Truyen3h.Co

HOME

Chương 12

ChrisVuong



Yoo Jin há hốc, nó cũng không ngờ, cứ bám sát lấy DongWook, chẳng hiểu con này nó trở nên yếu đuối từ lúc nào không biết?

-"Đi thôi anh, em nghe nói người yêu cũ của anh giờ bị điên đấy..."

Cái gì cơ?

Mồm thối nhà nó còn mở ra được như thế cơ à?

Mẹ chúng mày, ừ, bố mày bị điên đấy! Chẳng phải là nhờ chúng mày ăn ở có đức quá còn gì?

Mặt mình phải nói, đỏ phừng phừng, máu nóng dồn hết lên đến đỉnh đầu, hai đứa õng ẹo tình cảm ngút trời, cứ như kiểu trêu tức.

-"Chỗ này là chỗ dành cho người bình thường..."

Tiếng thì thầm, rất nhỏ.

Tiếc là tai mình vẫn chưa điếc, hai anh chị, ăn ý liếc nhau, rồi liếc qua mình, cười khẩy.

Thôi, hai đứa bay, xong rồi!

Bà mày không thể nhịn được nữa rồi!

-"Phải, thế mà chẳng hiểu sao bảo vệ lại cho hai con cẩu vào ngoe nguẩy!"

Mình thản nhiên đáp.

-"Jessica...mày..."

Con Yoo Jin tức không nói lên lời. Thằng DongWook chõ mõm động viên.

-"Thôi đi em, đừng trách loại vô học, cẩn thận tức giận quá con lại kém thông minh..."

-"Đã họ hàng nhà cẩu thì thông minh sao nổi..."

-"Cô! Thế nên trên đời chẳng có ai yêu được cô..."

Người ta bảo, lời nói thốt ra, đôi khi còn đau hơn cả dao cứa.

Đúng thật.

Trước mặt mình, là người từng nói, sẽ nguyện chết vì mình.

Là người nói một, mình hiếm khi cãi thành hai.

Là người mình chăm sóc, nâng niu, đến từng chân tơ kẽ tóc...

-"Nếu muốn được hạnh phúc và yêu thương, cô nên xem lại nhân cách của mình đi..."

-"Nhân cách của tôi thì làm sao? Khốn nạn quá hả? Sao cái lúc nghèo kiết xác, ba mẹ ở trong viện, hàng tháng ngửa tay xin tiền anh không chửi luôn đi? Lee DongWook, anh hèn, hèn lắm..."

-"Em đừng nghe cô ta nói bậy."

-"Jessica, mày dừng cái việc ngậm máu phun người lại ngay!"

-"Haha, Kwon Yoo Jin, tao nói cho mày biết, mày ngu như bò ấy con ạ, giảng viên cái đ... gì, mày còn dính vào con rệp này ngày nào thì còn khổ ngày ấy..."

"Nam chính" bị xỉ vả, mất hình tượng trước "nữ chính" thì tức lắm, mắt long sòng sọc, tay đang định giơ lên, chắc muốn tát vỡ mồm "nữ phụ" đây mà.

Được, tát thì tát.

Mình thề thằng đó dám tát mình, mình sẽ lao vào cấu xé, không tha cho nó.

Chẳng biết thế nào mà cái thằng "nam phụ" từ đâu chui ra, làm hỏng hết cả việc lớn.

Mặc cho mình gào thét, người đó cứ thế lôi mình lách qua đám đông, hùng hục lên nhà.

-"Em yên tĩnh đi một chút được không?"

-"Không! Bỏ tôi ra, tôi phải cho chúng nó biết tay..."

-"Tôi vừa mới không để ý một chút đã vậy rồi, em bảo tôi làm sao yên tâm được?"

-"Chìa khoá!"

-"Gì?"

-"Đưa chìa khoá nhà cho tôi!"

Người đó đưa, mình mở cửa, rồi nhanh chóng chui vào khoá trái, mặc xác người ta bên ngoài.

-"Jessica Jung!"

-"Jessica, đừng bướng nữa..."

-"Jessica!"

Tiếng đập cửa tới hãi hùng, nhưng mình không muốn mở.

Đơn giản, vì mình không có cách nào đối diện.

Quá khứ, như nước lũ, đổ về cuồn cuộn, mình không thích ứng được.

Có rất nhiều sự thật, mình phải chấp nhận.

Dù xót xa, dù cay đắng...

Dù đau tới thấu tim, vẫn phải chấp nhận.

Rằng...

Người mình yêu thương nhất, và người bạn thân nhất, đang có cuộc sống hạnh phúc bên nhau.

Rằng...

Mình đã từng bị điên,

Đã từng làm khổ gia đình mình, biết bao nhiêu...

Ba già, mẹ già, tóc bạc theo từng đêm chăm con ở bệnh viện,

Anh Minho bảo, anh thương Sica lắm, Sica mau khỏi bệnh nhé.

Chị Ga Yoon quát, Jessica ơi, đừng như thế nữa, tao đau lòng lắm.

Ji Yoon, JungMin xót chị, lúc nào cũng nắm tay tình cảm...

Những lúc đó, Jessica thực sự ở đâu? Sao không nghe mọi người nói?

Nước mắt rơi, mặn chát.

Đôi khi, nếu là giấc mơ, thì tốt biết mấy!

-------------------------

-"Jessica, ngoan nào, mở cửa đi em..."

Và cả người này nữa?

Một người xa lạ,

Mà mình lại ôm lấy ôm để, bám riết không thôi.

Một người xa lạ,

Mà mình lại cởi áo đòi quan hệ.

Một người xa lạ,

Bị mình đâm tới suýt chết...

-"Nếu em không chịu tôi sẽ gọi người lên phá cửa!"

-"Tôi cho em năm phút!"

-"Jessica..."

Dai như đỉa mà, không phải, hơn đỉa mới đúng, chịu luôn.

-"Tôi muốn ở một mình..."

-"Không được làm liều!"

-"Dở hơi hả? Tôi đâu có ngu như thế, cuộc đời tươi phơi phới thế này, tôi còn mối thù to tổ bố kia kìa, chúng nó chưa chết tôi chết thế nào? Tôi nhức hết cả đầu, về đi được không..."

-"Thấy tôi phiền?"

-"Đúng!"

-"Không cần tôi nữa?"

-"Chuẩn!"

Hơn tất cả, người đó là người rõ nhất, mình hâm nhiều như nào, điên biết bao nhiêu?

Người đó chứng kiến quá khứ tối đen nhất của mình.

Những khoảnh khắc đáng xấu hổ nhất, ngu xuẩn nhất...sĩ diện đàn bà con gái của mình, vứt đi đâu mà mình còn muốn gặp người đó?

-"Đói không? Ra lấy cánh gà đi rồi tôi về!"

-"Jessica..."

-"Nếu không muốn thấy tôi thì tôi treo ở cửa nhé, tôi đi đây, nhớ đừng bỏ bữa!"

Cái người này, xem mình là trẻ con không bằng?

Một lúc, thấy yên lặng, mình ra ngoài, không thấy người, chỉ có túi cánh gà thơm phức.

Vừa ăn vừa nghẹn.

Đêm đó, không sao mà ngủ nổi. Nghĩ nhiều, nhiều lắm, chẳng biết tương lai ra sao? Làm gì đây?

...

Rạng sáng, vừa mới đi dạo loanh quanh đã bị chặn trước mặt rồi. Bốn mắt này, cô ta muốn gì nữa đây?

Mình quay đi, cô ta bóp còi inh ỏi, điên mất.

-"Sao?"

-"Chán ghét nhau đến mức độ thế cơ à?"

-"Ừ! Biến đi!"

-"Ba em muốn nói chuyện với em!"

Thế nữa! Mà là ba mình, nên đành phải nghe. Đại loại ba mình nhờ cô ta đưa mình đi khám tổng thể lại, mình bảo mình có thể tự đi, ba mình lại nói nếu như vậy ba mẹ sẽ lên Seoul. Cuối cùng mình thua.

Tối qua, đã có giây phút mình tự hỏi, có phải cô gái này yêu thầm mình không mà lại tốt thế? Rồi lại thấy vô lý, điên hâm như mình, chó nó yêu à?

Giờ thì đã biết đáp án, chắc khi xưa nợ ba mẹ mình nhiều lắm đây, nên bất đắc dĩ phải giúp mình.

Khám tới khám lui, hoàn toàn bình thường, thấy cô ta xem tờ kết quả, mặt mày không còn cau có như trước. Giờ mới để ý, bốn mắt vẫn mặc cái áo cũ, với một người sạch sẽ đến dư thừa như cô ta, chỉ có thể kết luận tối qua không về.

Chẳng biết đã ăn chưa?

Mà sao mình phải quan tâm, vớ vẩn, ăn hay không kệ cô ta chứ!

Cô ta đi lòng vòng, mãi mới chịu đưa mình về nhà. Dừng xe rồi, cũng không thèm mở khoá, cứ yên lặng mặc mình lèo nhèo.

Lải nhải nhiều, mình đau mồm, mà cô ta chẳng đau đầu gì cả, thế mới tức.

Chịu rồi.

Bất lực!

Mãi sau cô ta quay sang, tay chạm vào vai mình. Khoảng cách, thật sự, sát tới mức ngột ngạt.

Cô ta thơm nhẹ lên trán mình, rất nhanh, rồi mở cửa.

-"Em lên nhà đi!"

Giây phút ấy, lòng mình nôn nao đến lạ thường, vội vàng chạy khỏi xe mà nước mắt cứ ứa ra. Buồn lắm, chẳng hiểu sao buồn đến vậy!

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co