn lên trán để xoa dịu đi cơn bão lòng trong em.

"không có gì đâu mà, hyeonjoon chỉ cần có mình ở bên là được rồi."

hyeonjoon nép vào lồng ngực hắn mà cọ, sau gáy được nâng lên, em ngẩng đầu cùng dohyeon chìm vào nụ hôn sâu, môi lưỡi cùng nhau trao đổi nước bọt tạo nên âm thanh nghe thật xấu hổ.

park dohyeon được đà lấn tới, đưa tay đi sờ soạng khắp người em. choi hyeonjoon vòng tay qua cổ hắn kéo lại gần để nụ hôn càng thêm sâu, để mặc cho cơ thể bị người vuốt ve âu yếm và nới lỏng đoá hoa bên dưới.

"a-" hyeonjoon khẽ rên lên khi đầu khấc to bự tiến vào, cảm giác bị lấp đầy làm em thấy vừa quen thuộc vừa xa lạ.

đôi chân thon dài bị park dohyeon buộc phải gác lên vai, từ tầm mắt hắn nhìn xuống có thể chứng kiến tất thảy hình ảnh bím non bị tàn phá như thế nào. hai cánh môi sưng húp bị nắc cho toè sang hai bên nhưng vẫn ngoan ngoãn mút lấy cặc lớn, nũng nịu nhả nước giúp lối đi trơn ướt hơn.

"ai đang làm em sướng?" dohyeon cúi xuống thì thầm, liếm lên vành tai đỏ ửng.

choi hyeonjoon bị chơi đến mơ màng, chỉ có thể phát ra những lời vô nghĩa nào có nghe lọt được hắn đang nói gì. "ưm a... xoa, xoa bên dưới cho em.."

hyeonjoon uốn éo thân mình, tay nhỏ đưa xuống muốn tự an ủi hột le đang cứng đỏ vì hứng tình. đầu óc em bây giờ chỉ còn là mảng trắng xoá, bị nhoè đi vì tình dục che phủ, em muốn hắn giúp mình xoa âm vật để giảm bớt cơn đau rát và gia tăng sự hưng phấn. choi hyeonjoon quả thực là một con thỏ thích khóc nhè, nước mắt chảy dài trên hai má mềm, tay chân co quắp lại vì vừa đau vừa sướng.

"trả lời!" dohyeon không nghe được lời hồi âm thì đột nhiên tức giận, nắm hai tay em đặt trên đỉnh đầu, tay còn lại tát mạnh xuống mu âm đạo.

"hức.. đau mà... ưm ha.. là chồng... hức, chồng đang chơi em sướng.." hyeonjoon giật nảy người vì cơn đau rát nơi gò mu, khóc nức nở lên tiếng.

park dohyeon sau khi nghe dược câu trả lời vừa ý thì không bắt nạt em nữa, hắn đưa đẩy thân dưới ngày một nhanh, hận không thể khắc hoạ hình dáng của dương vật vào trong lồn non của người nhỏ hơn. dohyeon bây giờ cũng đã mất hết lí trí, nắc cú nào cú nấy đều sâu đến tận cùng, cả cơ thể em cũng nảy lên theo từng nhịp.

nơi giao hợp bị chơi đến đỏ ửng, dohyeon dập mạnh đến mức sủi bọt trắng, nước dâm bắn tung toé khắp nơi. đôi mắt nổi đầy tơ máu nhìn chằm chằm vào người bị hắn nắc đến lộ ra biểu cảm tan rã, hắn vuốt ngược mái tóc ướt đẫm mồ hôi, lộ ra vầng trán vì kích thích mà hằn lên gân xanh. hắn bóp chặt đùi hyeonjoon tách ra hai bên, dương vật hung hăn tiến vào nơi sâu nhất, đường gân chằng chịt thô bạo mài lên từng vách thịt mềm mại.

"a ưm.. xót quá... hức.. chồng ơi, nh- nhẹ lại... ứm" đau đớn xen lẫn sung sướng làm em vô cùng cực khổ, tay đưa xuống xoa hột le nhưng không dám chà mạnh.

âm thanh bạch bạch từ nơi hai khối thịt va chạm vang lên khiến người nghe phải xấu hổ, park dohyeon nhìn người dưới thân tự an ủi mà máu dồn lên não, cặc bự cứng rắn chọc ngoáy hết mọi điểm nhạy cảm bên trong.

"hyeonjoonie đĩ quá." hắn điên cuồng đưa đẩy, lại ác độc chà sát lên âm vật sưng tấy của em, ngoài miệng còn thốt ra những lời thô bỉ làm em phải đỏ mặt tía tai.

bên trong huyệt động bị park dohyeon thô bạo mài mạnh lên từng dây thần kinh, lồn nhỏ co rút nhả nước không kẽ hở, lỗ niệu đạo liên tục xả từng đợt nước dâm trắng đục tắm ướt dương vật đang ra vào. khi đầu khấc chào hỏi miệng tử cung, choi hyeonjoon nhịn không được mà cong người, xối thẳng dòng nước lên thân dưới của hắn, nước tiểu theo đó cũng bắn ra.

"dừng, dừng lại đi... hức a.. chồng ơi... ưm, th- tha cho em..."

park dohyeon làm ngơ trước lời khẩn cầu của em, dương vật vẫn cứng rắn dập liên hồi lên thành tử cung yếu ớt, huyệt nhỏ bị chơi thành một cái động lớn, mềm nhũn nhão nhoẹt nhả nước xin tha. âm đạo bị sử dụng một thời gian dài, trải qua thời kì trơ liên tục làm choi hyeonjoon cảm thấy đau xót, nức nở rên rỉ cầu xin hắn nhưng không thành.

"vợ dâm, thả lỏng ra để chồng bắn cho em." dohyeon vỗ mạnh lên hai cánh mông sưng đỏ, đẩy hông kịch liệt đâm rút.

choi hyeonjoon nói không ra tiếng, thở không ra hơi, cả người lẩy bẩy cố nâng hông lên để hắn thoả thích đâm chọc. eo nhỏ co giật theo từng cú thúc mạnh bạo, mặt bụng phẳng lì nhô lên hình dáng dương vật đang ra vào.

park dohyeon hít một hơi thật sâu rồi đẩy mạnh đầu khấc vào miệng tử cung hé mở, từng dòng tinh nóng bỏng bắn thẳng lên thành thịt, lấp đầy mọi ngóc ngách. hyeonjoon lúc này chẳng thể bắn ra được gì nữa, em co giật hút chặt lấy cặc bự, chim bé xuất ra ít tinh lỏng lẻo rồi ngất xỉu.

"choi hyeonjoon," dohyeon vuốt ve gương mặt mệt mỏi của em, miệng nở nụ cười thoả mãn. "em hết đường thoát rồi."

15.

học sinh giỏi park dohyeon mang trên mình nhiều gánh nặng không được giải toả, nếu trước đây hắn phải tìm mọi cách dìm chết những kẻ mình gai mắt xuống đáy để vơi bớt áp lực, thì giờ đây nó đã chuyển hoá thành tình dục triền miên. hắn không phải kiểu người ngồi im chờ cơ hội đến, hắn sẽ là kẻ tạo ra cơ hội đó để thoả thích cắn xé con mồi. thành ra bây giờ hắn có thể tuỳ ý đè choi hyeonjoon xuống mà chịch, có thể thử hết mọi thú vui bệnh hoạn lên người em.

học sinh bình thường choi hyeonjoon sau lần lên giường với park dohyeon cảm thấy bản thân đã thay đổi rất nhiều, đặc biệt là cơ thể trở nên thành thật hơn khi được hắn chạm vào. cứ mỗi khi đôi bàn tay rắn rỏi ấy vuốt ve, hyeonjoon sẽ mềm nhũn thân mình như sợi bún, dựa vào vai rộng của bạn, hai chân theo thói quen quấn lấy hông đối phương, và lỗ nhỏ dâm đãng nhả nước.

làm tình trong phòng y tế, nhà vệ sinh hay phòng giáo viên, tất cả đều đã thử qua. chẳng hạn như bây giờ, park dohyeon đè ngửa choi hyeonjoon nằm trên bàn, một bên vẫn bật mic đọc thông báo cho toàn trường.

choi hyeonjoon cắn chặt môi không để một âm thanh nào phát ra, giọng rên dâm dục này mà lọt vào mic thì toàn trường sẽ biết hai người ở phòng phát thanh mà hoang dâm mất. sự sợ hãi và hồi hộp xen lẫn nhau làm hyeonjoon cảm nhận được một khoái cảm vô hình, không nhịn được mà ưỡn người bắn nước dâm.

park dohyeon tắt mic đi, cúi xuống mút lấy bờ môi đỏ mọng, phía dưới lại điên cuồng dập mạnh vào thành thịt yếu ớt. hyeonjoon uất ức khó thở, đánh mạnh vào vai hắn và chửi hắn là đồ khốn nạn, cấm lần sau không cho làm ở trường nữa.

cấm thì cấm vậy thôi, park dohyeon vẫn ngựa quen đường cũ mà đè em ra nắc trong lớp học. đã thế còn bắt hyeonjoon đeo xích chó lên cổ, ép em quỳ trên bục giảng bú cu cho mình. nơi bàn giáo viên bị cả hai làm cho lộn xộn, bảng đen còn bị tinh dịch lẫn nước dâm vấy bẩn.

"ưm.. bắn nhanh lên... ha.." hyeonjoon nũng nịu cầu xin, khóc đỏ cả mắt rồi mà tên kia vẫn chưa chịu dừng, em đành dùng hết sức siết chặt lồn non kích thích hắn.

park dohyeon bị đột kích bất ngờ, gầm một hơi rồi xuất tinh vào trong tử cung lỏng lẻo. "hyeonjoon chơi xấu, phải bị phạt."

"không á-"

16.

chẳng có ai tin em đâu, em nghĩ nếu nói ra họ sẽ thương hại em ư? không đâu hyeonjoon à, thế giới này ghê tởm lắm.

họ sẽ xem em như một con điếm dâm đãng, nhầy nhụa và tội lỗi thôi. sẽ chẳng ai rảnh rỗi đi bảo vệ một món đồ chơi đã hỏng nát như em đâu...

ngoại trừ mình.

hyeonjoon của mình ơi, em hãy nhìn xem, chẳng còn đường lui nào cho em nữa.

vậy nên, đừng gồng mình lên một cách đáng thương như thế. hãy sụp đổ đi, hãy phô bày hết yếu đuối và van xin mình đến cứu rỗi em đi.

cơ thể nhơ nhuốc, vấy bẩn đến tận xương tuỷ này... ngoài park dohyeon mình ra, còn ai đủ bao dung để liếm láp những vết nhơ đó cho em đây?

"dohyeon nói đúng..."

là của park dohyeon.

từng tế bào, từng hơi thở, và cả thân xác dơ bẩn này... tất cả là của park dohyeon.

"chồng ơi..."

end.
.2130.290126.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co