Chương 24
Đầu dây bên yên lặng, mình bực.
-"Điếc à? Tôi hỏi tên chị, có phải Kwon Yuri?"
-"Em đang ở đâu?"
-"Ở đâu thì quan trọng gì? Tôi đang hân hạnh nói chuyện với ai đây, con gái của đại gia Shin mặt ngựa khét tiếng? Hay chị của kẻ thù không độ trời chung?"
-"Đợi chị..."
Kế tiếp là những tiếng tút tút, mình rơi vào trạng thái hoang mang vô cùng, nước mắt lã chã rơi.
Cái thẻ ATM, cả đống tài liệu, hồi đó điên ở cùng chị ta, họ tên đầy đủ trên đấy là gì, sao đúng lúc quan trọng mình lại không nhớ nổi?
Đầu óc một mảng trỗng rỗng, lý do vì sao sợ hãi, mình không giải thích nổi, chỉ biết rằng, rất, rất sợ. Ngàn vạn lần mong mọi việc không phải như thế.
Trên đời này, thiếu gì người tên Yuri, thích ăn bánh hành, phải không?
Thiếu gì người mâu thuẫn với ba?
Thiếu gì người phải đi công tác châu Âu?
Nhưng mà...
Lòng mình nôn nao cồn cào, cảm giác lạnh toát, chỉ biết cuộn người, tay vòng qua ôm chặt đầu gối, cố gắng kiềm chế nỗi bất an. Mình không nhớ là mình ngồi thế bao lâu nữa.
-"Sica!"
-"Sica, em có trong nhà không..."
-"Sica..."
Một mặt muốn lao ra mở cửa, muốn biết tất cả, muốn rõ ràng mọi thứ.
Một mặt, lại hèn nhát, không dám đối diện với sự thật!
Phân vân, bối rối, ngập ngừng, rốt cuộc chẳng đợi mình đứng dậy, đã nghe tiếng cạch, ai đó hốt hoảng xông vào.
Người ta nhẹ nhàng đi tới, ngồi xổm xuống đất, đối diện với ghế sofa của mình. Nhìn thấy cái mặt đáng ghét đó, không hiểu sao trái tim nhức nhối, không thể ức chế được, nước mắt rơi ngày một nhiều.
-"Nghe này..."
-"Chị là ai?"
-"Chị..."
-"Không phải đúng không, làm ơn nói chị không phải Kwon Yuri, không phải là chị gái Yoo Jin, chị từng bảo vậy mà, cái hôm mẹ Lee DongWook tới gây sự chị nói chị không liên quan mà, lúc đó là chị nói thật phải không? Tôi quá đa nghi, phải không..."
Bao nhiêu kiềm nén tự dưng vỡ oà, mình, tức tưởi, nức nở. Bàn tay của Yuri bao trọn lấy tay mình, xoa xoa, áp vào lồng ngực, lặng lẽ thở dài.
-"Tay em lạnh quá!"
Có người đang thử thách lòng kiên nhẫn của mình sao?
Vậy thì nói thật, mình hết chịu nổi rồi, điên luôn rồi. Mình muốn rụt tay về đánh chị ta, chân mình cũng muốn đạp chết chị ta, giằng co, vùng vằng, kết quả cả người bị kìm chặt. Cảm giác ức lên tới đỉnh đầu, lửa tức ngùn ngụt.
-"Bỏ tôi ta, khốn nạn, cút đi, đồ lừa đảo..."
-"Tôi mà thoát được tôi giết chết chị!"
-"Chị là đồ thối tha gì chứ, ai cho chị cái quyền làm như vậy, biến đi!"
-"Đồ điên!"
...
Mặc mình gào, chửi mà hắn vẫn không hề buông. Rốt cuộc, đành dùng khổ nhục kế, tuyên bố sống chết.
-"Chị mà tiếp tục tôi cắn lưỡi tự tử cho chị xem!"
Đoạn, mình làm bộ mím chặt môi, nước mắt ùa ra như kiểu răng phập vào lưỡi rất đau đớn, mặt Yuri tái mét, vội vã bỏ tay, bắt mình há miệng.
-"Chịu em luôn đấy, nghe cho rõ đây, chị không phải là Kwon Yuri, được chưa?"
Mình ngơ ngơ, một lúc mới rụt rè hỏi lại.
-"Chắc không?"
-"Chắc!"
-"Chị họ gì?"
-"Họ Choi! Choi Yuri!"
-"Không tin, chị và người kia, trùng hợp quá nhiều..."
-"Sao không tin? Nếu là con đại gia thì sướng quá đi chứ, tội gì mà không nhận!"
-"Thật không?"
-"Thật, ở đời bao nhiêu người trùng hợp, cứ tên Yuri là con ông Shin hả? Em đúng là..."
-"Dám thề độc rằng hôm nay nếu chị nói dối, sau này đời chị không có con! Dám không?"
-"Thề độc, được chưa?"
Ánh mắt ai đó, rất cương nghị, quả quyết. Con người này, khí chất này, tạo cho người ta cảm giác an toàn tin tưởng đến lạ kì, mình thở phào, như trút được tảng đá nặng ngàn cân vậy.
-------------------------
Tự dưng lo nghĩ vớ vẩn, kiếm chuyện không đâu như trẻ con ấy, hai má mình hồng rực, ngượng mãi à. Yuri không trách gì cả, ngược lại lầm lũi như kiểu chính Yuri mới là người có lỗi, lững thững đứng dậy vào nhà tắm, lúc ra một tay đặt dịu dàng sau gáy, một tay lau mặt tèm nhem cho mình.
-"Lần sau không được khóc nhè, hiểu chưa?"
-"Ai muốn đâu, nước mắt tự chảy biết làm sao được?"
-"Vậy thì kiềm lại, đợi chị tới thì khóc, không được trốn khóc một mình!"
Nghe ai đó nạt nộ mà mình lại thấy ấm áp ngọt ngào, thế mới lạ kì.
Yuri cất khăn, mình khóc nhiều hờn lắm, mệt hết cả người, nằm bẹt xuống ghế. Khi người ta quay lại, cũng không nói gì, chỉ lặng lẽ ngồi xuống cùng, khẽ nhấc đầu mình đặt lên đùi, tay vuốt ve mái tóc dài.
Lòng mình, thổn thức.
Hành động này, dường như vượt quá tình chị em?
Ánh mắt này, dường như trìu mến quá mức?
Nghĩ tới nghĩ lui, tới khi cánh môi kia chạm nhẹ lên mi mắt, khẽ khàng mơn man, mặt mình từng chút, từng chút nóng ran, ngay lúc này đây, đến hô hấp cũng cảm thấy khó khăn.
Và cũng chính giây phút ấy, mình nhận ra một điều, một thực tế rõ ràng, mà mình vẫn luôn hèn nhát né tránh.
Vì đâu mà mình bối rối ngượng ngịu,
Vì đâu mà mình đếm phút đếm ngày, lo lắng sốt ruột,
Vì đâu mà mình sợ hãi nghe Sun Mi nói,
...
Tưởng phức tạp, thực ra đơn giản tới bất ngờ,
Mình, có lẽ là mình, lỡ thích người ta mất rồi...
Biết làm sao đây?
Yuri sẽ thích mình ư? Thích một đứa con gái có quá khứ đen? Thích một đứa điên dở thần kinh? Thích một đứa đã từng cầm dao đâm Yuri?
Nực cười, thật nực cười.
Mình của năm 18 tuổi, có khi sẽ suy già đoán non, mộng mơ mong đợi, tiếc là, mình của bây giờ, hoàn toàn, không một chút tự tin nào cả. Vết thương khi xưa, không chỉ là một vết khoét thật sâu trong tiềm thức, mà còn đánh cắp mọi kiêu ngạo, hãnh diện con gái của mình.
-"Ai bướng như em không? Doạ tự tử nữa...quá hỗn..."
Yuri vừa mắng vừa lườm, rồi bẹo má mình cảnh cáo.
Lý trí thì dặn dò, phải tránh thật xa, thật xa, kẻo bị tổn thương, thế nhưng, thân thể lại như con kí sinh trùng, muốn mãi được bấu víu ẩn dật trong lòng người ta. Mâu thuẫn, mâu thuẫn cực độ, đau hết cả đầu.
Yuri nữa, mặt mình chứ có phải đất nặn đâu, cấu véo nghịch ngợm đủ thể loại. Thời khắc ngón trỏ kia chạm tới khoé môi, mân mê trìu mến, mình khẽ rung động, nỗi thẹn thùng nhuộm đỏ hai má.
Cảm giác không ổn chút nào, mình toan nhổm dậy tránh, thế nào mà đụng phải người ta định cúi xuống, cộp một phát rõ to.
-"Á, đầu chị làm bằng gì vậy, đau chết bà tôi rồi!"
Mình hét, cố hét thật lớn xoá đi cái không khí ngượng ngùng.
-"Xin lỗi...chị...chị..."
Yuri bối rối, lại cuống cuồng xoa xoa thổi thổi, mặt giáp mặt, gần quá, tim sắp nhảy khỏi lồng ngực rồi, mình sắp chết rồi, người này, chả lẽ lại mang dao đưa chị ta, nói giết mình luôn đi, hành hạ nhau quá thể.
-"Muộn rồi, mau về đi, tôi buồn ngủ rồi..."
Lấy hết sức can đảm mới thốt ra được, mặt ai đó tự dưng tối sầm, nhưng vẫn nghe lời.
-"À này..."
Mình gọi, thấy Yuri quay lại, hình như hơi cười cười.
-"Sao vậy?"
-"Sao chị lại có chìa khoá nhà tôi, ba tôi cho hay chị thó một cái từ lúc nào mà tôi không biết? Tóm lại là trả đây!"
-"Em nói gì chị không hiểu? Chị có cầm đâu..."
-"Phét vừa thôi, không có chìa thì lúc nãy bay vào à?"
-"Em quên không khoá cửa mà, thôi chị về đây!"
Mình đơ luôn, cái mặt Yuri, nghiêm túc lắm, không giống nói dối, mà chả nhẽ trí nhớ mình kém vậy rồi sao?
Chẳng biết nữa, thôi kệ đi!
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co