Truyen3h.Co

Hơn cả tình bạn

5

Loveshatou_2000

Vào những ngày nghỉ ngơi, Sun Yingsha sẽ nằm lì trên giường.

Wang Chuqin không dám nói gì nên khoe chỉ đành tự mình đi chuẩn bị bữa sáng

Một lúc sau, vua thực phẩm Chu Qin ra ngoài mua đồ tạp hóa.

Tuy nhiên, anh vẫn đánh giá thấp sức mạnh của con sâu ngủ trong người Sun Yingsha. Mười một giờ trong phòng ngủ chính không có động tĩnh gì, Wang Chuqin gõ cửa, nhưng không có người trả lời.

Anh đã thử vặn tay cầm nhưng nó không khóa.

Wang Chuqin lại gõ cửa, vẫn không có tiếng động, trực tiếp đi vào.

Chăn bông đã được gấp lại, trong phòng ngủ không có ai.

"Sasha? Sasha?" Wang Chuqin hét lên hai lần, tiếng vang từ phòng tắm vang lên.

"Tôi đang gội đầu, có chuyện gì vậy?"

"Không có gì, tôi đang nấu cơm, lát nữa sẽ ra ngoài ăn."

"Được." Sun Yingsha mở cửa, vươn cái đầu nhỏ đầy bọt ra cười với anh.

Cảm giác này khá vi tế, như thể họ đã thực sự trở thành gia đình của nhau.

Nhưng mỗi khi Sun Yingsha không khỏi đắm chìm trong đó, bên tai luôn có một giọng nói nhắc nhở cô rằng họ chỉ giả vờ kết hôn, chỉ để đối phó với bố mẹ cô.

Lúc đầu cô rất vui, nhưng khi nghĩ đến điều này, cô lại cảm thấy hơi thất vọng. Nhưng điều đó không thành vấn đề. Cô vốn định theo đuổi Wang Chuqin. Bây giờ hai người sống cùng nhau, việc đó sẽ càng dễ dàng hơn. theo đuổi anh, cô quyết định bắt đầu "Theo đuổi chồng"!

Kỹ năng của Wang Chuqin rất tốt và những món ăn anh ấy nấu rất phù hợp với khẩu vị của Sun Yingsha.

Trên bàn ăn hai người đều im lặng, Vương Sơ Cầm thỉnh thoảng sẽ gắp cho cô một ít món ăn.

Bữa ăn sắp kết thúc rồi. Sun Yingsha muốn làm việc gì đó, nếu cô ấy muốn làm việc khác thì ít nhất cô ấy phải hiểu xem người kia có quan tâm đến mình hay không. Có phải là lãng phí thời gian để dính vào một cái mông lạnh lùng?

Nhưng hiện tại, có vẻ như Wang Chuqin không thuộc loại này.

Vì vậy, cô thực sự muốn trêu chọc anh.

"Wang Chuqin, ngày đó tôi nói muốn đuổi theo anh, anh còn chưa trả lời tôi."

Wang Chuqin trầm mặc một lát, bình tĩnh trả lời: "Không tốt lắm."

"À! Được rồi."

Sun Yingsha giả vờ thất vọng và muốn xem phản ứng của Wang Chuqin, đúng như dự đoán, Wang Chuqin hoảng sợ.

Wang Chuqin muốn giải thích, nhưng lại không biết nên nói cái gì.

"Tôi ăn xong rồi đi trước."

Sun Yingsha đi ra khỏi nhà bếp và trở về phòng ngủ.

Wang Chuqin hoàn toàn bối rối, tại sao Sun Yingsha lại thích đánh bóng dài như vậy? Anh thật sự không thể cưỡng lại được, sao cô ấy có thể hỏi người ta khi muốn theo đuổi người ta như vậy.

Wang Chuqin không biết anh ta đang nghĩ gì nên trả lời:

"Không ổn, Sun Yingsha có ý gì?"

Câu trả lời của cô có ý nghĩa gì? Có phải cô ngừng theo đuổi anh vì anh nói không tốt? Tình yêu của cô ngắn ngủi quá?

Sau khi hai người ăn sáng xong, Wang Chuqin chở Sun Yingsha về trụ sở.

Vì chuyện ngày hôm qua nên bầu không khí giữa hai người có chút ngượng ngùng, trong xe yên tĩnh lạ thường.

" Đến rồi"

"Được, cảm ơn!"

Cảm ơn, hai từ này thật xa lạ.

Ít nhất nó không quen thuộc với Wang Chuqin và Sun Yingsha.

"Shasha, trước đây chúng ta không khách khí như vậy." Wang Chuqin nhịn không được mở miệng nói.

"Được rồi, tôi sẽ không khách khí với anh đâu." Sun Yingsha tháo dây an toàn, vui vẻ xuống xe Trước khi vào trụ sở, cô nhớ ra điều gì đó liền vội vàng quay lại, gõ cửa sổ nói với anh: "Nhớ kỹ. Tới nay phải đến đón tôi đó”

"Hiểu rồi!" Wang Chuqin vui mừng gật đầu với cô.

Wang Chuqin rất vui vẻ, dọc đường đi tới công ty, bị Lưu Đỉnh trêu chọc, nói là kiêu ngạo.

Sun Yingsha đang có tâm trạng vui vẻ và đã tập luyện tốt suốt buổi sáng, và cú giao bóng của cô ấy không mạnh như thường lệ.

Nhìn thấy Sun Yingsha mỉm cười, Châu Nhiên lại chạy tới xem xét tình hình quân sự.

“Nó đã phát triển đến mức nào rồi?”

"Tôi vẫn theo đuổi anh ấy, nhưng tôi chắc chắn bây giờ anh ấy đã thích tôi."

Châu Nhiên hơi ngạc nhiên khi Sun Yingsha cũng chậm chạp trong các mối quan hệ.

"Anh ấy đã thích cậu rồi phải không? cậu có chắc không?"

"Bây giờ cũng chưa muộn."

"Đúng vậy. Vậy chúng ta nên ăn gì cho bữa trưa?"

“Chúng ta ăn ở căng tin đi, tôi lười ra ngoài lắm.”

"OK ."

Khoảng bốn giờ, Wang Chuqin gọi điện, Tôn Anh Sa nhanh chóng bắt máy.

“Anh đã luyện tập xong chưa?”

“Xong rồi, đang thu dọn đồ đạc.”

"Được, vậy tôi sẽ đón em."

Sau khi cúp điện thoại, Wang Chuqin bắt đầu đuổi Lưu Đinh rời khỏi ghế phụ.

"Em tới đón Shasha, anh xuống xe đi."

"Không, ông chủ! Ông vẫn chưa đưa tôi về tới nhà!"

“Ai cho anh dũng khí yêu cầu ông chủ đưa anh về nhà có tin bị đuổi việc không ?” Wang Chuqin liếc nhìn Lưu Đinh.

Quả nhiên có vợ, lại quên mất anh trai mình, Lưu Đỉnh lắc đầu gầm lên: "Tần thiếu gia, ngươi đi đón phu nhân, đừng lo lắng tính mạng của tôi."

"Quên đi, ngươi nhìn thật đáng thương, em sẽ đưa anh về."

"Tần thiếu gia thật rộng lượng, hắn quả nhiên là ta hảo ca."

Một giây trước anh còn đắm chìm trong niềm vui khi Lưu Định trêu chọc vợ mình. Giây tiếp theo anh lái xe đến lối vào của Tổng cục và nhìn thấy Sun Yingsha đang chào một nhóm anh chàng đẹp trai với đôi mắt đầy sao.

Wang Chuqin có chút không vui.

Sun Yingsha đang tan làm và tình cờ gặp đội bơi lội đang trở về. Huấn luyện viên đội bơi có mối quan hệ tốt với Sasha nên đã yêu cầu các thành viên trong đội chào Sasha.

"Chào chị!"

"Xin chào chị Shasha!"

"Chào chị"

Những tiếng chào hỏi đến rồi đi.

"Được rồi, được rồi!!" Shasha mỉm cười đáp lại.

Một nhóm trai trẻ cao ráo và đẹp trai chào đón em và ngọt ngào gọi em là "chị". Ai mà không nhầm lẫn!!

Phải nói rằng đội bơi lội đã có thêm rất nhiều thành viên mới, tất cả đều rất đẹp trai.

Sau khi trò chuyện với huấn luyện viên vài lời, Sun Yingsha bước ra.

Vừa ra ngoài đã nhìn thấy xe của Wang Chuqin, Sun Yingsha lập tức bước vào.

Không biết tại sao, tôi cảm thấy bầu không khí trong xe rất khó chịu, Wang Chuqin lưỡng lự không muốn khởi động xe.

"Tại sao anh không chạy  đi? Anh vẫn đang đợi ai đó à?"

"Sun Yingsha, em không phải đang  theo đuổi anh sao?" Wang Chuqin nhìn chằm chằm nàng hỏi.

"...? Anh nói không thể mà !" Sun Yingsha cố ý nói.

Đúng như dự đoán, câu nói này đã thành công chọc giận Wang Chuqin

"Em nghe lời anh từ khi nào vậy? Anh không cho em theo đuổi thì em cũng không theo đuổi nữa? Anh không cho em nhìn trai đẹp, sao em vẫn không làm?" Wang Chuqin lời nói chua chát, giọng điệu tức giận.

"..."

Chà, bây giờ Sun Yingsha đã biết nguyên nhân rồi. Chắc hẳn vừa rồi Wang Chuqin đã nhìn thấy cô chào hỏi những chàng trai đẹp trai đó.

"Cho dù em có nhìn hàng ngàn anh chàng đẹp trai thì anh vẫn là người duy nhất trong trái tim em ~"

Cô đã sử dụng hết tất cả vốn liếng từ việc xem mấy bộ phim tình cảm gần đây để nói với anh ấy.

"Em vẫn muốn ngắm mấy anh chàng đã nữa phải không ???"

"...? Đây có phải là điểm đáng lo ngại không? Hơn nữa, đây chỉ là cách giao tiếp bình thường giữa các đồng nghiệp. Khi mọi người chào hỏi tôi, tôi phải cố gắng giải thích."

"Em vừa nhìn thấy họ thì cười thật vui vẻ, đôi mắt em thật trong và sáng."

Sun Yingsha trợn mắt nhìn hắn, nếu không cười thì làm sao chẳng lẻ phải khóc sao?

Sun Yingsha cười toe toét nhìn Wang Chuqin, dùng sức chớp mắt vài lần rồi từ từ đưa mặt về phía Wang Chuqin

"Khi ai đó cười với tôi, tôi phải cười lại. Khi tôi nhìn anh, mắt tôi sáng hơn. Nếu anh không tin, hãy nhìn kỹ hơn và xem chúng có tỏa sáng rực rỡ không."

"...."

Dù anh không nói gì nhưng chắc chắn Wang Chuqin đã bình tĩnh lại. Sun Yingsha thấy hơi buồn cười nên lấy điện thoại ra và đổi nốt từ "Wang Chuqin" thành "Wang hay ghen"

Buổi tối hai người đi ăn tối tại một nhà hàng , nơi người chủ nấu những món ăn chính thống của vùng Đông Bắc.

Sun Yingsha cũng thích đồ ăn Đông Bắc không hiểu sao, có lẽ trước đây cô đã được Wang Chuqin dắt đi ăn khi hai người đi chơi sẽ ăn đồ ăn Đông Bắc, hoặc lẩu, hay đơn giản hơn là quán mì đó.

Bao nhiêu năm rồi hương vị vẫn không hề thay đổi.

Sau vài ngày chung sống cảm giác khá tốt. Có người chở cô ấy đi làm và đón cô ấy sau khi tan sở. Không giống như cô ấy đang theo đuổi Wang Chuqin. .

Ngày mai Sun Yingsha sẽ cùng đội lên đường đến Hàn Quốc. Sau bữa tối, Wang Chuqin đang giúp cô gấp quần áo và đóng gói hành lý.

Vương Sơ Cần mặc quần áo ở nhà, đi một đôi dép bông, vừa chất hành lý cho cô, vừa giải thích cách sử dụng từng món đồ, Sun Yingsha ngồi sang một bên nhìn, gật đầu đáp lại. Không khỏi muốn cười, không phải, cô ấy đang đuổi theo Wang Chuqin sao?

"Wang Chuqin anh có biết bây giờ bộ dáng của mình như thế nào không?"

"Hả?" Wang Chuqin đáp lại, ngẩng đầu nhìn cô.

"Chồng , tôi có cảm giác anh là một người chồng mẫu mực"

"Anh là chồng của em." Wang Chuqin nghiêm túc trả lời.

Sun Yingsha đã nghe hết cảnh vui nhộn này. Wang Chuqin có biết cô ay buồn cười đến mức nào không?

"Đúng vậy." Wang Chuqin không có cười, thậm chí còn cảm thấy có chút ủy khuất.

"Vâng, vâng, vâng." Sun Yingsha lập tức gật đầu đồng ý. Nếu cô không gật đầu, khuôn mặt của Wang Chuqin sẽ nhăn lại.

"Ngày mai anh sẽ tiển em."

"Ừm."

Nhưng Sun Yingsha không hiểu cái gọi là tiên của Wang Chuqin. Wang Chuqin đã trực tiếp đi cùng cô đến Hàn Quốc.

“Anh trai, anh không phiền sao?”

"Anh muốn đưa em đi, nên tất nhiên anh sẽ không cảm thấy phiền phức."

"Còn bây giờ thì sao?"

"Tôi sẽ quay lại trở về lần nữa."

Sun Yingsha không thể hiểu được hành vi của Wang Chuqin.

Lưu Đinh gọi đó là tình yêu não tàn.

Có lẽ Wang Chuqin có quá nhiều tiền.

Sun Yingsha không nói thêm gì nữa, nhưng cô cũng không nói cho Wang Chuqin biết ngày trở về. Cô sợ Wang Chuqin sẽ đến Hàn Quốc đón cô lần nữa, nhưng giấu diếm hành trình này cũng không có tác dụng gì. loại sự kiện có thể được biết ngay khi anh ấy kiểm tra.

Ngày trở về, Wang Chuqin đi công tác không thể đón nên đã đặc biệt sắp xếp để Lưu Đing đến đón.

Liu Ding đến cùng vợ , họ nhân cơ hội đón Sun Yingsha.

Thời tiết càng ngày càng lạnh nên ba người cùng nhau đi ăn lẩu. Sun Yingsha có thể ăn bất cứ thứ gì. Sau khi chọn ngẫu nhiên một vài món, cô ấy bắt đầu xem điện thoại của mình.

Sau khi xuống máy bay, cô thông báo với Wang Chuqin rằng cô ấy vẫn an toàn nhưng không có phản hồi.

Các món ăn lần lượt được bưng lên.

"Sasha, đừng chơi điện thoại nữa và bắt đầu ăn đi."

"Được...hả?"

Thì ra là giọng của Wang Chuqin

Wang Chuqin xuất hiện từ phía sau Shasha, tay cầm một bó hoa.

“A, sao lại là anh? Không phải anh đang đi công tác sao?"

Wang Chuqin xoa đầu Sun Yingsha cười hỏi: "Ngạc nhiên chưa?"

"Thật là bất ngờ." Sun Yingsha nhận lấy bó hoa và mỉm cười.

Wang Chuqin tay kia cầm hai hộp quà, đưa một hộp cho Sun Yingsha, hộp còn lại đưa cho Lưu Định.

"Cho cháu trai lớn của tôi."

"Ông chủ thật tuyệt vời." Liu Ding nhận lấy và giơ ngón tay cái lên cho anh ta.

"Cháu trai? Chị dâu có thai à?" Sun Yingsha tỏ vẻ kinh ngạc.

"Um, đã ba tháng." Lưu Đỉnh cười trả lời.

"Chúc mừng!"

“Cám ơn, hai người nhanh lên đi!” Lưu Đỉnh cười ngọt ngào, không quên thêm rau vào bát của vợ.

Sun Yingsha mỉm cười và không nói gì, trong khi Wang Chuqin liên tục gật đầu.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co