Truyen3h.Co

HOME

Chương 48

ChrisVuong


Về quê thì đâu dám để lộ gì, ba chị em nói chuyện linh tinh thôi, chủ yếu là bà Ga Yoon và Ji Yoon kể lể báo cáo, hai người đó ở xa nên ít về thăm nhà.

Ba con vịt trời về chuồng, nhà ồn ào hơn cái chợ vỡ. Đúng là chẳng ai thương con như ba mẹ, hai cụ người róc mía, người bóc hạt dẻ cho chị em mình, rồi ngồi nghe chăm chú, chẳng thấy kêu đau đầu gì cả.

Thỉnh thoảng bà Ga Yoon lại lén lút ra ngoài nói chuyện điện thoại, nghi lắm.

-"Làm gì mà vụng trộm thế, bà có người yêu à?"

-"Yêu đương gì, vớ vẩn."

-"Già khắm khú rồi còn ngại, yêu chứ có phải trộm đâu?"

-"Nói nhiều, ra nhà thím Kim đầu ngõ mua ít bò khô đi, tối vừa ăn vừa xem phim."

Mịa con mụ này, đánh trống lảng nhanh thế. Thôi kệ vậy, mình chuyển giao trách nhiệm cho Ji Yoon, con bé dạ ngoan ngoãn.

-"Tao sai mày chứ sai nó à?"

-"Bà chị nóng nảy gớm, có gì khác nhau đâu. Ji Yoon mày cứ đi đi, kệ bà ấy."

-"Thích ăn đòn hả, giờ mày nói tao nghe, con chị đây có sai được mày nữa không?"

Bà này hôm nay dính bả rồi, tự dưng rồ rồ lên. Mãi mới có dịp mấy người tụ họp, mình đếch thèm cãi nhau nữa, nín nhịn cầm ví.

Ra tới đầu ngõ mới phát hiện, thì ra, cái gì cũng có nguyên do của nó. Cách nhà mình tầm vài mét, là con xe Lykan quen thuộc, đứng tựa vào xe, cũng là một người hết sức quen thuộc.

Thực ra được hai người kia đả thông tư tưởng mình nguôi nguôi đi nhiều rồi. Suy cho cùng mình chả quá hiểu con Sun Mi đi.

Nói chung tính mình bốc đồng mà, gặp chuyện lớn thì dễ sốc, dễ nổi nóng, nhưng qua rồi, nghĩ kĩ rồi thì thôi. Chỉ có điều, chán Yuri quá cơ, như người ta mồm năm miệng mười nhảy ra ôm ấp bào chữa xin lỗi, còn Yuri, đứng yên như tượng luôn.

Lúc đi mua bò khô trở về, ai đó chậm rãi đi ra, ngón tay trỏ móc hờ vào ngón út của mình, tự dưng lòng xao xuyến thấy lạ, tim bỗng hẫng đi một nhịp.

Có người tay xoa tay, dùng dằng vương vấn một hồi rồi thở dài. Yuri kéo lại áo khoác ngoài cho mình, giọng trầm trầm.

-"Cẩn thận lạnh, cố ngủ sớm em nhé!"

Điên hết cả máu.

Khó vậy sao? Yul sai rồi, tha thứ cho Yul với, cầu xin em, không thì tất cả do Sun Mi bày trò, Yul là người bị hại, Yul yêu em, Yul thương em.

Có mấy câu thôi mà? Người với chả yêu, phát rồ mất. Chả nhẽ mình phải là người mở lời trước à. Còn tý sĩ diện nào nữa không? Quên đi nhé, kệ xác luôn, bực mình vào nhà.

Nói thì dễ, thực hiện lại đíu như thế.

Được nửa phim thì thấy ngoài trời bắt đầu có gió, đầu mình toàn hình ảnh người ta mặc có mỗi cái áo sơ mi mỏng, mặt buồn buồn, tội ơi là tội. Đi tới đi lui, sốt ruột quá đành bâng quơ mụ Ga Yoon.

-"Này, nhà có khách thì mời người ta vào."

-"Khách của tao éo đâu."

Mụ cười phớ lớ, rủ con Ji Yoon về phòng xem phim. Mình cũng lên xem, mà lòng không yên nổi. Rồi bắt đầu nghe tiếng lộp độp, mưa, trời ạ!

Vãi cả mưa, sớm không mưa, muộn không mưa. Lấy cớ ra đóng cửa sổ, mình liếc xuống bên dưới...khổ tôi không cơ chứ? Bao nhiêu tuổi rồi? Xe lù lù ngay đấy không vào, đứng dầm mưa làm gì không biết?

Muốn sét đánh chết à?

Vừa nghĩ xong thì có tia chớp nhì nhằng một cái thật, hại mình sợ run cả người, chẳng kịp giữ hình tượng gì nữa, lao vội xuống bên dưới.

-"Em..."

-"Em út gì, ẩm não à? Muốn tự hành xác thì đi chỗ khác."

Người ta bị quát thì giật mình ngó xung quanh, sau đó vội vàng nói.

-"Mưa...em lên đi..."

-"Đụt vừa thôi, giáo sư với cả giéo sao, mang tiếng, mưa cũng không biết."

-"Yul...Yul không để ý, em lên đi, Yul đi bây giờ."

-"Đêm muộn rồi đi đâu, nhỡ xảy ra tai nạn ai chịu trách nhiệm?"

-"Ừ, Yul vào xe ngồi, không đi nữa."

Đấy, với giáo sư già hâm hâm này thì có bật một ngàn cái đèn xanh cũng vậy thôi. Đến mức như thế này rồi, đáng nhẽ phải bấu víu vào mà năn nỉ, cho Yul ở tạm một đêm, cho Yul ngủ nhờ các thể loại chứ.

Mịa, có ngày tôi hộc máu vì người này mất.

-"Giờ lên nhà hay tôi đấm vỡ kính, chọn cái nào?"

Mình thề đó là câu tử tế nhất có thể nói rồi, cũng may có người chọn phương án đầu tiên, không chắc mình tăng xông chết mất.

--------------------------

Đêm muộn nên không đánh thức ba mẹ, chỉ tìm tạm bộ đồ đưa Yuri. Lúc Yuri tắm mình cũng đi nhặt ít rau mùi hành lá với xé chút thịt gà trong tủ lạnh nấu bát mỳ.

-"Ăn đi cho ấm bụng."

Đột nhiên thấy Yuri sững sờ, rồi nhìn mình kiểu gì lạ lắm, ánh mắt ấy, khó mà diễn tả được, áy náy có, yêu thương trìu mến có, dường như, còn hơi đỏ đỏ. Có lẽ không muốn mình trông thấy, Yuri quay đi rồi cúi gằm xuống ăn.

Mình lên thay áo quần ướt rồi đi nằm.

Nói thật nhiều lúc không hiểu nổi, sao trên thế gian này lại có những người phụ nữ ác độc tham lam đến vậy? Xinh đẹp, hoàn hảo, có trong tay gần hết mọi thứ, nhưng vẫn cứ thích đi cướp lấy đồ không phải của mình.

Chẳng riêng gì con Sun Mi đâu, ai đọc báo nhiều sẽ biết, năm nay còn được gọi là năm hồ ly đấy. Người ngoài cuộc thường bảo, đừng chửi hồ ly, có trách cũng nên trách tình cảm của hai người kia vốn không bền.

Quan điểm chỉ mang tính tương đối thôi, ai ở trong cuộc mới thấm được, suy cho cùng, mình và Yuri mới dính một vụ đã căng thẳng như này, huống chi mấy người phụ nữ kia, bị hành hạ suốt, quá mệt mỏi nên phải buông tay.

Mình bây giờ cũng chẳng dám chắc bản thân có đủ mạnh mẽ để chiến đấu đến cùng với con hồ ly nhà mình không?

Nghĩ ngợi miên man, nghe tiếng bước chân liền nằm gọn vào một góc, trùm chăn vờ ngủ, đối diện lúc này, chẳng biết nên nói gì cả.

-"Sica, nằm vậy ngạt..."

Ai đó khẽ gọi mình.

Lo em ngạt chứ không lo em đau lòng à?

Người đâu mà chẳng hiểu tâm lý gì sất. Bao biện giải thích một chút thì đâu có phải là hèn, mồm mép một tý dỗ người yêu thì mất cái gì? Lúc nào cũng hiền hiền chịu trận, tức hết cả người. Khéo giờ mình mang người này ra chém có khi cũng để yên ý chứ.

Chắc tưởng mình ngủ rồi nên có người kéo chăn xuống, xoay mình lại tư thế nằm ngửa. Sau đó Yuri cứ ngồi như vậy mãi thôi, mình nhắm mắt nhưng cũng có ngủ được chút nào đâu.

Cả đêm thấy Yuri thỉnh thoảng cầm tay mình, xong rất nhanh liền vội bỏ ra, giờ đến chạm mình ai đó cũng rụt rè. Rốt cuộc Yuri đang nghĩ gì?

Mình ở nhà chơi hai ngày. Lúc bà Ga Yoon với con Ji Yoon đi thì Yuri và mình cùng đưa ra sân bay. Trước mặt mọi người bình thường vờ vịt, sau đó mới xảy ra chiến tranh lạnh. Lý do thật đơn giản, người ta không nói, mình cũng đếch thèm mở miệng, thế là thành chiến tranh.

Thời gian đó Yuri ở nhà phố A nhưng sáng vẫn đến Royal đợi mình, có hôm mình lên xe, có hôm bực bực mặc kệ người yêu, bắt taxi đi trước. Lại còn có cái kiểu đứng ngoài quán, đến lúc mình ra mới ngập ngà ngập ngừng, Yul có được phép lên không?

Bảo sao không điên máu. Chả nhẽ bây giờ mình phải đích thân trình bày, em không giận nữa, chúng ta trở về như xưa đi à?

-"Tôi đâu có đuổi khách."

Nói rồi bỏ vào bếp chặt xương, băm băm chém chém tan tành khói lửa.

-"Gớm làm gì nóng thế?"

Giọng thằng Yunho, nghe đểu vãi.

-"Tránh ra không bà lại cho thịt nát xương tan giờ."

Doạ vậy thôi, chứ đang ức mà, phải tóm nó lại tâm sự kể khổ. Thằng bé lần nào cũng lắng nghe lắm.

-"Mày bảo tao phải làm sao bây giờ?"

-"Chuyện đến nước này mà bà vẫn còn định tha thứ à? Nói cho bà biết hôm đó tôi thấy ga giường có vết máu đấy..."

Nghe nó bảo, trong lòng thấy chua xót. Mình thở dài, dù sao cũng chuẩn bị trường hợp xấu nhất rồi mà, nghe bảo có những loại thuốc, uống vào dù có siêu việt đến mấy cũng không kiểm soát được.

-" Yuri bị hại mà..."

-"Mịa thế thì tôi cũng vái luôn rồi, ngu ngốc."

Nó cốc một phát vào đầu mình, rõ là đau.

-" Yuri cũng tội lắm, mỗi lần nhìn Yuri tao lại xót hết cả ruột."

-"Ừ, thôi bà thấy vui là được, dù sao người tình thì nay yêu mai bỏ, chỉ có tôi với bà, cả đời vẫn là chị em tốt, bên nhau như tri kỉ."

Mịa choáng hết cả người.

Mình nghi lắm, hồi đi Thái Lan nó bị ai hại hay sao ý, từ ngày đó tới giờ toàn phát ngôn gây sốc thôi.

-"Mày uống nhầm thuốc à? Sến sẩm vãi!"

-"Bà đợi con Sun Mi xem nó giở trò gì thì tuỳ cơ mà ứng biến."

-"Hay mày ra bảo Yuri hộ chị tý đi, nói chị hết bực rồi..."

-"Đíu muốn, hai người tự đi mà giải quyết với nhau."

-"Đi mà, năn nỉ."

-"Bà dại nó vừa thôi, con gái thì phải biết làm kiêu chứ, cứ kệ đi, xem ai cần ai hơn, nhớ quá khắc xuống nước, như tôi đây này, bao nhiêu lần tức thề cả đời éo thèm gặp nữa, thế mà cuối cùng thì sao? Vẫn lại mặt dày mò ra..."

-"Hả? Chú nói đi đâu vậy? Yêu rồi à? Em nào thế, ra mắt đi chứ!"

Bị mình đoán trúng tim đen, thằng bé đỏ bừng, gãi đầu gãi tai, xong chẳng nói thêm câu nào, đùng đùng bỏ về.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co