Truyen3h.Co

⋆˙⟡ hơn là bạn |namhan|

٧ꜟ

nori_9

một ngày chủ nhật không nắng cũng chẳng mưa, cái không khí lạnh đặc trưng của thủ đô lại kéo đến như trêu ngươi ngọn lửa khí thế cháy bỏng của của những thanh thiếu niên với màu áo xanh tình nguyện

"anh đạtttttttttt"

nam sơn mới đến liền nháo nhào chạy lại chỗ anh nó

"đi muộn năm phút"

"ơi em ngủ quên có xí màaa"

"mang tiếng hội học sinh mà vậy. học hỏi bạn cùng tên đi. người ta đến còn sớm hơn giờ đấy"

linh không bỏ qua cơ hội này mà đâm chọt thằng em

"so gì với cán bộ vậy trời"

"ủa mà em tưởng chỉ nhận quyên góp trong trường mình thôi mà? sao lắm xe dạ"

nghe huy bé nói cả đám liền chú ý tới hàng xe đang đỗ ở bên nửa sân trường

"bên xã nghe truờng mình tổ chức quyên góp nên bảo mở rộng ra lấy trường làm điểm tập kết nhận đồ luôn"

"có cả mấy anh chị bên đại học nè"

"thôi giải tán. về vị trí đi tí nữa là đông lắm đấy"

mắt thấy những bóng người dần tiến tới. nam lên tiếng giải tán nhóm người đang túm tụm này

thời gian cứ trôi qua, từng đoàn người nối tiếp cùng những thùng hàng được chất đầy xếp ngay ngắn trong thùng xe. những chiếc xe cuối cùng cũng nối đuôi nhau rời trường. không gian lại trở về dáng vẻ yên tĩnh vốn có của nó

"anh đạt!!!"

"chân anh sưng rồi kìa!"

nghe tiếng của duy mọi người đồng loạt hướng ánh nhìn tới phía đạt

"lúc nãy bê đồ gấp quá có trật chân cái. chắc bị từ đấy"

"ôi dồi ôi ngồi xuống để thầy đi tìm đá"

"thằng trường đi sang phòng y tế xin đá với thầy. mấy đứa còn lại giúp anh chị dọn dẹp nhé. đạt thì ngồi im đấy"

"dạ!"

theo sắp xếp của thầy tường cả đám liền tản ra làm việc của mình

một lúc sau...

"bên y tế hết đá rồi giờ sao?"

"nãy em thấy anh nam chạy đi tìm đá rồi ấy"

"nhớ cái hồi mình sấp mặt trên sân bóng. ổng có tận tình được vậy đâu ta?"

"mày là nguyễn xuân bách. chứ có phải dương thành đạt đâu mà đòi"

"xí đi. anh đạt đâu?"

‧₊˚ ⛲️ ‧₊𓏲 ๋࣭ ࣪ ˖🎐

nhphnamngxb

nhphnam

đạt đâu????

ngxb

hỏi anh đạt chứ sao hỏi em????

hỏi công thì em bt

cái đấy ko có nhu cầu bt

có nhu cầu em cũng đâu cho bt

bị đì đâu oan

‧₊˚ ⛲️ ‧₊𓏲 ๋࣭ ࣪ ˖🎐

nhphnamabv.ngbinh

nhphnam

m giấu đạt ở đâu??

abv.ngbinh

?

thấy nay đầu cũng có ấm lắm đâu

‧₊˚ ⛲️ ‧₊𓏲 ๋࣭ ࣪ ˖🎐

nhphnamkopsskops

nhphnam

đạt đâu???

ko có nhu cầu bt th bách

kopsskops

anh đạt em ko bt

còn th bách em ko thèm bt

‧₊˚ ⛲️ ‧₊𓏲 ๋࣭ ࣪ ˖🎐

nhphnamnsdo

nhphnam

m ko nói đạt ở đâu

t gửi file ảnh m giếm th duy, huy, phúc đi chơi với hoàng

nsdo

ĐI CI EM EM KO BIẾT!!!!!

‧₊˚ ⛲️ ‧₊𓏲 ๋࣭ ࣪ ˖🎐

nhphnamlinh.bui

nhphnam đang nhập tin nhắn...

linh.bui

em ko bt

em ko bt

em ko bt

‧₊˚ ⛲️ ‧₊𓏲 ๋࣭ ࣪ ˖🎐

nhphnamvtryang

nhphnam

giang!!!!

đạt bị bắt cóc rồi 😭 (x)

ủa (x)

‧₊˚ ⛲️ ‧₊𓏲 ๋࣭ ࣪ ˖🎐

cool. nhphnam

cool.

em nói trước nhé

em ko bt anh đạt ở đâu

‧₊˚ ⛲️ ‧₊𓏲 ๋࣭ ࣪ ˖🎐

sự im lặng của bầy rắn

nsdo

@dtdatt

vtryang

@dtdatt

linhbui

@dtdatt

abv.ngbinh

@dtdatt

kopsskops

@dtdatt

cool.

@dtdatt

anh ơi anh đâu rồi 😭😭😭😭😭

kopsskops

1 là anh về đây

2 là bọn em sẽ chếch vì nền 😭

nsdo

có thể bị oánh nền đến ngạt thở mà chếch 🥀

vtryang

nghĩ cái cảnh pháp y kết luận chếch vì nền

nó nhục

abv.ngbinh

thôi mà đừng có nói nữa

t sợ nè 😭

linhbui

hhs mình vất vả 💦

nsdo

nhưng mình dâng hiến tất cả💝

vtryang

bạn phải khổ luyện vật vã 🏋🏻‍♂️

cool.

ra xã hội học cách sống thật đã 🎭

kopsskops

bỏ điện thoại ra đóng sách vở vào 📖📕

nsdo

dizz t xem nào t chả sợ quá 🗣️

dtdatt

? mấy em ơi

nay cũng có nắng đâu mà sảng vậy

vtryang

ơn giời tịch hhs đây rồi

abv.ngbinh

đạt đang nơi đâu

có hay rằng nam đang nhớ đạt

dtdattt

gì nữa chời?????

kopsskops

ko ấy mình què thì mình ngồi im dùm em hơ 😭

cool.

anh có bt là

ko tìm đc anh

có người sắp táng chếc bọn em bằng nền ko 💔

vtryang

có thể là dùng máy nói để sấy mình luôn

cool.

kinh khủng hơn cả chuyên đề sinh 🫂

dtdatt

lố á

bị lố á:))

sưng mắt cá chứ có bong gân, gãy chân đâu

nsdo

í là người ấy cũng xót 👉🏻👈🏻

dtdatt

ai?

kopsskops

iykyk

dtdatt

:))))

linhbui

thế cuối cùng là anh ở đâu

dtdatt

cầu thang gần phòng đoàn

nãy có người nhờ mà quanh chả có ai nên anh đi luôn

cool.

1p30s sẽ có người lên đó

anh ngồi im nhé

đi nữa là bọn em bị chém thật đấy  😭

nsdo

ổng bứt tốc trên sân bóng mất có 30s thôi 😔

linhbui

cướp bóng 30

chắc cướp lấy trái tym elm tầm 15

vtryang

người chứ siêu nhân đéo mà nhanh thế

abv.ngbinh

bt đâu sức mạnh tình yêu

kopsskops

anime nhật bổn hay gì chời

‧₊˚ ⛲️ ‧₊𓏲 ๋࣭ ࣪ ˖🎐

tin nhắn cuối của công được gửi cũng là lúc đạt nhìn thấy bóng người đang hớt hải chạy đến

"chân đau mà đi xa gớm!"

"đau chứ có què đâu mà mọi người cứ làm quá lên nhờ?"

"cứ dùng kiểu đấy không sớm thì muộn cũng què"

"ơ hay"

"nào ngồi xuống đây"

nói rồi nam ấn nhẹ vai đạt ngồi xuống rồi lôi từ trong túi áo túi đá không biết lấy từ đâu nhẹ chườm lên chỗ bị sưng ở chân đạt

"ủa đâu ra vậy?"

"phòng y tế"

"lạnh"

"ráng chịu chút nó mới đỡ"

"thôi muộn rồi đi về đã"

"yên nào. đợi tan đá rồi về. vẫn sớm"

"không phiền à?"

"không. chỉ sợ người ta không làm phiền mình thôi"

tự nhiên thấy trời cũng chả lạnh lắm nhỉ

"tan hết rồi. nào lên tôi cõng xuống"

"thồi. còn lành lặn chứ có tật nguyền gì đâu mà phải thế nhờ"

"một là lên, hai là tôi ở đây với bạn đến tối"

ép người quá đáng? 

"đừng có mà ăn vạ kiểu đấy nhé"

"thích vậy đấy. nào có lên không thì bảo?"

"thì... thì chiều"

ngập ngừng một hồi đạt cũng chấp nhận sự giúp đỡ của người kia. tấm lưng rắn chắc của một kẻ chăm tập thể thao đúng là không chê vào đâu được. từng bước chân vững chãi vang lên ở cầu thang 

"bám chắc vào nhé! ngã là tôi không đền nổi cho hội học sinh đâu"

"thế bạn cũng đi cho cẩn thận vào, lăn ra đấy tôi cũng chả đền được cho thể thao đâu"

nay công chúa biết trêu lại kỵ sĩ rồi này, bước tiến lớn ta ơi

"hay là tôi lại đưa bạn về nhá!"

"được một lần riết ghiền hả?"

"chắc thế!"

"cảnh đẹp hay đường thoáng?"

"người đẹp"

"lại trêu"

cảm thấy ngại trước vài lời thính của nam, đạt khẽ vùi mặt vào vai anh, lí nhí

"mà này, cảm ơn nhá"

nam lại cười

"thêm nồi cá kho nữa là được"

"này! đừng có mà được voi đòi tiên!"

"chả đòi tiên, đòi mỗi người thôi mà cũng chưa chịu"

"ứ chịu đấy"

"sao không chịu?"

"chả biết ấy"

tiếng cưới đùa tan dần trong không gian yên tĩnh của hành lang dài, chút cảm xúc nhỏ cũng nhen nhóm lên trong tim một người 

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co